GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 177

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Cảnh sát đã không hỏi anh ta câu hỏi này trong quá trình thẩm vấn nên không có gì ngạc nhiên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 khi Khải Hiên quên mất chi tiết nhỏ này.

Hơn nữa, đối với người cận thị, hành động tháo kính ra đeo kính đã trở nên quen thuộc, sự © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 việc đã trôi qua mười hai năm, bây giờ nhớ lại, ngay cả bản thân anh ta cũng không thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 xác nhận liệu lúc đó mình đeo kính hay không.

Thích vẽ một dấu chấm hỏi lớn bên cạnh [nhân chứng một].

Sau đó tiếp tục xem xét kỹ lưỡng lời khai của nhân chứng hai Từ Vị.

"Cậu nói lúc 12:15 chắc chắn đã nhìn thấy Lương Khôi chạy ra ngoài trong cơn mưa lớn. Tại sao thời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 gian lại chắc chắn như vậy?" Thích Mê hỏi Từ Vị.

 

Từ Vị: “Bởi lúc đó tôicầm điện thoại xem giờ! Chẳng phải tôi đã nói với các cậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 lúc đó sét, chiếu sáng cả sân, cho nên tôi mới khẳng định Lương Khôi chạy ra ngoài, tôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 không cận thị. Đêm đó tôi nhìn thấy mặt Lương Khôi, cậu ta người đã chạy ra ngoài... Lúc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 đó tôi còn nghĩ, nếu cậu ta đi dưới mưa vào ban đêm như thế thì liệu bị bệnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 không? "

Vừa nói đến đây, anh ta mới nhận ra nơi đây hiện giờ đang sân nhà của Lương Khôi, không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 nhịn được hít một hơi khí lạnh.

Lúc này Thích mới nhận ra đó không ổn: "Cậu nói cậu nhìn thấy mặt Lương Khôi? Nếu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 cậu ấy sợ tội bỏ trốn thì làm sao cậu có thể nhìn thấy mặt cậu ấy được, phải nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 thấy lưng mới đúng chứ?"

 

Từ Vị chớp mắt, nhớ lại: "Có lẽ do cậu ấy quay đầu lại đúng lúc bị tôi nhìn thấy chăng? © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68sao tôi thể khẳng định tôi đã nhìn thấy mặt, nếu không tôi cũng không thể khẳng định © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 Lương Khôi đã chạy ra ngoài."

“Vậy cậu diễn tả lại cho chúng tôi hành động của Lương Khôi lúc đó đi?” Khải Hiên đề nghị. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68

"Không được!" Từ Vị nghe còn phải bắt chước thì lắc đầu nguầy nguậy, da đầudại, anh ta không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 muốn bắt chước người chết, sợ gặp vận xui.

Thích cảm thấy đâymột ý kiến hay, đứng lên: “Vậy để tôi diễn, cậu miêu tả.”

Từ Vị suy nghĩ một lúc: "Lúc đó tôi nhìn thấy Lương Khôi chạy ra sân, quay người lại gần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 giữa sân. Lúc cậu ta quay lại tôi mới nhìnkhuôn mặt, sau đó cậu ta lại quay người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 chạy ra khỏi sân. Lúc đó tôi buồn ngủ quá nên quay người về phòng ngủ.”

Nghe Từ Vị miêu tả, ánh mắt mọi người đều đổ dồn vào Thích Mê.

Chỉ thấy anh quay một vòng về phía Từ Vị, bước ra ngoài vòng nến, giả vờ chạy vài bước: “Có © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 phải hành động như thế này chăng?”

Từ Vị gật đầu, tình hình lúc đó được làm hơn chút: "Nhưng vẻ mặt của Lương Khôi lúc đó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 hình như lo lắng lắm."

Thích quay lại, nhìn chằm chằm năm người còn lại: “Các cậu phát hiện được gì không?”

Nói xong, anh lại biểu diễn lần nữa để nhắc nhở họ.

“Có thể phát hiện được cáichứ?” Mao Tường nhếch môi không đồng ý.

Trong mắt Hà Khải Hiên hiện lên một tia thấu hiểu: “Tôi không biết các cậu cảm thấy thế nào. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 sao theo những tôi cảm nhận, tôi cảm thấy Lương Khôi giống như đang vội vàng tìm kiếm cái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 gì đó… Nếu thật sự sợ tội bỏ trốn thì cậu ta đã chạy ra ngoài không thèm quay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 đầu lại từ lâu rồi, không cần phải chạy vòng vòng trong sân rồi mới chạy ra ngoài.”

Thích nhếch môi: “Đúng vậy, tôi cũng cảm thấy như vậy. Cậu ấy đi vòng tròn trong sân giống như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 đang tìm kiếm thứ đó, hoặc là… đang tìm người nào đó.”

Đùng đoàng!

Đột nhiên ngoài cửa sổ vang lên tiếng sấm chói tai.

Cùng lúc đó, ngọn nến còn sót lại trong phòng nhảy lên vài cái, ánh sáng nhàn nhạt phản chiếu bóng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 mọi người xuống đất qua cửa sổ, lập tức khiến bầu không khí trong phòng càng thêm u ám.

Đám người chen chúc vào nhau.

Thíchnhìn thấy bầu trời tự nhiên nổi lên sấm sét, mò kéo rèm ra nhìn tình hình bên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 ngoài.

"Đừng! Đừng kéo ra!" Mọi người đều không muốn nhìn thấy nhãn cầu đẫm m.á.u đó nữa nên vội vàng ngăn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 cản anh.

Thíchbuôn rèm ra, ngồi trở lại vị trí ban đầu như không có chuyện gì, quay lưng về phía © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 cửa sổ tiếp tục chủ đề vừa rồi: “Vậy chúng ta do hợp để nghi ngờ rằng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 chính Lương Khôingười đã nhìn thấy hung thủ ngày hôm đó đuổi theo hắn ra ngoài? Từ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 Vị tình cờ nhìn thấy cậu ấy đứng trong sân tìm người?”

Mọi người đều gật đầu một cách ngập ngừng.

"Thật ra, các cậu có để ý rằng lời khai của nhân chứng chỉ những mảnh vỡ. Cho người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 Khải Hiên nhìn thấy phải thực sự Lương Khôi hay không, điều đó cũng chỉ chứng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 tỏ rằng cậu ấy đã từng lên tầng. Tương tự, Từ Vị nhìn thấy Lương Khôi chạy ra sân trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 cơn mưa lớn… chỉ thể chứng minh Lương Khôi quả thật đã chạy ra ngoài, hai chuyện này không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 chứng minh được Lương Khôi đã g.i.ế.c người."

Thích Mê vừa nói vừa vẽ dấu chấm hỏi bên cạnh [nhân chứng hai].

Hai dấu chấm hỏi liên tiếp khiến tất cả mọi người cảm thấy bất an, cán cân trong lòng họ ngày © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 càng d.a.o động giữa “Lương Khôi tội” “Lương Khôi tội”.

Nhưng cũng những tiếng nói phản đối.

Hội đột nhiên đưa ra quan điểm: “Đúng vậy, suy đoán của cậu thể đúng, nhưng cậu không cảm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 thấy chuyện này quá trùng hợp sao? Lương Khôi “ngẫu nhiên” đi lên lầu, trên lầu lại “ngẫu nhiên” xảy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 ra án mạng. Sau khi sự việc xảy ra, Lương Khôi lại “ngẫu nhiên” không quay lại phòng “trùng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 hợp” lại chạy ra ngoài... Nhân tiện, còn con dao, bằng chứng dấu vân tay trên con d.a.o đó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 không thể nào giả được, đúng không?”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Linh dị, truyện Linh dị hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh full, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh online, read Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Lưu Lãng Hàm Chi Sĩ Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 177 — Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc