GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 278

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Người đàn ông bật cười ha hả, nhướng hàng lông mày đen thần nói: "Cô giúp tôi làm mười ba © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 việc thì tôi sẽ tìm chỗ cho các cô, tiện thể kể cho mọi người về quy tắc hàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 ngày đây,sao đi chăng nữa các người cũng không lỗ. Chẳng hạn như vừa rồi các người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 chạm mặt Bạch sát, nếu như không phải tôi nói cho các người biết nên làm để các © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 người cứ đi như vậy thì lúc các người chạy ra khỏi cổng vòm cũng chỉ còn nửa cái mạng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 thôi."

Thích không trả lời vội, chỉ đo lường khoảng cách, mặc không toi nửa cái mạng khoa trương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 như người nọ nói, nhưng từ đây chạy ra khỏi cổng vòm thì chắc chắn sẽ giảm 1/4 HP.

vừa quan sát vừa ngẫm nghĩ, chợt phát hiện ngoài tiền giấy cờ trắng ra thì đôi giày trường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 thọ màu đen ngãđường đã biến mất rồi.

Bởi người đàn ông tả tơi họ Trần này hay điên điên khùng khùng nên mọi người đặt cho anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 ta cái tên Trần Bán Tiên. Nhưng anh ta vẫn rất hài lòng với tên của mình, lúc giới thiệu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 bản thân còn nói tên cho Thích Mê biết.

Dường như đoán được suy nghĩ của cô, Trần Bán Tiên bình tĩnh quay đầu lại nhìn, nhếch môi cười: "Đôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 giày đó gọi là [Giày dẫn đường], trước khi đưa tang thì đội mai táng sẽ cởi đôi giày đó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 từ chân người c.h.ế.t rồi đặt dưới đất, nhằm mục đích tôn trọng tâm nguyện của người chết, đội mai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 táng sẽ dựa vào hướng chỉ của mũi giày để chọn nơi chôn cất thư thái cho người chết, dọc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 đường mà bắt gặp đôi giày đó thì đừng chỉ vào nó, cũng không được điều chỉnh hướng của mũi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 giày, bằng không thì sẽ c.h.ế.t đấy."

Thích Mê đã tự mình thử nghiệm chuyện đó rồi, lại hỏi: "Vậy thì đôi giày có thể tự di © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 chuyển không?"

"Thứ đó chỉ có thể ngầm hiểu chứ không thể diễn đạt thành lời." Trần Bán Tiên mỉm cười, vẫn đề © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 nghị: "Thế nào, làm việc giúp tôi thì tôi sẽ giữ mạng cho các cô, mua bán rất công © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 bằng nhé."

Thích liếc mắt nhìn anh ta rồi xoay người bàn bạc với Trịnh Viện Viện Đỗ Thụy.

Bọn nhỏ nhìn ba người lớn đang thảo luận không nói với bọn chúng thì bấy giờ đã giơ tay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 lên lần lượt phát biểu ý kiến.

 

giọng nói của Vương Tiểu Hổ lớn nhất, lúc nghe được người đàn ông trung niên tả tơi nọ nói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 không được chỉ vào đôi giày thì thằng nhóc chợt bừng tỉnh, tỏ vẻ chuyên nghiệp nói: "Cô Thích,© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 hãy tin ông ấy đi! Ông ấy vừa bảo em rằng không được giơ tay chỉ đôi giày đó, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 vẻ rất lợi hại,ông ấy đây nên em không nhìn thấy quái vật đó nữa!"

Trần Bán Tiên: ?

Ông ấy?

Bấy giờ, Triệu Nhất Triết vẫn luôn đối nghịch với Vương Tiểu Hổ lại lần đầu tiên giơ tay bày tỏ: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 "Ông ấy nhìn như hoà thượng quét rác Thiếu lâm tự vậy, quả thực thâm tàng bất lộ, biết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 đâu ông ấy còn thể cho chúng ta tịch công nữa đó!"

Trần Bán Tiên nhìn thoáng qua cái túi còn sạch hơn mặt mình: tịch?

"Khoan đã, các cháu đang gọi ai ông ấy!?" Anh ta chợt phản ứng lại, hàng lông mày đen nhíu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 chặt, nói: "Chú chỉ mới năm mươi hai tuổi thôi mà! Vẫn còn độ tuổi thanh xuân tươi đẹp đó!" © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68

"Đúng thế, cha tớ nói đàn ông bốn mươi mốt tuổi bông hoa, đến năm mươi tuổi vẫn như thế, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 ông ấy vẫn còn trẻ lắm mà." Dương Thắng Tráng chắp tay sau lưng, gật đầu.

 

"Đúng rồi!" Người đàn ông im lặng hai giây, rồi cúi đầu: "?"

Có cảm giác cậuđang kéo chủ đề đi xa hơn, Thích Mê vội vàng lên tiếng cắt ngang.

Nhưng bọn họ vừa mới im lặng thì một bát m.á.u chó mực khác từ cánh cửa cách đó trăm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 mét vẫn giội tới, thanh niênngôi nhà đó hùng hổ thò đầu ra, đứng xa như thế © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 vẫn gằn giọng quát tháo: "Đám người khác họ mấy người còn không mau cút xéo đi! Tránh xa điền © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 trang nhà họ Khoái chúng tôi mau, cút khỏi đây ngay cho tôi!"

Thanh niên vừa định gân cổ mắng đó nhưng một cục đá đã ném thẳng vào miệng cậu ta.

Thích Mê vỗ bụi trên tay: "Không cần nhiều lời, chúng tôi sẽ rời đi ngay, không gây rối cho cậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 đâu."

Thanh niên nhổ cục đá ra, trông thấy những vị khách không mờiđến nọ thực sự rời đi thì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 phun nước miếng rồi đóng cửa rầm rầm.

Trần Bán Tiên quay đầu lại nhìn, vừa gãi bụng vừa mỉm cười nói: "Tôi đoán các người không phải dân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 địa phương nhỉ, dám đến nhà họ Khoái túc, các người gan dạ thật đó."

"Ở đó đã xảy ra chuyện gì à?"

"Chuyện chứ?" Trần Bán Tiên hừ lạnh: "Chỉ cần người đây thì hầu hết đều sẽ biết gia © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 tộc nhà họ Khoáinhiều chi nhất, cũng nhiều quy tắc nhất, cho người đi ngang qua muốn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 xin cốc nước thì vẫn phải bấm ngón tay bói hồi lâu, chứ huống chi các người còn muốn vào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 nhà tá túc."

Anh ta bật cười, nói tiếp: "Các người gồm mười ba người, theo số lẻ thì đã vi phạm kiêng kị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 của nhà họ Khoái rồi, may các người dẫn theo mười đứa bé, số chẵn, trai cũng số © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 chẵn nên người ta mới miễn cường trò chuyện với các người đôi câu, tóm lại [Bảy nam dương, sáu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 nữ âm, bảy hơn sáu], miễn cưỡng chấp nhận được." Dứt lời, anh ta quay đầu nhìn sang Đỗ Thuỵ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 cuối hàng, chậc lưỡi, hỏi Thích Mê: "Nếu như tôi đoán đúng thì vấn đề cậu ta nhỉ? © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 Cậu ta sinh vào tháng 7 à?"

Thíchgật đầu.

Trần Bán Tiên tỏ vẻ "Tôi biết ngay mà", cẩn thận đi từng bước chuẩn xác để từ từ giải thích © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 cho cô: "Dựa vào quy tắc của điền trang nhà họ Khoái, đàn ông sinh vào tháng 7 sẽ gọi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 [Mệnh âm sát], nam sinh mệnh nữ, theo ý nghĩ của bọn họ thì Tết Trung Nguyên vào tháng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 7, ngày 15 đầu ngày 15 cuối Tết Trung Nguyên hai ngày xui xẻo, sinh con gái sẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 bị coi như vật tế sống, còn sinh con trai sẽ bị trục xuất, sao thì người sinh vào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 tháng 7 đều không đượclại điền trang nhà họ Khoái."

Thíchcàng nghe thì vẻ mặt càng khó coi, nhất là câu [Sinh con gái sẽ bị coi như vật © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 tế sống, còn sinh con trai sẽ bị trục xuất] nọ, cụm từ vật tế sốngchưa từng bắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 gặp nhưng tưởng tượng thôi đã rất tàn nhẫn rồi, tức thì nảy sinh cảm giác ghê tởm điền © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 trang nhà họ Khoái, không khỏi bật cười: "Sinh con còn phải chọn tháng, nực cười.”

vốn cho rằng chuyện sinh con đã đủ hoang đường rồi, nào ngờ lời nói kế tiếp của Trần Bán © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 Tiên còn ớn lạnh hơn.

"Chuyện sinh con tính đâu, dẫu sao bây giờ đã sinh mổ rồi mà? Sinh mổ sớm hơn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 một tháng đều được, nhưng mà tưởng tượng thử xem, sao ngay cả người c.h.ế.t mà điền trang nhà © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 họ Khoái biến thái đó còn muốn chọn c.h.ế.t tuổi chẵn chứ? Ai mắc bệnh độ tuổi thích © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 hợp đều sẽ không điều trị, cứ để bọn họ sống đến tuổi chẵn rồi chết, thậm chí còn dứt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 khoát tiễn người đó đi luôn, còn tuổi lẻ thì sẽ nghĩ mọi biện pháp để duy trì hơi tàn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 cho người đó đến lúc qua sinh nhật thì lo liệu tang lễ."

"Mẹ kiếp." Thích không khỏi chửi tục, thức quay đầu lại nhìn cổng vòm đằng xa, chau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 mày nói: "Vậy thì chẳng lẽ những người tuổi lẻ điền trang nhà họ Khoái không bao giờ đột © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 ngột qua đời sao?"

"Có lẽ hoặc không, nhưng ở điền trang nhà họ Khoái thì tuổi của người c.h.ế.t vẫn luôn số © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 chẵn, người c.h.ế.t cụ thể bao nhiêu tuổi thì không biết."

Vừa nói xong, Trần Bán Tiên vui vẻ chỉ vài cái cây rậm rạp che phủ đằng trước, trước mắt xuất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 hiện một ngôi nhà hệt như ngôi đền thu nhỏ.

Bầu không khí đó khác xa với điền trang nhà họ Khoáibọn họ vừa đến, mặcdưới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 mái hiên của ngôi đền vẫn treo hai cái lồng đèn đỏ, nhưng ánh đèn chiếu sáng đã xua bớt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 cảm giác quái dị, để lại cảm giác yên tĩnh chốn rừng sâu.

Tóm lại chỗ con người sống được.

Đến gần hơn thì còn hồ ngửi được mùi khói lửa lượn lờ giữa không khí,lẽ đã đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 giờ ăn cơm, làn khói bếp bay lơ lửng trên ngôi đền.

Nhìn từ bề ngoài thì vẻ ngôi đền đã được xây dựng lâu rồi, lớp tường ngoài đã bong tróc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 từng mảng lớn, trên chỉ còn lại tấm bảng gỗ màu đen, không viết chữ, cũng khôngdấu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 hiệu nó đang cung phụng vị thần nào.

"Lồng đèn này không viết chữ sao?" Thíchcũng để ý đến hai cái lồng đèn đó không viết chữ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 Tế như lồng đèn treo cổng vòm của điền trang nhà họ Khoái.

Trần Bán Tiên hừ lạnh, trợn trắng mắt: "Cũng chỉ mỗi nhà họ Khoái mới thể viết chữ dành © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 cho người c.h.ế.t trên lồng đèn đám cưới thôi, giả thần giả quỷ, ôi chao, người họ Khoái thảm thật, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 đã c.h.ế.t rồi còn phải phù hộ gia tộc bình an phú quý."

Anh ta chán ghét cúi đầu xả xui hai câu, tựa như muốn tránh vận rủi, trước khi mở cửa bèn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 thay đổi biểu cảm, tươi cười mở cửa ra.

Bọn họ nhìn thấy khoảng sân nhỏ chừng hai mươi mét vuông, bốn đứa trẻ đang rượt đuổi chơi đùa, chạy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 được vài bước thì nhảy sang nơi khác, đương lúc chơi vui thì nhìn thấy Trần Bán Tiên bước vào, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 hai bạn nhỏ nhất trong số đó ngạc nhiên, vui vẻ gọi: "Chú Bán Tiên." Rồi hưng phấn chạy đến. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68

Gương mặt mũm mĩm ngăm đen của Trần Bán Tiên cười tươi như hoa, dang tay bế hai đứa lên. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68

Nhận ra mười đứa trẻ Lớp Đậu Đinh đứng trước cửa, hai đứa hơi sững sờ, song lại cùng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 vui vẻ vẫy tay: "Có nhiều bạn thật đó."

Bọn nhỏ cũng lịch sự chào hỏi lại.

Nhóm học trò giao siêu đỉnh của lớp Đậu Đinh thẳng thắn tự giới thiệu bản thân: "Xin chào! Tớ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 tên Vu Kiều Kiều!"

"Tớ tên Vương Tiểu Hổ, Hổ trong Hổ lớn!"

"Tớ tên Dương Thắng Tráng, bởi nội của tới mong tớ sẽ cường tráng!"

...

"Đừng có đứng đờ ra đó, mọi người mau vào đi." Trần Bán Tiên thả hai đứa đang háo hức © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 xuống.

Hai đứa tức thì chạy tới chỗ bọn nhỏ của lớp Đậu Đinh, trình độ làm quen của bọn trẻ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 nhanh đến bất ngờ, thoáng chốc đã nắm tay nhau chạy vào sân.

Nghe tiếng ồn ào ngoài sân, một thanh niên khá trẻ tuổi vén rèm thò đầu ra, thấy đông người như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 thế thì chau mày: "Ôi, lão Trần, anh làm thế?"

"Bọn họ đềukhách đi ngang qua nên xinlại đây túc." Sau khi trả lời thanh niên, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 Trần Bán Tiên gãi bụng bia rồi giới thiệu với nhóm người Thích Mê: "Cậu ta tên Khoái Lương, cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 người đây."

Bọn họ lịch sự mỉm cười, Khoái Lương hơi sửng sốt, cũng hờ hững nhếch môi. Mặcvẻ mặt chẳng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 hề vui vẻ nhưng cũng không nói nữa, thả rèm xuống.

Thích tiến vào thì mới nhận ra ngôi đền này không hề cung phụng tượng thần, chỉ một bệ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 đá điêu khắc, xung quanh bệ đá rất nhiều ngọn đèn bị vứt bỏ, thậm chí còn lấp kín © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 hai bên tường, những ngọn đèn đó đềucả rồi, ngôi đền chỉ được chiếu sáng từ cái bóng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 đèn treo trên trần nhà.

đến hàng trăm ngọn đèn,thể tưởng tượng được lúc chúng nó đều được thắp sáng thì cảnh tượng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 sẽ rực rỡ đến mức nào.

Thíchliếc mắt nhìn xung quanh, hỏi Trần Bán Tiên: "Cậu ta cũng sinh vào tháng 7 đúng không?" © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68

Người nhà họ Khoái lại xuất hiện đây thì có thể đoán được rằng sinh con trai sẽ bị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 gia tộc trục xuất, nhưng mặc dù như thế thì vẫn còn may mắn hơn rất nhiều so với © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 con gái sinh vào tháng 7.

Trần Bán Tiên gật đầu khẳng định: "Cậu ta sinh vào rạng sáng ngày 1 tháng 7, sau đó chưa được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 nửa tiếng đã bị gia tộc trục xuất, rồi sống đây từ bé, nhờ mẹ thuê người ngoài dòng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 họ lén lút chăm sóc cậu ta trưởng thành đến hiện tại, hầu như chúng tôi đều được cậu ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 cho lại... Tính cách của Khoái Lương hơi kì lạ, lát nữa các người cố gắng thuyết phục cậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 ta, trước đây tôi cũng thuyết phục mãi cậu ta mới đồng ý đó."

Thích gật đầu, chủ động bước đến.

Hiển nhiên ngôi đền đã được tu sửa, bức tường đối diện bệ đá xây một lỗ thông che lại bằng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 tấm rèm vải màu xanh, đằng saunhà bếp, thể nghe tiếng d.a.o cắt thức ăn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 xào rau.

ngập ngừng vén một góc rèm vải màu xanh lên, đối mặt với Khoái Lương đang thái thịt trên thớt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 gỗ.

Khoái Lương nhìn cô gái vừa mới tới lễ như thế thì đanh mặt, chợt kéo tấm rèm xanh xuống: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 "Người không phận sự miễn vào nhà bếp.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Linh dị, truyện Linh dị hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh full, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh online, read Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Lưu Lãng Hàm Chi Sĩ Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 278 — Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc