GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 88

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Edit: Mị Mê Mều

Nhiệm vụ đầu tiên viện trưởng Phùng tuyên bố cho khách mời chính nấu cơm.

Bình thường, cơm của bốn mươi mấy người đều do viện trưởng Phùng bọn trẻ cùng làm. Bây giờ giao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hết cho khách mời, còn trong hoàn cảnh Đàm Luận Khiêm không đây, hiển nhiên hơi hóc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 búa.

Lúc bắt đầu nhiệm vụ, mấy đứa nhỏ xem náo nhiệt đã vây đầy bên ngoài phòng bếp. sống trên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cao nguyên lâu ngày, bọn nhỏ đều có khuôn mặt ửng hồng, đứa nào đứa nấy da đen, mắt đen, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dáng vẻ cười lên sạch sẽ, thuần phác. Cho líu ra líu ríu liên tục cũng không cảm thấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ồn ào.

“Chúng ta phân công trước đi.” Trần Chí Phàm người thứ hai nấu cơm cũng không tệ lắm lên tiếng: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 “Giám đốc Hạ tôi xào rau, mấy việc hái rau, rửa rau này giao cho ba người các cô, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 được chứ?”

“Tôi cũng thể xào giúp.” Trần Tử Nhàn nói, “Tôi biết nấu cơm, để Giang bé Lịch làm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trợ thủ đi.”

Trần Chí Phàm gật đầu một cách dứt khoát: “Được, vậy làm phiền chị Nhàn.”

Vai vế trong giới của Trần Tử Nhàn lớn, Trần Chí Phàm gọi một tiếng chị Nhàn cũng phải.

Sau khi phân công nhiệm vụ xong, các khách mời tự thực hiện trách nhiệm của mình, bắt đầu bận rộn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cho bữa cơm trưa ngày đầu tiên. Bởi phòng bếp không lắp vòi nước nên bọn họ rửa rau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 giặt quần áo đều phải đến vòi nước phía ngoài. Giang Đường cầm hai chậu đi ra ngoài © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trước, còn ba đứa nhỏ xách rau theo cùng lại đây.

Lịch Trường Phong liếc Giang Đường một cái, im lặng không nói ngồi xổm bên cạnh cô.

“Lạnh quá…!” Tay vừa hạ xuống, Lịch Trường Phong đã bị nước lạnh kích thích rút ra. Anh ta bất giác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhìn về phía Giang Đường, phát hiện vẻ mặt người phụ nữ này không đổi, nghiêm túc rửa rau. Anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ta cắn môi không muốn chịu thua, cố nén khó chịu bắt bắt tay vào làm.

Giang Đường thấy anh ta lạnh đến nỗi môi xanh tím, không khỏi trào phúng: “Có phải anh chưa từng làm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 những việc nhà này không?”

Lịch Trường Phong hừ một tiếng: “Đương nhiên không sánh bằngnội trợ không cần làm việc.”

Giang Đường híp mắt, cẩn thận nhìn ống kính, hơi kề sát lại, hạ thấp giọng: “Nếu đoạn này phát © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ra ngoài, anh tin các nội trợ khắp Trung Quốc tìm anh tính sổ không?”

“Vốnvậy mà.” Lịch Trường Phong biết ống kính không thấy bên này, vậy bắt đầu tùy ý làm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 càn. Anh ta nhìn Giang Đường từ trên xuống, cho ăn mặc tùy tiện, mặt mộc ngước nhìn, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vẫn mỹ lệ sinh động. Thấy vậy, anh ta càng xem thường, “Sinh con rồi thì trong nhà ăn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không ngồi rồi, lấy con cái làm cớ lười biếng, còn quay lại công kích đàn ông trên mạng. Thực © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ra các cũng chỉgiun đũa bám trên người đàn ông thôi, nực cười!”

Giang Đường ngẩng đầu, sau khi nhìn anh ta mấy giây, trên mặt nở nụ cười: “Chẳng phải các anh cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chui ra từ trong tử cung của giun đũa đấy à?”

“…”

“Chàng trai, lúc anh thù ghét phụ nữ hãy nghĩ đến mẹ anh, ngoại anh, bà cố ngoại anh giới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tính gì.”

Lịch Trường Phong bị nghẹn họng không còn lời nào để nói, cúi đầu rửa rau một cách thô bạo, động © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tác mạnh đến nỗi rau dính thành một cục.

Đúng lúc Nhất lại đây, nhìn thấyrau đáng thương đó, cậu không nhịn được nhắc nhở: “Anh à, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cách làm này chỉ dùng đểquần áo, không thể rửa rau như vậy.”

Dứt lời, Sơ Nhất đi đến chen vào, tay nhỏ vói vào làm mẫu cho anh ta, “Xem đi, như vậy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mới đúng, anh dùng lực lớn như vậy, rau sẽ đau đó.”

Lịch Trường Phong: “…”

Anh ta sống hơn hai mươi năm, làm thần thượng sáu, bảy năm, bây giờ lại bị một đứa nhỏ dạy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dỗ.

Thảm.

Mất mặt.

Giang Đường tiếp tục thêm mắm dặm muối: “Anh lợi hại như vậy, sao đến đứa nhỏ cũng không bằng thế?” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Lịch Trường Phong đỏ bừng mặt, hung dữ nói một câu: “Ai cần lo.”

Rửa rau xong, mấy người bên phòng bếp cũng chuẩn bị kỹ càng.

Giang Đường rảnh tay, ngồi không yên chủ động đi đến bên cạnh Trần Chí Phàm: “Anh Chí Phàm,cần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 em giúp một tay không?”

Trần Chí Phàm sững sờ, vội lắc đầu: “Không cần, không cần đâu, em đi ra ngoài đi.”

Giang Đường lại đi đến bên cạnh Hạ Hoài Nhuận, ai ngờ không đợi hỏi, Hạ Hoài Nhuận đã từ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chối thẳng: “Tôi không muốn nấu cơm lại lần nữa đâu.”

Giang Đường: “…”

Mấy người này đều đang kỳ thị cô!!!

Giang Đường bị xung quanh ghét bỏ rầu ra khỏi phòng bếp. Trong lúc rảnh rỗi, đi đến bên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cạnh viện trưởng Phùng trò chuyện chuyện gia đình.

“Dì đây bao lâu rồi?”

Viện trưởng Phùng đáp: “Sắp 25 năm rồi.”

Nhìn bọn nhỏ chơi bóng trong sân, Giang Đường nhỏ giọng hỏi: “Một mình không quạnh ư?”

Viện trưởng Phùng nở nụ cười mộc mạc: “Quen rồi cũng khá tốt, vừa mới bắt đầu đương nhiên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 quạnh.”

Bộp!

Một quả bóng rổ rơi bên chân Giang Đường, khom người nhặt quả bóng lên. Nhìn chằm chằm quả bóng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 rách rưới này, đăm chiêu.

“Chị ơi, thể ném lại đây không?”

Giang Đường nhìn về phía chỗ giọng nói, sau khi xoay quả bóng ở đầu ngón tay hai vòng,bày © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 rathế ném bóng vào rổ. Chỉ thấy quả bóng xẹt một vòng cung đẹp đẽ trên không trung, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vững vàng rơi vào khung bóng, mấy bạn nhỏhiện trường phát ra một trận hoan hô.

Sau khi chơi đùa với mấy bạn nhỏ một lúc thì cơm trưa đã được nấu xong, tất cả mọi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 người được gọi vào nhà ăn.

Thực ra, nhà ăn chính phòng học. Lúc ăn cơm, các học sinh sẽ đặt sách vở vào ngăn kéo, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 làm thành bàn ăn. Sau khi ăn xong sẽ xếp bàn học lại ngay ngắn, thu dọn sạch sẽ.

Món được chế biến hôm nay sợi, Trần chí Phàm còn trộn dưa chuột chua lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 làm món phụ ngon miệng.

Bốn chiếc bàn học ghép lại với nhau, mấy tổ khách mời ngồi vây quanh bàn học.

Lúc bầu không khí đang hòa hợp, đột nhiên một đôi đũa bị vứt xuống giữa bàn, mọi người nhìn theo. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Điền Điềm ngồi bên cạnh Trần Tử Nhàn bĩu môi, không vui tràn ngập trong đôi mắt.

Trần Chí Phàm quan tâm hỏi: “Điền Điềm sao thế, không thích ăn mì hả?”

“Đũa bẩn chết đi được.” Điền Điềm chỉ vào giữa nồi sắt đựng sợi, nói: “Nồi này bẩn chết mất, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 người ta không muốn ăn.”

Trần Chí Phàm hơi lúng túng, nồi này anh rửa tới rửa lui năm, sáu lần. Bây giờ, nhóc này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nói như vậy, sau này phát sóng, khán giả không biết còn tưởng rằng anh lười biếng không làm việc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đấy.

“Nồi này chỉ hơi cũ một chút, chú đã rửa rất nhiều lần, không bẩn đâu. Nào, cháu ăn ít © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đi.”

Trần Tử Nhàn cũng khuyên nhủ con gái: “Nếu không ăn thì bụng sẽ đói, con xem các chị em khác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cũng đang ăn kìa.”

Điền Điềm nhìn một vòng xung quanh, sau khi thấy các bạn nhỏ khác đều ngoan ngoãn ăn cơm, nhóc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cũng không tiếp tục làm ầm ĩ nữa, bất đắc dĩ cầm muỗng nhỏ bắt đầu ăn cơm.

Trên bàn cơm lại trở về yên ổn, Lương Thâm ngồi bên cạnh Giang Đường ăn món phụ mì như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hổ đói. Bỗng nhiên, Lương Thâm cầm đũa không chặt, một miếng dưa chuột rơi lên bàn, Lương Thâm cầm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 miếng dưa chuột nhét vào miệng cùng tự nhiên, nhai rộp rộp rộp rộp ngon lành.

Tình cảnh này vừa khéo bị Điền Điềm nhìn thấy. nhóc chỉ vào Lương Thâm rồi bật cười, ngẩng đầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nói với Trần Tử Nhàn: “Mẹ, cậu ta bẩn quá, ăn đồ trên bàn.”

Trần Tử Nhàn sững sờ, liếc nhìn Lương Thâm.

Điền Điềm dùng tay cầm đồ cặn đã rơi bên cạnh chén, đứng dậy đặt trong đĩa cơm trên bàn Lương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Thâm, “Cho cậu ăn mấy này luôn nè.”

Lương Thâm ngây người, đũa trên tay lập tức đặt xuống. Ngoài Lương Thâm, bé Mộc đầu đang vùi đầu ăn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cơm cũng đặt đũa xuống theo. Cậu người nông thôn đi ra, từ nhỏ đã trải qua cuộc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sống khốn khổ. Đừng nói rơi trên bàn, cho dù rơi trên mặt đất cũng sẽ nhặt lên rửa lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 rồi ăn, bởi cậu biết thức ăn không dễđược. Bây giờ, Điền Điềm nói những lời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 này, bé Mộc Đầu biết mình hơi chênh lệch với những đứa trẻ khác nên càng tự ti, khổ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sở.

Hai đứa đồng thời im thin thít, dáng dấp nho nhỏ nhìn hơi đáng thương.

“Điền Điềm.” Trần Tử Nhàn không đau không ngứa vỗ tay nhỏ của cô nhóc mập, mềm mỏng trách mắng: “Bẩn.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Điền Điềm bị dạy dỗ, cực kỳ oan ức nói: “Nhưng con muốn cho Lương Thâm ăn…”

“Bẩn lắm, đừng bóc đồ vật từ trên bàn.”

Mẹ con hai người, mẹ một câu con một câu, khiến bầu không khí lại căng thẳng lần nữa.

Nhìn bề ngoài, Trần Tử Nhàn như đang dạy dỗ con gái, nhưng thật ra đang trào phúng Lương Thâm. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Cũng phải, một ngôi sao hạng A như cô ta, bây giờ phải ngồi chung một mâm cơm với người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nghiệp không có tiếng tăm, không lai lịch, trong lòng nhất định không cân bằng.

Bầu không khí của mấy người họ lúc này lúng túng cùng. Trần Chí Phàm người chơi thể thao, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không liên quan đến giới giải trí, càng không cách đứng ra nói chuyện. Vai vế Lịch Trường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Phong nhỏ, lại quen độc lai độc vãn, lúc này càng sẽ không nói giúp.

Đúng vào lúc này, xung quanh vang lên giọng nói ôn hòa của Hạ Hoài Nhuận.

“La La, bác nông dân rất cực khổ, không thể lãng phí lương thực, con xem con làm rơi khắp nơi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 kìa.” Dứt lời, anh nhặt rau dưa rơi trên bàn đặt vào miệng.

Người đàn ông mi, khuôn mặt như ngọc đầy lạnh nhạt. Hạ La gật đầu, ngoan ngoãn nói: “Con sẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không làm rơi nữa.”

“Ừm.” Hạ Hoài Nhuận dịu dàng nở nụ cười, “Phải học theo Lương Thâm, xem cậu ấy không hề lãng phí.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Hạ La chớp mắt, ngước mắt nở nụ cười với Lương Thâm: “Con biết rồi~”

Dứt lời, hai chú cháu không nói nữa.

Trần Chí phàm nhìn Hạ Hoài Nhuận một cái, lại nhìn Trần Tử Nhàn một cái. Anh mỉm cười cúi đầu: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 “Mập Mạp, con cũng phải học theo Lương Thâm, biết không?”

Trần Mập Mạp ăn đầy một miệng, hoàn toàn không rảnh quan tâm mấy thứ khác, lại nhìn trong chén, trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đĩa cậu sạch sành sanh, làm cơm thừa. Nghe thấy giọng nói của bố mình, Trần Mập Mạp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mờ mịt ngước mắt lên. Nhìn gương mặt nhỏ ngơ ngác này, nụ cười Trần Chí Phàm cứng đờ, anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thờ dài sờ mái tóc xoăn của cậu.

Đứa con trai ngốc của anh, trừ ăn ra thì không còn khác, sầu ghê.

Đoạn nhạc dạo ngắn ngủi qua đi, Giang ĐườngLịch Trường Phong chủ động nhận thầu công việc thu dọn, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 rửa chén. Bọn trẻ của trường học cũng rất hiểu chuyện, ăn xong thì đứa nào rửa chén của đứa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nấy, còn thu dọn phòng học.

Giang Đường vừa dọn chén đũa vừa nói thì thầm với Hạ Hoài Nhuận: “Lúc này cảm ơn anh.”

Hạ Hoài Nhuận cười khẽ: “Không cần cảm ơn, do tôi xen vào việc của người khác thôi.”

Với tính tình của Giang Đường, thế nào cũng sẽ không để người khác bắt nạt, cho anh không lên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tiếng, Giang Đường cũng tựbiện pháp đối đáp.

Giang Đường chép miệng, thấp giọng nói: “Tôi cảm thấy cô ảnh hậu kia không thích tôi lắm.”

Giác quan thứ sáu của phụ nữ cùng chính xác. Từ khoảnh khắc Trần Tử Nhàn bước vào, đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cảm nhận được ác ý của chị gái quốc dân đối với mình. Loại ác ý không nguyên do © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 kia khiến rất không thoải mái.

Hạ Hoài Nhuận đáp: “Cô ta ghét cũng phải thôi.”

Giang Đường sững sờ: “Có ý gì?”

Hạ Hoài Nhuận nói: “Chương trình kỳ này vốn không định mời người mới vào nghề. Trong đó, tổ khách mời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 được quyết định nội bộ Trần Tử NhànĐiền Điềm. Kết quả ta dời ra trước © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lịch trình, nào ngờ chen ngang vào đúng lúc này. Trần Tử Nhàn vốn muốn dùng quan hệ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đẩy ra, đương nhiên giám đốc Lâm không đồng ý.”

Dứt lời, Hạ Hoài Nhuận nhìn Giang Đường đầy sâu xa, “Giám đốc Lâm không nói chuyện này với phải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không?”

Giang Đường chớp mắt, ngơ ngác lắc đầu.

Ý cười Hạ Hoài Nhuận càng sâu: “Tôi biết ngay tên ngốc kia luôn nhiệt tình đơn phương, còn nữa, báo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chí viết linh tinh trước kia cũng do anh ấy làm đấy.”

Hơi thở Giang Đường nghẽn lại, hoàn toàn sững sờ: “Chuyện… chuyện đó không phải anh giúp tôi ư?”

Hạ Hoài Nhuận cười khẽ: “Cho tôi thánh phụ lo việc bao đồng thế nào đi nữa thì tôi cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208một thương nhân, tôi sẽ không tiêu tiền ích làm loại chuyện đó.”

Người bình thường, ai sẽ một thời không hợp thì làm tòa soạn báo phá sản, còn đổi thành siêu thị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chứ? Trừ Lâm Tùy Châu ra, phỏng chừng không ai làm được đến vậy.

“…”

Nghe xong đoạn đối thoại này, thế giới quan của Giang Đường hoàn toàn sụp đổ.

luôn cho rằng sự kiện kia do Hạ Hoài Nhuận, kết quả… kết quả Lâm Tùy Châu? Nhưng tại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sao lúc đó anh không nói? Người kia đồ ngốc hả?

Hạ Hoài Nhuận bưng chén đũa lên, lúc gần đi thì tiếp tục dặn Giang Đường: “Trước đây, chị gái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 quốc dân quay mấy bộ điện ảnh cũng không tưởng lắm, đang muốn lợi dụng chương trình này nắn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lại hình tượng. Bây giờ, bởi quan hệ của ta chỉ thể làm khách mời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tạm thời, trong lòng nhất định không cam tâm. Còn hai ngày, cô phải cẩn thận chút, phía © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sauta đoàn đội quan hệ công chúng khổng lồ. Nếu muốn lợi dụng để lăng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thật, cũng chỉ thể tự nhận xui xẻo thôi.”

Giang Đường chớp mắt, ngây ngốc gật đầu.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện full, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện online, read Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện, Cẩm Chanh Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 88 — Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc