GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 13: Nhận ra cậu

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Bức thư được gửi sau tiết đầu buổi tối tự học, cũng vì thế Lâm Hải Dương đòi Vương Kinh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Kinh một chai nước thể thao.

Mưa to nghiêng ngả, lan can trước cửa lớp chủ yếu xếp đầy những chiếc ô đen xám, tấm kính phản © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 chiếu bóng hình hai ba bạn học sinh, Giang Độ ngồi im đầu óc tinh táo, bức thư đã viết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 xong, giống như một loại sứ mệnh đó đã hoàn thành, bởi không ôm chút hi vọng nào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nên thay vào đó tiết sauthể tập trung vào học tập.

Lâm Hải Dương với Nguỵ Thanh Việt không quen nhau, nhưng mà con trai nói chuyện với nhau bao giờ cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thẳng thắn dễ giao tiếp hơn, cứ thế vào cửa kính A1, đợingười mở ra rồi nói: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 "Gọi giúp Nguỵ Thanh Việt với."

Nam sinh rất nhanh đi ra.

"Thư của cậu." Lâm Hải Dương đưa cho cậu.

Cứ như Nguỵ Thanh Việt ngầm nhận ra ai viết thư vậy.

Nguỵ Thanh Việt cầm thư trên tay, nhìn xuống, có bìa giống với bức thư cậu đọc trên ban công © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 lần trước.

Cậu lắc thư trên tay, hỏi: "Ai viết thế?"

Lâm Hải Dương lúc này mới hiểu ra: Nguỵ Thanh Việt không phải người thường, thư nhiều quá nên đã quên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 bức thư lần trước từ lâu rồi. Đúng như cậu nói, Vương Kinh Kinh đang làm chuyện vô ích, đám © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 con gái này chỉ biết trai Nguỵ Thanh Việt thôi.

"Vương Kinh Kinh A2, người anh em, không biết ai đúng không, tớ chỉ cho cậu." Lâm Hải Dương rất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nhiệt tình, Nguỵ Thanh Việt thì lại thờ ơ, cái tên lạ lẫm, cậu không thích gặp gỡ người lạ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 "Không cần đâu."

"Ngồi phía cửa sổ..." Lời đến miệng, Lâm Hải Dương đột nhiên dừng lại, Vương Kinh Kinh đang lấm la © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 lấm lét nhìn về phía này từ cuối hành lang, cậu vui vẻ chỉ tay, "Cô ấy, ấy viết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cho cậu đó."

Cuối hành lang một đám nữ sinh, Nguỵ Thanh Việt nhìn lướt qua, căn bản cũng chẳng nhìn ai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 với ai, nói "Cảm ơn" rồi lại quay người vào lớp.

Học đúng học bá, luôn tính như vậy, Lâm Hải Dương cợt nhả quay lại lớp trêu chọc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Vương Kinh Kinh, cả hai đánh nhau trong lớp. Giang Độ không nói gì, yên lặng nằm trên bàn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 sững sờ một lát, sau khi chuông tiết hai vang lên mới thả lỏng đầu óc, bắt đầu nghiêm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 túc làm bài tập.

Mưa thu liên tục rả rích không ngừng.

Mai Trung rất to, từ toà học đến túc cách nhau một đoạn, mười giờ buổi tự học kết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thúc, đám đông kéo nhau đi về phía phòng nước nóng, đèn đường ngoằn nghèo phía trước, mọi người mở © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ô đi khắp nơi trên đường.

Nguỵ Thanh Việt không vội rời đi, một mình cửa sổ hành lang trống trải, đọc thư.

Tiếng mưa rơi ngay bên tai, cậu tưởng thật men theo hướng cửa sổ đi tìm cái cây gần thư viện, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cái bóng đen tối om, cao như thế, nhìn thế nào cũng không thấy giống người.

Nhà ăn người đang ăn khuya, trời bỗng trở lạnh, người dễ bị đói, nhấthọc sinh cấp ba © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đang tuổi ăn tuổi lớn, khẩu vị ngon đến lạ, người mấy năm này trông rất trẻ trâu, ăn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thùng uống vại,thờinhan sắc đen tối mà mọi người không muốn nhớ lại.

ngoại Giang Độ sẽ xào sốt cay ngọt, một lọ, Vương Kinh Kinh một lọ. Lâm Hải Dương từng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thấy hai người chấm chân rán với sốt nhà ăn, cậu thử miếng, rồi như nghiện luôn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 mặt dày hỏi xin Giang Độ. Rót nước sốt xong, ba người ngồi xúm nhà ăn chấm chiếc bánh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 bao nóng hổi với sốt, miệng Lâm Hải Dương to ghê, một miếng đã ăn hết nửa cái bánh bao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 rồi.

Cậu tathể ăn ba cái bánh bao một bữa, vậy là....sáu cái bánh bao, Giang Độ đang làm mấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 phép tính kỳ lạ, Vương Kinh Kinh đã không ngừng mắng cậu ta rồi:

"Cậu không cần mặt mũi nhỉ, cái lọ nhỏ thế, cậu chấm vài cái rồi lại trả bọn tớ cái lọ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 không, ác không chứ!"

"Cậu phấn khích cái gì, sốt của Giang Độ chứ cũng không phải của cậu."

"Cậu muốn chấm thì cũng tránh tớ ra, lọ nàyngoại Giang Độ cho tớ, sao cậu vẫn còn chấm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 của tớ?"

Hai người còn đang mỗi người một câu cãi nhau, Lâm Hải Dương bỗng hét lên: "Nguỵ Thanh Việt! Vương Kinh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Kinh mời cậu ăn sốt!"

Khi những lời này được nói ra, Giang Độ tim như ngừng đập, không khỏi ngẩng đầu lên nhìn, quả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nhiênmột bóng người quen thuộc đứng cửa nhà ăn, trong ánh đèn, nam sinh đang gập ô. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253

Đôi mắt của Lâm Hải Dương cũng quả thực sắc bén, Vương Kinh Kinh che mặt "Aaaaaaa", ngồi đó mếu máo, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thật sự chút ngại ngùng, để nam thần nhìn thấy mình ngồi đây ăn bánh bao chấm sốt, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 sao á.

Ngược lại Nguỵ Thanh Việt tự nhiên thoải mái hơn bọn họ nhiều, lúc đến gần cậunhìn qua bên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 này chút. Vương Kinh Kinh bên cạnh tay chân luống cuống nói: "Aiz, Nguỵ Thanh Việt, cậu cũng đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đây nạp năng lượng hả, muốn ăn chút sốt không?"

Khoé miệng Giang Độ cứng đờ, động tác nhai nuốt cũng không khỏi chậm lại, càng có nhiều người càng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 không dũng khí ngước mắt lên nhìn Nguỵ Thanh Việt, chỉ có thể nhìn chằm chằm vào lọ thuỷ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tinh màu đen ngọc bích kia.

"Cảm ơn, tớ không quen ăn cái này lắm, các cậu từ từ ăn đi." Nguỵ Thanh Việt vừa nói vừa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nhìn Vương Kinh Kinh, Vương Kinh Kinh, ấy chính Vương Kinh Kinh, cậu thầm gọi cái tên này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 trong lòng, thật sự khó để liên tưởng dáng vẻ của với bức thư đó.

bên cạnh lại có người ngồi yên lặng, nữ sinh đến mặt cũng không ngẩng, hai hơi phồng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 lên, trông như đang ăn đồ ăn, Nguỵ Thanh Việt bỗng cảm thấyrất buồn cười, mới thế đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 giả vờ không nhìn thấy rồi.

Khôngnhiều cửa nhà ăn được mở, Nguỵ Thanh Việt mua bừa đó ăn lót bụng, việc ăn mặc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cậu cũng không để tâm lắm, Nguỵ Chấn Đông chú ý vẻ ngoài, cậu thì cái cũng được.

Bên ngoài trời mưa to, Lâm Hải Dương bắt đầu hát "Đêm mưa lạnh", giọng vỡ toe toét, cổ giọng đứt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 quãng, hai câu liền bị tách ra, Vương Kinh Kinh khó chịu bịt lỗ tai, nhưng Giang Độ lại nghiêm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 túc hỏi cậu:

"Cậu đang hát bài của ai thế?"

"Của Beyond đó, hát chính Huỳnh Gia Câu." Lâm Hải Dương nói ra một cái tên khá xa lạ với © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Giang Độ, cácgái nhỏ đều thích Châu Kiệt Luân, cái tên Huỳnh Gia Câu này đem lại cảm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 giác cũ thế nào, quả nhiên hỏi lại mới biết, đây nhóm nhạc rock 'n' roll của HongKong, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 hát chính đã mất từ khi bọn cô được hai tuổi, thảo nào thấy lạ.

Lâm Hải Dương lấy máy MP3 ra, đưa tai nghe cho Giang Độ, cười nói: "Nhưng bài này chỉ có mình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Huỳnh Gia Câu hát."

Đeo tai nghe vào, khúc dạo đầu giống nhưhạt mưa rơi xuống, Giang Độ lập tức say bài © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 hát này.

Mấy người đang thảo luận ca HongKong, không biết từ khi nào bóng hình Nguỵ Thanh Việt đã biến mất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 rồi, Lâm Hải Dương Vương Kinh Kinh đều không để ý, nhưng Giang Độ để ý thấy, cậu mua © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 vài thứ rồi từ đó đi thẳng mất, không nhìn bọn lấy một cái.

Tớ muốn chia sẻ bài nhạc này với cậu, Giang Độ thầm nghĩ, trên đường về, mưa bụi dưới đèn đường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 lất phất như những mũi kim nhỏ, ngơ ngẩn nhìn mưa cả đoạn đường, nghĩ rằnglẽ Nguỵ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Thanh Việt sẽ không đọc bức thư đó.

Hoa quế trong trường rụng rồi, trời trở lạnh hơn, cũng tối sớm hơn nữa. Ngày tháng cứ thế trôi qua, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cũng không còn ai kỳ vọng vào bức thư đó, đợi khithi giữakết thúc, mọi người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đều bàng hoàng hoá ra thời gianthể trôi nhanh đến vậy, nháy mắt đã hơn nửa học © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 1 lớp mười rồi.

Nếu tính như vậy thì lớp mười hai đã sắp đuổi đến đít.

Trong kỳ thi giữa kỳ, thứ hạng của Giang Độ không tăngtụt, hạng hai cũng rất đau lòng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ràng đã nỗ lực giống như trước đây, hạng hai trong lớp, hạng khối thì còn tụt nhiều nữa.

Trên bảng thông báo Nguỵ Thanh Việt vẫn vị trí đầu tiên chói lọi, rất ổn định. Điểm số mỗi môn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 của cậu đều được Giang Độ nhớ kĩ, cách biệt lớn quá, cô không tránh khỏi chút phiền muộn, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 mặc không hiểu hoang đường thế nào lại so sánh mình với Nguỵ Thanh Việt, nếu so, phải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 kiểu điểm số như Trương Hiểu Tường lấy cậu làm toạ độ chứ nhỉ?

Cuối tuần về nhà, cô nói chuyện thi giữa với ông bà ngoại, ông ngoại đang rửa cá, mùi tanh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 trong bếp nhè nhẹ thoảng, trong thùng rác vết máu, Giang Độ ngồi xổm bên cạnh giúp bóc tỏi. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253

"Thắng không kiêu, bại không nản, thứ hạng lên xuống là chuyện thường, nỗ lực thêm chútổn thôi!" Ông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ngoại bắt đầu chặt đầu cá, đầy ắp năng lượng, trên bếp những hạt tiêu cắt từ cây tiêu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 quê lúc đầu thu, Giang Độ "Vâng" một tiếng, nhặt hai viên, đặt dưới mũi ngửi nhẹ, trong viên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tiêuhương vị tiết thu.

ngoại đang xâu những quả ớt đỏ trong phòng khách, nhà họ tầng một, ngoài cửa một vườn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 rau nhỏ, trồng chút rau củ, ăn không hết sẽ đem tặng hàng xóm. Nghe hai ông cháu nói về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 chuyện điểm số, liền cùng ông bàn bạc cho Giang Độ đi học thêm.

Đắt lắm ạ, đâyphản ứng đầu tiên của Giang Độ, không muốn học thêm. Nhưng toán © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thì đúng thậtchút khập khiễng, saomuốn chọn ban hội, học thêm nữa thì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 phí phạm quá.

"Dù gì cũng phải học thêm toán chứ." ngoại nói.

Giang Độ nhìn chùm ớt đỏ, không hạ quyết tâm: "Toán ban hội lớp 11 chắc sẽ đơn giản hơn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 chút, không biết chừng mọi thứ sẽ ổn định lại."

"Phòng bệnh hơn chữa bệnh chứ," ngoại tháo tạp dề, "Chúng ta cũng không phải kém toán, học thêm chút © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 càng chắc chắn hơn, nhỡ con có chỗ nào đang không hiểu, học chút lên ngay."

cụ còn làm động tác chọc cười, Giang Độ cũng cười theo.

Cả nhà bàn bạc hết cả bữa cơm, cuối cùng quyết định nghỉ đông sẽ thuê cho Giang Độ gia © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 toán một kèm một.

Toà văn phòng nơi tổ chức thuê gia trung tâm thành phố, thể học thử, ông ngoại dẫn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Giang Độ đi kiểm tra tình hình trước. Khi lên thang máy, phát hiệncậu thiếu niên đeo ghita © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 chỉ cách cửa thang máy vài bước, Giang Độ nhanh chóng ấn nút giữ.

Nam sinh mặc áo hoodies trùm đầu, nửa đầu đang đội mũ, chiếc quần jean to rộng màu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cũ, trông thì, hừm, rất ngầu, khoảnh khắc cậu bước vào, nói ra một câu mọi người rất thích © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nói.

"Cảm ơn." Nam sinh cảm ơn, nhưng đầu không nhìn lên.

Cửa thang máy chậm rãi đóng lại, không gian chật hẹp, Giang Độ sững sờ, nhận ra Nguỵ Thanh Việt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 qua giọng nói.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Thấy Mùa Xuân full, Thấy Mùa Xuân online, read Thấy Mùa Xuân, Đang cập nhật Thấy Mùa Xuân

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 13 — Thấy Mùa Xuân

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc