GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 51

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Mở mắt ra lần nữa Lại Nghệ nhìn thấy mình đã nằm trong một căn phòng tiện nghi, giường nệm, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chăn ấm, trên bàn một sưởi nhỏ đang cháy bập bùng.

Ngoại trừ xích sắt to bằng cổ tay đang quấn chặt giữa hai chân hắn ta thì coi như điều kiện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 giam giữ ở đây khá tốt, hơn hẳn cả căn nhà tranh sập xệ hay lán trại tạm bợ của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bọn họ ngoài kia.

Vết thương trên người đã được băng bó, cánh cửa mở ra, mùi thuốc thơm thoang thoảng cả căn phòng.

“Ngươi uống thuốc đi.”

Nhìn thấy Khương Yên bước vào, mang theo một cái tráp gỗ, Lại Nghệ có chútmò.

“Ngươi… cũng thầy thuốc.”

“Gần như thế, tahọc qua y dược, chỉ không hành nghề.”

Lại Nghệ cười gằn một tiếng đầy chế nhạo.

“Thủ đoạn hiểm độc như vậy, ngươi không xứng làm y sư, thuốc của ngươi, ta không thèm uống.”

Khương Yên không hề tức giận, trái lại nàng ngồi xuống ghế, thong thả đáp lời.

“Ngươi biết bảo vệ người thân của ngươi, ta cũng biết bảo vệ gia đình của ta. Chung quy lại tất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cả hành động của chúng ta đều giống nhau. Ngươi thể ra tay tàn sát dân tộc của ta, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tại sao lại chỉ trích ta hãm hại người của ngươi. Không thấy buồn cười sao?”

“Trước khi nói đến thân phận y cứu người thì trên hết ta là con dân của Đại Cơ, khi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lãnh thổ bị xâm lược, ai cũng sẽ đứng lên chống trả. Cho nên g.i.ế.c người thì đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 làm sao, đều là kẻ thù của dân tộc, ta không thẹn với lòng mình, không thẹn với thiên gia. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Ngươi lấy cách gì mà mắng chửi ta?”

Lại Nghệ im lặng, thật sự không cách nào để phản bác.

Bởi lời lẽ của đối phương không sai.

Bọn họ âm mưu tiến vào chiếm đoạt thành trì của người ta.

Rơi vào bẫy rập,thể trách ai bây giờ, chính bản thân mình người đi cướp đất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trướcmà.

“Ngươi đã nói, chúng ta đều người thân của mình. Vậy thì ta cũng không sai. Để cha mẹ, tẩu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tử Tiểu Đào Hồng mỗi ngày đềucơm canh nóng hổi, thịtê hề, mỗi khi mùa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đông đến sẽ áo bông ấm áp, lúc đau ốm có thuốc thang đầy đủ, ta không ngại c.h.é.m © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chém g.i.ế.c giết mỗi ngày. Trên đời này cốt mạnh được yếu thua, không phải ta c.h.ế.t thì ngươi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chết.”

Khương Yên thổi vào tách trà đang nóng đến bốc khói, sau đó hớp từng ngụm nhỏ, không hề phản bác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 những âm thanh thét gào của Lại Nghệ.

“Năm nay tiết trời khắc nghiệt, mùa màng thất bát, không chỉ mỗi vùng biên ải phía bắc này, những © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chỗ khác cũng chịu ảnh hưởng không kém. Ngươi biết không, năm ngoái vùng Vọng Giang xuất hiện mưa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đá lụt, ngay sau đó dịch bệnh ạt kéo đến, người c.h.ế.t như ngả rạ, nằm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 la liệt ngoài đường, lương thực không có, nhà cửa bị cuốn trôi đi hết. Tình cảnh đó ngươi đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 từng chứng kiến chưa?”

“Vùng đất trù phú màu mỡ này mà cũng bị thiên tai dịch bệnh ư?” Lại Nghệ hơi bất ngờ. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

“Nơi nào chẳng có, tùy địa hình mỗi chỗ khó khăn riêng của nó. Đây thể coi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thử thách của ông trời dành cho con người đi.”

Nói đến đây, Khương Yên ngừng lại, đặt những lọ thuốc trong tráp lên mặt bàn.

“Nhưng chúng ta khác bọn ngươi, chúng ta đoàn kết tìm cách vượt qua. Thiên taisức người, dịch bệnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208thuốc men. Chúng ta không như vậy rời bỏ mảnh đất chôn nhau cắt rốn để đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 xâm lược xứ người. Nếu ai cũng tưởng như ngươi thì làm đất nước, làm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 có quê hương?”

Lại Nghệ chùng xuống, nắm taysiết chặt lại, giọng nói khô khốc vang lên.

“Ngươi nói thì hay lắm, nếu ta biết cách chữa bệnh, làm nông thì cũng không tính đến hạ sách này.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

“Sao lại không chứ? Ngươi quên ta y sư rồi à?” Khương Yên bật cười khanh khách.

Lại Nghệ sầm mặt, hừ lạnh một tiếng như giận dỗi.

Sau đó lại như nghĩ nghĩ đến điều đó, hắn ta nhích m.ô.n.g đến mép giườngnhí hỏi: “Ý © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngươi là… ngươi sẽ giúp ta chữa bệnh?”

“Ta tất nhiên sẽ không thể thấy c.h.ế.t không cứu, đặc biệt Đào nương và Tiểu Đào Hồng, bọn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 họ đều những người dân lương thiện, sao ta thể đang tâm nhìn bọn họ rơi vào hoàn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cảnh diệt vong chứ. Nhưng ta nói rồi, làm thì làm ta vẫn đặt con dân Đại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trên hết, nếu ta có cách cứu trợ người trong tộc của ngươi, thì ngươi cũng phải cho ta một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lời đảm bảo.”

Lại Nghệ mím môi một lúc rồi mới gật đầu.

Khương Yên mới đứng lên chỉ vào chén thuốc nói: “Uống đi, ta kêu người vào nói chuyện với ngươi.”

Bên ngoài, bổ đầu rất nhanh đã đưa Bành phủ doãn đến nơi.

Nhìn thấy đôi mắt cong tươi cười của Khương Yên, hai người kia biết mọi chuyện đã ổn thỏa.

Trải qua một đêm ngon giấc ở phủ Dung viên ngoại, sáng sớm Triết đã gõ cửa phòng của Khương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Yên thông báo tình hình.

Quả thật, người Bắc hoang ban đầu không ý định tiến vào thành Liễu Khê, bọn họ chỉ tính cử © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ra vài người khỏe mạnh đi thu mua lương thực để dành cho qua mùa đồng này.

Hai tháng trước, một đám người Đại đã tìm kiếm đến vu trong tộc của Lại Nghệ cùng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vài bộ tộc nhỏ khác.

Bọn họ hứa hẹn nếu người Bắc hoang chịu hỗ trợ trong công cuộc chiếm thành, bọn họ không chỉ cắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đất, còn hỗ trợ lương thực thực phẩm, dạy các phương pháp chăn nuôitrồng trọt.

vùng đất phía Bắc ngoài lạnh giá ra thì còn cằn cỗi.

Bình nguyên thì chỉ thể chăn thả chứ không thể trồng trọt.

Nếu muốn một cuộc sống ấm no tươi đẹp hơn thì chỉ thể chiếm đất của Đại Cơ.

Với sự thuyết phục của vu sư, đám người Lại Nghệ những chiến của các bộ tộc khác cuối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cùng đã gật đầu đồng ý.

“Người Đạiơ? Huynh hỏi được đấyai không?” Khương Yên nhíu mày suy nghĩ.

“Nghe nói là họ Vương, đích trưởng tử của nhà Ngự Sử kinh thành.” Triết không rành lắm về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 các thế gia đại tộc, trận cung biến vừa qua cũng giấu giếm rất kỹ, không hề tiết lộ ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bên ngoài.

Nhưng Khương Yên rất rõ, người này chắc chắn là Vương Thụy, nhi tử còn lại của Vương Thiệu,đang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhậm chứcbên ngoài nên đã hội đào tẩu trước khi bị tru di cửu tộc.

Khương Yên bặm môi đảo mắt một vòng, sau đó hạ giọng thì thầm: “Không biết Bành phủ doãn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bổ đầu đã tính toán với tên chủ mưu này chưa?”

“Hiện tại chưa biết được kẻ địch bao nhiêu quân lực, chỉ thể chờ viện binh từ Lương Châu.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Triết lắc đầu.

“Tiểu nữ có kế này, thỉnh bổ đầu báo lại với Bành phủ doãn xem sao.”

Đôi mắt Triết ánh lên sự tin tưởng, lại chút nuông chiều ẩn chứa bên trong: “Khương nương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cứ nói.”

“Trước tiên nói với Lại Nghệ chớ đánh rắn động cỏ. Bên phía Vương Thụy hẳn vẫn còn một đội quân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phiến loạn của cha hắn để lại. Tạm thời cứ nói với Lại Nghệ xử bình thường. Về phía © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 gia đình của hắn ta, tiểu nữ sẽ dốc lòng cứu chữa, nói hắn ta chớ lo lắng.”

“Được, Bành đại nhân cũng ý như vậy, cũng đã hứa hẹn với Lại Nghệ sẽ chăm sóc cho những © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 người trong căn nhà đó, nếu trận này thành công, không những thuốc men lương thực được cung cấp đầy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đủ cho bọn họ trở về quê hương còn thể thiết lập mối giao hảo giữa thành Liễu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Khêngười Bắc hoang.”

Được vậy thì càng tốt, da lông động vật vùng núi phía Bắc tương đối quý hiếm, lại dày dặn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chắc chắn, cũng chỉngười Bắc hoang có khả năng săn bắt mới thể cung cấp. Nếu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thể hỗ trợ lẫn nhau trong việc lưu thông hàng hóa, chỉ lợi cho hai bên không chút © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hại nào.

Nói là làm, sáng hôm sau, Khương Yên cùng Đại Tráng và Tiểu Đinh cõng mấy sọt dược liệu đi đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 căn nhà của Đào nương, gương mặt hớn hở.

“May quá Đào tỷ, nghe nói trong nhà mình có người bệnh, Bành phủ doãn đã đích thân đi đến phủ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Dung viên ngoại để mở kho chứa thuốc. Mọi người không cần phải lo lắng nữa rồi.”

“Thật sao, có thuốc rồi ư?” Đào nương vội vàng chạy ra, trên tay còn bế theo Tiểu Đào Hồng hơi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sốt nhẹ.

Khương Yên yêu thương đón lấy vào lòng, vuốt nhẹ mái tócmỏng: “Yên tâm, muội ở đây, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sẽ không chuyện gì xảy ra đâu.”

Đã kinh nghiệm chăm sóc bệnh nhân trong đợt dịch bệnh Vọng Giang, Khương Yên rất nhanh bắt tay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vào dọn dẹp khu vực nằm của bệnh nhân.

Cúm mùa không phải căn bệnh nghiêm trọng dẫn đến tử vong, trước đó mấy ngày bọn họ cũng đã uống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thuốc cầm cự, Khương Yên không khó khănđể bắt mạch chẩn bệnh, những chén thuốc đen ngòm liên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tục được đưa lên.

“Muội y ư?” Đào nương vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ hỏi.

“Muội học qua, nhưng không treo biển hành nghề.”

Đào nương gật đầu, lại càng thêm trân trọng đối phương bội phần.

Phía sân sau, Lại Nghệ cùng mấy chiến binh đã quay trở về, trên người được băng bó cẩn thận nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vết thương không hề nghiêm trọng.

Hắn ta đứng khoang tay, nửa thân hình cao bằng cột nhà đang khuỵu chân dựa vào cánh cửa lung lay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sắp đổ.

Đôi mắt xám chăm chú vào bóng lưng nhỏ đang tất bật giữa nhà.

Nữ nhân Bắc hoang sống trên núi tuyết làm bạn với thảo nguyên từ nhỏ. Họ thể cưỡi ngựa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 b.ắ.n cung tài giỏi không kém nam nhân trong tộc, Lại Nghệ đã thấy qua vô số lần.

Nhưng hắn ta chưa bao giờ coi trọng.

Trong mắt Lại Nghệ, những cô gái này có làm đi nữa cũng không thể nào bằng một góc nam © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tử Bắc hoang, cuối cùng chỉ những trò mèo vặt vãnh.

Nhưng sau khi song phương đối mặt với Khương Yên một đêm qua, Lại Nghệ lại chút rung động khó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hiểu.

Nhìn xem, vóc người thì nhỏ bé, gương mặt còn chưa bằng một bàn tay của hắn ta, xương cốt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mềm yếu như vậy, dùng sức vặn một cái cũng thể bẻ gãy.

Vậy tại sao nữ nhân này lại thể tỏa ra một luồng sức mạnh phi thường đến mức© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thể đàn áp chiến binh mạnh nhất trong bộ tộc, người đã ba năm liền săn được sói tuyết đầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đàn trong thời gian nhanh nhất.

Lại Nghệ thật sự không hiểu.

Hôm nay, đứng tại nơi này, nhìn nàng nhanh nhẹn hoạt bát nâng từng người lên, lau rửa sạch sẽ, lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 điềm đạm đáng yêu động viên mọi người không hề tỏ ra ra sợ hãi hay chê bôi.

bọn họ đều người xa lạ, thậm chí thể coi là kẻ thù, sao nàng lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thể hết lòng hết dạ như vậy chứ nhỉ?

Trái tim trong lồng n.g.ự.c hắn ta đập bình bịch từng tiếngràng, lại nụ cười của nàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hẫng một nhịp.

Không được, không thể chìm đắm trong cảm giác này quá lâu, bây giờ Lại Nghệ cònviệc quan trọng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phải làm.

Hắn ta bặm môi, phất tay ra hiệu, nhóm nam tử Bắc hoang lại âm thầm rời đi.

Một lần này Lại Nghệ quay trở lại lán trại trấn Quan Lạn, mọi người bên phía Bành phủ doãn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Triết ngay lập tức bài binh bố trận.

Đây mới chỉ bước đầu để ổn định trật tự của hai bên.

Cuộc chiến quan trọng hơn vẫn còntrước mặt.

kẻ địch này còn gian xảo hơn bọn họ tưởng tượng rất nhiều lần.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Trọng Sinh Cự Tuyệt Trở Thành Bình Phong Của Nam Phụ full, Trọng Sinh Cự Tuyệt Trở Thành Bình Phong Của Nam Phụ online, read Trọng Sinh Cự Tuyệt Trở Thành Bình Phong Của Nam Phụ, Đang cập nhật Trọng Sinh Cự Tuyệt Trở Thành Bình Phong Của Nam Phụ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 51 — Trọng Sinh Cự Tuyệt Trở Thành Bình Phong Của Nam Phụ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc