GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 19

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Cao Dục đã sắp xếp cho Khương Yên hầu hạ Tĩnh Tâm Trai,bốn người kia bất mãn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cũng không dám nói lời nào.

Khương Yên rất giỏi nhìn mặt người khác, bản thân nàng cũng chỉ muốn sống an ổn, khoảng thời gian tự © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 do tự tại trấn Lạc Thủy không cần phải luồn cúi người khác khiến nàng rất hoài niệm.

Đối với sự ganh tỵ bắt bẻ của Hoàng Oánh, trái lại Khương Yên cùng thoải mái thuận theo. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

“Ngươi chắc là chưa thấy trà Bạch Long bao giờ phải không? Cũng phải thôi, loại trà quý giá như vậy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chỉ có người trong hoàng thất mới hội được sử dụng, dân đen quê mùa như ngươi đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhìn còn chưa được, sao thể biết cách pha trà.”

Hoàng Oánh vừa mỉa mai, vừa tao nhã lắc ấm trà tử sa tráng một vòng, sau đó khiêu khích nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Khương Yên qua làn khói mỏng.

Khương Yên không lấy làm phiền lòng, lại cùng thoải mái gật đầu: “Hoàng Oánh tỷ tỷ nói đúng, thân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phận của ta sao khả năng tiếp cận được những thứ xa hoa quyền quý như thế này, vẫn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nên nhờ cậy đến Hoàng Oánh tỷ tỷ đây thôi.”

người thay nàng làm việc, Khương Yên cầu còn không bằng, lại tiếp tục sống đời mặn nằm ngửa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208Cẩm An Đường.

Trường Uyên trở về phủ như mọi ngày, trên bàn là một ấm trà nóng xua tan đi cái rét © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 của những ngày đầu năm.

“Trà này hôm nay ai pha?” Hắn vừa hớp một ngụm, đôi mắt chợt nheo lại, liếc về phía hàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thị nữ đang quỳ bên ngoài.

Cao Dục lườm một cái sắc bén về phía Khương Yên, nhỏ giọng đáp: “Theo như phân phó, thời gian này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nha đầu Tiểu Yên Tử sẽ hầu hạ Tĩnh Tâm Trai.”

Trường Uyên hừ một tiếng, ấm trà trong tay bị quăng xuống đất bể tan tành: “Đưa người vào đây © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngay cho Cô.”

Khương Yên đang nhàm chán quỳ trước cửa nội viện, liền bị hai thủ vệ mặt hầm hầm xách nách như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 xách con lôi vào ném ra giữa phòng.

Chưa kịp hành lễ, nước trà đã b.ắ.n tung tóe lên người nàng.

“Khương Yên, là ngươi nghe không hiểu lời nói, hayngươi cố tình muốn làm trái ý của Cô?” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Thấy Trường Uyên bừng bừng lửa giận, Khương Yên vội vàng dập đầu, vẻ mặt dại ra đáp: “Nô tỳ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nào dám, oan uổng chotỳ quá, cầu điện hạ minh xét!”

Trường Uyên cười lạnh, trên tayly trà còn sót lại, một phát ném lên người Khương Yên: “Ngươi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nói oan ức cho ngươi, vậy ngươi dám nói trà này của ngươi pha không?”

Khương Yên nhìn trà rơi vãi dưới đất rùng mình một cái.

Trường Uyên sao thể tinh tường đến như thế chứ?

“Nghĩ đến ngươi vừa lập công, để ngươi bôn ba bên ngoài cũng quá tội nghiệp,đã rủ lòng thương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thu nạp người về dưới trướng Đông Cung, nhưng vẻ như Khương nương đây không muốn phục vụ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cho bổn Thái tử.”

Trường Uyên gằn giọng, thả chậm từng chữ một: “Nếu vậy thì lột sạch y phục trang sức trên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 người nàng ra, ném khỏi phủ cho Cô.”

Ngạy lập tức, hai hàng thị vệ ôm quyền lĩnh mệnh khiến Khương Yên sợ hãi co rúm.

Dường như cảm thấy chưa hả giận, Trường Uyên vuốt cằm, ánh mắt lóe lên tia tàn độc: “Suýt chút © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nữa thì đã quên, sắp tới đây Vương phó ngự sử sẽ hết thời gian bị cấm túc, sáng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nay ông ta còn gửi thiệp xin bái phỏng để chúc tết Nguyên Đán với Cô, đã như vậy thì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208cũng nên đáp lại thịnh tình của nhà bọn họ phải không?”

Khương Yên nghe đến đây thì không thể nào giữ vững được nữa, cả người đổ rạp xuống đất, mặt cắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không còn giọt máu: “Nô tỳ sai rồi, xin điện hạ khai ân, cho tỳ hội để chuộc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lỗi…!”

“Một hạ nhân đến chuyện pha trà hầu hạ chủ tử cũng làm không xong, ngươi thấy đáng để © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208giữ lại hay không?”

Khương Yên cắn môi, gương mặt nhăn nhó ra vẻ rối rắm đến đáng thương, lắp bắp mãi mới run rẩy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trả lời: “Điện hạ nói phải, tỳ đáng chết, trà Bạch Long quá quý giá, nếu không nhờ ân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 huệ của điện hạ, cả đời này tỳ cũng không hội được nhìn thấy, cho nên thật © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sự không dám để trà nghệ yếu kém của mình làm hỏng đi hương vị thượng phẩm ạ.”

“Đó do ngươi đùn đẩy cho người khác thay mình làm việc? Hửm?” Trường Uyên trào phúng.

Khương Yên chắp tay đập đầu một cái: “Nô tỳ đã tìm hiểu, trà Bạch Long này sinh trưởng núi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cao, trên những cây cổ thụ hơn 500 năm tuổi, hấp thụ tinh hoa của mặt trời và mặt trăng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nên tràn đầy linh khí. Bởi vì địa hình hiểm trở như thế, người nông dân đi thu hoạch cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không dễ dàng gì, số lượng lại ít ỏi, cho nên mới trở thành cống phẩm quý hiếm như thế. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Đã như vậy, tỳ lại càng phải trân trọng hơn nữa, không thể lãng phí bởi đó chính © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mồ hôi công sức của người dân Đại tiến cống cho hoàng thất. Bản thân tỳ trà © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nghệ không thông, chi bằng để cho các tỷ tỷ thực hiện, điện hạchủ tử của tỳ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hầu trà hay rửa chân đều phúc phần của tỳ và các vị tỷ tỷ đây, sao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dám phân biệt nặng nhẹ.”

Trường Uyên chống cằm, nhìn Khương Yên đang khua môi múa mép dưới đất, cười khẩy: “Một nữ tử nhỏ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 như ngươi lại lòng quan tâm đến dân chúng Đạinhư thế, ngươi nói xem © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nên thưởng cho ngươi hay không?”

Khương Yên lắc đầu: “Nô tỳ không dám, chỉ trải qua một trận thiên tai, nhìn thấy con người quá © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đỗi nhỏ trước đất trời, sinh thời khổ cực để đứng vững giữa nhân gian, lại chỉ cần một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cơn gió lốc đã thương vong vô số, trong lòng tự nhủ về sau phải quý trọng hơn nữa sức © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lao động của người nông dân ngoài kia…

Những lời nói này những nói thật lòng của nàng, hai kiếp nhìn thấu nhân sinh, Khương Yên cùng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cảm thương cho số phận con người nhỏ.

Trường Uyên trầm ngâm một lúc, không nghĩ đến Khương Yên có thể nói ra những lời gây xúc động © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mạnh như thế.

Cho nàng chỉ là lấp l.i.ế.m để thoát tội của bản thân, nhưng nhữngnàng vừa nói quả thật © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chính những điều Trường Uyên đã kinh quađang canh cánh trong lòng.

Trong trận thiên tai dịch bệnh vừa rồi, Khương Yên người đầu tiên đứng lên mở sạp cứu tế, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lại không màng đến sự sống c.h.ế.t chăm sóc người bị bệnh truyền nhiễm.

Một nữ tử nhỏ như vậy, lấy đâu ra dũng khí lớn ngần ấy để làm một việc đến nam © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tử hán đại trượng phu còn e dè.

“Ngươi đã nói như thế, nếu trừng phạt ngươi thì có vẻ lại người không thấu tình đạt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lý.” Trường Uyên mân môi, lạnh mặt đảo một vòng: “Nhưng việc ngươi ý dối gạt Cô là © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thật, nếu nhưkhông phát hiện ra, ngươi sẽ giấu giếm đến cùng, phải không?”

Trường Uyên thẳng thắn phơi bày, Khương Yên không thể cũng không dám phản bác, chỉ thể im lặng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cúi đầu.

“Từ nay trở đi để một mình Khương Yên phục vụ Tĩnh Tâm Trai, bất cứ ai cũng không được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hỗ trợ, ngay cả việc trực đêm cũng giao lại cho nàng. Nghe chưa.”

Cao Dục thở phào một hơi, nhẹ nhõm dẫn đầu đoàn người đi đến quỳ xuống hành lễ: “Nô tài tuân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lệnh.”

Trường Uyên nhấc mắt, liếc nhìn bốn vị mỹ nhân thị nữ của mình, giọng trầm xuống, ý tứ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cảnh cáo: “Đừng để cho biết được sau lưng người giở trò, nhất định sẽ trừng trị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thích đáng.”

Một hồi phong ba Tĩnh Tâm Trai cuối cùng cũng tạm sóng yên biển lặng.

Khương Yên ôm tay nải, nhìn một vòng Tĩnh Tâm Trai xa hoa rộng lớn rơi lệ trong lòng.

Một mình nàng phụ trách hầu hạ nơi này, làm còn thời gian ăn với ngủ, tính ra còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 khổ hơn cả hạ nhân thiêm phòng.

“Còn đứng đó làm gì, muốn cho người mời ngươi vào đây hử?”

Âm thanh trầm khàn lạnh nhạt vang lên kéo Khương Yên khỏi những sầu não.

Nhìn thân ảnh cao lớn đang nhàn nhã nằm nghiêng trên ghế quý phim, mỹ mạo như cười như không, Khương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Yên thở dài một tiếng, lĩnh mệnh khom lưng đi đến trước mặt.

“Trà không cần pha nữa, nhưng những chuyện khác chắc ngươi hẳn phải biếtnhỉ, sao ngươi cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tỳ thân cận của Thẩm đại tiểu thư của phủ Thượng Thư bao nhiêu năm nay, không cần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cho người đến dạy dỗ đúng không?”

Âm sắc bình thản, nhưng Khương Yên nghe ra được sự đe dọa cùng ràng.

Thân thể này rơi vào tay các ma ma trong cung thì còn hình dáng con người nữa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chứ.

Khương Yên nhanh chóng khuỵu gối, bàn tay lần đến bắp chân rắn chắc của Cơ Trường Uyên nhẹ nhàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 xoa bóp, miệng ngoan ngoãn đáp lời: “Không dám, được sự dẫn dắt của điện hạ, tỳ nhất định © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tận tâm tận lực.”

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Trọng Sinh Cự Tuyệt Trở Thành Bình Phong Của Nam Phụ full, Trọng Sinh Cự Tuyệt Trở Thành Bình Phong Của Nam Phụ online, read Trọng Sinh Cự Tuyệt Trở Thành Bình Phong Của Nam Phụ, Đang cập nhật Trọng Sinh Cự Tuyệt Trở Thành Bình Phong Của Nam Phụ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 19 — Trọng Sinh Cự Tuyệt Trở Thành Bình Phong Của Nam Phụ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc