GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 20

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Trường Uyên mang danhThái tử của một nước, nhìn bên ngoài thư sinh nho nhã, không nghĩ đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thân hình cùng rắn rỏi.

Bắp chân chắc nịch cứng ngắc, bàn chân dày to, kiểu người ưa vận động mạnh, thường xuyên chơi đùa trên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lưng ngựa.

Khương Yên mím môi, cố sức ấn mạnh hơn nữa, chỉ nghe tiếng cười trêu chọc phía trên đầu mình.

“Đông Cung thiếu miếng cơm cho ngươi hay sao thế?”

Khương Yên tất nhiên hiểu ý của đối phương, sức lực dồn hết vào nắm tay nhỏ, cật lực miết trên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bắp rắn chắc của nam nhân tập võ.

Ngoài trời đêm, cơn gió lạnh đầu năm vẫn thổi vù, bên trong nội điện đèn sáng rực rỡ, đằng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sau bức bình phong in hình tứ quý là Khương Yên lấm tấm mồ hôi trán đang lần những © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngón tay trên bờ vai rắn chắc củaTrường Uyên.

Sau khi nghe thấy tiếng thở dài thỏa mãn của hắn, Khương Yên mới mệt mỏi nghỉ tay, quy củ đứng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sang một bên chờ lệnh.

Trường Uyên nghiêng người chống cằm nhìn Khương Yên, thoải mái nói: “Không tệ, tay nghề đ.ấ.m bóp của ngươi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 từ đâu thế?”

Cái này phải nói thế nào ta, sau khi phải lòng Bùi Lẫm, nhìn hắn mỗi ngày lăn lộn quân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 doanh, Khương Yên xót xa không thôi, liền xách một túi tiền nhỏ đến tìm lang trung châm cứu bấm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 huyệt tiếng nhấtSóc Châu cẩn thận học hỏi một phen, đợi đến khi bước chân vào hầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phủ, trở thành thê tử của hắn ta, Khương Yên mỗi ngày đều mong mỏi ngóng chờ bóng dáng của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Bùi Lẫm ghé ngang Thanh viện, chỉ để thể biểu diễn ngón nghề đ.ấ.m bóp của mình, giúp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hắn ta xua tan đi nhức mỏi.

Khương Yên làm sao dám kể chuyện này ra, đành phải qua loa nói: “À thì là… đúng rồi, Liễu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trấn Lạc Thủy ấy, ấy hay bị đau nhức thể, tỳ thấy vậy mới tìm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 người học hỏi một chút để tiện bề chăm sóc, không ngờ có ngày lại hữu dụng…

Trường Uyên vuốt cằm ra chiều suy nghĩ: “Ngươi nói…phải lão ở cách vách không?”

“Đúng vậy, đúng ấy.” Khương Yên nhanh nhẹn gật đầu.

“Cô nhớ không nhầm thì trong nhà bà ấy còn một con dâu nữa, cớ gì con dâu không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chăm sóc cho mẹ chồng lại phải đến tay ngươi?” Trường Uyên híp mắt ra chiều suy tư: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 “Đại ta trọng lễ tiết hiếu kính, nếu xảy ra chuyện con cái ngược đãi mẹ già, quyết không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tha thứ.”

Tiếng quát của hắn khiến Khương Yên run lên một cái, vội vàng quỳ xuống: “Không, không phải như điện hạ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nghĩ đâu ạ, Liễu thị dịu dàng ngoan ngoãn, một lòng lo lắng cho Liễu bà, người ở chợ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Đông trấn Lạc Thủy thể làm chứng… “

Trường Uyên nhổm dậy, chồm người đến nhìn một vòng đối phương đánh giá: “Chẳng lẽ là ngươilòng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 riêng? Nghe nói con traita đang đóng quânbiên ải, ngươi muốn nhân hội lấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lòng người lớn trong nhà, mai sau thể bước chân vào nhà họ làm thiếp?”

“Làm chuyện đó?” Khương Yên trừng mắt hét lớn.

Những lời của Trường Uyên như búa tạ, trực tiếp nghiền nát lòng tự trọng của nàng xuống dưới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chân.

Khương Yên đời này chỉ muốn được tự do vui vẻ, sống theo ý thích của mình, không cần dựa dẫm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vào nam nhân, huống chi đời trước nàng còn chính thê của Trấn Bắc Hầu phủ, lại cam © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chịu làm thiếp cho người ta chà đạp khinh thường.

Thấy Khương Yên xúc động mạnh, Trường Uyên cười tà: “Tốt nhất như vậy, nữ nhân như ngươi không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tài không mạo, nên biết an phận thủ thường, ngày sau ở Đông cung ắt sẽ êm ấm.”

“Nô tỳ tạ ơn điện hạ.” Khương Yên cắn răng, rít lên từng tiếng.

Theo như lời Cao Dục phân phó, vì Khương Yên được chỉ định là nô tỳ cận thân của Trường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Uyên, nàng sẽ phải trực đêm Tĩnh Tâm Trai, trên chiếc tràng kỷ nhỏ bên ngoài nội điện. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Giường ngủ nhỏ hẹp, mệt mỏi cả ngày, thế nhưngchưa gáy thì Khương Yên đã phải lồm cồm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dậy lo nước ấm rửa mặt choTrường Uyên để vào triều sớm.

Bộ triều phục màu đen thêu giao long vàng đã được Cao Dục chuẩn bị sẵn, hai người nhanh nhẹn khoác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lên ngườiTrường Uyên, mái tóc dài đen nhánh được búi gọn gàng cùng kim quan bạch ngọc.

Phong thái vương giả trời sinh, Khương Yên chỉ thể nhủ thầm trong bụng như vậy.

Sau khi Trường Uyên thượng triều, nàng lại bắt đầu tất bật dọn dẹp một vòng ở Tĩnh Tâm Trai. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Nhìn nàng chạy tới chạy lui như con thoi, Cao Dục cũng thấy thương hại đôi chút, lão điều vài nô © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tỳ qua giúp nàng một tay lau dọn sảnh chính quét tước sân vườn.

Chỉ riêng tẩm điện thư phòng hạ nhân trong phủ không được phép đặt chân vào nếu không© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mệnh lệnh.

Khương Yên bận rộn cả ngày, chỉ thể tranh thủ sau giờ ăn trưa được trở về Cẩm An © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Đường ngả lưng một chút.

Thanh Anh thấy nàng vất vả nên xung phong canh gác giúp nàng, lại còn chuẩn bị một chén chè đậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 xanh hạt sen ấm áp, xua tan đi cái lạnh giá đầu năm của những cơn gió bấc.

Trời sẩm tối lúc Trường Uyên ngồi xe ngựa trở về.

Nhà bếp đã làm sẵn một bàn mỹ vị nóng hổi, nhưng lúc này Khương Yên vẫn chưa được ăn, hầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hạ chủ nhân dùng bữa quy tắc cố định của các quý tộc thế gia tại kinh thành.

chén chè buổi chiều của Thanh Anh nhưng lúc này Khương Yên đã đói đến mức lưng dán vào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bụng.

Nhóm bốn mỹ nhân thị nữ đã chờ sẵn để cầu kiến, dẫn đầu gương mặt như hoa như ngọc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 của Tử Kiều.

Bời không cần hầu hạ Trường Uyên, bọn họ mỗi ngày đều cùng rảnh rỗi, nói thị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nữ đứng đầu, nhưng cũng không khácthị thiếp thông phòng của hắn, nơi này lại chưa nữ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chủ nhân, cho nên lụa gấm vóc, cơm canh ngọt lành đều được nha hoàn tam đẳng phục vụ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chu đáo.

thể nói Cơ Trường Uyên đúngkhông hề bạc đãi người của hắn.

“Bái kiến điện hạ.” Tử Kiều một thân lụa sa màu tím thêu bạch mẫu đơn uyển chuyển khom gối, âm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thanh nhẹ nhàng réo rắt như oanh vàng.

Trường Uyên không ngẩng đầu nhìn, chỉ lạnh nhạt hỏi: “Có chuyện gì?”

Hoàng Oánh nhanh nhảu đáp: “Chúng tỷ muội tỳ đến đây để hầu điện hạ dùng bữa tối ạ.”

Trường Uyên giang hai tay, Hồng LiễuCao Dục nhanh nhẹn đi đến cởi ngoại bào đã ẩm hơi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 gió lạnh, bên cạnh Thanh Anh trên tay cầm sẵn khăn choàng lông cáo tuyết, cánh tay thon trắng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngần như ngó sen của Tử Kiều nhẹ nhàng khoác lên bờ vai to rộng lớn của hắn.

“Hầu hạ điện hạ từng bữa ăn giấc ngủ chuyện mà chúng tỳ nên làm, cũngvinh hạnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 của chúng tỳ.”

Trường Uyên không tỏ thái độ, chỉ bình đạm ngồi xuống, đợi Hoàng Oánh dâng lên chén trà Bạch Long © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 còn nghi ngút khói.

“Vẫn tay nghề pha trà của ngươi tốt nhất.” Trường Uyên hớp một ngụm, vẻ mặt giãn ra.

Hoàng Oánh cùng tự đắc, đôi mắt lúng liếng nhìn nam nhân trước mặt đầy sùng bái, hận không thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dâng toàn bộ bản thân lên cho hắn.

“Có điều… Trường Uyên nhàn nhã khuấy tách trà, giọng lạnh xuống: “Tốt thì tốt nhưng phải biết chừng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mực, đừng vào sủng ái của tự tung tự tác.”

Hoàng Oánh chấn kinh, vội vàng quỳ xuống dập đầu: “Nô tỳ không dám, tỳ không dám.”

Cao Dục đứng bên cạnh liếc mắt cảnh cáo, sau đó chậm rãi lên tiếng thay chủ tử: “Các ngươi nhớ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 kỹ một chút, điện hạ thần thông quảng đại, không chuyện thể qua mắt được người, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trong Đông Cung này thì bớt khua môi múa mép đi, đều những trò vặt vãnh không đáng để © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tâm.”

Nói xong, lão còn kín đáo trừng mắt với Khương Yên đang yên lặng giả làm tượng trong góc.

Biết Trường Uyên không ý muốn trừng phạt mình, Hoàng Oánh run rẩy đứng lên nép vào bên cạnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Hồng Liễu, cũng không dám thêm nữa.

“Điện hạ bớt giận, ngày đông lạnh giá, người vất vả thượng triều từ sáng sớm, Tử Kiều đã cho nhà © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bếp tiềm một chén canh bổ, hẵng còn nóng, điện hạ ăn cho ấm bụng.”

Cơ Trường Uyên ngoắc khóe miệng, để Tử Kiều đút cho hắn một muỗng canh, giọng cảm khái: “Không hổ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 người sủng ái nhất.”

“Được bên cạnh hầu hạ điện hạ là vinh hạnh của tỳ.” Tử Kiều khuỵu gối cười duyên, thế © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208cùng tao nhã.

Cơ Trường Uyên gật đầu, nhướng mày nói: “Trước nay vẫn đánh giá rất cao thái độ của ngươi, cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đến bây giờ vẫn vậy…

Tử Kiều vẫn điềm đạm cúi đầu trước Cơ Trường Uyên, nàng ta sự thông minh lanh lợi hơn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Hoàng Oánh rất nhiều, không bao giờ bày ra bộ dáng sủng sinh kiêu trước mặtTrường Uyên. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Bởi vì tâm của người đàn ông này quả thật rất khó nắm bắt.

Trường Uyên liếc mắt một vòng, nhìn hết những mỹ mạo yêu kiều trong phủ, sau đó mới lạnh lùng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lên tiếng: “Chớ nên thử lòng Cô, Tĩnh Tâm Trai không phải nơi để các ngươi nổi lên tâm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không đáng có, hiểu chưa?”

“Nô tỳ đã rõ.” Mọi người đồng thanh đáp.

Trường Uyên uống hết chén canh nóng, lại phất tay ra hiệu: “Được rồi, tất cả lui ra đi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 muốn tắm rửa.”

Hồng Liễu lúc này nhẹ nhàng lên tiếng hỏi: “Điện hạ vất vả cả ngày, lại chỉ ăn một chén canh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tiềm, trong người không khỏe hay thức ăn không vừa miệng?”

Cao Dục nhanh nhẹn giải thích: “Điện hạ đã dùng thiện với Hoàng hậu ở trong cung rồi, ngươi không cần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lo lắng.”

Tử Kiều lúc này mềm mại dựa sát vào người Trường Uyên, âm thanh dịu ngọt: “Vậy để tỳ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hầu hạ ngài tắm rửa.”

Trường Uyên lại khoát tay, hướng về người đang giả c.h.ế.t trong góc phòng, ra lệnh: “Ngươi đi chuẩn bị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tịnh phòng, muốn tắm rửa.”

Khương Yên bị điểm danh thì giật b.ắ.n người, lắp bắp chỉ vào mình hỏi lại: “Điện hạ, ngài là gọi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tỳ ư?”

Trường Uyên không trả lời, chỉ thúc giục: “Nhanh lên.”

Thấy Khương Yên lúng túng rời đi, Tử Kiều vội vàng níu lấy ống tay áo của hắn thỏ thẻ: “Tiểu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Yên muội muội chưa quen việc, tay chân lúng túng thế sợ hầu hạ người không chu đáo, chi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bằng đểtỳ…

Cao Dục đứng bên cạnh cũng thấylý, vội vàng nói thêm vào: “Tử Kiều nói phải, điện hạ hay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 là để…

“Không cần, nàng ta hiện nay nô tỳ cận thân của Cô, những chuyện này cũng phải sớm quen đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thôi, nếu không làm được thì cứ lôi ra sân đánh hai mươi gậy, ắt sẽ thông thạo.”

Trường Uyên độc ác nói, khiến mọi người run rẩy một trận.

Trong ánh mắt sợ hãi còn ngầm chứa một chút ganh tị đố kỵ.

Nhìn qua thì tưởng Cơ Trường Uyên chèn ép Khương Yên, nhưng thật ra hắn rất an tâm tin tưởng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mới để nàng phục vụ hắn tắm rửa tịnh phòng.

Bởi Đông Cung này, không phải ai cũng thể tiếp cận với Cơ Trường Uyên gần gũi như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thế, huống chi Khương Yên chỉ mới đến Đông Cung một thời gian ngắn.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Trọng Sinh Cự Tuyệt Trở Thành Bình Phong Của Nam Phụ full, Trọng Sinh Cự Tuyệt Trở Thành Bình Phong Của Nam Phụ online, read Trọng Sinh Cự Tuyệt Trở Thành Bình Phong Của Nam Phụ, Đang cập nhật Trọng Sinh Cự Tuyệt Trở Thành Bình Phong Của Nam Phụ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 20 — Trọng Sinh Cự Tuyệt Trở Thành Bình Phong Của Nam Phụ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc