GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 55

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Lúc cô ta mới khai, anh không hề tin tưởng.

Thế nhưng khi Vương Cầm nói ra thời gian lãnh đạo cao nhất qua đời, chuyện cặp song sinh long © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 phượng không phải con ruột của anh những sóng gió trong mười năm tới...

Từng chuyện một, đều khiến anh không tin không được.

Mãi một lúc lâu sau, Hoắc Tiếu cố gắng kiềm chế nỗi sợ hãi dưới đáy lòng, anh khàn giọng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 hỏi: “Cô nói... theo trí nhớ đời trước của cô, lần trước sau khi Đình Đình rời đi, thì không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 quay về nữa?”

Cả người Vương Tú Cầm giống như bị rút sạch nước, cả người cùng rũ: “... Đúng vậy.”

Nhận được câu trả lời khẳng định, hai tay đang buông thõng bên người của Hoắc Tiếu dần siết chặt lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 thành nắm đấm, khóe miệng cũng mím chặt thành một đường thẳng.

Nếu không trực tiếp gặp mặt Đình Đình, không tiếp xúc với cô, lẽ Hoắc Tiếu cũng sẽ nghĩ xấu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 cho cô.

Nhưng bây giờ, anh thể khẳng định một cách chắc chắn rằng, Đình Đình không phải loại người đó.

Sự tôn trọng của dành cho mẹ anh, sự yêu thích của dành cho cặp song sinh long phượng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 không phải giả, Hoắc Tiếu cảm thấy chút năng lực nhìn người đó anh vẫn có.

Cho nên, đời trước... đã xảy ra chuyện rồi ư?

Nghĩ đến đây, nơi n.g.ự.c Hoắc Tiếu đau đớn vô cùng.

Sau đó anh lại cảm thấy may mắn, ít nhất, ít nhất bây giờ Đình Đình vẫn lành lặn, vẫn đang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 sống tốt.

Về phần Vương Cầm... chắc chắn không thể thảta đi một cách dễ dàng như thế được, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 sao ta biết quá nhiều chuyện quá trọng.

ta lại không phải người thể giấu mật, nếu bị người ta nhìn ra rồi dùng chút thủ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 đoạn, thìta sẽ khai sạch không sót lại gì.

Trước khi rời đi, anh phải giao người cho lão Hồ mới được.

Tổ chức sẽ không tổn thương cô ta, nhưng trong ít nhất mười năm tới, ta sẽ phải sống trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 sự giám sát.

Vả lại, căn cứ theo những thông tin ta tiết lộ, nếu một số việc được thực hiện đúng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 cách thì sẽ...

Đúng rồi, trước khi giao người cho tổ chức thẩm vấn, anh phải rửa sạch những tiếng xấu về Đình Đình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 mới được.

Nghĩ đến đây, Hoắc Tiếu lại cụp mắt: “Thế từng nghĩ đến chưa, nếu những chuyện về đời trước © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 nói đều sự thật, thì thể Đình Đình đã xảy ra bất trắc đó, nên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 mới không thể về được nữa.”

Vân Mộng Hạ

Vương Cầm chưa từng nghĩ theo hướng này, ta vẫn luôn tin tưởng tin đồn mà bản thân nghe © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 được, giờ thấy anh hỏi vậy thì chợt ngừng khóc, ngẩng đầu ngơ ngác nhìn Hoắc Tiếu.

Mãi một lúc lau sau, dường như hiểu được ý nghĩa trong lời nói của Hoắc Tiếu, Vương Cầm chợt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 bật cười vui vẻ. ta cho rằng sở mình rơi vào hoàn cảnh như hiện tại đều© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 lỗi của Lận Đình, ta không ngừng lẩm bẩm: “Thế thì tốt quá... tốt quá đi mất thôi. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 ta c.h.ế.t sớm hơn tôi... c.h.ế.t sớm hơn tôi, tốt quá...”

Hoắc Tiếu lập tức cau chặt mày, anh xoay người xách cô ta đứng dậy, anh phải đưa ta đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 văn phòng đại đội, dặn lão thư trông kỹ ta.

Trong thôn người mất tích, ít nhiều cũng phải đưa ra một do.

Cho nên việc này không thể giấu lão thư, anh còn cần ông ấy ra mặt an ủi người nhà © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 Vương Cầm.

anh, phải đến công xã một chuyến, gọi điện thông báo cho lão Hồ đến đón người.

Chờ Hoắc Tiếu từ trấn trên về đến.

Đồng hồ đã chỉ mười hai rưỡi trưa.

Điều này đồng nghĩa với việc, anh chỉ còn nửa tiếng nữa thôi.

Lận Đình Hồđều cho rằng anh đi bàn chuyện công việc nên chẳng ai hỏi nhiều, chỉ vội © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 vàng dọn cơm.

Trên bàn cơmsủi cảo nhân bắp cải thịt lợn, ngoài ra còn thêm hai món mặn do thím © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 ba Trương Mai Hoa đưa tới.

Hoắc Tiếu ăn rất nhanh, chẳng qua cứ thi thoảng anh lại đưa mắt nhìn vợ đang ngồi bên cạnh.

Sau vài lần như thế, Hồ còn thầm nghĩ liệu bản thân nên bưng bát trốn xuống phòng bếp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 ăn hay không.

Lận Đình cũng không thể chịu nổi nữa, vành tai ửng hồng, cô vội gắp cho anh mấy miếng thịt, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 rồi sẵng giọng: “Anh ăn nhiều một chút.”

Thấy vợ giận, Hoắc Tiếu cũng kiềm chế vài phần.

Nhưng rất nhanh sau, dường như nhớ đến chuyện gì đó, anh lại nhìnrồi hỏi: “Em muốn vào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 Đại học Công - Nông - Binh không?”

“Hả?” Lận Đình bị câu hỏi bất chợt của chồng làm chomàng: “Sao tự nhiên lại hỏi em vấn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 đề này?”

Căn cứ theo sự hiếu học trước đó của vợ, chắc hẳn rất tiếc nuối khi không nhận được bằng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 tốt nghiệp đại học.

Lại nói, hai năm trước, khi các trường đại học bị đình chỉ hoạt động, rất nhiều người nhạy cảm về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 chính trị đều biết đây chỉ chuyện tạm thời, sao nếu quốc gia muốn phát triển thì không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 thể không người tài.

Vân Mộng Hạ

Nhưng Hoắc Tiếu vừa nhận được thông tin từ Vương Cầm, mãi đến chín năm sau, đến đầu năm 1977 © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 đại học vẫn chưa khôi phục.

Cho nên anh nghĩ, anhthể giúp Đình Đình tranh thủ một suất của Đại học Công - Nông - © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 Binh.

Lận Đình: “Không muốn ạ.”

Câu trả lời nằm ngoài dự kiến, Hoắc Tiếu không ngờ thái độ của vợ mình lại quả quyết như thế: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 “Em không thấy tiếc khi chưa kịp nhận bằng tốt nghiệp à?”

Lận Đình nói rất uyển chuyển: “Tiếc chứ, nhưng cuộc sống vốn trắc trở như thế, lại nói em rất muốn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 làm giáo viên, bằng cấp hiện tại cũng đủ rồi chứ nhỉ?”

Thật ra cảm thấy trong mười năm tới, không nơi nào an toàn hơn bộ đội cả, vả lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 cảm thấy chất lượng của bằng tốt nghiệp trường Đại học Công Nông Binh không cao.

Hoắc Tiếu không hề biết sự băn khoăn ghét bỏ trong lòng vợ, sau khi chắc chắn rằng không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 muốn đến Đại học Công Nông Binh học, anh lại thấy chút vui mừng.

Tuy nói anh rất bao dung tôn trọng ý kiến của cô, nhưng người đàn ông nào không thích © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 được ôm ấp vợ hàng đêm đâu cơ chứ?

Cho nên gương mặt anh hiện nụ cười: “Với bằng cấp hiện tại của em, có làm giáo viên cấp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 ba cũng được.”

Lận Đình kinh ngạc: “Trong quân đội cũng trường cấp ba á?”

Hoắc Tiếu: “Ở đơn vị mới của anh chỉ trường cấp hai thôi.”

“Vậy sau khi đến đó em sẽ tranh thủ một suất giáo viên cấp hai.”

“Tốt.”sao cũng tốt hơn làm giáo viên cấp ba trong thành phố, một tuần vợ chồng chỉ được gặp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 nhau một lần.

Hồ ngồiđối diện, sau khi nghe hết đoạn đối thoại của con trai con dâu, trên gương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 mặt hiện lên sự ghét bỏ...còn tưởng sở dĩ con trai nhìn con dâu như vậy là © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 không nỡ, ai ngờ chỉ muốn hỏi một câu thế thôi à?

cửa thôn đại đội Hướng Dương.

Bộ trưởng Hồ không đưa theo bất cứ ai, tự mình lái xe đến đón VươngCầm.

Sau khi đón được người, thấy cũng gần đến giờ nên ông ta đứng đợi con đường đầu thôn.

Quả nhiên, chẳng mấy chốc ông ta đã nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đạp xe xuyên qua màn tuyết trắng đầy trời.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn full, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn online, read Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn, Cẩm Tố Lưu Niên Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 55 — Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc