GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 28

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Đại đội của nhà họ Lận ở ngay bên cạnh đại đội Hướng Dương.

Người trong thôn đều họ Lý, lúc trước tên là thôn Lý Gia.

Sau này chính sách thay đổi, thônGia đổi thành đại đội Hạnh Phúc.

Chẳng qua mặc hai đại đội ở kề nhau, nhưng khoảng cách giữa hai nhà lại khá xa.

Lận Đình đi bộ theo cha mẹ về nhà. Dưới thời tiết âm hai mươi mấy độ, thế nhưng trên trán © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 ẩn bên dưới chiếc da của vẫn ướt đẫm mồ hôi kiệt sức.

Chủ yếu là cô vẫn chưa quen với đường trơn, nên việc đi lại cùng tốn sức.

Trái lại, Lận Thắng Lợi Đào Hồng đã quen làm việc nhà nông, thì chẳng thèm để chút khoảng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 cách ấy vào mắt.

Thế nhưng thấy hơi thở của con gái trở nên dồn dập, Đào Hồng vẫn cảm thấy hối hận. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 nói: “Sớm biết thế mẹ đã bảo cha con mượn xe ngựa của đại đội rồi.”

Ngựa của đại đội đềutài sản tập thể, nào dễ mượn như thế, vậy Lận © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 Đình xua tay: “Không sao đâu, đi lại nhiều lợi cho sức khỏe, còn làm thể ấm lên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 đây này, vả lại cũng sắp đến nơi rồi mà... Mẹ, đằng trước có phải anh hai con không?”

Đào Hồng nheo mắt nhìn về phía trước: “Đúng rồi.”

Lận là người duy nhất trong nhà có công việc chính thức, làm nhân viên mua hàng hợp tác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103mua bán.

Năm đó khi anh ấy tốt nghiệp trung học, thì trùng hợp có mấy đơn vị tuyển nhân viên.

Lúc ấy điều kiện tuyển dụng của hợp tác mua bán kém nhất, là nhân viên khuân vác kho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 hàng, còn nhân viên tạm thời nữa chứ.

Những học sinh mới ra trước ít nhiều cũng dính chút thanh cao của người đọc sách, cảm thấy loại công © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 việc này vừa lương thấp, điều quan trọng là công việc thể lực tạm thời, không thể diện như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 làm nhân viên văn phòng, vậy cả đám đều đổ đi thi tuyển những chức như kế toán © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 hay cán bộ tuyên truyền của các nhà máy.

Chỉ Lận Vĩ mấy bạn học hiếm hoi chọn công việc khuân vác trong hợp tác mua bán. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103

Rất nhiều người cảm thấy khó hiểu trước lựa chọn của anh ấy, sao anh ấy học rất giỏi, ngoại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 hình đẹp trai, mồm mép lanh lẹ, rất biêt ăn nói, nếu anh ấy ứng tuyển chức cán bộ tuyên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 truyền của nhà máy thì chắc chắn sẽ trúng tuyển.

Chỉ Lận biết rằng, mục tiêu của anh ấy trước nay vẫn là chức nhân viên mua hàng trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 hợp tác xã mua bán, công việc khuân vác kia chỉ ván cầu thôi.

Quả nhiên, mất chưa đến nửa năm, anh ấy đã được quản chỉ đích danh đảm nhận chức nhân viên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 mua hàng.

Công việc nhân viên mua hàng thường xuyên phải đi công tác các nơi, gần đây anh ấy vẫn luôn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 nhà cũng em gái.

Lúc này Lận cũng nhìn thấy cha mẹ, anh ấy vội tiến lên đón.

Vân Mộng Hạ

Đầu tiên anh ấy chọc nhẹ vào đầu em gái, chọc đến độ cô lảo đảo vài cái, mới cong môi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 đưa chiếc xẻng xúc tuyết cho cha: “Cha, cha mẹ về trước đi ạ, con Đình Đình tâm sự © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 một lát.”

Đúngnên tâm sự, sở Đào Hồng vẫn luôn im lặng không nhắc đến chuyện con gái cuỗm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 tiền bỏ trốn,biết kiểu thằng hai cũng hỏi, sao quan hệ của anh ấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 Đình Đỉnh rất thân thiết.

Cho nên khi nghe anh ấy nói vậy, bà chỉ để lại một câu: “Về sớm chút, sắp đến giờ cơm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 trưa rồi.”

Lận gật đầu, chờ bóng dáng cha mẹ xa dần, anh ấy mới dẫn đến nơi khuất gió, lạnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 lùng hỏi: “Tự em nói, hay để anh hỏi?”

Lận Đình: “...”

Lận Đình đã sớm chuẩn bị, nghe vậy thì mím môi: “Em vốn định đi Tây Tạng.”

Cái cớ bôn ba nghìn dặm Hoắc Tiếu chỉ có thể lừa những người không quen biết nguyên chủ, chứ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 chẳng tác dụng gì với những người nhà đã chứng kiến cô lớn lên cả, thế cô chỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 đành đáp nửa thật nửa giả.

“Quả nhiên...” Lận hít sâu một hơi, anh ấy cố kiềm chế cơn giận dưới đáy lòng: “Thế sao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 em lại thay đổi ý định?”

Lận Đình chọc chọc đống tuyết cao ngang lưng bên cạnh: “Lúc ngồi trên xe lửa, em gặp được một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 người lính từng đóng quân khu vực Tây Tạng, anh ta kể rất nhiều về hoàn cảnh nơi đó, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 em cảm thấy nếu đi đến Tây Tạng, em sẽ mất mạng mất, thế khi đến thành phố Thượng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 Hải em đã cảm thấy hối hận.”

Lận bổ sung nửa câu tiếp theo của cô: “Cho nên em đ.â.m lao phải theo lao, chỉ có thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 kiên trì úp sọt cho em rể chứ gì?”

Lận Đình cũng oan lắm, thế nhưng chẳng thể kêu oan với ai cả, nên im lặng không nói gì. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103

Thế nhưng chỉ nhiêu đó cũng đủ để Lận đưa ra kết luận, anh ấy tức đến ngứa răng: “Con © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 nhóc c.h.ế.t tiệt kia, em chưa từng thấy đàn ông à? Cái tên khốn nạn đó đáng để em vứt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 bỏ người nhà thế ư? Chút nữa anh giới thiệu cho cả đống, bảo bọn họ đứng nghiêm thành một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 hàng cho em chọn.”

Lận Đình đã quan cãi cọ với anh trai, thức nói: “Không cần đứng nghiêm đâu, đứng nghỉ cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 được.”

Lận bị nghẹn họng, sau đó anh ấy tiến lên, trực tiếp nhéo tai cô: “Anh thấy em ngứa da © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 rồi.”

Lận Đình: “...”

Lần này Lận Đình bị dạy dỗ khoảng nửa tiếng đồng hồ.

Vành tai hai của bị véo đến đỏ ửng.

Mãi đến khi mẹ đến gọi về ăn cơm, mới được buông tha.

Hôm nay nhà họ Lận chuẩn bị một bàn đồ ăn cùng phong phú, thậm chí còn phong phú hơn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 cả ăn Tết.

Ngoại trừ thiếu Lận Tương gả đến trấn bên cạnh, do đang mang thai sắp đẻ nên không biết chuyện em © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 gái bỏ nhà đi, thì hôm nay coi như gia đình tụ tập đông đủ.

Lận Đình bưng bát canh do chị dâu đặc biệt chuẩn bị lên, sau khi uống một ngụm, những tâm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 trạng buồn bực, uất ức trong lòng đã lập tức được bát canh gà thơm ngon này chữa khỏi.

Không thể không nói, chất lượng của thực phẩm thời đại này cùng tốt, ngay cả bánh ngô nướng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 cũng cùng tươi ngon.

cúi đầu lẳng lặng uống hết một bát lớn, rồi mới nhìn về phía chị dâu, cười đến đôi mắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 cong cong: “Tay nghề của chị dâu càng lúc càng tốt.”

Nghe vậy, Vân ngồi cạnh chồng kinh ngạc nhìn về phía cô.

Vân Mộng Hạ

Chị ấy thanh niên trí thức từ Bắc Kinh xuống, chẳng qua khi còn nhà mẹ đẻ, chị ấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 cũng không được cưng chiều, nên cũng không ngại gả chồng, cắm rễ nông thôn.

Thế nhưng trước nay em gái chồng vẫn không vừa mắt chị ấy, cho dù chị ấy đã sinh con, thế © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 nhưng thái độ của cô với chị ấy vẫn lạnh nhạt như cũ.

Tuy không nói những lời khó nghe, nhưng cứ thờ ơ với chị ấy.

Bây giờ không những biết nói lời êm tai, ban nãy còn tặng chị ấy một chai dầu gội đầu, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 tặng con gái chị ấy một tấm vải caro đỏ,Vân cảm thấy không quen cho lắm. Thế nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 chị ấy cũng chỉ nghĩ thầm trong lòng vậy thôi chứ không biểu hiện ra ngoài. Chị ấy cười nói: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 “Nếu em thích thì ăn nhiều một chút.”

Dứt lời, chị ấy còn cầm thìa lên, múc tiết gà trong bát cho đối phương, chị ấy nhớ em gái chồng rất thích món này.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn full, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn online, read Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn, Cẩm Tố Lưu Niên Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 28 — Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc