GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 168

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Ngày đó, không lâu sau khi Ngu San bị đưa ra khỏi Bất Dạ thành, kỹ năng mới của cô [Mê © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 Hoặc * Hải Yêu] đã hoàn thành việc hòa nhập với thể, không chỉ mang lại choấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 một diện mạo tuyệt đẹp mớicònthể tấn công kẻ thù bằng âm thanhsắc đẹp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 của mình. Bên cạnh đó, ấy cònthể lặn xuống biển một cách tự do, trở thành một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 người thể sống đồng thời ở trên đất liền dưới biển.

“Nhóc Thích, em thấy ấy cảm giácđó quen thuộc không? Lúc chúng ta gặp nhau lần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 đầu, em cũng giống như cô ấy, mới bắt đầu tham gia trò chơi tận thế này cái gì cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 không hiểu, giống như con chim nhỏ sợ hãi rụt bay lung tung khắp nơi, còn nói rằng sau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 khi nhận tôi làm phụ thì cuối cùng cũng tìm được trụ cột tinh thần…”

Thành chủ giúp Thích nhớ lại những kỷ niệm ban đầu, mặc trên khuôn mặt vẫn cười, nhưng ánh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 mắt sắc bén của anh mang đầy thù hận như muốn xác biến thành tro bụi ngay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 lập tức, “Bây giờ nhớ lại, thật giống như một chuyện cười, phải không?”

Thích không đáp lời, chỉ lo nhìn về Ngu San, vẫy tay với ấy: "Ngu San, em mau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 tới đây, tới đây!”

Mặc Ngu San không hiểu tại sao nhưng sau những bài học trước đó, lần này ấy đã trăm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 phần trăm tin tưởng vào Thích Mê.

Tuy nhiên, khi ấy mới vừa tiến lên một bước,ấy đã bị ánh mắt lạnh lùng của Thành © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 chủ giáng xuống: “Tiểu San, em cũng muốn phản bội thầy ngay lúc này sao?”

Ánh mắt của anh ta phảng phất như một con rắnđộc mạnh nhất, chỉ cần nhìn một cái đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 thể xâm nhập vào kẽ xương.

Ngu San dừng lại.

Thành chủ mỉm cười hài lòng, ánh mắt chuyển sang mấy đứa nhóc sau lưng Thích Mê, anh ta lấy ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 mấy viên kẹo que từ trong túi, quơ quơ về phía bọn họ: “Có bạn nhỏ nào muốn kẹo que © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 không?”

 

Tất cả bọn nhỏ đều ngậm miệng im lặng, tụ lại thành một vòng tròn xung quanh Trịnh Viện Viện.

Sau vài giây, Thành chủ dường như mất hết kiên nhẫn, tùy ý vứt mấy que kẹo xuống đất, ngồi nghiêm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 chỉnh: “Không muốn ăn kẹo à, được, vậy để chú kể cho các bé nghe một mật…” Anh ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 dừng lại, khóe môi giương lên cao hơn, dùng giọng điệu nhẹ nhàng nói ra lời đáng sợ nhất -- © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68

“Thật ra, Thích của các cháu một con quái vật đó......”

“Thầy!”

Thích hốt hoảng lên tiếng ngăn lại.

Thành chủ nhìn cô chằm chằm, lười nhác nằm ngả lưng ra sau: “Cuối cùng cũng chịu gọi tôi thầy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 rồi nhỉ, em vẫn sợ, sợ rằng tôi sẽ lật tẩy hình tượng giáo viên tốt đẹp mà em vẫn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 duy trì trước mặt những đứa trẻ này đúng không? Em không dám nói với bọn chúng, tay em đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 dính bao nhiêu máu, em cũng không dám nói với bọn chúng kể từ khi đến thế giới này chúng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 sẽ không bao giờ gặp lại cha mẹ của mình được nữa, phải không?”

 

Trong lúc nói chuyện, Thích đã lao đến trước mặt Thành chủ, nghẹn ngào hốc mắt của đỏ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 bừng, nghiến răng nói: “Thầy, thật sự phải làm đến như vậy sao?”

Thành chủ cười nhạt: “Câu này phải để tôi hỏi em mới đúng chứ, phá hủy căn cứ tôi vất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 vả xây dựng lên, cần thiết sao, để tôi ngủ trong quan tài băng lạnh lẽo, thật sự phải như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 vậy sao?”

Anh ta dừng một chút, từ từ giơ tay lên, “Thích Mê, hôm nay tôi đã tỉnh lạitìm tới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 em, em nên biết tôi đến làm cáichứ?”

“Tôi biết anh tới đây để trả thù tôi, nhưng đâychuyện giữa tôi anh, không liên quan tới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 bọn họ, tại sao anh lại muốn kéo bọn họ vào?!”

“Tất nhiên thú vị rồi!” Thành chủ cười nói, “Vì em đã hủy căn cứ tôi yêu thích, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 nên tôi cũng muốn phá hủy những thứ em quan tâm, tôi biết rằng bọn họ học sinh và © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 bạn của em nên tôi mới đặc biệt mời bọn họ tới cùng em cho bạn! Đây

cũng do tôi dễ dàng đưa thẻ thông hành cho em như vậy - trao cho hy vọng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 sau đó tự tay dập tắt hy vọng đó, cònthú vị hơn chứ?!”

“Cô ơi...”

Thích vừa muốn nói đó, đột nhiên nghe thấy tiếng kêu thảm thiết từ phía sau lưng.

Cách đó không xa, không gian vỡ nứt vặn vẹo xuất hiện một yêu quái Dạ Xoa, với mái tóc lửa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 cháy màu xanh lá, khuôn mặt màu xanh cùng với răng nanh ghê rợn, con mắt hình bán nguyệt nằm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 cằm, tay cầm một cây đinh ba vừa dài vừa to, đã nhắm vào những đứa trẻ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 đang đuổi theo chúng.

“Chắc em còn nhớ con yêu quái Dạ Xoa này nhỉ, con mắt tử thần trên tay em chính là thứ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 cướp được từ đấy. Hãy nhanh chóng đi bảo vệ bọn họ đi, cho những đứa trẻ này thấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 kỹ năng g.i.ế.c quái của em.” Thành chủ vẻ thích thú chờ xem kịch.

Không kịp nghĩ nhiều, Thích vung đao xông tới nắm chặt cây đinh ba trong tay Dạ Xoa.

Dạ Xoa ngẩn ngơ một lúc, khi quay đầu nhìn về phía Thích nhận ra con mắt của Thích Mê, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 ngay lập tức nó phát điên, ngọn lửa càng bùng cháy dữ dội hơn. hét lớn một tiếng, bàn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 tay quỷ màu xanh cầm lấy sợi xích sắt kéo Thích lên không trung.

Thích kịp thời buông tay ra, ôm bọn nhỏ chạy về phía cửa truyền tống.

Mặc dù bây giờ vẫn đang trong trạng thái lỗi, nhưng tốt hơn lại đây chờ chết.

“Muốn chạy trốn, tôi sẽ không cho hội đó.” Ngay lập tức, Thành chủ đã nâng tay lên, một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 không gian biến dạng nhanh chóng xuất hiện trước cánh cửa truyền tống.

Thích kịp thời kéo bọn họ lại.

Nhìn thấy cây đinh ba sắp sửa đ.â.m xuống, vội vàng đẩy bọn nhỏ ra xa, trong thoáng chốc, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 nắm c.h.ặ.t t.a.y cầm thanh đao thu hồi trở lại eo mình.

Ngay sau đó, nhảy lên nắm lấy mũi đinh ba, mượn lực để từ từ đẩy đinh ba về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 phía Dạ Xoa.

Ban đầu, Thành chủ nghĩ rằng sẽ lo lắng bị mất hình tượng trước mặt bọn nhỏ tay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 chân không thể tự do hành động, bây giờ nhìn lại, vẻ như đang muốn chủ động © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 tấn công.

Dạ Xoa cảm nhận được địch ý tới gần, lập tức dẫn đầu tấn công, hất mạnh Thích văng xuống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 đất.

Thíchvừa chạm đất liền quay người lại, nắm chặt thanh đao eotiếp tục tấn công.

lẽ cảm thấy tình hình chưa đủ sôi động, Thành chủ lại giơ tay làm biến dạng một số © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 không gian, liên tục triệu hồi ra thêm bảy con quái vật gia nhập cuộc chiến.

Mọi người bỗng chốc bị tám con quái vật bao vây, không biết phải làm sao thoát ra.

Bọn nhỏ khóc đến khàn cả cổ họng, Trịnh Viện Viện không còn thời gian để an ủi bọn họ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 ấy đã sợ tới mức cả người phát run: “Thích,Thích, chúng ta làmbây giờ?”

Thích Mê quét mắt nhìn chung quanh, nhìn về phía hình vẽ con mắt quái dị bên tay trái: “Đừng lo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 lắng, mọi người sẽ không sao đâu.”

Chỉ nghe thấy nhẹ giọng đọc vài câu chú ngữ, ngay đồ án con mắt lập tức tách ra thành © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 hai phần, từ trong đó phát ra âm thanh cổ xưa xa xôi.

Hắc Động như hiểu được suy nghĩ của cô, đưa cánh tay di chuyển đến trước mặt tám con quái vật © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 này như đang cẩn thận lựa chọn con mồi để ăn.

Tay trái Thích bận rộn quan sát, tay phải thì dùng đao đối phó với sự công kích của đám © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 quái vật bất cứ lúc nào, thể nói là khôngcách nào phân thân.

Tuy nhiên vào lúc này, một cổ thuật chú ấn bay tới nhanh chóng chui vào trong Hắc Động, âm thanh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 cổ xưa đột ngột dừng lại, đồ án con mắtẩn dường như bị một loại phong ấn nào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 đó buộc phải khép lại.

Cùng lúc đó, toàn bộ tay trái của Thích đều khắc đầy phù văn màu đen.

Đôi mắt tử thần màu xanh lam sáng đã biến mất trong nháy mắt, thay vào đó mắt hổ phách © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 ban đầu của cô.

Thích sững sờ một lúc, trong khoảnh khắc cảm nhận được áp lực cuồng bạo của luồng khí từ bên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 trên quét xuống, kịp thời phản ứng lại, vội vàng bảo vệ Trịnh Viện Viện bọn nhỏ sau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 lưng.

Thành chủ ngồi bên ngoài nhìn náo nhiệt: “Nhóc Thích, xem ra không con mắt kia, em sẽ không còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 làmđược nữa nhỉ?”

Tiếng kêu của chim Loan vang lên.

Một con chim Loan màu đỏ rực từ xa bay tới với tốc độ rất nhanh, mở ra một con đường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 trong vòng vây của tám con quái vật, đồng thời không gian vặn vẹo chắn trước cửa truyền tống cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 bị chim Loan rách một khe hở.

Mấy người Thích đột nhiên biến mất trước mặt tám con quái vật.

Khoảnh khắc kết giới mở ra, Thíchnhìn thấy chàng trai mặc đồ đen với đôi mắt đỏ như m.á.u © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 đứng bên cạnh

Lãng Dữ quay đầu lại nhìn về cửa truyền tống: “Cửa truyền tống đã được sửa xong rồi, những việc còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 lại nơi này cứ để tôi lo.”

Vừa nói dứt lời, kết giới đã bắt đầudấu hiệu sụp đổ.

Thành chủ cũng năng lực điều khiển không gian, anh ta hẳn đang công kích từ bên ngoài, chỉ mất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 không đến một phút thể tìm được bọn họ.

Thích Mê nhìn vào tay trái, cắn răng một cái, vội vàng mang theo bọn nhỏ chạy về phía cửa truyền © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 tống.

Lãng Dữ liếc mắt, truyền một câu nói dịu dàng đến bên tai cô:

“Chờ em đến tìm chị.”

Thíchquay đầu nhìn cậu một cái, gật đầu rồi bước vào cửa truyền tống…

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Linh dị, truyện Linh dị hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh full, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh online, read Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Lưu Lãng Hàm Chi Sĩ Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 168 — Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc