GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 56

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Ông ta lạnh lùng lia mắt nhìn Vương Tú Cầm bị trói tay trói chân, bịt miệng, cúi đầu ủ rũ ngồi ở hàng ghế sau một cái, sau khi chắc chắn cô ta không thể gây ra chuyện gì nữa, ông ta mới xuống xe giúp Hoắc Tiếu buộc xe lên nóc xe ô tô.

Hai người chẳng ai vội nói gì.

Chờ buộc được xe đạp, bộ trưởng Hồ mới rút điếu thuốc miệng ra, lại nhả ra một làn khói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 thuốc, rồi mới hỏi: “Có hút một điếu không?”

Hoắc Tiếu rất hiếm khi hút thuốc, cũng không bị nghiện thuốc lá, nhưng nghĩ đến hàng loạt phiền phức tiếp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 theo của Vương Tú Cầm hình ảnh mẹ già vợ tiễn mình ban nãy, cuối cùng anh nói: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 “Cho em một điếu đi.”

Bộ trưởng rút bao t.h.u.ố.c trong túi ra đưa anh.

Hoắc Tiếu rút một điếu, lại nghiêng đầu tránh gió, dùng bật lửa châm thuốc. Anh hút một hơi thật sâu, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 mới cảm thấy những cảm xúc phức tạp hỗn loạn trong lòng dần ổn định lại.

Thấy vậy, bộ trưởng Hồ cười hỏi: “Nhìn thái độ này của cậu, hình như không nỡ rời xa vợ đúng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 không?”

Hoắc Tiếu dựa vào xe, híp mắt nhìn về hướng nhà mình, cũng không phủ nhận: “Đúng rất luyến tiếc.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103

Bộ trưởng Hồ ngẩn ra, sau đó cười lớn: “Ha ha ha, mớivài ngày... thằng nhóc cậu cũng© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 hôm nay! Anh hùng khó qua ải mỹ nhân mà. Lúc trước mỗi lần được người ta giới thiệu đối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 tượng cho, người nào đó vẫn luôn chối đây đẩyđấy.”

Hoắc Tiếu để mặc ông ta trêu chọc, anh đưa mắt nhìn khắp thôn một lượt, rồi xoay người trèo lên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 ghế phó lái: “Đi thôi.”

Nhiều nhất một tháng, một tháng sau anh sẽ đón họ đến Thiên Kinh đoàn viên với anh.

Bộ trưởng Hồ: “Đi ngay đây. Lát nữa anh sẽ đưa cậu đến nhà ga, chúng ta tranh thủ thời gian © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 trên đường đi bàn bạc xem nên xử chuyện này thế nào. Ôi... đang yên đang lành sao lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 xảy ra chuyện này chứ.”

“... Vâng.”

Mỗi lần Hoắc Tiếu rời đi, Hồ đều cảm thấy khó chịu vài ngày.

Thế nhưng lần này, biết một tháng sau cả gia đình sẽ được đoàn tụ, cảm xúc của lại ổn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 định hơn nhiều.

Đương nhiên, cũngthể nói chẳng thời gian đâuđau lòng nữa.

Bởi Hoắc Tiếu vừa đi khoảng hai mươi phút, thì Trần Quế Lan đã kéo Đại Ny chạy đến, thái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 độ cùng tức giận.

Lúc này Lận Đình mới biết chuyện, đến cuối cùng Trần Quế Lan vẫn không nỡ từ bỏ con rể thành © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 phố, vậy sáng sớm đã lén dẫn con gái lên trấn trên xem mắt.

Về phần bây giờ ta tức giận, thậm chí phần hùng hổ như vậy, sáng nay không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 những không xem mắt thành công,còn bị đối phương trộm mất năm đồng.

Vân Mộng Hạ

Mọi chuyện quá ly kỳ, khó tin, nên sau khi kinh ngạc, Lận Đình không nhịn được hỏi: “Sao thím © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 hai biết đối tượng xem mắt trộm tiền? Lỡ đâu bị rơi thì sao?”

Hồ đang ôm Đại Ny khóc đến đỏ mắt dỗ dành, lại giận mắng em dâu: “Hôm đó nhóc Tiếu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 đã nói thằng kia không thích hợp rồi, sao còn dẫn con đi, để con chịu tủi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 thân đến mức này?”

“Chắc chắn thằng kia trộm chứ chẳng ai khác, lúc đó bọn thím gặp mặt ở ngay dưới tàng cây © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 hòe đầu trấn, không người ngoài. Đại Ny nói không thích thằng kia, thằng kia bèn đụng thím một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 chút, sau đó tiền cũng mất luôn.” Trần Quế Lan tạm thời chẳng có tâm trạng để ý đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 lời trách mắng của chị dâu nữa, hiện tại ta chỉ nghĩ đến năm đồng kia thôi, muốn nhờ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 cháu trai ra mặt chống lưng cho mình.

Trong mắt ta, cháu trai lớn lên cường tráng, năng lực, còn quân nhân, cho con © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 trai của chủ nhiệm phân xưởng cũng phải nể nang anh, phải nhổ tiền ra trả ta. Cả đời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 này, Trần Quế Lanta chưa bao giờ chịu thiệt lớn như thế.

Tận năm đồng lận đó.

Không đúng, ta còn phải đòi thằng đó bồi thường thêm.

Ít nhất hai lon quýt sấy.

Không thì đào sấy cũng được...

Nghe xong yêu cầu của ta, Hồgiận đến độ muốn đánh người, bực bội nói: “Nhóc Tiếu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 quay về bộ đội rồi.”

“Gì cơ? Sao nhanh thế?” Trần Quế Lan chỉ cảm thấy như sét đánh ngang tai, toàn thân khó chịu.

Hồ hiếm khi tức giận,vỗ bàn: “Sao hả? Chẳng lẽ tôi còn thể lừachắc?”

Thấy chị dâu tức giận, Trần Quế Lan thức sợ hãi rụt cổ lại, nhưng vẫn không nhịn được giải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 thích cho bản thân: “Em đâu phải loại người bán con gái, em làm tất cả cũng chỉ muốn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 tốt cho Đại Ny thôi mà. Nếu thể gả vào thành phố, không phải làm việc đồng áng, thế © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 chẳng phải sẽ được hưởng phúc cả đời ư? Đàn ông thấp, lùn một chút cũng chẳng sao, tắt đèn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 rồi ai chẳng giống ai...”

“Cô nói bậy bạ đấy? Đại Ny vẫn còn con gái đấy.” Hồ thật sự muốn đánh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 ta một trận.

Lận Đình để Miêu Miêu ngồi trong lòng mình, thức bịt tai nhóc lại, thầm nói cô và © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 Miêu Miêu cũng con gái đây này.

Cháu trai cả đã quay về bộ đội, Trần Quế Lan lại không dám tự mình vào thành phốluận © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 với người ta, thế nên tất nhiên cũng không thể đòi lại năm đồng kia. ta vừa bực bội © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 vừa đau lòng, tay chống đầu không ngừng lẩm bẩm: “Chắc chắn thằng nhóc kia trộm chứ chẳng ai, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 cứ vài phút em lại sờ túi tiền một lần, sau khi gặpthì mất luôn, ngoàira © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 thì còn ai vào đây nữa? Năm đồng lận đó, thể mua vài cân thịt...”

Thấy ta như thế, Hồ vừa tức giận vừa đau lòng, ngay khi định nói sẽ cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 bà ta năm đồng, thì thấy con dâu lắc đầu với bà.

Thấy vậy, không nguyên nhân, nhưng vẫn làm theo ý con dâu, nuốt những lời định nói xuống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 bụng, sau đó hỏi Đại Ny rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Nghe vậy, hốc mắt Đại Ny lại đỏ lên. Hôm nayấy thật sự đã bị mẹ làm tổn thương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 rồi.

gái từ trước đến nay nói chuyện với ai cũng đỏ mặt, bây giờ do tức giận, nên mồm mép © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 lại trở nên lưu loát hơn nhiều: “Mẹ cháu không nói tình huống cụ thể của đối phương cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 cháu biết, chỉ nói người thành phố, ăn cơm nhà nước, còn người văn hóa. Thế nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 sau khi gặp mặt, đối phương...”

“Đối phương thấp hơn cháu ít nhất cũng nửa cái đầu, trong lòng cháu không thích, mẹ cháu lại thuyết phục © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 cháu, rằng tìm chồng phải tìm người nhân phẩm tốt, không nên quá chú trọng đến ngoại hình, rồi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 bảo cháu nói chuyện riêng với anh ta.”

“Thế nhưng cháu còn chưa kịp nói lời nào, đối phương đã hỏi cháu trước đó đã từng yêu đương chưa, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 có... chui vào rừng cây nhỏ với đàn ông chưa? Anh ta nói muốn làm vợ của anh ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 thì phải cần kiệm, lo toan việc nhà, quan trọng nhất phải trong sạch.”

“Anh ta chê cháu gầy, lùn, mông... m.ô.n.g nhỏ, sợ khósinh được con trai, nên anh ta chỉ cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 nhiều nhất tám đồng sính lễ thôi...”

Anh ta còn định sờ tay ấy nữa, may ấy tránh thoát được. Nhưng ấy không dám © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 nói những lời này ra khỏi miệng, sợ lỡ truyền ra ngoài, người ngoài sẽ hiểu lầm ấy lăng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 loàn.

Chẳng qua bây giờ ngồi nhớ lại, cô gái nhỏ vẫn giận đến phát run.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn full, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn online, read Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn, Cẩm Tố Lưu Niên Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 56 — Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc