GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 167

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Sự xuất hiện của [Cửa] ngay lập tức thu hút sự chú ý của các em nhỏ, cùng lạ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 mắt huyền bí.

Giống như cửa truyền tống trong trò chơi điện tử, bệ của một nền đá hình tròn, xung quanh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 những tảng đá hình dáng rất độc đáo phía trên in các loại hiệu kỳ lạ đặc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 biệt, trong màn sương mỏng tạo ra ánh sáng mờ mờ màu xanh nhạt.

Hai người đeo mặt nạ chim Loan đứnghai bên trái phải, giống như hai vị thần giữ cửa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 trang nghiêm.

“Mê, tiếp theo muốn đi theo hướng nào, để tôi tránh xa ra.” Eva lưng đeo đại đao, cùng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 Thích xuống xe cuối cùng.

Thích vội ngừng bước: “Cô ghét bỏ chúng tôi như vậy sao?”

Eva nhận ra rằng mình chưa biểu đạt ràng, vung tay giải thích: “Không không không! Không phải ghét bỏ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 đâu! Tôi chỉ muốn một mình đi rèn luyện thôi, trong thế giới này tôi không cảm thấy mình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 làm được cả, tôi nghĩ mình không thể tiếp tục sống như vậy được.”

Thích nghi ngờ liếc mắt nhìn ấy, miễn cưỡng chấp nhận do: “Chúng tôi chọn giữa, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 sao tôi cũng không muốn tới [Tận Thế ngày vùng cực] đã trải qua trước đây, nghĩ đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 thấy rất nóng.”

"Được! Vậy tôi chọn đi bên trái.” Eva mỉm cười nói.

“Tùy thôi.”

Thích nhìn về phía con đường đã đi qua, bởi khoảng cách không xa, đứng ở đây vẫn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 thể nhìn thấy hình dáng nho nhỏ của Bất Dạ Thành.

Lãng Dữ còn chưa tới, cũng không nhìn thấy bóng dáng Ngu San đâu cả.

 

“Cô Thích, chúng ta phải đợi nữa không? Chúng ta đưa bọn nhỏ lên xe chờ cho ấm nhé?” Trịnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 Viện Viện hỏi.

Thích thu hồi ánh mắt: “Không đợi, lại đây thêm một phút sẽ có thể xảy ra rất nhiều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 thay đổi, chúng ta đi trước đi.”

“Được.”

Vì Eva đã từng kinh nghiệm trước đó nên ấy đã đi đầu làm mẫu cho bọn họ.

Chỉ thấy cô nàng đưa thẻ thông hành cho một trong hai vị thần giữ cửa, sương trên cửa truyền © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 tống lập tức chia thành chín ô vuông,giữa bên trái kia [Tận thế ngày vùng cực]© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 cô ấy đã qua cửa, được đánh một cái tích màu xanh lá, góc trên bên trái chín ô vuông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 nơiấy đang hiện tại, với một chấm nhỏ màu đỏ.

Chiếc hộp giữa ô vuôngchiếc hộp giữa tầng trên cùng nhấp nháy màu xanh cây, cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 thấy rằng ấy thể hai lựa chọn này tiếp theo.

Sau khi Eva chọn bên trái, cái hộp giữa tầng trên nhanh chóng mở rộng, tỏa ra ánh sáng màu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 xanh cho phép đi qua.

 

“Những người bạn tuyệt vời của tôi, cảm ơn mọi người rất nhiều vì đã chăm sóc tôi trong thời gian © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 qua, tôi sẽ đi một mình trong quãng đường còn lại, tôi sẽ nhớ đến mọi người nhiều lắm.”

Eva mỉm cười ôm Thích Mê, Trịnh Viện Viện cùng Đỗ Thụy, vừa mới chuẩn bị xoay người rời đi thì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 bỗng nhiên cảm thấy áo lông bị nắm lấy, cúi đầu xuống nhìn, Vương Tiểu Hổ đang nắm chặt áo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 lông của ấy, đôi mắt đỏ hoe vì khóc: “Cô bác sĩ, cô cũng muốn đi sao? không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 đi cùng chúng con nữa hả?”

“Cô bác sĩ…”

“Cô bác sĩ, chúng con không muốn rời xa cô.”

Buổi tạm biệt đã trở nên mất kiểm soát, tất cả mấy đứa nhóc đều vây quanh Eva, đưa mắt nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 cô ấy trông mong.

vẻ gần kề lúc chia ly, lần đầu tiên Eva nhìn thấy mặt thiên sứ ẩn giấu trong những © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 tên quỷ nhỏ này, lần đầu tiên cô ấy không muốn nhanh chóng thoát khỏi bọn chúng như vậy.

ấy thở dài, ngồi xổm xuống mở rộng hai tay về phía bọn họ: “OK, chỉ một lần này thôi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 cho những đám ngốc tụi con một cái ôm trước khi chia tay.”

Bọn trẻ con ôm lấyấy.

Một cái ôm ngắn ngủi trong vài giây đã một bước tiến lớn đối với Eva cũng giới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 hạn của ấy.

ấy rút tay lại, đứng dậy nhìn về phía Thích Mê: “Mê, tôi rất vui khi được biết đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 trong thế giới này.”

Thích cười cười, khoanh tay: “Nói cứ như sau này chúng ta không gặp lại nữa vậy, bác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 của bọn tôi đấy, tôi đã nói rồi, đã vào lớp Đậu Đinh chúng tôi rồi thì không dễ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 dàng rời đi thế được... Lần này cho nghỉ phép, sẽ có một ngàyphải trở về, biết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 chưa?”

“OK…” Eva nhún vai, “Tôi biết ngay mà, đã lên thuyền giặc thì trốn cũng không thoát.”

Hai người nhìn nhau rồi mỉm cười.

Sau khi dặn dò mấy đứa nhỏ phải ngoan ngoãn nghe lời, Eva liền dẫn đầu đi vào trong cửa truyền © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 tống, một mình đi tới thế giới tận thế tiếp theo.

Cánh cửa truyền tống đã trở lại như ban đầu.

Thích dỗ bọn nhỏ nín khóc mỉm cười, bọn nhỏ mới dần dần lấy lại tinh thần nghe lời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 ngoan ngoãn xếp hàng. đếm mười ba tấm thẻ thông hành giao cho Thần giữ cửa, chọn thế giới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 tận thế giữa, cửa truyền tống lần nữa biến thành màu xanh thể đi qua.

Đỗ Thụy đi phía trước dẫn mười đứa nhỏ đi theo sau đến cửa truyền tống, Trịnh Viện Viện đi© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 cuối cùng.

Tuy nhiên khi Đỗ Thụy chỉ mới vừa dẫn Vương Tiểu Hổ, Dương Thắng Tráng cùng Triệu Nhất Triết đi vào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 cánh cửa, cửa truyền tống màu xanh đột nhiên biến thành màu đỏ như m.á.u đáng sợ, đồng thời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 tiếng chuông báo động vang lên phá vỡ sự tĩnh lặng, gây ồn ào đến mức thái dương đau nhức. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68

Chỉ thấy tay của Triệu Nhất Triết kích động vung lên lung tung hai cái trong không khí, chỉ mất một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 giây thôi tay cậu liền hoàn toàn biến mất trong cửa truyền tống.

Trái tim của Thích bỗng chốc thắt chặt,nhanh chóng chạy tới kéo Bành Di Thần đang theo sát © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 ra phía sau, tránh cho cậu bé cũng theo vào cửa.

Cánh cửa màu đỏ này giống như một ao m.á.u ăn người không nhả xương, sau khi Đỗ Thụy mang theo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 ba đứa nhỏ đi vào,mãi im lìmkhôngtiếng động nào cả.

Tình huống Thích lo lắng nhất vẫn đã xảy ra.

Nếu tất cả mọi người thể bên nhau, thì xảy ra tình huống nguy hiểm gì, đối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 với người chơi giàu kinh nghiệm như Thích Mê, ấy cũng thể nghĩ ra một số biện pháp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 để giải quyết... Nhưng bây giờ, cẩn thận đến đâu, cô cũng không dự đoán được rằng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 chỉ còn một bước nữa thôi, vào lúc sắp sửa rời khỏi thế giới tận thế này, cửa truyền tống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 lại đột ngột gặp vấn đề.

Nếu cửa truyền tống gặp lỗi đó sẽmột vấn đề lớn, thể gây ra sự biến dạng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 mọi thế giới tận thế, cho ấy đi tìm ngay bây giờ, ấy cũng chưa chắc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 thể đến được nơi Đỗ Thụybọn trẻ được chuyển đến.

Tuy rằng hai vị thần giữ cửa đeo mặt nạ chim Loan đã đảm bảo sẽ sửa chữa nhanh chóng trước © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 khi rời đi, nhưng trong tâm trạng như thế, không ai thể bình tĩnh được.

“Thầy Đỗ các bạn đi đâu rồi?”

“Con sợ quá, con muốn gặp ba mẹ!”

“Hu hu - - mẹ ơi - -”

……

Những đứa trẻ lại nổ tung rồi.

Thích đang bận rộn an ủi chúng thì đột nhiên tiếng gầm của một con tử thu hút sự © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 chú ý của cô.

Con tử biến dị hùng chậm rãi đi tới, mở đường cho hai người mặc áo choàng đen đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 phía sau.

Một trong số họ ngồi trên xe lăn còn người kia thì chịu trách nhiệm đẩy anh.

Thích chắn trước mặt bọn nhỏ.

“Lâu rồi không gặp, nhóc Thích.”

“!!!”

Ngay khi giọng nói khàn khàn trầm thấp lọt vào tai, cả người Thíchnhư bị số xích © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 sắt trói chặt, không thể nhúc nhích.

vẻ như người ngồi trên xe lăn cảm thấy thế cứng đơ này của thật thú vị, anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 cười hai tiếng rồi giơ tay vén áo choàng lên.

Tóc đen rối tung, trên khuôn mặt tái nhợt không giọt m.á.u nào lộ ra nụ cười như như không. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68

Chỉ trong vài giây chớp mắt khi Thích còn đang sững sờ, Thành chủ đã đến gần cách cô.

Anh nghiêng đầu, mắt phượng hẹp dài nhìn chằm chằm cô: “Sao thế, mới hơn một năm không gặp em © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 đã không nhớ tôi nữa à?”

Lời nói tuy ngọt ngào nhưng không hề ấm áp, mang đầy cảm giác lạnh lẽo không thể tả.

Thíchnắm c.h.ặ.t t.a.y đến mức khớp xương trắng bệch, đôi môi run rẩy hồi lâu nhưng lại không thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 phát ra bất cứ âm thanh nào từ cổ họng.

Trịnh Viện Viện chưa bao giờ thấy Thích như thế này.

Trong ấn tượng của cô, Thích luôn tự tin rạng rỡ, cho tận thế này, ngay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 cả khi gặp khó khăn lớn như thế nào, cô ấy dường như luôn có thể vượt qua mọi thứ. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68

Nhưng bây giờ, sự tự tin rạng rỡ của Thích đã bị áp chế bởi một điều gì đó, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 không còn toả sáng nữa - -

Dương nhưrất sợ người đàn ông đối diện.

Nhìn vào khuôn mặt dần dần trắng bệch của Thích Mê, Thành chủ vui vẻ nhếch môi: “Trông vẻ như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 em đã không còn muốn gọi tôi ‘thầy" nữa rồi…”

Thích Mê: “...”

“Dĩ nhiên rồi, nếu em vẫn coi tôi thầy vừa mình, làm sao thể để lại tôi ngủ say © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 bên trong cái quan tài băng giá rét lạnh đó chứ? Nhìn xem, tất cả những căn bệnh trên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 thể tôi hôm nay đều nhờ đứa học trò tốt của tôi tạo ra đấy”, Thành chủ nói quá © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 nhiều trong một hơi, không thể nhịn nổi, cúi đầu ho khan vài tiếng, mỗi tiếng ho đều giống như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 âm thanh của một người già đang kéo dài hơi thở.

Thích hít sâu một hơi, từ từ ổn định tâm trạng, đưa mắt nhìn về phía người mặc áo choàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 đen phía sau.

Ánh mắt Thành chủ hiểu rõ, anh ra lệnh cho người kia tháo chiếc xuống.

Dưới mái tóc màu đỏ gợn sóng, làn da trắng mịn hồ hiện ra những cái vảy nhỏ màu xanh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 nhạt, con ngươi màu đen đã biến thành màu xanh thẳm như hồ nước, mặc dù vẫn thể nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 thấy bộ dáng ngày xưa của Ngu San, nhưng bây giờ ấy như đã thay đổi một tấm da © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 mới hoàn toàn, càng trở nên xinh đẹp hơn, đẹp đến hoặc như một nhân vật bước ra từ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 bức tranh sơn dầu.

ấy nhìn về phía Thích Mê, nụ cười chua xót nhẹ nhàng hiện lên khóe môi.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Linh dị, truyện Linh dị hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh full, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh online, read Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Lưu Lãng Hàm Chi Sĩ Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 167 — Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc