GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 59

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Edit: Mều

"Đây không phải thằng con hoang kia à?" Tên cao gầy vểnh mũi lên trời, vẻ mặt xem thường.

Con cái ít nhiều sẽ chịu ảnh hưởng từ bố mẹ, khi Âu Dương còn hàng xóm của bọn chúng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bọn chúng đã nghe bố mẹ huyên thuyên sau lưng không ít lần, lâu dần, bọn chúng cũng biết Âu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Dương là con riêng, một đứa con hoang lén lúc sinh ra với người khác. Nên mỗi lần thấy cậu, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chúng đều sẽ châm biếm một phen.

Âu Dương không lên tiếng, cắn môi chuẩn bị vòng qua bọn chúng rời đi.

"Muốn đi hả mày." Tên cao gầy kéo cánh tay nhỏ của Âu Dương lại, từ trêи cao nhìn xuống cậu: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 "Muốn đi cũng được, mày đến căn tin bên kia mua cho bọn tao hai gói thuốc lá đi."

Âu Dương lại vùng ra: "Tao không tiền!"

Tên cao gầy ràng không tin: "Tao nhớ ngoại mày cho mày tiền mỗi ngày, giờ mày nói với © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tao mày khôngtiền à?"

Âu Dương hung ác lườm hai tên đó một cái, bất giác siết chặt túi, nơi đó chứa năm đồng,© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tiền cơm trưangoại cho cậu.

"Tao không có tiền!"

Cậu lớn tiếng lặp lại lần nữa.

Khi tên cao gầy đang định ra tay cướp tiền thì một tên mập cao lớn phía sau chú ý đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Nhất co ro phía sau, đồng phục cậu chỉnh tề, khuôn mặt trắng nõn, đôi mắt đẹp đẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 khiến người khác muốn móc ra. Tên mập lập tức ghen tị với dáng dấp của Nhất, tiến lên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 vài bước túm thẳng cổ áo của Nhất lên.

Ngay sau đó hỏi: "Đây là bạn của mày sao?"

Trong lòng Âu Dương giật thót một cái, vội vàng nói: "Tao không quen biết nó, chuyện này không liên quan © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186đến nó."

Hai tên kia liếc mắt nhìn nhau, vẻ mặt xem thường.

"Chắc tao quan tâm mày quen biết hay không, bọn mày đã đi chung chắc chắn quen biết."

"Hồ Tử, kéo bọn ra, chờ chúng ta tìm xem sẽ biết tiền hay không."

Nhất Âu Dương không tránh được, bị bọn chúng cưỡng chế kéo vào trong hẻm nhỏ đường lớn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đối diện. Sau khi bốn bề vắng lặng, bọn chúng đẩy mạnh hai đứa nhỏ lên mặt đất, ngồi xổm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 xuống bắt đầu kéo quần áo của hai cậu.

"Thả tao ra...!"

"Bọn mày đừng chạm vào tao......!

Sức lực của tên cao gầy tên mập rất lớn, Âu Dương Sơ Nhất hoàn toàn tránh không thoát. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Rất nhanh, áo khoác đồng phục bị kéo xuống, tên cao gầy lấy năm đồng trong túi tiền Âu Dương, lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lấy một chiếc kẹp tóc nhỏ tinh xảo trong túi chỗ ngực áo mi của cậu.

Kẹp ngọc hình hoa cúc nhỏ, khúc xạ ra ánh sáng lấp lánh, rực dưới ánh mặt trời yếu ớt. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Đó Thiển Thiển đưa cho cậu.

"Cái đây?"

Tên cao gầy ngắm nghía một lúc, nở nụ cười: "Con gái đeo đây mà, Âu Dương, mày ghê đấy."

Tên mập cười nhạo theo: "Nói không chừng đồ Âu Dương dùng đấy."

Tên cao gầy cúi người, vỗ vỗ mặt cậu: "Âu Dương, mày cũng tết tóc sao?"

Sau khi bọn chúng cười vài tiếng thì vứt kẹp tóc trêи mặt đất, nhổ bãi nước bọt lên phía trêи, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 giơ chân, giẫm mạnh lên kẹp tóc.

Âu Dương ngơ ngác nhìn chiếc kẹp tóc nhỏ bị chà đạp, khuôn mặt tươi cười của Thiển Thiển lại một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lần nữa hiện lên trong đầu cậu, đó là lần đầu tiên người tặng quà cho cậu, lần đầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tiên người kéo tay cậu chơi đùa với cậu, nhưng mà...

Tức giận từ từ xông lên đầu, khuôn mặt tươi cười dữ tợn của bọn thiếu niên khiến cậu mất đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lý trí, hai bàn tay nắm chặt thành nắm đấm đặt trêи mặt đất. Con ngươi Âu Dương bùng lên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 sự phẫn nộ mãnh liệt, cậu khẽ cắn răng, đứng dậy nhào tới, dây dưa cắn tên cao gầy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đang hành hung một trận.

Tên cao gầy bị cậu cắn lỗ tai, đau đến mức kêu to, rất nhanh, tên mập kéo Âu Dương ra, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhấc chân đạp mạnh mấy cái lên bụng cậu.

Cơn đau đớn kịch liệt từ bụng truyền tới nhanh chóng khiến Âu Dương mất đi năng lực phản kháng, cậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cuộn tròn người thành hình con tôm, nét mặt đau đớn nôn khan ra mấy ngụm nước chua.

"Đmm!" Tên cao gầy nổi giận, nắm tóc Âu Dương đập lên tường hai lần.

Cậu ngã trêи mặt đất, cả buổi vẫn chưa trở lại bình thường.

Âu Dương ho khan vài tiếng, dùng cả tay chân qua, nắm chặt chiếc kẹp hoa cúc kia như che © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chở bảo bối.

"Bọn mày đủ rồi." Cả buổi, Sơ Nhất mới phản ứng được, đi tới che chở trước mặt Âu Dương: "Trêи © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 người tôi tiền, tôi đưa hết cho các người, đừng đánh cậu ấy."

"Cút ngay." Tên mập quăng một bạt tai tới, Nhất lảo đảo lùi về phía sau vài bước, đặt ʍôиɠ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ngã ngồi trêи đất.

Cậu rêи rỉ, nói tiếp: "Bọn mày đừng..."

"Fuck, chảy máu rồi." Tên cao gầy chùi lỗ tay, toàn vết máu đỏ tươi.

Tên đó tức giận chửi ầm lên: "Mày chính thằng con hoang! Mẹ mày chết rồi, ba mày cũng không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cần mày! Con riêng mất mặt không!?"

Nhất chưa bao giờ gặp phải loại bạo lực học đường này, cũng chưa từng nhận loại ác ý này, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 khóe miệng cậu run rẩy, lặng lẽ lấy điện thoại ra chuẩn bị báo cảnh sát. Nhưng hành động của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cậu nhanh chóng bị tên mập chú ý, tên mập đạp tới, đá văng điện thoại, giơ quả đấm lên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 định đánh lên đầu Sơ Nhất.

Cậu sợ hãi bảo vệ đầu, trong một mảnh đen tối, đau đớn trong suy nghĩ lại không truyền đến.

Nhất mắt, kinh ngạc nhìn Âu Dương che chở cậu sau người.

"Chuyện này không liên quan đến nó, bọn mày để đi đi." Âu Dương vén tay áo lên lau máu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mũi bị đánh chảy ra: "Bọn mày tùy tiện đánh tao, tao không phản kháng, cũng không mách người khác." © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

"Cút, mẹ ai thèm nghe lời mày!"

ràng bọn chúng đánh rất mạnh, rồi điên cuồng đá năm, sáu chân lên hai đứa nhỏ.

Mặt trời chói chang trêи đỉnh đầu được một đám mây xanh che chắn, ánh mặt trời biến mất, khiến ngõ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhỏ chật hẹp càng thêm tăm tối.

Bốn phía đều sương ʍôиɠ lung.

Nhất nhìn đám thiếu niên ngũ quan non nớt nhưng ánh mắt dữ tợn, lại nhìn mặt mũi Âu Dương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 sưng luôn bảo vệ phía trước cậu.

Cậu siết nắm đấm, ánh mắt bình tĩnh.

Chờ khi ánh nắng vụn vặt lần thứ hai chiếu xuống, ánh mắt của cậu đã thay đổi.

Thiếu niên gầy lảo đảo đứng dậy, vươn ra sau cầm lấy một viên gạch góc tường, cậu từng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bước từng bước đến gần hai tên thiếu niên đang thực hiện hành vi bạo lực, cuối cùng vung tay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lên...

"Bốp!!"

Máu đỏ tươi chói mắt, thế giới lâm vào yên tĩnh.

Cậu đứng dậy, mắt rũ xuống bề nghễ nhìn thế gian.

Tên cao gầy đã ôm đầu ngã xuống đất không dậy nổi, chỉ còn tên mập với vẻ mặt đầy ngạc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhiên.

A nắm chặt viên gạch dính máu, trêи mặt như kết băng sương.

Cậu lại giơ gạch lên, đập vào mặt tên mập, tuy cậu ta đã lùi về sau hai bước nhưng vẫn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 xui xẻo bị thương ở sống mũi.

Mùi máu tanh tràn ngập chóp mũi.

Hai tên đó ngã xuống đất, đau đớn rêи rỉ, đâu còn thấy được sự hung hăng lúc trước.

A thu mắt, giọng nói lạnh lùng như băng: "Trẻ con giết người không phạm pháp."

Sự nghiêm túc của cậu đã dọa tên mập tên cao gầy, hai ánh mắt tràn đầy sợ hãi.

Một tay tên mập ôm mũi, một tay nâng tên cao gầy chảy máu trán, thân thể run rẩy muốn chạy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 về ngay lập tức.

"Đợi đã."

Lưng hai tên nọ cứng đờ, dừng chân lại.

"Chúng mày nên nói gì?"

Ánh mắt lạnh lẽo liếc xéo qua, lại khom lưng cầm lấy viên gạch.

Bọn chúng miệng, giọng đã chứa tiếng khóc nức nở: "Xin... xin lỗi, chúng tôi... không dám nữa."

"Còn nữa không? Về nhà nên nói với bố mẹ thế nào?"

Miệng tên mập đầy máu, âm thanh mơ hồ không rõ: "Do chúng tôi... do chúng tôi không cẩn thận?"

"Không cẩn thận à?" A nhíu mày.

"Do hai đứa bọn tôi đánh nhau, nên bị thương!"

"Có liên quan đến những người khác không?"

"Không... không liên quan."

Ngữ điệu A bình tĩnh: "Tao thể tìm tới trường học của bọn mày, nếu bọn mày nói những © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 điều không nên nói thì bọn mày sẽ biết hậu quả..."

Lời nhắc nhở này hoàn toàn cắt đứt ý nghĩ của hai tên nọ, bọn chúng dìu nhau, lảo đảo chạy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 khỏi ngõ nhỏ.

Ầm.

Cục gạch bị vứt trêи mặt đất.

A xoa xoa tay, từ trêи cao nhìn xuống Âu Dương không dám làm một cử động nhỏ nào, sau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mấy giây im lặng đối mặt: "Ngu xuẩn."

Thu lại tầm mắt, ánh mắt của cậu lại một mảnh trong sáng.

*Truyện được đăng trêи s2.truyenhd.com của kittenctump*

Nhất mờ mịt nhìn bốn phía, trêи đất dấu vết một bãi máu chưa khô, hai tên kia đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đi rồi, chỉ còn lại Âu Dương ngã trêи mặt đất, quần áo nhăn nheo.

Nhất lấy lại tinh thần, tiến lên vài bước: "Cậu thể đứng lên không?"

Tay cậu vừa mới đưa tới, đã bị Âu Dương tránh né.

Con ngươi Âu Dương tràn đầy kinh ngạc.

Sơ Nhất không nhận ra bất thường: "Sao vậy?"

Giọng Âu Dương run cầm cập: "Vừa nãy cậu... đánh bọn họ."

Nhớ đến ánh mắt Nhất lúc nãy, đến bây giờ trong lòng Âu Dương vẫn còn sợ hãi, cậu ấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 luôn cảm thấy Sơ Nhất không đúng lắm, nhưng không nói được sai chỗ nào.

Nhất nhanh chóng hiểu ra điều Âu Dương nói là gì, cũng không phủ nhận: "Là A làm."

"A... A ai?"

Nhất đáp: "Anh của tôi."

Âu Dương lạnh cả sống lưng, bất giác nhìn ra phía sau cậu, nuốt nước bọt ừng ực: "Anh của cậu, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 quỷ ư?"

Nhất lắc đầu: "Rất khó nói, nhưng anh ấy không phải quỷ, bọn tôi dùng chung thân thể."

"..."

Đối với Âu Dương suy nghĩ đơn giản nói, chuyện này hơi khó giải, nhưng cậuthể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 khẳng định, người đứng trước mặt cậu vẫnLâm Nhất thuần lương.

Nhất đến gần Âu Dương: "Nếu hôm qua anh ấy có nói với cậu thì tôi xin lỗi cậu." © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Cậu nói tiếp: "Trước đây rất nhiều bạn nhỏ đến gần tôi đều thấy nhà bọn tôi tiền, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 A nghĩ cậu cũng như vậy, lẽ anh ấy đã nói một số lời quá đáng, nhưng anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ấy không có ác ý. Hôm nay tôi muốn giải thíchràng với cậu, hi vọng cậu đừng hiểu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lầm tôi."

"Vậy hôm qua..." Môi Âu Dương giật giật: "Không phải cậu à?"

"Ừm, không phải tôi."

Ánh mắt Âu Dương lấp lóe: "Cậu làm bạn với tôi không phải thương hại tôi ư?"

Nhất nở nụ cười: "Tại sao tôi lại thương hại với cậu chứ? Cậu vừa không bị bệnh gì, tứ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chi cũng không phải không cầm được đũa."

Viền mắt Âu Dương đỏ ửng: "Cậu biết Âu Bình Vân không? Ông chủ của một công ty lớn, rất nổi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tiếng."

"Tôi biết."Nhất gật đầu: "Bố tôi từng hợp tác với ông ấy."

"Ông ấy bố của tôi." Âu Dương mím môi: "Nhưng ông ấy đã kết hôn, người bên ngoài đều nói... © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nói tôi con hoang."

Hàng mi đẹp đẽ của Nhất nhíu lại, cậu chưa từng trải qua nỗi đau của cậu ấy nên tất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhiên không thể nào đồng cảm được.

"Người xung quay đều mắng mẹ tôi, sau đó ấy... ấy mất."

Nói qua nói lại, Âu Dương che mắt khóc không thành tiếng.

Mỗi đêm mưa, cậu luôn sợ sệt, thường nghe được tiếng nổ kia, thậm chí sấm sét xẹt qua bầu trời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đêm cũng sẽ khiến cậu nhìn thấy hình ảnh khủng bố máu thịt be bét đó.

Âu Dương không hiểu tại sao mẹ cậu lại bỏ cậu, cũng không hiểu tại sao người xung quanh đều nhục © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mạ bọn họ, ràng bọn họ không làm sai.

Mỗi ngày mỗi đêm, ngoại tuổi già đều ôm bức ảnh khóc bên ngoài, trong nháy mắt này, Âu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Dương biết mình nhất định phải hiểu chuyện, cậu phải lớn lên, phải trở nên dũng cảm, phải một mình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chống đỡ một phương, chỉ như vậy cậu mới thể bảo vệ người thân duy nhất.

"Chuyện này cũng không phải lỗi của cậu..." Sơ Nhất thấy cậu ấy khổ sở, bản thân cũng chút khó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chịu, cậu chớp chớp mắt: "Cậu... sau này cậu thể thường đến nhà tôi chơi, bố tôi nhiều con, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 không ngạithêm một đứa trẻ nữa, nếu như cậu không chê thì... thì làm em trai của tôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đi."

Âu Dương sụt sịt mũi: "Vì... saoem trai?"

"Bởi tôi vẫn phải anh hai, tôi sẽ bảo vệ cậu, cũng giống như tôi bảo vệ Lương Thâm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 vậy."

Cậu rất chân thành, nét mặt nhỏ nhắn nghiêm túc xua tan khói trong lòng Âu Dương.

Âu Dương tùy tiện chùi mặt mình, cười ra bong bóng nước mũi: "Cậu vẫn nên thôi đi, tôi cao hơn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cậu, tôi thể để cậu làm em trai tôi."

Nhất nghĩ một lúc, gật đầu: "Được, chỉ cần cậu đồng ý với tôi không trốn học được."

Lỗ tai Âu Dương đỏ lên: "Tôi không trốn học..."

Nhất nghiêm mặt: "Bây giờ cậu đang trốn học đấy."

Âu Dương ưỡn ngực: "Mẹ cậu cho phép tôi dẫn cậu trốn học."

"..."

Đột nhiên im lặng.

Không còn lời nào để nói.

Một lúc sau, Âu Dương ôm bụng nằm trêи mặt đất, cậu rầm hai tiếng khó chịu, khiến Nhất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hốt hoảng một phen.

"Cậu sao rồi?"

Giọng điệu Âu Dương suy yếu: "Chắc bị chấn thương bên trong rồi."

Tuy đã che chở bụng, nhưng vẫn bị đá mấy cái, lúc trước không cảm thấy, nhưng bây giờ mới lấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lại tinh thần.

Sơ Nhất gói quần áo của hai người trêи mặt đất lại, tiến lên dìu cậu ấy đứng lên: "Chúng ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 về nhà trước rồi để mẹ tôi đưa cậu đến bệnh viện."

Âu Dương lắc đầu: "Bỏ đi bỏ đi, tiền thuốc rất đắt, tôi không có nhiều tiền như vậy, huống hồ... © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nếu như mẹ cậu biết tôi dẫn cậu đi đánh nhau, chắc chị ấy sẽ rất tức giận."

Truyền giấy chuyện nhỏ, trốn học đánh nhau là chuyện lớn, cậu không muốn Giang Đường hiểu lầm Nhất, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 không muốn để người ta nói cậuđứa trẻ hư.

"Mẹ tôi sẽ không tức giận đâu." Nhất nói một cách chắc chắn, cận thân đỡ cậu ấy ra ngoài. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Âu Dương không bướng bỉnh nữa, khập khễnh đi theo.

Nắng rất to, dòng xe trêи đường lớn hai bên quảng trường vẫn tấp nập.

Ánh nắng chói chang trêи đỉnh đầu được cành cây dày đặc chia cắt thành những đốm sáng nhỏ nhỏ, bọn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 họ dìu lẫn nhau, chầm chậm di chuyển.

Đi một lúc, Nhất đột nhiên nở nụ cười.

Âu Dương nhìn cậu đầy quái dị: "Cậu cười cái gì?"

Nhất mím môi, nhịn cười: "Đâylần đầu tôi bị người ta đánh."

Âu Dương càng lấy làm lạ: "Cậu bị đánh vẫn vui vẻ thế sao?"

Cậu chớp chớp mắt, nhìn bóng dáng di chuyển trêи mặt đất: "Vui chứ."

"..."

".... Đầu cậu bị hỏng rồi hả?"

Nhất không trả lời.

Từ khi bắt đầu hiểu chuyện thì cậu đãmột loại ý thức trách nhiệm, làm con trai cả, cậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 phải chăm sóc em trai, em gái, kính trọng bố mẹ, câu bố nói với cậu nhiều nhất là: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 "Sơ Nhất, con phải hiểu chuyện."

Cậu phải hiểu chuyện.

Không thể phiền não, không thể tùy hứng, không thể một chút sai lầm nhỏ nào.

Áp lực khiến cậu trưởng thành, khiến cậu biến thành đứa trẻ ngoan ưu tú.

Áp lực khiến cậu khổ sở, khiến cậu trầm mặc hướng nội, khiến cậu biết tự bảo vệ mình.

Nhưng hôm nay...

Lần đầu tiên người bảo vệ trước mặt cậu trừ A Vô.

Thật vui vẻ.

"Hai tên kia gọi phụ huynh đến tìm thì làm sao bây giờ?"

Âu Dương hơi lo lắng, lại có chút sợ hãi.

Sơ Nhất bình tính nói: "Do bọn chúng ra tay trước, huống hồ tôi đã ghi âm lại rồi."

Âu Dương ngẩn ra: "Ghi âm?"

"Đúng vậy." Nhất lấy điện thoại của mình ra, tuy màn hình đã vỡ nhưng không ảnh hưởng đến việc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 sử dụng: "Bố tôi đã nói, nếu gặp chuyện trước tiên phải bình tĩnh, rồi lưu lại chứng cứ, bọn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chúng đánh người phạm tội, đương nhiên tôi phải ghi âm rồi."

"..."

"......"

Âu Dương bình tĩnh nhìn Nhất.

Thời khắc này, hình tượng Nhất cao hai mét tám.

*Truyện được đăng trêи s2.truyenhd.com của kittenctump*

Chờ khi bọn họ về nhà, Giang Đường mới nhận được điện thoại của giáo, nói Nhất Âu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Dương trốn học. Lúc đặt điện thoại xuống chuẩn bị đến trường học thì tiếng chuông cửa vang lên. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Cửa phòng mở ra.

Hai đứa nhỏ đứng trước cửa.

Mặt mũi bầm dập, quần áo lộn xộn, giống như vừa mới bị ngược đãi.

Giang Đường sửng sốt vài giây mới bình tĩnh lại, trợn to mắt: "Ai đánh các con?!"

Hai người liếc mắt nhìn nhau, cùng lắc đầu :"Không... không ai cả."

Giang Đường vừa vội vừa tức, cũng không quan tâm được nhiều như vậy, kéo hai đứa vào phòng khách, tìm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 kiếm hộp thuốc xử vết thương cho bọn nhỏ.

"Đừng gạt mẹ,phải học sinh bắt nạt các con không?"

Nhất khúm núm: "... Gần như vậy."

"Ai?"

Ánh mắt Sơ Nhất do dự: "Con... con cũng đánh bọn rồi, chúng nghiêm trọng hơn bọn con nhiều."

Giang Đường chợt dừng tay, hơi không tin.

Thấy ánh mắt nghi ngờ của Giang Đường, Âu Dương vội vàng lên tiếng: "Thật ạ, Nhất dùng viên gạch © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đánh bọn bỏ chạy rồi."

Viên... gạch???

Giang Đường sợ hãi hít sâu một hơi.

Con trai của tay nhỏ, chân ngắn, ngày thường đồ đã tốn sức rồi, vậygiờ lại dùng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 gạch đánh người khác? Còn đánh bỏ chạy?

Âu Dương kể cho Giang Đường nghe chuyện đã xảy ra từ đầu đến cuối một lần, nói xong, cậu ấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cúi đầu không dám nhìn sắc mặt cô.

Im lặng cả buổi.

Giang Đường chút không biết làm sao.

Bất kể trong hay ngoài nước, lớp lớn bắt nạt lớp nhỏ là chuyện hết sức bình thường, trong mắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 giáo viên phụ huynh, loại hành vi bạo lực học đường này chỉ trò đùa giỡn của trẻ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 con. Khi Giang Đường đi học, bởi dung mạo xinh đẹp nên bị không ít nữ sinh lưu manh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chặn trong ngõ nhỏ. Tình tình nóng này, thường hay lấy một chọi ba,lúc thắng, lúc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thua,một lần đánh đối phương vỡ đầu chảy máu,ràng đối phương khiêu khích trước, nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lại bị nhà trường kỷ luật, còn bị đóng cửa cấm đoán nửa tháng trong nhà, nhưng từ đó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 về sau, không ai dám bắt nạt nữa.

"Con không đánh chết người ta đó chứ?"

Nhất lắc đầu: "Không ạ... chỉ dọa bọn chúng một chút."

Nên nhỉ...

Cậu cũng không biết lực tay của A Vô, điều sức lực của bọn đó lớn như vậy, chắc... không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đánh chết đâu?

"Không chết được."

Thái độ qua loa hời hợt của cô dọa Nhất.

Cậu dặt hỏi: "Mẹ không tức giận ạ?"

Giang Đường vứt cục bông gòn, nhìn về phía Nhất: "Thứ nhất: bọn chúng ra tay trước, sự phản © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 kháng của các con xuất phát từ bản năng tự bảo vệ mình. Thứ hai: người hiền bị bắt nạt, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chobây giờ trường học hay sau này rahội, con đều phải nhớ rằng, không chủ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 động gây sự cũng đừng sợ phiền phức, đối với chó dữ, con càng sợ, càng trốn thì bọn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 sẽ càng hung hăng, càng bắt nạt con."

"Vậy... nếu như bọn chúng tìm đến đây thì sao?"

"Tìm à, không phải con đã ghi âm sao? Nếu đám người này không biết xấu hổ, vậy chúng ta càng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 không biết xấu hổ hơn bọn họ."

"..."

"Sơ Nhất." Giang Đường nắm chặt cánh tay nhỏ của cậu, ánh mắt nghiêm túc: "Mẹ hi vọng con có thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trở thành người lương thiện, nhưng đối với một số chuyện, sự lương thiện của con chính lưỡi dao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 sắc bén.dụ như hôm nay, cho dù con tổn thương bọn chúng, cũng không cần hổ thẹn."

Giang Đường đã nghe những lý luận ngu xuẩn quá nhiều "Nhiều người như vậy, sao chỉ đánh mày". Nếu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trở thành phụ huynh, sẽ ủng hộ con mình điều kiện, bởi tin tưởng phẩm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hạnh của bọn nhỏ.

"Được rồi, thu dọn một chút đi bệnh viện thôi, phía trường học không cần lo lắng, mẹ sẽ giải thích © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 với giáo."

Nhất thở phào nhẹ nhõm, trong lòng càng yêu thích Giang Đường, trái tim cũng tới gầnhơn.

Nhìn bóng lưng của Giang Đường, Âu Dương tràn đầy ao ước: "Mẹ cậu thật tốt..."

Giang Đường ngại ngùng nở nụ cười: "Là vô cùng tốt."

Hai đứa nhỏ liếc mắt nhìn nhau, cùng cười ra tiếng.

Giang Đường cầm chìa khóa xe, vừa mới mở cửa lại thấy mấy người hung hăng, tàn bạo chặn cửa. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

bị dọa nhảy dựng, liên tiếp lùi về sau hai bước.

Rầm!

Cửa bị lực lớn đẩy ra, một đám người nối đuôi đi vào.

Giang Đường nhìn xung quanh một vòng, người tới hai nam hai nữ còn dẫn theo hai đứa nhỏ.

Một đứa mập một đứa gầy, cũng rất cao, một đứa trong đó mặt đầy máu me, ôm đầu với vẻ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mặt đau đớn, tên mập cũng không tốt hơnbao, sống mũi sưng đỏ, cũng không biết gãy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hay không.

Lại nhìn mấy người lớn, nam vạm vỡ, nữ thô kệch thể chấp ba Giang Đường.

Sự xuất hiện của bọn họ trong nháy mắt chật kín phòng khách, đến ngay cả không khí cũng loãng đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 không ít.

Giang Đường bất giác nuốt ngụm nước bọt, tay ra sau lưng bấm gọi điện cho Lâm Tùy Châu.

Điện thoại liên tục đổ chương, vẻ mặt không đổi nhìn đám người: "Các người ai?"

"Hồ Tử, ai đánh con!" Người phụ nữ béo kéo tên mập gãy sống mũi tới, hung ác dữ tợn.

Hồ Tử nhìn một vòng xung quanh rồi chỉ Nhất trêи ghế sofa: "Nó... đánh."

"Nhóc Cương, ai đánh đầu con?"

"Nó... chính dùng gạch đánh... đánh bọn con."

Dứt lời, hai đứasợ hãi kêu lên trốn phía sau bố mẹ.

"Cômẹ của nó?" Người đàn ông đẩy hai đứa bé, bước ra.

Bọn họ nhìn Giang Đường từ trêи cao xuống, ánh mắt lướt qua bộ ngực đầy đặn cùng vòng eo thon © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thả của một cách tùy tiện, cuối cùng nhìn gương mặtchằm chằm, ngẩn ngơ.

Đàn ông nhà mình si phụ nữ khác trắng trợn, không kiêng đương nhiên chọc giận các bà, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 không nói hai lời kéo người đàn ông ra, gào thét Giang Đường một trận: "Cô xem con của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đánh con tôi thành ra thế nào rồi? Tôi nói cho biết! Hôm naykhông cho tôi lời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 giải thích, tôi sẽ không để yên cho cô!!!"

Người phụ nữ cực kỳ tức giận, khi nói chuyện nước miếng văng tung tóe, Giang Đường nhíu mày: "Cô này, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186hãy bình tĩnh một chút."

"Con của cô bị đánh thể bình tĩnh sao!?"

"Con tôi đúng đã bị đánh." Giang Đường kéo Âu Dương qua, ánh mắt sắc bén: "Tôi vốn muốn nhân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhượng cho yên chuyện, kết quả các người lại chủ động đưa đến cửa.nhìn xem, bọn nó đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đánh con tôi thành ra thế nào rồi?"

Dáng dấp Âu Dương thê thảm, một mắt sưng lên, khóe miệng cũng rách toạc, hễ làn da nào lộ ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thì chỗ đó không lành lặn.

Người phụ nữ nhìn Âu Dương từ trêи cao xuống, xem thường nhếch miệng: "Cô đừng nói bậy, tôi biết thằng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhóc này, mẹ củachết lâu rồi, bây giờ lại trở thành

con trai của à?"

"Tôi nói phảiphải."

"Cắt." Người phụ nữ lườm một cái, nhìn bộ ngực lớn đôi chân dài của Giang Đường, trong lòng vừa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chua xót vừa ghen tị, lại thoáng nhìn căn nhà trang trí đơn giản, không ảnh kết hôn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ảnh gia đình, bỗng nảy ra ý nghĩ xấu xa.

"Nhưng mẹ của đứa nhỏ này dụ dỗ người vợ rồi sinh ra, thế nào, chẳng lẽ cô cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tình nhân của thằng ất ơ nào?"

Một người phụ nữ khác tiếp lời: "Người đứng đắn sao lại để con mình trà trộn với loại người vớ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 va vớ vẩn này, vừa nhìn đã biết cùng một loại với ai kia."

"Nói đúng lắm, không phải vậy thì cũng chẳng sinh ra thứ đồ chơi này."

"Cô nói con trai của cô, vậy được, bố đâu? Gọi bố lại đây!"

Thấy cả buổi Giang Đường không nói gì, người phụ nữ càng hung hăng: "Thế nào, chột dạ à?"

Đang cãi nhau ầm ĩ, phía sau đột nhiên truyền đến tiếng bước chân mạnh mẽ, trầm ổn. Ngay sau đó, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 giọng nói khàn khàn từ tính của người đàn ông truyền vào tai.

Anh nói: "Bố nó ở đây này."

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện full, Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện online, read Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện, Cẩm Chanh Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 59 — Xuyên Thành Vợ Của Nhân Vật Phản Diện

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc