GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 52

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Chính vậy Vương Thụy mới sở để công thành Liễu Khê.

Bởi hắn ta một kho khí ẩn giấu sâu trong hốc núi phía sau trấn Quan Lạn.

Đây sẽ những thứ dùng để cung cấp cho chiến binh Bắc hoangđám quân phiến loạn của hắn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ta trong cuộc chiến sắp tới.

Đáng lẽ hôm nayngày hẹn để giao hàng cho Lại Nghệ, nhưng Vương Thụy lại tay không đi một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mình.

“Vương đại nhân, đây ý gì?”

Trước đó hứa hẹn không chỉ giao ba xe gạo trắng, một xe thịt heo muối cùng cây thuốc đã được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phơi khô giã nát, còn áo giáp sắt được được rèn đúc kỹ lưỡng.

Thếgiờ này dưới đất chỉ còn một đống đao được mang đi mài lại.

“Đừng nóng nảy thế chứ, đây chỉ bước khởi đầu, chúng ta đánh chiếm trấn Quan Lạn trước, dời binh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lính vào các hộ gia đình để trú chân, sau đó lại vạch kế hoạch lâu dài với thành Liễu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Khê.”

“Ngươi nói thì nghe hay lắm, từ lúc dụ bọn ta tha hương đặt chân đến đây, chưa thấy ngươi xuất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ra bất kỳ thứ gì để hỗ trợ ngoại trừ ra lệnh sai bảo. Thê nhi của chúng ta vừa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đói vừa bệnh, đã mấy ngày lăn lóccăn nhà rách nát kia, ngươi nói xem sao ta không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nóng nảy được chứ?”

“Thì sao? Không phải ngươi đã tìm được ngươi giúp đỡ rồi ư? Nữ y kia nhiệt tình như vậy, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bây giờ bọn ngươi thể yên tâm tiếp tục thực hiện thỏa thuận ban đầu của chúng ta rồi.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Vương Thụy nhướng mày, đôi mắt mộtkéo dài đến gần hai bên thái dương, trông thâm hiểm không khác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 gì một con rắn độc.

Hắn ta ẩn thân trong sơn cốc bên ngoài trấn Quan Lạn mấy tháng nay, vậy mỗi lần xuất hiện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vẫn ăn vận sạch sẽ trang nhã với áo bào màu trắng, cổ tay áo viền lông hồ ly © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thượng hạng.

Lại Nghệ tức giận đến ngứa răng, những lời căn dặn trong đầu đã bay biến hết, âm thanh rét lạnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vang lên.

“Con mẹ nó, dẹp hết đi, chúng ta không hợp tác với ngươi nữa. Ngươi không giữ lời, ta cũng không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cần thiết phải đây chịu khổ.”

Vương Thụy lại không hề hấn gì, hắn ta tao nhã mở quạt, gọi vọng ra bên ngoài: “Xong việc rồi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chứ?”

Hai tên lính mặc giáp ôm quyền đi vào, tên để râu có vẻ rất đắc ý: “Người đã bắt được, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đại nhân yên tâm”

Âm thanh khóc thút thít của trẻ con vang lên, gân xanh trên trán của Lại Nghệ giật từng hồi.

Không ngờ trong lúc dụ Lại Nghệ đến đây gặp mặt, Vương Thụy lại sai người đi đến chợ thành © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Liễu Khê bắt Tiểu Đào Hồng, nội điệt của mình đến đây (cháu gái).

Hàm răng cắn chặt, đôi mắt tóe lửa, Lại Nghệ bây giờ như con sói hoang đang muốn vồ lấy nhai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nát Vương Thụy.

“Chớ tức giận, ta lòng yêu con trẻ, nghe nói gia đình ngươingười bệnh, ta mới cất công © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cho người đưa về chăm nom, không cần khách sáo, chúng ta sau này cũng coi nhưcùng một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chiến tuyến, việc nên làm, nên làm mà.”

Vương Thụy tiếp tục làm bộ làm tịch, nhưng trong từng lời đều ẩn chứa sự đe dọa rệt.

Lại Nghệ tính tình thô lỗ nhưng người rất biết yêu thương gia đình trách nhiệm với bộ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tộc của mình.

Biết Vương Thụy nham hiểm độc ác như vậy, Tiểu Đào Hồng lại nằm trong tay hắn ta, Lại Nghệ không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thể không nuốt cục tức này vào lòng, cúi đầu bước ra ngoài.

Trước sân nhà một xinh xắn, hai đỏ au lạnh, nước mắt nước mũi lem © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhem ôm chặt một bóng dáng nhỏ gầy của nữ tử.

Lại Nghệ chỉ vừa mới gặp mấy ngày gần đâylại cảm thấy như quen thuộc đã lâu lắm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 rồi.

Nhìn thấy thêm một người xuất hiện, Vương Thụy chút không vui, hắn ta bĩu môi, đôi mắt híp liếc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 xéo về phía này.

Khương Yên phải vội vàng lên tiếng: “Tiểu Đào Hồng bị ốm, chỗ các ngài đều nam nhân làm việc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lớn, khó lòng chăm sóc cho muội ấy, cho nên tiểu nữ mới cầu xin được đi theo, sẽ không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 làm phiền các vị đâu.”

Vương Thụy nhận ra Khương Yên, cháu gái củachủ quán rượu mới mởthành Liễu Khê, nghe © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nói bổ đầu ý với nương này.

Vậy thì càng tốt, thêm một con tin, lợi cho kế hoạch sắp tới của hắn ta.

“Ây da, ta không suy nghĩ chu toàn rồi, may nhờ nương này thông minh nhanh nhẹn. Mau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đưa người vào trong đi, kẻo cảm lạnh nữa bây giờ.”

Khương Yên Tiểu Đào Hồng bị kẹp sát hai bên nách, gương mặt tỏ ra sợ hãi cùng.

Nhưng ánh mắt lại sáng rỡ khi nhìn về phía Lại Nghệ.

Dường như đang muốn nhắn nhủ với hắn ta hãy an tâm đừng lo lắng quá.

Trấn Quan Lạn nằm vị trí hẻo lánh nhất, cách xa trục đường lớn dẫn vào trung tâm thành Liễu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Khê.

Cho nên Vương Thụy mới quyết định chiếm đóng nơi này đầu tiên.

Đêm khuya, tiếng bước chân rầm rập vang lên, ánh đuốc soi tỏ từng gương mặt dữ tợn với đao gươm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 giáo mác trên tay.

Đúng như dự đoán, trấn Quan Lạn nhanh chóng thất thủ dưới sự liên kết của người Bắc hoang binh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lính dưới trướng Vương Thụy.

Vương Thụy vui lắm, hắn ta chọn ra viện tử khang trang nhất trong trấn Quan Lạn, thong dong bước vào. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Bên trong vẫn giữ nguyên bài trí sang trọng nhưng lại khôngmột ai.

Hoàn toàn trống rỗng.

Vương Thụydự cảm không lành, hắn ta ra lệnh cho đám người Lại Nghệ đi lục xét từng nhà. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Kết quả đều giống nhau.

Toàn bộ đều vắng bóng người, không một ai lại.

“Bọn chúng đâu hết rồi, đám dân đen ngu dốt kia đấy?” Vương Thụy nhịn không được gào thét.

Ngoại trừ vài tên lính canh quèn yếu ớt chống chọi rồi tháo chạy trong đêm, trấn Quan Lạn mấy hôm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trước còn tấp nập người qua kẻ lại giờ thì như một thị trấn ma vậy.

Mấy tên đội trưởng run rẩy nhìn nhau không biết phải trả lời làm sao, đột nhiên một giọng nói thanh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lãnh nhỏ nhẹ vang lên.

“Chắc là mọi người đi tránh bão tuyết rồi.”

“Bão tuyết?” Vương Thụy nghiêng đầu dò xét nhìn Khương Yên ôm Tiểu Đào Hồng trong góc, ra hiệu cho nàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nói tiếp.

“Năm nay tuyết rơi sớm, lại dai dẳng đến giờ này vẫn chưa hết. Tình cờ mấy hôm trước bên phía © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Bành phủ doãn nhận được thông báo khẩn của Khâm Thiên Giám từ Lương Châu, nói thể xảy ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bão tuyếtmột số vùng phía cực bắc của Đại Cơ. lẽ vậy mọi người đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 kéo nhau đi lánh nạn mất rồi. Cũng phải, trời cứ đổ tuyết mãi như thế này, nằm trong nhà © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chờ đợi thì biết đến bao giờ, cây cối hoa màu đã c.h.ế.t hết, gia súc cũng ngã bệnh không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chịu nổi, thời tiết này kéo dàikhi lại c.h.ế.t đói cả lũ, mọi người rời đi© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phải.”

Vương Thụy nghe xong giật thót, hấp tấp hỏi lại.

“Có chuyện đó sao?”

“Đúng vậy, chínhbổ đầu nói với tiểu nữ, cho nên mấy hôm trước mẫu của tiểu nữ cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đã đóng cửa quán rượu để dự trữ thịt trong nhà. Đồ ăn không đủ, lấy để© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bán với buôn chứ.” Khương Yên gật đầu, thở dài một tiếng.

Một tên lính gần đó nghe xong cũng gật đầu, một tên sâu rượu, ngày nào cũng lén lút © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lên thành Liễu Khê mua mấy bầu, hôm bữa còn than thở quán quen mình yêu thích đột ngột © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đóng cửa. Xung quanh cũng chẳng mấy tiệm hoạt động nữa.

Mặcđã biết trước vùng biên ải phía bắc thời tiết khắc nghiệt, nhưng Vương Thụy không nghĩ mình lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 xui xẻo như vậy, ngay thời điểm công thành lại trúng trận bão tuyết này.

Hắn ta hốt hoảng ra lệnh cho mọi người ngay lập tức đi la những nơi cận kề xung quanh, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mong muốn tìm ra một khu vực vẫn còn người ngụ.

Phải biết chỗ nào con người, chỗ đó mới sự sống. Nhà cửa, than ấm, củi lửa, gạo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thóc, tất cả những thứ này đều cần thiết cho một trận đánh lâu dài.

Lương khôhạn, đó chính lý do Vương Thụy yêu cầu Lại Nghệ phải nhanh chóng chiếm đóng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trấn Quan Lạn, mục đích là bắt ép người dân trong trấn hầu hạ phục vụ nuôi quân của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hắn ta.

Đâu ngờ trấn Quan Lạn lại rơi vào tình cảnh vườn không nhà trống như thế này.

Lại Nghệ cùng mấy người cưỡi ngựa biến mất suốt ba ngày, cuối cùng cũng quay trở về.

Tất cả đều chung một câu trả lời: “Khôngai.”

Tuyết ngày càng rơi nhiều hơn, trắng xóa cả bầu trời.

Dưới chân đã chẳng nhìn thấy màu nâu của bụi đất nữa, chỉ còn những dấu ủng hằn sâu tạo thành © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 những cái lỗ lõng bõng nước.

“Lương khô của chúng ta chỉ còn đủ cầm cự thêm năm ngày nữa thôi.” Tên tướng quân râu rậm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lo sợ.

Bên tai đã nghe thấy tiếng khóc rấm rứt của trẻ nhỏ: “Muội đói, muội muốn ăn canh trứng tỷ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nấu.”

Vương Thụy cơn bão tuyết này chịu đựng một áp lực rất lớn, bây giờ nghe thấy âm thanh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nức nở của Tiểu Đào Hồng, hắn ta đã không nhịn được hét lên, muốn lao đến tay đ.ấ.m chân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đá.

Khương Yên vội vàng ôm chặt Tiểu Đào Hồng vào trong lòng, đưa lưng ra muốn chặn lại cơn thịnh nộ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đang chuẩn bị rơi xuống đầu cả hai.

Bóng người cao ngất chắn đằng trước.

Lại Nghệ như tên bay phóng đến giữ c.h.ặ.t t.a.y của Vương Thụy lại.

“Ngươi dám đánh họ, ta g.i.ế.c c.h.ế.t ngươi.”

Không khí trong phòng căng thẳng cực độ, hai bên rơi vào tình trạng giương cung bạt kiếm.

Điều này khiến Vương Thụy bình tĩnh trở lại.

Hắn ta nhe hàm răng trắng ởn ra cười trừ, sau đó lui lại, vuốt vuốt sống lưng của Lại Nghệ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đầy giả vờ giả vịt.

“Là ta quá lo cho mọi người cho nên chút không kiềm chế được. Nhưng ngươi thấy rồi đó, năm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngày sau không lương thực tiếp tế thì ta buộc lòng phải g.i.ế.c c.h.ế.t hai tên này, xẻo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thịt chúng ra cho quân lính lấp bụng.”

“Cho nên, Lại Nghệ, lo đi kiếm đồ ăn về đây đi, nếu không muốn nhìn thấy cháu gái của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mình bị cho vào nồi hầm.”

Vẻ mặt thản nhiên như không nhưng lời nói ra lại ác độc tàn nhẫn đến cực điểm.

Khương Yên Tiểu Đào Hồng còn đang nằm trong tay Vương Thụy, Lại Nghệ không thể nào không nghe theo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sự sai bảo của hắn ta, chỉ thể uất ức xoay người đi, lôi đám anh em của mình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đầu trần đi vào trong màn mưa tuyết mịt bên ngoài.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Trọng Sinh Cự Tuyệt Trở Thành Bình Phong Của Nam Phụ full, Trọng Sinh Cự Tuyệt Trở Thành Bình Phong Của Nam Phụ online, read Trọng Sinh Cự Tuyệt Trở Thành Bình Phong Của Nam Phụ, Đang cập nhật Trọng Sinh Cự Tuyệt Trở Thành Bình Phong Của Nam Phụ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 52 — Trọng Sinh Cự Tuyệt Trở Thành Bình Phong Của Nam Phụ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc