GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 18

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Hai nhà không ở gần nhau, một nhà đầu thôn, một nhà giữa thôn, hơn nữa ngoài trời còn đổ tuyết lớn, cho dù có đến hóng chuyện cũng đâu cần nhiệt tình thế này?

Hồ cũng không hiểu sao ta cứ đến mãi thế, thế nhưng người đến khách, ấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 cũng không thể đóng cửa không tiếp được, bèn ra hiệu cho em dâu ra mở cửa.

Đối với những người thích hóng chuyện này, Trần Quế Lan sẽ không cho sắc mặt tốt.

ta mở cửa ra, hếch mắt lên, đánh giá người đến từ trên xuống dưới.

Vân Mộng Hạ

Mãi đến khi đối phương sắp đông cứng người lại, ta mới chậm rãi tránh sang một bên nhường đường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 cho đối phương vào nhà: “Là nhóc Cầm à? Thím Tú của cháunhà đây, cháu vào đi.”

Vương Cầm vờ như không thấy vẻ không vui của Trần Quế Lan, nhanh chóng đi vào nhà.

ta đứng ngoài lạnh quá lâu, thế nên vừa vào nhà, đã bị sự chênh lệch nhiệt độ giữa trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 ngoài nhà kích thích, hắt một tiếng.

Thấy vậy, Hồ còn chưa kịp cau mày, Trần Quế Lan đã nghiêng người tránh.

ta không những liên tục lùi về sau hai bước,còn nghiêng người ôm đứavào trong n.g.ự.c © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 tránh cho bị dính nước mũi của ta, rồi cất tiếng mất hứng: “Nhóc Cầm, cháu chuyện gì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 thế? Bị cảm mà còn chạy đến đây, cháu không biết cơ thể chị dâu thím không khỏe, trong nhà © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 còn hai đứa trẻ con à?”

“Không phải cảm đâu, cháu chỉ bị sự chênh lệch nhiệt độ kích thích chút xíu thôi, nếu bị cảm thật, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 cháu cũng không dám đến.” Vương Tú Cầm không phải cô gái hai mươi tuổi thật sự, ta đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 đấu trí đấu dũng với nhà chồng hơn mười năm, hoàn toàn không để ý đến hai câu nói không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 đau không ngứa như vậy.

ta cởi áo khoác ngoài ra rồi treo lên cái giá cạnh cửa, tự giải thích cho mình hai câu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 rồi nhấc chân định đi vào phòng.

Ai ngờ, Trần Quế Lan lại tiếp tục đưa tay cản đường: “Ôi, ôi, ôi, một gái như cháu, sao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 lại lôi thôi thế hả, vào nhà cũng không biết lau sạch giày dép đi đã, đừng có giẫm bẩn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 nhà chị dâu tôi.”

Nụ cười trên gương mặt Vương Cầm cứng đờ, ta đưa mắt nhìn chân mình.

Thật ra giàu ta không quá bẩn, ban nãy khi đứng bên ngoài, trước khi gõ cửa ta đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 gạt hết tuyết ở đế giày rồi.

Nghĩ đến đây, ta lại đưa mắt nhìn về đôi giày của thím Quế Lan... Đúng là rất sạch sẽ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 sạch hơnta nhiều.

Nhưng gần đây ta vẫn luôn vào nhà kiểu này, mọi khi không nói, sao hôm nay cứ đ.â.m © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 chọc suốt thế?

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, sàn nhà thật sự rất sạch sẽ. Ngoài nhà của lão thư © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 ra, thì đây ngôi nhà duy nhất trong thôn được lát gạch đỏ.

Chậc, chậc, chậc... nhà họ Hoắc thật sự giàu có. Không nói đến hơn mười đồng trợ cấp mỗi tháng của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 Hoắc Tiếu, chỉ riêng đã tay nghề đỡ đẻ nổi tiếng mười dặm tám thôn, cũng kiếm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 được rất nhiều tiền.

Quan sát phong cách trang trí trong nhà, e rằng điều kiện nhà cán bộ trong thành phố cũng chỉ được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 đến thế này mà thôi.

Dù cô ta sống thêm mười năm nữa, ta cũng chưa gặp gia đình nào nhiều tiền hơn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 nhà họ Hoắc.

Nghĩ đến đây, ta lại thầm nghĩ: nếu ta thể thành công gả vào nhà họ Hoắc, những © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 thứ tốt này đều sẽ thuộc về ta, chút không vui trong lòng Vương Tú Cầm nhanh chóng tan © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 thành mây khói.

Không những vậy, cô ta còn áy náy lùi về ngoài cửa, cẩn thận lau sạch đôi giày.

Trần Quế Lan: “...”

Lòng dạ Trần Quế Lan chỉ to cỡ đầu mũi kim, ta cảm thấy bản thân bị phớt lờ, nên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 lông tơ khắp người dựng đứng lên, lập tức tiến vào trạng thái chiến đấu.

Vương Tú Cầm không hề biết rằng mình đang bị nhắm đến, lần thứ hai bước vào nhà.

Mãi đến khi cái m.ô.n.g thành công đặt xuống ghế, ta mới lục lọi trong túi lấy ra hai viên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 kẹo cứng, mỉm cười đưa đến gần miệng cậu bé: “ĐâyQuả Quả đúng không? mang kẹo cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 con này.”

Trần Quế Lan giơ tay lên cản lại: “Kẹo này của cháu không giấy gói kẹo, cháu bỏ vào túi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 lại dùng tay chạm vào, dính bao nhiêu vi khuẩn. Đừng để trẻ con ăn, kẻo lại đau bụng.”

Vương Cầm: “...?”

Thôi được chưa?

Kẹo của nhà aikhông thế này hả?

Kẹo thứ hiếm đấy được không!

----

Dung Thành.

Sau khi giơ tay tạm biệt nhóm chị dâu nhiệt tình đưa tiễn, dưới sự hố tống của bảo vệ Tiểu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 Trương, Lận Đình nhanh chóng lên xe đi thẳng đến ga tàu thành phố Thượng Hải.

lẽ chuyến này khá may mắn.

Nên trong hành trình bốn ngày ba đêm đó, mấy vị khách cùng toa đều không bị thối chân.

Sau khi vui mừng xong, Lận Đình lại không nhịn được thầm cười nhạo bản thân quá dễ thỏa mãn. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68

Quả nhiên, hạnh phúc của con người đến từ sự so sánh.

Nếu đời trước, bảo cô nằm trên một chiếc giường cứng hẹp trong suốt ba, bốn ngày, chắc chắn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68sẽ không ngừng kêu khổ.

Nhưng khi so với những trải nghiệm vất vả khi ngồi ghế cứng lúc mới xuyên đến, thì đường về của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 đã thoải mái hơn nhiều rồi.

Nhất còn sách vở của Hoắc Tiếu để g.i.ế.c thời gian.

Mấy ngày sau đó, khi nhân viên soát vé cầm loa đi đến từng toa tàu thông báo rằng sắp đến trạm dừng Thượng Hải, Lâm Đình vẫn chưa kịp phản ứng lại.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn full, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn online, read Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn, Cẩm Tố Lưu Niên Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 18 — Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc