GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 29

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Khẩu vị của Lận Đình và nguyên chủ không khác nhau lắm, đúng là cô rất thích, bèn cất tiếng nói: “Cảm ơn chị dâu.”

Sau đó, quay đầu nói với cha mình: “Cha, lúc con khu người nhà quân đội của Hoắc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 Tiếu, các chị dâu trong đó đều chăm sóc con. Khi về đi ngang qua thành phố Thượng Hải, con © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 đã mua mấy món quà cho các chị ấy, con định gom thêm chút thổ sản trên núi rồi gửi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 qua luôn.”

Lận Thắng Lợi gật đầu đáp: “Được thôi, cần cứ báo với cha.”

“Thành phố Dung cũng dựa núi, chắc chắn không thiếu thổ sản trên núi, để anh chuẩn bị cho em mấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 thứ khác.” Vừa nói chuyện, Lận Vĩ vừa múc cho mình một bát canh gà, sau đó múc mề © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 trong bát mình bỏ vào bát em gái.

Mề không lớn, lúc bỏ vào nồi bị cắt thành bốn miếng nhỏ.

Một môi của Lận đã múc hết ba miếng, ngoại trừ một miếng cho cháu gái, hai miếng khác anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 ấy cho chị dâu cháu gái.

Thấy em trai ngó đầu lại, anh ấy dừng một lát, rồi đưa một miếng còn lại trong bát canh cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 cậu ấy.

Thấy ánh mắt như gặp quỷ của đối phương, anh ấy lườm cậu ấy một cái: “Không ăn à?”

Em trai Lận nhe răng... Có thằng ngốc mới không ăn.

Sau khi ăn xong.

Cha mẹ, anh cả chị dâu đều đi ngủ trưa.

Lận Đình ăn no nê, nằm xuống thấy không thoải mái, nên ngồi chơi với đứa cháu gái năm tuổi.

Vân Mộng Hạ

Em trai Lận vẫn đang học cấp ba, phải nửa năm nữa mới tốt nghiệp, hôm nay cuối tuần nên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 cậu ấy mới được nhà.

Chẳng qua chiều nay cậu ấy phải quay về trường rồi, lúc này đang đi đến nhà thư thôn, hẹn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 bạn cùng lên thị trấn.

Về phần anh hai Lận Vĩ, anh ấy đang tựa vào đầu giường để đọc sách, tối nay anh ấy sẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 quay về hợp tác mua bán với mấy người em trai Lận.

Chẳng qua thấy em gái thế lại đang chơi với đứa cháu gái chưa đầy năm tuổi, anh ấy không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 giữ được dáng vẻ nhã nhặn nữa, ôm bụng cười lăn.

Lận Đình tức giận đạp cho anh ấy vài cái.

“Được rồi, được rồi, sao tính cách càng lúc càng tệ đi thế. Chân em làm bằng sắt đấy à, đau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 c.h.ế.t mất. Lại đây, anh nói chuyện nghiêm chỉnh với em này.”

Lận Đình khinh khỉnh lườm anh ấy một cái, không muốn để ý đến anh ấy.

Lận cũng không giận: “Chuyện nghiêm chỉnh thật.”

Lận Đình chẳng thèm quay đầu lại: “Nói đi.”

Lận Vĩ: “Sau này em tính toán gì không?”

Không ngờ lại chuyện nghiêm chỉnh thật, Lận Đình quay đầu lại, thành thật nói: “Em sẽ nghĩ cách tìm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 một công việc.”

Lậnkhông quá bất ngờ: “Muốn tìm công việc thế nào?”

Ban đầu vốn nghĩ đi làm giáo viên cũng không tệ, nhưng...: “Còn được chọn à?”

Lận Vĩ sờ cằm: “Có lẽkhông.”

Lận Đình lại trợn trắng mắt, cảm thấy nói chuyện với anh ấy chỉ tổ mất thời gian.

“Anh nghe nói gần đây công đang tìm nhân viên phát thanh, anh nhớ tiếng phổ thông của em không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 tệ mà, nếu không đi thử xem thế nào.”

“Công việc tốt như thế thể đến lượt em chắc?”

“Trước kia có lẽ không, nhưng bây giờ thì lẽ có. Nhờ em và em rể,thư Vương đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 nhận được kha khá ưu đãi, cho nên chỉ cần em đi thi, về bản đã nắm chắc, vả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 lại cònbộ trưởng Hồ phía sau trông coi nữa mà, chẳng ai dám giành công việc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 với vợ liệt đâu.”

Nghe vậy, ý cười trên mặt Lận Đình nhạt đi.

Thấy thế, Lận Vĩ nhướng mày: “Sao hả? Cảm thấy bực đó không phải công việc tự kiếm được bằng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 thực lực à?”

Lận Đình lắc đầu, cho muốn thanh cao cũng phải vốn để thanh cao, lần này lúc dừng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 thành phố Thượng Hải, mua một lúc cả đống đồ, tiền tiết kiệm cũng cạn sạch, giờ không phải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 lúc để thanh cao.

Chẳng qua... cô có hơi lo lắng.

Nếu lúc trước nguyên chủ thuận lợi tìm được công việc, thì sau đó đã không nhiều chuyện rắc rối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 như thế.

Bỏ đi... chuyện đã qua rồi nghĩ cũng chẳng tác dụng gì nữa. sao cuộc sống vẫn phải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 tiếp tục, cho nên cô nói: “Có thời gian em sẽ lên côngxem thử.”

Lận vốn tưởng phải tốn thời gian và mồm để khuyên bảo, ai ngờ tự bản thân đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 nghĩ thông. Ngay khi anh ấy đang định khích lệ vài câu, cửa nhà đã bị ai đó đẩy mạnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 ra.

Em trai Lận bám vào khung cửa, thở hổn hển nói: “Chị hai! Công xã... Người của côngtới, nói... © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 nói anh rể hai không chết.”

“Cạch.” Lận Đình ngơ ngác nhìn chằm chằm em trai, đồ chơi trong tay rơi xuống đất cũng chưa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 thể phản ứng lại.

Sau khi nhận được tin con rể c.h.ế.t đi sống lại, dưới sự thúc giục của vợ già, Lận Thắng Lợi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 vội vàng đi mượn xe ngựa của đại đội.

Xe ngựa không ngừng xóc nảy, còn bị gió tạt rất lạnh.

Lận Đình quấn một lớp chăn bông để chắn gió, trốn sau lưng cha các anh trai, thế vẫn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 lạnh như cũ.

Cũng may ngồi xe ngựa cũng tác dụng của việc ngồi xe, bởi vì đi bộ mất tận một tiếng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103ngồi xe chỉ mất khoảng hai mươi phút.

Con ngưởi thời đại này khá hiền lành bao dung, cho thi thoảng cãi nhau một trận, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 thế nhưng sau khi cãi xong, họ vẫn như chưa từng chuyện xảy ra, tụ tập lại cùng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 ăn cùng uống giống như bình thường.

Vân Mộng Hạ

Cho nên, khi nhìn thấy cửa nhà phía xa xa bị người đến hóng chuyện vây kín, Lận Đình cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 chẳng cảm thấy bất ngờ.

Cùng lúc đó, tiếngngựa cũng lọt vào tai dân làng, không biết ai đó chợt hét lớn lên: “Vợ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 Hoắc Tiếu về rồi.”

Sau đó, khi xe ngựa đưa người nhà họ Lận đến cửa, Hồ đã ra đó đón.

Lận Đình được anh hai đỡ xuống xe, dậm dậm đôi chân lạnh đến dại, rồi mới nhìn về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 phía mẹ chồng.

Ánh mắt đối phương hơi sưng, dường như đã khóc.

Thế nhưng sắc mặt lại rất tốt, trong mắt lấp lánh ánh sáng.

Thấy mẹ chồng như vậy, kết hợp với tin tức vừa nghe được, Lận Đình cũng cảm thấy vui mừng lây. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103

Bất kể nói thế nào, người còn sống thì tốt rồi.

Nghĩ thế, cô cong môi, nhanh chóng tiến lên cầm lấy tay mẹ chồng.

Hốc mắt Hồ lại đỏ lên.

Khôngcách nào khác, ấy thật sự rất kích động, ấy cầm chặt lấy tay con dâu, định © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 nói đó, thế nhưng cánh môi mấp máy vài cái cũng chẳng thể nói thành lời. Cổ họng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 ấy như bị thứ đó chặn lại, vừa chua vừa chát.

Mãi đến khi Trần Quế Lan đứng cạnh cất giọng nhiệt tình: “Chị dâu, nên mời thông gia vào nhà sưởi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 ấm trước đã, ngồi trên xe ngựa lạnh lắm.”

Dứt lời, ta vẫy tay gọi đứa con trai cả của mình đến: “Trụ Tử, dắt ngựa nhà thông gia © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 vào chuồng ngựa đi, đừng để đông cứng.”

Trên gương mặt Lận Thắng Lợi tràn ngập ý cười, nghe vậy ông vội xua tay: “Để tự tôi làm, để © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 tự tôi làm.” Ngựatài sản quan trọng của đại đội sản xuất, ông phải tự mình sắp xếp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 cho mới có thể yên tâm.

Cuối cùng, Hồ Tú cũng tìm lại được giọng nói của mình: “Vậy thì cùng đi, bảo Trụ Tử dẫn đường cho ông thông gia.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn full, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn online, read Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn, Cẩm Tố Lưu Niên Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 29 — Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc