GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 60

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Edit: Mều

Người đàn ông với bộ tây trang thẳng tắp, chiều cao khí thế lập tức áp chế những người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mặt đây vào bụi đất.

Anh lách người vào, mày nhìn Giang Đường một cái, vẻ mặt không đổi bảo vệ phía © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sau. Người đến còn trợ tài xế, họ đều đàn ông cao to, cường tráng, vừa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhìn đã biết không phải dễ trêu chọc.

Lâm Tùy Châu nghiêng đầu, hạ thấp giọng hỏi: "Sao vậy?"

Giang Đường nhỏ giọng: "Đã xảy ra một chuyện."

Sau khi kể lược chuyện đã xảy ra một lần, Lâm Tùy Châu nhíu mày.

"Sao bọn họ tìm tới được?"

Giang Đường lắc đầu.

Lâm Tùy Châu liếc xéo qua, giọng điệu bình tĩnh: "Hệ thống an ninh của chung này thật có vấn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đề, người vớ va vớ vẩn cũng vào được."

Lời này vừa nói ra, đối phương liền nổi giận.

"Anh nói ai vớ va vớ vẩn đấy? Các người làm chuyện thất đức còn sợ bọn tôi tìm đến ư?!!" © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Hai nhà bọn họ ở lầu trêи lầu dưới, thường ngày quan hệ rất tốt, hôm nay hai tên nhóc về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhà bị thương khắp người, hỏi nguyên nhân lại nóiđánh nhau, không phải nói chơi đó chứ? Bọn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 họ ép hỏi một lúc mới biết nguyên nhân.

Sau khi tìm người nghe ngóng thì biết người đi bên cạnh Âu Dươngai, tìm đến nhà cậu cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chuyện trong phút chốc.

Người phụ nữ béo liếc Lâm Tùy Châu từ trêи xuống dưới, khí chất anh phong độ, trang phục toàn thân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208giá trị không nhỏ, vừa nhìn đã biết không phải nhân viên làm công ăn lương bình thường.

"Ông bố à?"

"Ừ."

"Con trai của ông dùng gạch đánh con trai tôi bị thương, chuyện này tính thế nào?"

Rõ ràng ta muốn lừa một mớ lớn.

Tầm mắt Lâm Tùy Châu lướt qua Nhất Âu Dương, khi chạm đến ánh mắt của anh, hai cậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhóc cùng nhau cúi đầu.

"Lâm Sơ Nhất, con ra tay ư?"

Nhất gật đầu: "... Vâng."

Anh hỏi: "Do con đánh trước?"

Nhất lại lắc đầu: "Bọn họ đánh trước."

Anh tiếp tục hỏi: "Nguyên nhân?"

Sơ Nhất trả lời: "Bọn họ đòi tiền Âu Dương để mua thuốc lá, bọn con không cho, thế là bọn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 họ kéo tụi con vào trong hẻm đánh, nên con mới ra tay."

"Tốt lắm." Lâm Tùy Châu hài lòng nở nụ cười, thu mắt lại: "Nhưng đáng tiếc."

Đối phương ngẩn ra, chỉ nghe anh nói: "Con tôi đánh hơi nhẹ, nếu không nửa đời sau của các người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cũng không cần lo."

Cả buổi, bọn họ mới hiểu ra ý nghĩa trong lời nói của Lâm Tùy Châu, khuôn mặt xoắn suýt, im © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lặng một lúc lâu.

"Bọn trẻ con, vẫn chưa hiểu chuyện, nhưng các người người lớn, nêntrách nhiệm gánh vác. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Về việc Nhất gây tổn thương cho bọn nó, đương nhiên tôi sẽ trả một số tiền bồi thường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhất định. Nhưng mà... bọn nói năng nhục mạ, ra tay đánh đập, chuyện này tính sao?"

Thân hình Lâm Tùy Châu thẳng tắp, đôi mắt lạnh lùng, kiêu ngạo nhìn mọi người.

Ánh mắt sắc bén khí thế không thể che dấu của anh nhất thời dọa hai người đàn ông vạm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vỡ, co ro sau lưng vợ, không dám thả một cái rắm nào.

Người phụ nữ mạnh miệng: "Ông, ông chứng minhcon trai của tôi ra tay trước!!"

Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.

Lâm Tùy Châu mở bàn tay ra: "Sơ Nhất."

Nghe gọi, Nhất đặt chiếc điện thoại vỡ nát lên tay Lâm Tùy Châu.

Anh cụp mắt tìm kiếm một lượt, sau đó mở đoạn ghi âm.

Phòng khách vang vọng cuộc đối thoại của hai đứa nhỏ khi đó.

Tiếng chửi bới của bọn nó dồn dập liên tiếp, thỉnh thoảng còn kèm theo tiếng đánh đập, chỉ nghe thôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đã khiến người khác cả da đầu.

Giang Đường bất giác ôm Âu Dương, biết trẻ con bây giờ trưởng thành sớm, tuổi còn nhỏ đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 biết hút thuốc, đánh nhau, nhưng không biết ác ý của bọn chúng sẽ đến trình độ này, đến ngay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cả một người trưởng thành cũng sẽ không nói ra những lời tục tĩu, tàn khốc một cách dễ dàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 như vậy. Thế bọnđều phát tiết hết lên người một đứa trẻ không chút kiềm chế.

Đoạn ghi âm này vừa phát ra, sắc mặt hai người nhà cũng thay đổi.

Sở dĩ bọn họ không dẫn con đến bệnh viện băng bó, là vì muốn nhân hội này lừa gạt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Giang Đường. Trước khi đến họ còn đặc biệt hỏi nguyên nhân sự việc ràng, biết xung quanh không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ai nhìn thấy, cũng không camera nên mới dám yên tâm lại đây, nhưng nào ngờ... nào ngờ đứa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trẻ không bao lớn lại biết ghi âm?

Người phụ nữ cúi đầu nhìn đứa con trai vỡ đầu chảy máu, lại nhìn Lâm Tùy Châu với vẻ mặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lạnh lùng, bà ta không cam tâm, ngẩng đầu nháy mắt với người đàn ông của mình.

Người đàn ông lập tức tiếp thu, tiến lên muốn cướp chiếc điện thoại kia.

Một giây sau.

bị tài xế đang canh giữ phía sau đè lên tường.

"Ông muốn làm gì?"

Tài xế từng huấn luyện viên tán thủ (1), lực cánh tay rất lớn, cổ người đàn ông bị đè © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đến mức đau nhức, không dùng được xíu sức lực nào, đau nhe răng trợn mắt, liên tục xin © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tha, chờ sau khi ánh mắt Lâm Tùy Châu quét đến, tài xế mới ngừng giam cầm người đàn ông. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

(1) Tán thủ chiến đấu tay không tự do ra đờiTrung Quốc chú trọng vào các dạng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chiến đấu tự do thực tế, đòi hỏi sự thành thạo các kỹ thuật thuật Trung Hoa.

"Tiểu Triệu, liên hệ với bệnh viện, chuẩn bị làm giám định tổn thương cho hai cậu chủ. Rồi liên lạc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 với luật Lâm cảnh sát Vương." Dứt lời, bên môi Lâm Tùy Châu nổi lên một vệt cười: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 "Hai cậu đây ác ý gây chuyện, làm hại trẻ vị thành niên, thu phí bảo kê, đã phạm luật © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hình sự, tiền thuốc men phí dinh dưỡng về sau, tôi sẽ không để thiếu một đồng nào. Tương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tự, tôi muốn bọn chịu trách nhiệm cho hành vi của chính mình."

Cảnh sát, luật sư, chịu trách nhiệm.

Những chữ này chói tai cùng, sắc mặt hai người nhà này thay đổi liên tục.

Cuối cùng quát lên: "Tôi bảo, các người không phânphải trái, con các người đánh con tôi thành như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vậy, còn mặt mũi báo cảnh sát ư? Được, báo đi!! Xem cảnh sát đứng về phía ai!"

"À, vậy chúng ta nhìn xem cảnh sát đứng về phía ai." Lâm Tùy Châu cười, đáy mắt một mảnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lạnh lùng: "Không biết hai cậu nhỏ đã tròn mười bốn tuổi chưa?"

"..."

Lời này vừa nói ra, sắc mặt người phụ nữ trắng toát.

Đủ.

Đương nhiên đủ.

học tập kém, bọn học lại một lớp tiểu học, tuy vừa mới lên cấp hai nhưng đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tròn 14 tuổi, qua tháng sau đã 15 tuổi.

Lúc này, người phụ nữ mới hơi sợ, nhưng không cam tâm nhiều hơn.

Sau khi ngẫm nghĩ thì lại ung dung. Cậu họ của ta đang làm cục cảnh sát, cùng lắm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thì tốn ít tiền lừa gạt, còn có thể cưỡng ép conta đến đó sao.

"Được, vậy chúng ta chờ cảnh sát đến!"

Người phụ nữ vẫn không đi, dứt khoát bất chấp tất cả, tóm lại chuyện này không thể bỏ qua như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thế.

"Mẹ..." Hồ Tử bụm trán: "Đầu con choáng."

ta tức giận: "Choáng thôi, không chết được."

"..."

Không dám lên tiếng nữa.

*Truyện được đăng trêи s2.truyenhd.com của kittenctump*

Rất nhanh, tiếng chuông cửa vang lên.

Trợ đi tới mở cửa, hai cảnh sát mặc quân phục đi đến trước mặt.

Nhất thời, người phụ nữ nước mặt giàn giụa nghênh đón, khóc rống oán giận: "Ông cảnh sát, ông phải làm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chủ cho chúng tôi!! Đứa trẻ nhà này dùng gạch đánh vào đầu con trai của hai chúng tôi nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vẫn không nhận! Ông nói thử xem còn vương pháp trong sạch hay không!!!"

Hai người phụ nữ vây quanh cảnh sát than thở, khóc lóc, Giang Đường lặng thinh một hồi.

Đây ràng kẻ xấu cáo trạng trước.

Nhóm cảnh sát không để ý hai người, ngược lại nhìn về phía Lâm Tùy Châu, vẻ mặt ôn hòa: "Hóa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ra là ông Lâm báo cảnh sát à, đã xảy ra chuyện gì?""

Sắc mặt Lâm Tùy Châu lạnh nhạt: "Gây sự ẩu đả, các chú giải quyết việc chungđược rồi."

"Được." Cảnh sát gật đầu: "Trước tiên đừng khóc, lại đây ghi chép đã."

Một người cảnh sát lớn tuổi khác nhẹ giọng hỏi: "Chị Lâm vẫn tốt chứ?"

Anh trả lời: "Mẹ cháu vẫn như cũ, cục trưởng Vương thì sao ạ?"

Cảnh sát thâm niên nở nụ cười: "Cục trưởng Vương cũng vậy, ngày đó vẫn nhắc tới hai mẹ con các © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cháu với chú đấy."

Lâm Tùy Châu gật đầu: "Hôm nào cháu sẽ đưa mẹ đến thăm cục tưởng Vương."

Thật không khéo, mẹ già của Lâm Tùy Châucục trưởng cục cảnh sát địa phương người quen cũ. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Cuộc đối thoại của hai người bọn họ đầy tự nhiên, giống như bạn tốt lâu năm trò chuyện nhà, hai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 người nhà kia vừa nhìn thấy tình hình này, nhất thời đều bối rối.

Ghi chép xong, cảnh sát muốn dẫn bọn họ về làm giám định.

Rốt cuộc hai người kia ngồi không yên, người phụ nữ tiến lên kéo cánh tay Lâm Tùy Châu, ánh mắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lập lòe tràn đầy lo lắng: "Ông... ông Lâm, tôi thấy chúng ta vẫn nên giải quyết riêng đi, chuyện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 này.... trẻ con đánh nhau cũng chuyện bình thường, tới cục cảnh sát không dễ nhìn lắm."

Lâm Tùy Châu không biểu cảm vùng khỏi đôi tay kia, lấy khăn tay lau sạch ống tay kéo bị lôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 kéo một cách ghét bỏ, bình tĩnh hỏi lại: "Tại sao tôi phải giải quyết riêng với mấy người?"

"Đây... đây đều là trẻ con, không đến nỗi nào."

"Đến chứ." Anh đáp: "Con trai của trẻ con, vậy con trai của tôi không phải trẻ con © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ư?"

Khuôn mặt bọn họ trắng xanh, á khẩu không trả lời được.

Lâm Tùy Châu nở nụ cười trào phúng, ngước mắt nhìn đến: "Nên làm cáithì làm cái đó, Tiểu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Triệu, cậu cũng đi theo đi, chuyện xem làm được, vấn đề phía sau trực tiếp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 liên hệ với luật xử lý."

Đợi người đi rồi, Lâm Tùy Châu Giang Đường đưa hai đứa nhỏ đến bệnh viện làm kiểm tra.

Nhất vẫn còn tốt, chỉ bị thương một ít ngoài da, Âu Dương thì hơi nghiêm trọng, trừ những tổn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thương trêи thể, còn kèm theo chấm động não nhẹ, cần nằm viện quan sát.

Bọn họ lại bệnh viễn mãi đến tận khi ngoại Âu Dương đến đây mới rời đi.

Lúc này, sắc trời đã tối, không hay không biết bận rộn cả một ngày.

Trêи đường về nhà, Nhất tựa lên vai Giang Đường ngủ say. cực kỳ mệt mỏi, dựa vào ghế © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dựa phía sau, thể rời.

"Anh cho người đón Lương Thâm Thiển Thiển chưa?"

Lâm Tùy Châu nhàn nhạt đáp: "Đón rồi."

Giang Đường thở phào nhẹ nhõm: "Vậy thì tốt." Dừng một lúc, nói tiếp: "Ngày quốc tế thiếu nhi, trường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 học củaNhất muốn tổ chức lễ bán hàng từ thiện, anh tới không?"

Lâm Tùy Châu mắt xuống: "Nói sau đi."

"Nếu anh không đến, con nó sẽ..."

Lời còn chưa dứt, anh đột nhiên lên tiếng cắt lời: "Em điện thoại cho tôi, tôi rất vui vẻ."

Mây ngũ sắc bay qua, quang cảnh tươi sáng chồng lên, hòa vào khuôn mặt anh.

Anh vẫn tuấn như cũ, đôi mắt sâu thẳm lại lưu luyến.

Trái tim Giang Đường nảy thịch một cái, không nhịn được dịch mắt.

Lâm Tùy Châu khẽ cụp mắt, mím môi cười trộm.

Anh rất vui mừng khi nhận được điện thoại của mình không quá xa, có thể nhanh chóng chạy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đến bên cạnh cô.

Cũng rất vui mừng... cô có thể nhớ đến mình.

"Anh, anh nghĩ nhiều rồi..." Giang Đường cắn môi: "Tôi bấm lung tung thôi."

Bên tai truyền đến tiếng cười trầm thấp của anh, khiến trái tim Giang Đường đập loạn nhịp một phen.

"Giang Đường."

"Cái gì?"

Vừa mới quay đầu lại, bờ môi đã bị anh lấp kín.

Lông mi anh nhẹ nhàng lướt trêи mặt cô, hơi ngứa, trong lòng càng ngứa hơn.

cứ thế ngơ ngác trừng mắt, vẻ mặt ngạc nhiên như cô mười tám tuổi mới biết yêu.

Đâymột nụ hôn rất nhẹ đầy thuần khiết.

Không bất kỳ động tác thừa nào, chỉ đơn giản bờ môi chạm vào nhau, không đủ chặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chẽ nhưng cực kỳ thân mật.

Giang Đường cảm thấy hơi thở của mình bắt đầu nóng bỏng, cảm nhận nhiệt độ tay chân đang tăng lên, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 như mình rơi vào dung nham, thân thể linh hồn đều bị sức nóng bao bọc.

Đại não một mảnh ngây ngô, mắt Giang Đường xuống, đúng lúc này, bên tai truyền đến một tiếng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thốt kinh ngạc nho nhỏ.

Ánh mắt liếc qua, Nhất che miệng lại, ánh mắt tràn đầy mới mẻ và... phấn khích?

Nhất bọc chăn lập tức nghiêng đầu đi: "Con không thấy, con không thấy gì hết."

Giang Đường lấy lại tinh thần, đẩy Lâm Tùy Châu ra, họ nhẹ điều chỉnh tư thế ngồi.

Nhất cẩn thận nghiêng đầu: "Bố mẹ... không hôn sao?

Giang Đường im lặng.

Đáy mắt Lâm Tùy Châu mang theo ý cười: "Đợi khi con không đây thì hôn."

Nhất phồng má: "Vậy... bây giờ con đi xuống nhé?"

"..."

"Không cần." Ý cười dưới đáy mắt Lâm Tùy Châu càng đậm, bàn tay to lớn dày rộng nhẹ nhàng bao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lấy ngón tay tinh tế đặt trêи đầu gối của cô, vântới lui, nói: "Bố mẹ rất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhiều thời gian."

"......"

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện full, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện online, read Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện, Cẩm Chanh Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 60 — Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc