GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 279

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Thích lúng túng rụt tay về, vội vàng xin lỗi sự đường đột của mình: "Lần sau tôi sẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 chú ý, tôi biết cậu thấy chúng tôi đông người như thế nên ngại phiền phức, nhưng cậu yên tâm, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 chúng tôi sẽ không đây không đâu, mọi người có yêu cầu chúng tôi đều sẽ đáp ứng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 trả tiền cũng được, chúng tôi nhất định sẽ không gây thêm phiền toái cho mọi người."

Dứt lời, Khoái Lương còn chưa kịp phản ứng thì một gái đã mỉm cười vén rèm lên, cô ấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 mặc tạp dề, hơn nữa còn đang bưng đĩa đồ ăn màu nâu vàng: "Không sao đâu gái, em © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 cứ yên tâm lại đây, mặc tính cách của Khoái Lương hơilạ nhưng rất hiền lành, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 mọi người đừng lo lắng gì cả, không sao, đi thôi, đi ăn cơm nào."

Thích Mê hơi do dự, lặng lẽ nhìn chằm chằm tấm rèm vải xanh.

"Cậu nhìn thử xem, cô ấy chân thành như thế mà, tôi còn bị thuyết phục nè." gái bất lực © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 thở dài, giơ tay vén rèm: "Khoái Lương à, cậu nói đi chứ, con gái người ta từ nơi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 khác đến muốn xin túcchỗ cậu thôi cậu cứ im lặng mãi thế."

Khoái Lương cúi đầu cắt vài củ khoai tây teo tóp, lúc tấm rèm được vén lên thì cậu ta hơi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 giật mình, giọng điệu không vui nói: "Em nên nói nữa chứ, đông người như thế chỉ© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 một đĩa rau cỏ của chị thì thể ăn no được hay sao!"

Dứt lời, cậu ta nổi giận đùng đùng kéo rèm xuống, khẽ nói: "Được rồi, chỉ cần không phải đến ăn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 không ngồi rồi thì cứ việc lại, được rồi chứ?"

gái nhướng mày với Thích Mê, rồi dẫn đi vòng quanh sân: "Em xem, chị đã nói rồi mà, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 Khoái Lương hiền lành lắm, bây giờ em yên tâm đi, mọi người cứ lại đây, không sao đâu." © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68

Sau khi biết gái này họ Lê, mọi người đều gọi chị Lê. Bốn đứa trẻ trong sân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 đều là con của ấy, con gái cả mười hai tuổi tên Phán Quân, ngày thường đều giúp đỡ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 chị làm việc, lúc vui chơi với bọn nhỏ lớp Đậu Đinh thì cũng rất có phong thái chị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 cả.

Nhìn chị bưng thức ăn đi đến, Phán Quân lập tức bày cái bàn dựa bên tường ra.

 

Vài tảng đá dẹt bằng phẳng chất đống ở góc tường ghế ngồi của bọn họ, mọi người sẽ ngồi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 vây quanh cái bàn, Phán Quân xếp các tảng đá xong thì vẫy tay với bọn họ, hơi ngượng ngùng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 nói: "Các anh chị đều lại đây ăn cơm đi, cũng chẳng ngon, không biết mọi người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 ăn được rau cỏ này không."

Rau cỏ?

Nghe được hai chữ đó, Thích còn cố tình nhìn hơn, đĩa màu vàng nâu đóthức ăn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 của bọn họ sao?

Hoá ra thế giời này đang thiếu lương thực ư?

tức thì nhận ra được sự khủng hoảng của tận thế.

Bọn nhỏ xúm lại nhìn đĩa rau cỏ còn chưa đủ để nhét kẽ răng, các em liếc mắt nhìn nhau, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 nhao nhao móc đồ ăn mang theo từ thế giới trước trong túi ra: Lạp xưởng hun khói, tôm, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 chocolate, bánh mì... Tất cả đều do Lãng Dữ đã mang theo từ trước, bọn họ vừa mới rời khỏi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 mạt thế Đêm vùng cực và tiến vào Thế giới Graffiti, chỉ mới hai tiếng thôi, cho nên vẫn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 còn rất nhiều đồ ăn.

Dường như Phán Quân đã lâu lắm rồi chưa từng thấy đồ ăn thịnh soạn như thế, vẻ mặt vô cùng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 ngạc nhiên, cả ba người em của đều vây quanh thốt lên lời cảm thán.

 

Vương Tiểu Hổ cầm cái đùi đưa cho con Chiêu Nguyệt chín tuổi, rất hào phóng nói: "Chị à, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 chị ăn đi, siêu ngon luôn đó."

Chiêu Nguyệt lặng lẽ l.i.ế.m môi, nhưng không dám nhận, khó xử nhìn sang Phán Quân.

Phán Quân rất hiểu chuyện lắc đầu, cầm cái đùi trả lại cho Vương Tiểu Hổ, mỉm cười nói: "Em © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 Tiểu Hổ, em nên giữ lại ăn đi, chúng ta ăn rau cỏ được rồi mà."

Bấy giờ, chị Lê bưng đĩa khoai tây sợi đã xào sẵn bước đến, nhìn đống đồ ăn ngon chất trên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 bàn thì giật mình đứng khựng lại.

"Ôi chúa ơi, đồ ăn đều do mọi người mang đến à?"ấy hít sâu một hơi.

Thích nhận lấy đĩa khoai tây ít đến đáng thương, mỉm cười nói: "Đúng thế, vừa khéo mọi người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 thể cùng nhau ăn."

Chịnghe được thì liên tục lắc đầu: "Không được, không được đâu, đồ ăn của mọi người thì mọi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 người cứ giữ lại mà ăn."

"Không sao đâu chị Lê, chúng em đã lại nhờ thì đều người một nhà, mọi người cùng nhau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 ăn nhé." Trịnh Viện Viện cũng phụ họa nói.

Chị khó xử nhìn bọn họ, thở dài: "Ôi, chị chỉ sợ bốn đứa con chị ăn quen rồi thì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 về sau không muốn ăn rau cỏ dại nữa thì phải làm sao."

Mọi người đều im lặng.

Quả thực như thế, từ giàu sang nghèo thì khó chứ từ nghèo sang giàu thì dễ, nếu như đã quen © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 ăn những món ngon thì đến lúc thiếu thức ăn quả thực rất khó chịu.thế giới con © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 người đều sinh sống dưới lòng đất như thế thì vùng đất hoang không mặt trời mọc này cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 chẳng trồng được thứ gì.

Thích ngẫm nghĩ rồi thức ngẩng đầu nhìn "Trần nhà" bùn đất trên đỉnh đầu.

Không biết có thể bị thủng không nhỉ...

Chị đang bảo bọn trẻ lớp Đậu Đinh cất đồ ăn đi thì nghe được Trần Bán Tiên uể oải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 nói: "Được rồi chị Lê, mọi người cùng nhau ăn đi, ăn hết thì tìm nữa thôi."

Trần Bán Tiên bụng phệ ung dung chậm rãi đi đến, không biết anh ta đi đâu chốc lát đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 thay bộ âu phục chỉnh tề, tuy tổng thể thì thần thái vẫn chẳng cải thiện lắm, nhưng so với © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 bộ đồ ăn mày nọ thì vẫn khiến cho người ta có cảm giác tươi sáng hơn.

Anh ta nháy mắt với Thích rồi chỉ bên ngoài: "Đi thôi cô gái, giúp tôi làm việc đầu tiên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 nào."

Thích còn chưa trả lời thì chị đã níu lại trước, sinh sốngđây lâu như thế © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 nên cô ấy biết Trần Bán Tiên mặc bộ âu phục này thì sẽ muốn đi ăn nhờ đậu: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 "Lão Trần à, phải anh lại muốn đến đám tang của người ta ăn chực không, vụng trộm đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 ăn chực đồ ăn của người c.h.ế.t anh còn chẳng sợ xui xẻo à... Cô em à, chúng ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 đừng có hùa theo anh ta, ăn trộm không phải việc tốt đâu.”

Thích Mê mỉm cười, cũng bắt chước giọng điệu của chị Lê, lặp lại: "Đúng thế, tôi sẽ không làm chuyện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 trộm bắt chó đâu."

Nhận ra cả hai đang quở trách mình, chân mày đen của Trần Bán Tiên nhăn tít, trách móc nói: "Nào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 có, sao lại nhằm vào tôi chứ? Thôi, các người cao quý nên không ăn đồ ăn của người chết, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 vậy thì các người cũng chớ nghĩ đến chuyện những ngày sau bọn trẻ sẽ phải chuẩn bị ăn rau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 cỏ với các người nhé?"

"Chị à, chẳng phải chị cũng không biết đồ ăn nhà họ Khoái từ đâu ra sao, dẫu sao bọn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 họ đều cúng cho người c.h.ế.t mà, hoặc làm sính lễ cho Phối Thiên Hôn, mọi người đều ăn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 thức ăn của người chết, tôi cũng sống sót nên ăn chút đồ ăn thức uống thì sao lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 gọi trộm chứ?"

Chị mấp máy môi nhưng dường như không thể phản bác, trầm mặc.

Thích nghe vậy thì ngẫm nghĩ, trái lại đã nảy sinh hứng thú đối với thức ăn của nhà © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 họ Khoái: "Gì thức ăn cúng cho người chết? Phối Thiên Hôn sao?"

"Nếu muốn biết thì đi với tôi, dọc đường tôi sẽ kể cho nghe?" Nhận ra hứng thú, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 Trần Bán Tiên chỉ bên ngoài.

Thích Mê suy chốc lát rồi tiến đến: "Thương lượng trước nhé, nếu như không thuyết phục được tôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 thì tôi sẽ đi về ngay."

"Đừng lo, nghe xong thì chắc chắn sẽ đi với tôi."

Bọn họ nối đuôi nhau rời khỏi ngôi đền.

Nhờ giải thích của Trần Bán Tiên đã hiểu đại khái về quy tắc sinh tồn thế giới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 này.

Bởi con người sinh sống dưới lòng đất, không mặt trời chiếu rọi nên thiếu lương thực trầm trọng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 nếu như mọi người đây muốn thu hoạch lương thực thì bình thường đều chỉ có hai cách:

Thứ nhất, người chết, thế nhưng tuổi của người c.h.ế.t phải tuổi chẵn như nhà họ Khoáiđược tổ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 chức hỉ tang.

Nếu một người c.h.ế.t đi thì linh hồn sẽ lửng ở mặt đất bảo vệ cho gia tộc bình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 an phú quý, vậy sẽ được cung cấp lương thực liên tục, chẳng biết có phải lẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 đó hay chăng hằng năm, mỗi dòng chi của nhà họ Khoái đều sẽ c.h.ế.t đến ba bốn người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 để đảm bảo cho gia tộc phồn thịnh.

Còn cách thứ hai là Phối Thiên Hôn.

Nhân ngày sinh nhật mười sáu tuổi của con gái nhà họ Khoái thì nghi thức Phối Thiên Hôn sẽ được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 tổ chức trước tượng thần địa cung, dựa vào sáu hướng Bát Quáikết hợp với bát tự © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 của thần linh, nếu như đóng lại thì cổ của gái sẽ được điểm một nốt chu sa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 không thể xoá nhoà, đến ngày sinh nhật mười tám tuổi thì cô gái sẽ cử hành hôn lễ với © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 thần linh.

Vào ngày đó, thần linh sẽ ban sính lễ cho nhà họ Khoái, thứ cần đều có đủ, vàng bạc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 châu báu, trang sức hay số đồ ăn ngon.

Điền trang nhà họ Khoái dựa vào hai cách đó để duy trì gia tộc phồn thịnh đến hiện tại.

Thích Mê khoanh tay lắng nghe, giữa chừng còn cố tình lấy điện thoại xem ngày, cũng không ngờ© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 thời đại mới như thế vẫn còn gia tộc cổ hủ đến vậy, quả thực mở rộng tầm mắt. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68

"Vậy thì tương đương với người nhà họ Khoái mỗi ngày đều chẳng làmcả, nếu không chờ người c.h.ế.t © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 phù hộ thì chờ hút m.á.u con gái nhà mình thôi à?" Nghe xong, hai kết luận.

Trần Bán Tiên nói khô cả họng, chậc lưỡi: "Cũng tương tự thế, hơn nữa nhà họ Khoái quy lớn, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 các phiên chợ lân cận đều có người nhà bọn họ, mỗi ngày đều bói toán đoán mệnh cho người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 buôn bán, nhưng có tiền thì chưa chắc sẽ mua được đồ ăn, nếu không thì tôi tay có © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 chân còntiền sao lại rơi vào hoàn cảnh ăn nhờ đậu chứ?"

Thích quan sát xung quanh: "Lân cận còn phiên chợ sao?"

"Đúng vậy, có ba phiên." Trần Bán Tiên tức giận bất bình, thò tay vào túi lục lọi rồi móc ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 tờ tiền mặt màu hồng nhạt: "Nhìn đi, trong túi tôitiền, nhưng không thể tiêu một đồng nào, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 à, nhà họ Khoái bảo bát tự của tôi không hợp nên không cho tôi mua đồ, bây © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 giờ tôi sẽ ăn sạch của nhà bọn họ mới được!"

Thích nghiêm túc nhìn chằm chằm hai giây, xác nhận thế giới này vẫn dùng nhân dân tệ.

Qua lời kể của Trần Bán Tiên thì sẽ dễ dàng nhận ra nơi đây, nhà họ Khoái đã trở © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 thành gia tộc thống trị, quy tắc của bọn họ ảnh hưởng đến các dòng họ xung quanh thậm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 chí còn phổ biến các phiên chợ, chỉ mua thức ăn mà còn phải dựa vào bói toán đoán © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 mệnh, người ngày sinh tháng đẻ không hợp bát tự thì tiền cũng không được mua thức © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 ăn.

Chẳng trách Trần Bán Tiên lại oán hận bọn họ như thế.

Cả hai trò chuyện chốc lát thì đã đến cổng vòm của điền trang nhà Khoái, tiền giấy đội ngũ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 mai táng vung đầy đất vẫn chưa quét dọn, bọn họ đi theo đống tiền giấy đó đến địa điểm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 tổ chức tang lễ náo nhiệt.

Khác với những ngôi nhà như quan tài nọ, nơi đây một ngôi nhà cổ xưa, tựa như ngôi nhà © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 cổ đại thường thấy, cảm giác lịch sử lâu đời. Lụa trắng treo xung quanh bảng hiệu trên mái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 hiên, viết ba chữ "Sảnh Hỉ Tang."

Ở dưới dãy lồng đèn màu trắng đều viết chữ Hỉ, thi thoảng còn nghe được tiếng nói cười © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 đại sảnh.

Nếu như khônghai người đàn ông ăn mặc hiện đại đứng cửa thì thoáng chốc cô đã có © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 cảm giác mình xuyên qua thế giới cổ đại rồi.

Hai người đàn ông đội tang ngồi trước cái bàn gỗ tối màu, trông thấy đến hai vị khách không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 mời đến thì lập tức đứng dậy hỏi: "Này, hai người là ai?"

Có lẽ khách quen đây, Trần Bán Tiên không vội vàng cũng chẳng hoảng hốt, anh ta móc thứ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68đó được bọc vải lụa đỏ ra rồi nói: "Sao trí nhớ của hai người kém thế hả, tôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 còn đặc biệt đến đưa tiền mừng cho tổ tiên của các người, đã đến bao nhiêu lần rồi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 còn hỏi nữa à?"

Hai người liếc mắt nhìn nhau, dường như chấp nhận lời nói của anh ta, trái lại nhìn chằm chằm vào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 Thích Mê: "Vậy còn cô, đến đây làm gì?”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Linh dị, truyện Linh dị hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh full, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh online, read Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Lưu Lãng Hàm Chi Sĩ Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 279 — Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc