GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 17

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Chỉ chớp mắt, cô ta đã biến mất trong bầu trời đầy tuyết.

Tấm lưng kia, thoạt trông khá vội vàng.

Vân Mộng Hạ

Càng nhìn Triệu Tam Ny càng cảm thấy bất thường.

Con mình sinh ra thì mình hiểu, không phảita nghĩ xấu cho nhóc Cầm đâu.

Thế nhưng nói dễ nghe một chút thì ta mồm mép sắc bén, nói khó nghe ngang ngược không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 nói lý, còn thích chiếm hời, từ nhỏ đã vậy, có dạy thế nào cũng không chịu sửa.

Bây giờ đột nhiên đổi tính, cũng khó trách người làm mẹ như ta lại nghi ngờ.

khi nào ta mượn cớ đi thăm em Tú để lén lút hẹn hò với người yêu không nhỉ? © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68

Mấy tháng trước, ta nhìn thấy ta vừa nói vừa cười với thằng nhóc nhà kế toán đại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 đội Thượng Giang.

Thằng nhóc kia bị gia đình chiều thành kẻ dụng, chẳng biết làm gì, nếu con gái ta gả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 vào nhà đó, chẳng phải sẽ bị hành hạ đến c.h.ế.t ư?

Không được, càng nghĩ càng bất an, Triệu Tam Ny lập tức cởi cái tạp dề trên người ra, vội © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 quay về nhà.

Trong căn phòng mờ tối, Vương Lục Cân đang ngồi trên giường đất hút thuốc, thấy vợ mình lo lắng đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 đến, ông ta khó hiểu hỏi: “Xảy ra chuyện gì à?”

Triệu Tam Ny khoác thêm một chiếc áo khoác dày: “Không gì, tôi ra ngoài đi dạo thôi.”

Vương Lục Cân nghiêng đầu nhìn những bông tuyết đang rơi bên ngoài cửa sổ, lại càng khó hiểu hơn: “Bây © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 giờ á?”

Tâm trạng Triệu Tam Ny không tốt, ta đốp chát lại một câu: “Sao ông lắm lời thế? Tôi đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 đây.”

Dứt lời, chẳng thèm chờ chồng kịp phản ứng, ta đã cầm rổ đựng đồ đan lát của mình rồi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 bước ra khỏi nhà.

Lúc ra đến cổng, dường như nhớ ra chuyện đó, ta quay đầu lại to một tiếng: “Tôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 vùi mấy củ khoai lang vào bếp lò đấy, chắc nó chín rồi, ông mau gắp ra ăn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 đi.”

Dứt lời, bà ta đóng cổng lại, cánh cổng phát ra những âm thanh “kẽo kẹt”.

Vương Lục Cân lẩm bẩm trách “bà già này”, sau đó nghiêng người nằm lên giường.

Sau đó, ông ta nói với sang trái nhà phía Tây: “Thằng ba, mẹ mày bảo mày...”

“Chị dâu cả, hôm nay mặt trời rạng một lát đó, chị nhìn thấy không?” Hai tay Trần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 Quế Lan nhét vào túi áo khoác, ta dùng vai đẩy cửa ra, còn chưa nhìn thấy người, đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 nghe thấy tiếng ta hét toáng vào trong nhà.

“Thấy chứ, chỉ xuất hiện một lát rồi biến mất tăm.” Hồ Tú đang thay quần áo cho Quả Quả, nghe © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 thấyta nói vậy, đáp lời không quay đầu lại.

Bao nhiêu năm qua, Trần Quế Lan đã quen với cái tính thích sạch sẽ của chị dâu cả, khi đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 đến ngoài cửa, ta thành thật gạt sạch tuyết trên đế giày, rồi mới vừa cởi áo khoác vừa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 đi vào phòng.

Chờ nhìn thấy Hồ Tú, ta lập tức xụ mặt xuống, hừ lạnh một tiếng: “Nhìn đi, người không biết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 còn tưởng Lận Đình thuốc chữa bách bệnh ấy chứ.”

Hồ lườmta một cái: “Nói năng cẩn thận.”

Trần Quế Lan bĩu môi: “Em cũngnói sai đâu, mới nhận được tin của nó, chị đã lập tức © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 khỏe lại ngay.”

ta con ngốc Mai Hoa kia ngày ngày ở bên cạnh, nhưng có thấykhỏe lên đâu, đúng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 là khiến người ta tức giận mà.

Hồkhông biết cái tính nhỏ mọn của em dâu hai nhà mình lại tái phát rồi.

thể của bà vốn gần khỏe rồi, đâu phải nhận được tin của con dâu nên mới khỏe © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 lên đâu?

Chẳng qua không muốn cãi cọ với đối phương, saocãi cũng chẳng tác dụng gì, bèn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 cúi người thay quần áo cho Quả Quả: “Trông giúp tôi một lát, ban nãy không để ý chút © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 xíu thôi đã đái dầm ra rồi.”

vừa dứt lời, không chờ Trần Quế Lan đáp lại, Quả Quả vừa ngồi vào lòng hai đã vội © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 cãi lại.

gái ba tuổi đã biết xấu hổ, thằng bi kháng nghị: “Không phải con muốn tè dầm đâu, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 do con chim nhỏ không chịu nghe lời con, chứ Quả Quả ngoan lắm đó.”

Thằng nhóc được nuôi đến trắng trẻo, mập mạp, đôi mắt đen nhánh, to tròn như quả nho, nhìn về phía © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 nội mình tỏ vẻ oan ức, khiến ruột gan người ta mềm nhũn.

Không chỉ mỗi Hồbị chọc cười, ngay cả Trần Quế Lan cũng không nhịn được véo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 một cái, ôm lấy thằng lên rồi hôn thật mạnh vào má: “Đúng, đúng, đúng rồi, Quả Quả của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 thím đừng khóc nhé, Quả Quả nói đúng, là chim nhỏ không nghe lời,nội con nói linh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 tinh thôi.”

Quả Quả rất hài lòng: “Bà nội sai rồi.”

Vân Mộng Hạ

Trần Quế Lan cười híp cả mắt: “Đúng, nội con sai rồi.”

“Đừng dạy trẻ con.” Hồ Tú cười một hồi, rồi xuống khỏi giường, chuẩn bị cầm chiếc quần ướt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 kia đi giặt sạch.

Miêu Miêu vẫn luôn cúi đầu chơi búp chợt ngẩng đầu lên nhìn thằng em sinh đôi, không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 hiểu lời nói dối thiện ý của người lớn, nói thẳng luôn: “Quả Quả dầm mà.”

Bị chị gái nói thẳng như thế, Quả Quả vừa được dỗ dành lại xụ mặt, mím chặt môi.

Thấy vậy, Hồ còn chưa phản ứng gì, Trần Quế Lan vẫn luôn yêu thích cặp song sinh đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 không nhịn được nữa, bèn bế Quả Quả xuống giường tìm kẹo.

Vừa mới lấy hai viên kẹo từ chiếc lọ đặt trên cao xong, bên ngoài phòng chợt truyền đến một giọng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 nói quen tai: “Thím Tú, thím nhà không ạ?”

Trần Quế Lan cau mày nói thầm: “Sao con nhóc nhà họ Vương lại đến nữa rồi?”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn full, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn online, read Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn, Cẩm Tố Lưu Niên Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 17 — Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc