GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 87

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Edit: Mị Mê Mều

Nắng mai dịu dàng, Lương Thâm nằm trở mình trên giường, đôi tay nhỏ mẫm lung tung xung quanh. Lúc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sờ được một đoàn ấm áp, nhóc con bắt đầu nở nụ cười.

“Em muốn uống sữa không?”

Nghe thấy giọng nói, nụ cười Lương Thâm tăng thêm, một vệt nước miếng trong suốt chảy ra bên mép. Lúc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đang định trả lời, đột nhiên cậu nhận ra giọng nói này có gì đó không đúng, giống như…

Lương Thâm cau mày, mở một mắt, đối diện với đôi mắt đầy lạnh lẽo của A Vô.Tầm mắt trượt xuống, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cậu đang kéo chân của A nhét vào miệng. Lương Thâm phản ứng lại thì đầy sợ hãi, vội © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vàng hất A ra, cuống cuồng lùi về sau, cọ tay mình lên chăn một cách đầy ghét bỏ. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

A cười lạnh: “Hài hước quá.”

“Anh, anh, anh, anh, anh chạy tới đây làm gì?!”

Lương Thâm chỉ vào A Vô, mặt đầy xấu hổ.

A lườm một cái: “Mẹ em bảo anh gọi em thức dậy.”

Cậu ta ngột ngạt quá bèn muốn ra ngoài đi dạo, trùng hợp gặp được Giang Đường, cũng thuận tiện đồng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ý. Đâu ngờ tên nhóc ngu ngốc này, nằm còn chóp chép miệng.

Lương Thâm xụ mặt không vui, chốc lát ngước mắt hỏi: “Vậy mẹ thì sao?”

“Đi chạy bộ rồi.”

Lương Thâm ỉu xìu nằm nhoài trên giường, trong lòng cùng lạc lõng. Cậu còn muốn hôn chào buổi sáng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 yêu thương với mẹ cơ, kết quả… đều bị anh trai xấu xa này làm mất hết hứng thú.

“Anh bảo này, em cũng lớn rồi, sao cứ kêu gào đòi mẹ thế? Thật mất mặt!”

Dứt lời, A khinh bỉ liếc cậu một cái.

Lương Thâm càng uất ức: “Nếu tôi không kêu gào, mẹ sẽ không để ý đến tôi…”

Cậu nhỏ giọng lẩm bẩm: “Tôi vừa không thông minh như anh hai, vừa không khiến người khác yêu thích như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Thiển Thiển…”

Tuy tuổi Lương Thâm còn nhỏ nhưng cậu rất địa vị của mình. Từ nhỏ đến lớn, cậu khuôn hề © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208cảm giác tồn tại, điều cậuthể làm chính gây thêm ngột ngạt cho bố mẹ bất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 kể chuyện gì. Nếu bây giờ cậu không tìm chút cảm giác tồn tại, bố mẹ quên cậu luôn thì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sao?

A hơi nhíu mày: “Vậy không phải vừa hay à? Em ầm ĩ thế nào cũng không ai quản em.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Lương Thâm mở mắt, nhìn A Vô đầy khinh thường: “Bây giờ tôi thay giày mang vớ, không cùng một ruột © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 với anh.”

“…”

“…….”

A Vô: “Ý em muốn nói cảiquy chính và không cùng một giuộc phải không?”

Lương Thâm chẳng thèm để ý, xua tay: “Không khác mấy, người ta nhỏ như vậy, hiểu những thành ngữ này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đã giỏi lắm rồi.”

“…”

Khác rất nhiều đó được không?

Thôi bỏ đi, không bàn đúng sai với đứa ngốc, đặc biệt tới đứa ngốc Lương Thâm cũng không sánh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nổi. Đầu cậu là thùng gỗ trăm phần trăm, thứ chứa đầy trong đầu đều nước.

“Tôi nói với anh biết!” Lương Thâm trở mình, hung dữ cảnh cáo A Vô: “Bây giờ, tôi kỵ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 của mẹ, anh đừng hòng bắt nạt mẹ tôi nữa! Nếu không tôi chắc chắn sẽ không tha cho anh!” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Acười nhạo: “Vậy sao? Thế em định không buông tha cho anh thế nào?”

“Tôi tôi tôi…” Lương Thâm tôi của buổi cũng không tôi ra một được một nguyên nhân. Cậu cắn môi, căm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tức trừng A Vô: “Tôi chờ lúc anh ngủ sẽ vẽ heo lên mặt anh, khiến anh mất mặt, hừ!” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Tiếng “hừ” cuối cùng kia muốn đỏng đảnh bao nhiêu thì đỏng đảnh bấy nhiêu.

Anhìn cậu chăm chú vài giây, sau khi phát hiện cậu nói nghiêm túc, cậu ta trực tiếp cười © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngã lên giường.

Lương Thâm sững sờ, xốc chăn ngồi dậy: “Không được cười!”

Cậu ta vẫn cười, càng lớn tiếng hơn.

“Không được, không được cười tôi!” Lương Thâm thẹn quá hóa giận, kéo chăn trùm lên người cậu ta, hai đứa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lăn thành một cục.

Sau khi náo loạn một hồi, cuối cùng A cũng lấy lại bình tĩnh. Cậu ta đưa tay véo mạnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 khuôn mặt giống như cục bột của Lương Thâm, hung ác nói: “Nếu em dám vẽ heo lên mặt anh, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 anh sẽ vẽ lên mông em, khiến em mất mặt trước toàn bộ bạn nhỏnhà trẻ.”

Lương Thâm trợn to mắt: “Anh dám!”

A cười: “Em đã dám, anh không dám”

Lương Thâm tức giận đạp chân lung tung: “Tôi ghét anh, anh mau gọi anh hai tôi ra! Tôi không muốn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhìn thấy anh!”

“Anh cũng anh trai em, anh sẽ không đi.” A làm mặt quỷ với Lương Thâm, ràng đang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cố ý chọc giận cậu. Lương Thâm cúi khuôn mặt nhỏ xuống, trong lòng uất ức cực kỳ. Nhưng cậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nói không lại A vô, đánh cũng không lại nốt.

“Không để ý tới anh.”

Cuối cùng, Lương Thâm rầu không vui nhảy xuống giường, để chân trần đi tìm Giang Đường.

“Ngu chết đi được!” A lườm một cái, nằm ngửa nhìn trần nhà trên đỉnh đầu. Sau khi bình tĩnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lại, A Vô bất giác nhớ tới lời Lương Thâm vừa mới nói. Thật ra nhóc thứ hai cũng không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngốc đến vậy, thậm chí nội tâm của cậu còn mềm mại hơn Nhất. Chỉ Nhất giỏi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 che giấu, Lương Thâm biến mọi nỗi đơn, khó chịu thành phá phách.

Lông mi A run rẩy, liếc mắt nhìn phương hướng Lương Thâm rời đi.

Cậu ta đăm chiêu, tiếp đó nở nụ cười: “Trả anh hai em lại cho em…”

Lông mi rũ xuống, lúc mở mắt lại đã Nhất.

Nhất chớp mắt, liếc nhìn bốn phía, tiếp đó khom lưng thu dọn giường ngổn ngang lại chỉnh tề, rồi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đứng dậy rời đi.

*Truyện được đăng trên Wattpad của kittenctump*

Hôm sau, Lương Thâm đã khỏi hẳn, Giang Đường dẫn ba đứa nhỏ, lần thứ hai bước vào cuộc hành trình. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Lần này, nơi bọn họ sắp đến là núi Long Tích sông Apan. Núi Long Tích nằm phía Tây Trung © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Quốc, đất đai bao la, địa hình đồ sộ. Lúc gần đến sông Apan, nhiệt độ thấp xuốngrệt, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Giang Đường lục quần áo bọc lên người mấy đứa trẻ, quay đầu nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ.

Vùng tuyết mênh mông trời xanh nối thành đường thẳng, một trường học đập vào mi mắt, phía trên là © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mấy chữ viết hoa… NGÔI NHÀ VUI VẺ.

Giang Đường đến trước nên đã nhận được tờ nhiệm vụ, phía trên nêu rằng thật ra, trường học này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trung tâm chăm sóc những đứa trẻ bị bỏ lại (1), bốn mươi đứa trẻ ở bên trong, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hơn phân nửa trẻ bị bỏ lại không ai quản lý, giáo dục. Sau khi sinh bọn trẻ thì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bố mẹ chúng rời khỏi sông Apan, kể từ đó không trở về nữa. Phần còn lại trẻ mồ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 côi, viện trưởng lòng tốt bèn đồng thời chăm sóc

(1) Left-behind children (Những đứa trẻ bị bỏ lại): những đứa trẻ dưới 16 tuổilại các vùng nông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thôn của Trung Quốc, cha mẹ của chúng đi làm nơi xa hoặc một người đi làm xa, người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 kia đã mất hoặc không khả năng nuôi dưỡng, để con cho người khác nuôi

Xe chậm rãi lái vào sân lớn, trước mắtmấy dãy nhà hai tầng kỹ, sân bên trái© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 “sân bóng rổ” dựng tạm thời, vành bóng rổ cũ nát lung lay trong gió. Đất xung quanh đã bị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 giẫm bằng, rất dễ nhận thấy đây nơi bọn nhỏ vận thường hoạt động nhất.

Đoàn người xuống xe, Giang Đường và Hạ Hoài Nhuận chào hỏi nhau, người đến sát theo sau là Chí Phàm, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 còn có Lịch Trường Phong.

Nhìn thấy Thiển Thiển trong ba anh em, ánh mắt Trần Mập Mạp sáng lên, lắc mông nhỏ chạy tới. Cậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhóc mạnh mẽ lách NhấtLương Thâm ra, kéo tay nhỏ của một cách thân thiết: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 “Thiển Thiển, mấy ngày không gặp em béo lên rồi.”

Cuối cùng tặng kèm một giọng cười khích khích thương hiệu.

Thiển Thiển mếu máo vỗ vỗ cái bụng tròn vo của mình: “Em không béo…”

Giang Đường không chú ý đến mấy đứa trẻ, tiến lên vài bước hỏi: “Anh Khiêm không tới ư?”

Trần Chí Phàm giải thích: “Anh Khiêm ra nước ngoài tham gia một hoạt động, dẫn vợ con theo hết. Vậy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nên hai kỳ này sẽ khách mời khác đến thay thế.”

Nói xong, Trần Chí Phàm lại nhìn sang Mập Mạp dính bên cạnh Thiển Thiển, anh thở dài, bất đắc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nói: “Mập Mạp, không chào hỏi Mộc ĐầuLa La à?”

Mập Mạp nhìn bố một cái, ngoan ngoãn đi đến bắt chuyện với đồng bọn nhí khác.

Mấy đứa nhỏ không gặp mấy ngày chợt thân thiết với nhau cùng, đặc biệt Mộc Đầu. Từ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đầu đến cuối, cậuđều đi theo bên cạnh Hạ Hoài Nhuận, điều này khiến Lịch Trường Phong rất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lúng túng. Trong chương trình, anh ta mới bố đại diện cho Mộc Đầu, choanh ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không thích con nít lắm nhưng không thể biểu hiện trước ống kính. Bây giờ, thái độ coi anh ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 như người xa lạ của Mộc Đầu khiến anh ta rất khó chịu.

Lịch Trường Phong lấy một con gấu nhồi bông từ trong ba đưa tới, trên mặt mang theo nụ cười: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 “Bố tặng con này.”

Nhìn con gấu trúc nhồi bông kia, Mộc Đầu hơi sửng sốt, sau đó nhận bằng hai tay: “Cảm ơn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bố Lịch.”

“Con thích được.” Lịch Trường Phong đầu cậu bé, khom lưng bế cậu đi đến một bên khác.

Mộc Đầu bị bế đi hơi không vui ràng, cậu lưu luyến nhì nhóm bạn nhỏ, trên mặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không vẻ vui tươi như lúc trước.

Lúc nói chuyện, một chiếc xe bảo mẫu màu xám chậm rãi lái từ ngoài ngoài.

Xe dừng lại, một người phụ nữ với dáng người cao gầy từ trên xe đi xuống. ta ôm một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 gái sáu tuổi trong lòng, hơi đen, để đầu úp nồi, so với Trần Mập Mạp còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 béo hơn một ít.

Đạo diễn An giới thiệu với mọi người: “Hoan nghênh khách mời mới đến của chúng ta, Trần Từ Nhàn© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Điền Điềm!”

Một trận vỗ tay lác đác.

Giang Đường từng nghe cái tên Trần Tử Nhàn này, ta vợ của đạo diễn vàng Điền Minh, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 song ảnh hậu (2) nổi tiếng trong nước.ta debut khi còn nhỏ, nắm giữ lực tương tác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 độ nổi tiếng cực kỳ cao, được gọi “Chị gái quốc dân”.

(2) Song ảnh hậu: chỉ nữ diễn viên xuất sắc, gặt hái nhiều thành công rực rỡ cả mảng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phim điện ảnh lẫn phim truyền hình

Nhưng làm tay lỏi đời trong giới giải trí, Giang Đường cảm thấy người phụ nữ này chắc chắc không dịu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dàng như vẻ bề ngoài.

Sau khi không nhún nhường không hạ mình chào hỏi Trần Tử Nhàn một tiếng, liền đứng bên góc không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhúc nhích.

Giới thiệu lẫn nhau xong, viện trưởng Phùng Nguyệt Thu từ bên trong đi ra chào đón, đồng thời công bố © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhiệm vụ hôm nay cho bọn họ. Sau khi công bố thiệp nhiệm vụ xong xuôi, giọng của đạo diễn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 An vang lên bên tai: “Trước khi bắt đầu, xin mời các vị khách mời lần lượt chọn phòng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mọi người muốntrong những ngày tới.”

Trước mặt bọn họ một hộp nhỏ ngay ngắn, Giang Đường bế Thiển Thiển đi qua chọn một tấm thiệp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208bên trong, phía trên biểu thị phòng số ba. Chờ sau khi mọi người chọn xong, Phùng Nguyệt Thu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dẫn mọi người đi lên lầu.

Các học sinh đều ăn tại trường. Nghe ê-kíp chương trình sắp qua, viện trưởng Phùng tạm thời thu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dọn vài căn phòng. Sợ không đủ, bả còn bỏ trống phòng mình. Trong đó, Giang Đường may mắn rút © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trúng phòng của viện trưởng Phùng.

Tuy phòng ngủ của viện Trưởng Phùng hơi nhỏ nhưng so với mấy gian phòng âm u ẩm ướt, đã lâu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không ai nói, phòng này thể coi sạch sẽ ấm áp, ở cũng tự nhiên, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thoải mái.

Điền Điềm rút trúng phòng số 2, nhìn gian phòng bên cạnh một cái, lại nhìn mặt sàn xi măng và © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chiếc giường xám xịt trước mặt một cái, điều này khiến nhóc được nuông chiều từ lập tức © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không vui.

Điền Điềm vùi trong lòng Trần Tử Nhàn chỉ sang bên cạnh: “Mẹ, con muốn ngủ phòng này cơ!”

Trần Tử Nhàn liếc mắt tới, nói: “Nhưng phòng con rút được phòng này.”

Điền Điềm lớn tiếng la hét: “Con mặc kệ! Phải phòng này cơ! Con muốn phòng này!”

nhà, nhóc tùy hứng quen rồi, hễ hơi không như ý một khóc hai nháo. Lúc này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cũng không quan tâm phải đang quay gameshow không, nhóc kéo vai áo Trần Tử Nhàn rồi bắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đầu khóc.

“Vậu con đi hỏi dì thử xem đồng ý đổi không?” Trần Tử Nhàn lau sạch nước mắt trên mặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Điền Điềm, nhẹ giọng khuyên bảo.

Điền Điềm ngừng gào góc, nhảy khỏi lòng Trần Tử Nhàn, nước mắt rưng rưng đi đến bên cạnh Giang Đường, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngửa đầu nhìn cô: “Dì ơi, chúng ta đổi phòng được không?”

Nhìn nhóc mập mạp trước mắt, khóe mắt Giang Đường giật mạnh.

Đương nhiên không bằng lòng đổi. Trước hết, căn phòng này là do con gáirút được, hơn nữa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 giường của phòng số 2 quá nhỏ, dẫn theo ba đứa nhỏ chắc chắn ngủ không vừa. Nhưng nếu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không đồng ý thì đến lúc phát sóng, chắc chắn sẽ nói cô hẹp hòi, không biết bao dung © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trẻ con chút nào.

Khóe mắt Giang Đường nhàn nhạt quét về phía Trần Tử Nhàn, ánh mắt ta bình tĩnh, như đoán trước © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 được Giang Đường sẽ đồng ý vậy.

Giang Đường thu mắt lại, trên mặt vẫn mang nụ cười dịu dàng: “Căn phòng do Thiển Thiển rút được, nếu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Thiển Thiển nói không sao, vậy thì không sao.”

Điền Điềm chớp nhẹ mắt, lại hỏi Thiển Thiển bên cạnh: “Em, em đổi phòng với chị được không?”

Thiển Thiển nghiêng đầu, ánh mắt nghi hoặc: “Vì sao chị muốn đổi phòng với em?”

Điền Điềm đáp: “Phòng của em lớn, phòng của chị bẩn.”

Thiển Thiển ừm một tiếng, ngay sau đó lắc đầu, khuôn mặt nhỏ nghiêm túc: “Căn phòng em rút được bằng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bản lĩnh của mình, em không đổi với chị.”

không ngốc, giường của căn phòng này lớn hơn căn phòng kia nhiều. Nếu đổi, mẹ sẽ phải ngủ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trên mặt đất.

Trần Tử Nhàn Điền Điềm cũng không ngờ Thiển Thiển sẽ sẽ từ chối thẳng, lập tức sửng sờ. Một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 giây sau, Điền Điềm gào khóc chạy đến bên chân Trần Tử Nhàn. Sợ bọn họ gặp rắc rối, Giang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Đường nhanh tay lẹ mắt kéo ba đứa nhỏ hành về phòng, đóng chặt cửa ầm một tiếng. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Thấy cửa đóng Điềm Điềm khóc càng lớn tiếng hơn.

nơi ống kính không nhìn thấy, Trần Tử Nhàn liếc cánh cửa Giang Đường khép lại một cái.

“À thì… cậu muốn đổi với nhà bọn tôi không?” Trần Mập Mạp nhìn nhóc khóc đáng thương, sau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 khi được bố đồng ý, cậu hết sức hữu nghị lại đây hỏi.

Phòng Trần Chí Phàm rút được phòng số 1, tuy cũng rất âm u, ẩm ướt nhưng so với phòng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 số hai thì lớn hơn một chút. Điền Điềm nghe thế thì liếc nhìn căn phòng Trần Mập Mạp ở, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thấy cảnh tượng xám xịt bên trong, cô nhóc quằm khóe miệng hét lớn: “Không đổi! Phòng của các cậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 xấu quá! Mẹ tôi muốn phòng số ba, tôi muốn phòng số ba!!”

Trần Mập Mạp bị tạt một gáo nước lạnh, quay đầu nhìn Trần Chí Phàm một cái, trong mắt mang theo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tủi thân nho nhỏ.

“Mập Mạp, trở về đi.”

“… Dạ.” Trần Mập Mạp rầu rĩ không vui đáp một tiếng, ỉu xìu bập môi trở về phòng. Mà Trần Tử Nhàn cũng không nói gì, chỉ im lặng dẫn con tiến vào căn phòng số 2 khiến người ta chán ghét kia.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện full, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện online, read Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện, Cẩm Chanh Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 87 — Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc