GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 176

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Thíchcười lạnh nhìn bọn họ: “Dù sao ma quỷ muốn làm thì làm, không kỳ lạ.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68

Căn phòng lại yên tĩnh trở lại.

Không biết phải chỉ ảo giác của mọi người hay không, nhưng sau khi Thích nói ra lời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 này, bầu không khí xung quanh dường như trở nên lạnh lẽo hơn. Sáu ngọn nến đang cháy đã không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 thể chiếu sáng toàn bộ không gian, chỉ thể phản chiếu những biểu cảm kỳ lạ của bảy người. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68

Rất lạ.

Thích lật tờ giấy trắng lại, hướng mặt không chữ đối diện với mọi người, sẵn sàng làm lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 từ đầu.

Anh lấy bút viết tên Lương Khôi lên giấy trắng, bên trái viết [Có tội], bên phải viết [Vô tội], nghiêm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 túc nói: "Chúng ta cần phân tích về mệnh đề lúc đầu, xem xem Lương Khôi phạm tội © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 g.i.ế.c người hay không?"

 

Thấy mọi người đều sợ hãi nhìn xung quanh không dám trả lời, Thích hơi cong môi: "Nếu chúng ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 thể suy luận rằng Lương Khôi kẻ sát nhân thì chúng ta thể thuyết phục hồn ma © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 của cậu ta, tôi nghĩ Lương Khôi sẽ không điều nàytấn công chúng ta đâu nhỉ?"

Nửa phút sau, một dòng chữ xuất hiện trên tấm gương trong góc—.

[Đúng.]

Bắt đầu suy luận.

Thíchviết ra giấy hai nhân chứng một vật chứng đã kết tội Lương Khôi năm đó, bắt đầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 đưa ra phán đoán dựa trên những điều này.

 

[Nhân chứng 1: Hà Khải Hiên, người sốngphòng bên phải trên tầng hai, đã nhìn thấy Lương Khôi đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 lên lầu trước 12:10.]

[Nhân chứng 2: Từ Vị, sống ở phòng bên trái tầng 1, nhìn thấy Lương Khôi chạy ra ngoài dưới cơn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 mưa lớn lúc 12:15.]

[Vật chứng: con d.a.o gọt hoa quả cắm vào thể chủ nhà dấu vân tay của Lương Khôi trên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 đó.]

"Nếu chúng ta thể suy luận những lời khai này có căn cứ, vậy thì không còn nghi ngờ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 nữa, Lương Khôi đã phạm tội g.i.ế.c người. Ngược lại nếu chúng ta phát hiện lời khai khôngcăn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 cứ, chắc hẳn Lương Khôi là người tội."

Thích nhìn biểu cảm trên mặt từng người, thấy khôngai phản bác, anh nói tiếp.

Đầu tiên nên xem xét kỹ lưỡng lời khai của nhân chứng Khải Hiên.

"Cậu nói cậu thấy Lương Khôi lên lầu trước 12:10. Lúc đó là mấy giờ?"

“Chắckhoảng mười hai giờ bảy tám phút.”

Thíchmở to mắt nhìn thẳng vào anh ta: “Sao thời gian hồ thế?”

Khải Hiên chậm rãi trả lời: “Bởisau khi nhìn thấy Lương Khôi đi lên lầu, tôi trở về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 phòng xử lý lũ gián cùng Lý Hội trước khi nhìn đồng hồ. Lúc đó đã 12 giờ hơn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 10 phút. Nói một cách đơn giản, tôi đã nhìn thấy Lương Khôi lúc mười hai giờ bảy hoặc tám © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 phút."

Thích viết lại rồi hỏi: “Vậy khi nào cậu nghe thấy tiếng vật nặng rơi xuống đất?”

"Vậy thì tôi cũng không biết. Lúc đó chúng tôi đều tắt đèn nằm trên giường, nhưng chắc chỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 bốn năm phút sau thôi." Hà Khải Hiên nhớ lại.

Thích trầm suy nghĩ: "Điều đó nghĩa thời gian của cậu đây chỉ ước chừng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 thôi phải không?"

Khải Hiên mím môi: “Ừ… bởi tôi không ngờ lúc đó lại xảy ra chuyện, nên đương nhiên tôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 cũng không để ý nhiều đến thời gian như vậy.”

Thích ậm ừ, trong im lặng, âm thanh duy nhất tiếng sột soạt viết vẽ trên giấy.

Mao Tường thò đầu ra, nheo mắt: "Viết cáithế?"

Thích Mê không để ý tới lời nói của hắn, sau khi đặt bút xuống, anh nhìn Khải Hiên: “Vậy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 lúc đó cậu nhìn thấy Lương Khôi mặc bộ quần áo gì?”

“Áo len màu đen giống như khi t.h.i t.h.ể cậu ta được tìm thấy.”

Điểm này, Từ Vị Khải Hiên thể làm chứng cho nhau, họ đều nhìn thấy Lương Khôi mặc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 áo len màu đen.

“Vậy lúc cậu nhìn thấy Lương Khôi đi lên lầu thì cậu đứng đâu?” Thích tiếp tục hỏi, không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 nhìn ra được biểu cảm của anh.

Khải Hiên suy nghĩ một chút, kiên quyết nói: "Ngay tại cửa, cách đó không xa, vừa ngẩng đầu liền © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 nhìn thấy Lương Khôi đi lên lầu."

Thích Mê: “Cậu chắc chắncậu ta không? Tôi nhớ lúc quay về, xem ảnh nhóm của mọi người, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 đến bốn người mặc đồ đen.”

Khải Hiên hơi do dự.

"Hoặc tôi đổi câu hỏi. Cậu nói nói cậu Hội đã tắt đèn đi ngủ sau khi diệt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 gián, nhưng tôi nhớ cậu luôn thích sạch sẽ, không tắm rửa sẽ không lên giường. Hôm đó cậu không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 tắm à?”

Khải Hiên sửng sốt, sau khi suy nghĩ cẩn thận, anh ta trả lời: "Không, tôi đã tắm rồi. Tôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 đang tắm thì nhìn thấy con gián." Nói xong, anh ta quay lại nhìn Hội, như thể đang tìm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 kiếm một câu trả lời.

Hội gật đầu chứng minhKhải Hiên đang tắm thì nhìn thấy con gián: “Tôi nhớ lúc đó tôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 đang nghịch điện thoại thì nghe thấy Hà Khải Hiên hét lên, cậu ta mặc xong quần áo liền chạy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 ù ra ngoài, tôi còn tưởng chuyện gì, không ngờ chỉ một con gián nhỏ.”

Lúc này Mao Tường càng nghe càng bối rối, cảm thấy bọn họ đi càng ngày càng xa: "Việc này thì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 liên quan đến gián, hotboy cậu ghi chép được không thế?"

Thích mỉm cười liếc hắn một cái: “Sẽ kết quả nhanh thôi…”

Anh lại nhìn chằm chằm Khải Hiên, xác nhận lại lần nữa, "Khi ra ngoài, cậu đeo kính không?" © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 Vẻ mặt của Khải Hiên thay đổi: "Tôi nghĩ là có, tôi… tôi không thể nhớ rõ."

"..."

Hỏi đến đây, suy nghĩ của mọi người đều thay đổi.

Khải Hiên bị cận thị khá nặng, khi tháo kính ra trông không khác một người mù, nếu hôm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 đó anh ta không đeo kính, người đi lên lầu anh ta nhìn thấy lẽ không phải Lương Khôi. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Linh dị, truyện Linh dị hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh full, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh online, read Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Lưu Lãng Hàm Chi Sĩ Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 176 — Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc