GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 12: Lá thư thứ hai

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Giang Độ hoàn toàn sững sờ,chẳng hiểucả, chỉ biết vừa nãy Nguỵ Thanh Việt vòng tay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 qua vai cô, giọng điệu quen thuộc, giống như bạn gái cậu vậy.

Như kiểu cặp đôi học đường, lén yêu đương nhưng lại luôn bị người khác phát hiện.

Giang Độ cứng đờ nhìn cậu, lúng ta lúng túng.

Người đàn ông kia bị Nguỵ Thanh Việt phá hỏng chuyện tốt, không vui ra mặt, hung dữ liếc nhìn nam © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 sinh, tiếng cạch cạch từ trên cầu thang, ông chủ đi xuống.

Thấy vậy người đàn ông vội rời đi, Nguỵ Thanh Việt lập tức xoay người đi tới trước mặt ông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 chủ nói đó, để lại mình Giang Độ ngây ngốc đứng đấy, lỗ tai nóng bừng khó chịu.

Khi Nguỵ Thanh Việt đảo mắt qua, Giang Độ nhanh chóng tránh đi, vươn tay giả vờ đang tìm sách.

Ông chủ đưa cô quyển sách cô cần.

Nguỵ Thanh Việt đến mua CD, trả tiền xong quay đầu nhìn Giang Độ đang xếp hàng sau lưng: "Về trường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 hả? Tôi chuyện muốn nói với cậu."

Nam sinh cùng tư, nhưng ánh mắt ông chủ lại đầy ẩn ý quét qua người Giang Độ, Giang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Độ lo lắng ông sẽ hiểu lầmđang yêu sớm, bối rối, không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253

Hai người lần lượt bước ra, mưa gió lạnh lẽo phút chốc ập vào mặt, trời dần tối, phía xa đường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 chân trời như được phủ đầy lớp rêu mực, đèn đường cũng bật sáng.

"Tên biến thái đã như thế rồi, sao cậu còn nhìn chằm chằm hắn?" Nguỵ Thanh Việt xoay cán ô với © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 vẻ mặt khó hiểu, cậu thực sự không thể hiểu được mạch não của cô.

Giang Độ đến giờ vẫn chưaphản ứng lại, mím môi tội lắc đầu: "Tớ không biết chuyện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đang xảy ra."

Nguỵ Thanh Việt ngắn gọi nói với cô: "Đây gọi tiếp xúc khiếm nhã, về saugặp mấy tên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 biến thái hèn hạ kiểu này thì tránh xa chút, phát hiện không ổn cũng đừng gây sự © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cùng hắn, chạy nhanh đi."

*Tiếp xúc khiếm nhã: Từ gốc Lộ âm phích, ý chỉ tình dục lộ thân hay mấy thứ biến thái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 sờ mó.

Giang Độ nghe không hiểu bốn chữ đó, Nguỵ Thanh Việt nhìn vẻ mặt cô, nhắc lại từng chữ một: "Lộ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 trong để lộ, âm trong âm hiểm, phích trong mê thích, không phải điểm Văn cậu rất cao sao? Không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 khó để hiểu chứ."

Nhất thời nhận ra, xấu hổ, sợ hãi, chán ghét cái lạnh... rất nhiều cảm xúc bộc phát trong lồng ngực, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Giang Độ bất giác nắm chặt cán ô, tay còn lại vững vàng che quyển sách trên ngực, hoài nghi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nhìn Nguỵ Thanh Việt.

"Nhưng mà tớ còn chưa nhìn lắm." Đầu như quay cuồng, không hiểu sao lại nói câu như vậy. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253

Nguỵ Thanh Việt ngạc nhiên nhướng mày, sau đó bất giác cười hiền: "Cậu vẫn còn muốn nhìn rõ? Nghĩ cái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thế."

Không khí tươi mới, khuôn mặt thiếu nữ vốn trắng như băng, lúc này mới nhận ra mình lỡ lời, mặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đỏ như tôm chín, đỏ như thiêu như đốt.

mím môi không biết giải thích như nào.

"Hiệu sách này thườngngười đến, tốt xấu lẫn lộn, lần sau cậu đến nhớ rủ bạnđi cùng". © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Nguỵ Thanh Việt nhắc nhở cô, rồi lại nhìn màu trời, "Về đi, sắp đến giờ tự học buổi tối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 rồi".

"Cảm ơn cậu". Giang Độ rốt cục cũng nhớ ra phải cảm ơn, Nguỵ Thanh Việt quay đầu lại, từng hạt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 mưa nhỏ rơi xuống tán ô, khuôn mặt thiếu niên hồ không rõ, chỉ nghe thấy giọng điệu sảng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 khoái, "Đừng khách khí, nghỉ không phải cậu cũng từng làm nữ hiệp mà?"

Lời nói ý trêu chọc, nhưng nghe vào tai liền biến thành nụ cười, bỗng nhiên phát hiện, tóc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 của Nguỵ Thanh Việt hình như đã dài ra rất nhiều, cậu cũng không ý định cắt đi, trông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 loạn như bãi cỏ hoang.

Trên đất nhiều vũng nước nhỏ, phản chiếu ánh đèn đường, Giang Độ dẫm lên làm nước bắn lên ống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 quần Nguỵ Thanh Việt, nhưng cả hai đều không để ý đến điều này.

Gian hàng bán đồ ăn vặt trên con phố trước cổng trường vẫn còn mở, hơi nóng hầm hập, sương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 vây quanh, Nguỵ Thanh Việt quay đầu nói với Giang Độ vẫn đang giẫm lên bóng mình sau lưng:

"Mời cậu bát cháo nhé? Tôi trông cậu cứ run cầm cập ấy".

Giang Độ lại bị làm cho xấu hổ, tớ run cầm cập lúc nào chứ?

Bát cháo nóng hổi được đưa đến tay rất nhanh, ấm áp, ấm từ lòng bàn tay xuống dạ dày. Trời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 chớm lạnh, Nguỵ Thanh Việt chỉ mặc một chiếc áo dài tay mỏng, trông như không sợ lạnh là gì. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253

"Lúc nghỉ hè, đám người đó...." Đầu lưỡi Giang Độ đông cứng lại, cố gắng tìm cái đó nói chuyện. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253

Nguỵ Thanh Việt nhìn sang, như chẳng bận tâm, nói: "Chuyện đó à, không phải cậu cũng lập biên bản sao? © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Thằng khốn trường nghề đòi tiền tôi, tiền của tôi đâu có dễ lấy vậy?"

Khi cậu ấy nói điều này, trông rất tức giận.

Tim Giang Độ đập thình thịch bởi giọng gắt của cậu, im lặng không nói, nhưng trong đầu lại hiện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 lên hình ảnh người đàn ông đạp cậu đến loạng choạng.

"Sao người đó lại đánh cậu?" Cuối cùngkhông nhịn được nhỏ giọng hỏi cậu.

Nguỵ Thanh Việt lập như hoá thành lưỡi dao, đôi mắt lạnh lùng: cậu Nguỵ Chấn Đông?" Hai người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ngầm hiểu, cậu biết đang muốn hỏi ai.

A? Nghe thì giống người nhà, nhưng khi cậu gọi thẳng tên, Giang Độ liếc nhìn cậu một cái.

"Cậu cũng đã thấy rồi, nói với cậu cũng chẳng sao, đó bố tôi, còn sao bị người khác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tống tiền ông ta còn đánh tôi thì nói thực, tôi cũng không biết. Ông ta đánh tôi thì không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cần do đâu." Nguỵ Thanh Việt nói đến điều này, vẻ mặt giễu cợt, cười Nguỵ Chấn Đông, cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 như cười bản thân mình, "Không ngờ tới nhỉ,người suốt ngày hạng nhất vẫn còn bị phụ huynh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đánh đập."

Giang Độ hoàn toàn trầm mặc, yên lặng nhìn cậu.

Mưa rơi trên tán ô, phát ra âm thanh giòn tan, cả thế giới như đang trôi theo màn nước.

"Tớ sẽ không nói với người khác đâu." Giang Độ cảm thấy nói mấy lời an ủi đều vô dụng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 chỉ đành đưa ra lời hứa như vậy.

Nguỵ Thanh Việt cười cười, không tỏý kiến, thay vào đó nói: "Nghe ngóng chuyện riêng người khác thật © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ra rất mất lịch sự."

Quả nhiên Giang Độ lộ ra vẻ ngại ngùng.

"Bởi vừa đúng lúc bị cậu nhìn thấy, cậu lại hỏi nên tôi mới nói, nhưng tôi không thích © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nói chuyện của mình với người khác, chả thú vị cả".

Giang Độ cảm thấy cổ họng như đó kẹt lại, tự dưng muốn khóc, nhỏ giọng nói: "Tớ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 xin lỗi".

đột nhiên nhận ra rằng bản thân đã tình đắc tội Nguỵ Thanh Việt rồi.

Gió không nhỏ, thổi bay tóc mái nữ sinh, trông cùng bất lực.

Nguỵ Thanh Việt vẫn vẻ cười nhạt ấy nói: "Cậu đi trước đi, tôi lát vào sau." Giang Độ do dự © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nhìn cậu, cách đó không xa dãy bảng hiệu neon cửa hàng, đỏ, xanh, tím, ánh đèn leo lắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 vụt tắt, làm tôn lên bóng người con trai đơn.

"Cậuphải... rất giận tớ không?" Giang Độ hỏi một cách yếu ớt, "Thật lỗi quá, tớ nhất thời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 không nghĩ hỏi."

"Hứm?" Nguỵ Thanh Việt nhướng mày, trông như cảm thấy buồn cười lắm, "Không có, chúng ta cũng xem như đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 quen biết nhau một thời gian, tôi nói giận cậu sao?"

Giang Độ cụp mắt, nhìn chằm chằm vào ánh sáng rải rác trên mặt đất, "Ừm" một tiếng.

"Yên tâm, tôi không xấu tính thế", Trong giọng điệu Nguỵ Thanh Việt lại ý cười, tính tình cậu khó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đoán, nói tệ thì đúng tệ, nói tốt cũng rất tốt, vào lúc này trêu chọc Giang Độ, dưới mắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cười luồng ánh sáng yếu ớt sâu thẳm, "Cậu đừng giống như cái túi trút giận vậy, chỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tôi nghiện thuốc thôi, phải tìm chỗ nào đó, đấy, không phải cậu cũng biết mật này của tôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 sao?"

Nam sinh đưa tay lên vuốt tóc ra sau, chỉ trong phút chốc lại tràn đầy năng lượng khó tả.

Tim Giang Độ đập liên hồi, cảm giác như ăn chanh leo vậy, vừa thơm vừa ngọt.

cố kiềm chế khoé môi nhếch lên, gật đầu muốn nói "Vậy tớ đi trước", nhưng cuối cùng lại chẳng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nói cầm ô rời đi.

Trở lại lớp học, tim vẫn đập loạn xạ, nhất thời không thể bình tĩnh lại được. Vương Kinh Kinh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 lại lén ăn vặt, còn chia cho đám con trai phía sau, hỏi Giang Độ muốn ăn không, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Giang Độ nhìn mấy lần muốn nói lại thôi.

"Sao thế?" Vương Kinh Kinh ném miếng khoai tây chiên vào miệng.

"Cậu còn muốn viết thư cho ai kia không?" Giang Độ xấu hổ chút tâm nhỏ của mình, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 giả vờ bình tĩnh.

Vương Kinh Kinh lập tức hiểu ra, như nhớ tới điều gì, lục lọi trong ngăn bàn hồi lâu, giống như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 bệnh tái phát, đột nhiên lại lấy được tinh thần: "Cậu không nói tớ cũng quên mất, viết! Viết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cho hết chồng thư này, lần trước cậu nói với tớ đó, cái đó đó, thêm một phần kiên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 trì, bớt một phần nuối tiếc? Đúng rồi chính nó, viết đi, tớ cũng không thể lãng phí đống tiền © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 mua giấy viết thư chứ!"

"Nhiều thếà!" Giang Độ giả bộ than thở, "Cũng không sao, xem như luyện viết vậy."

Mưa vẫn tiếp tục, ngôi trường ngập trong ý thu, gió thổi vi vu.

biết rằng viết ra mấy thứ này được, viết ra rồi thể tiếp tục học không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 bị phân tâm nữa, dường như việc Nguỵ Thanh Việt đọc được hay không cũng không sao cả. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253

"Chào thư an lành.

Nhìn thấy tên cậu trên bảng thông báo, hạng nhất, chúc mừng cậu. thể niềm niềm vui này với cậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nói, đó chỉchuyện thường ngày, nhưng với chúng tớ nói, đó sự ngưỡng mộ từ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tận đáy lòng, tớ tin rằng cậu nhất định sẽ tiền đồ tựa gấm hoa, tương lai tươi sáng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nhất.

Bên trên viết nghiêm túc quá, như viết bằng giọng văn nhà nước vậy, xin lỗi xin lỗi.

Hôm nay mưa rồi, hơi lạnh, tớ cảm thấy nên mặc nhiều áo chút mới không dễ bị cảm lạnh. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Tớ không thực sự thích vẻ xác tiêu điều của mưa thu, nhưng hôm nay tự nhiên rất vui, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cảm thấy mưa rất đáng yêu. Không biết cậu phát hiện rằng tiếng mưa rơi trên mái nhà để © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 xe vang to hơn không, ý tớ to hơn so với rơi trên đất á (trên đường trở về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 lớp học đi qua nhà để xe, đột nhiên phát hiện đó).

Bức thư lần trước, không biết cậu đọc được không, không đọc được cũng không sao, quan trọng nhất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tớ đã ghi lại tất cả những điều tớ muốn nói với cậu. Mặc dù không phải danh gia © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nổi tiếng, nhưng thể ghi lại khoảnh khắc đó, đối với người trong cuộc chính vĩnh cửu rồi. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253

Hôm nay tớ chút cảm xúc, muốn kể cho cậu nghe. Dường như không quá quan trọng trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cuộc sống cấp ba ngoài việc học, trong mắt giáo viên và phụ huynh, cảm xúc của chúng ta giống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 như khóc gió than mưa, thanh niên thích ưu sầu. Tớ nghĩ thật ra không phải vậy, mỗi người đều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nỗi khổ của mình, người ngoài không biết, giống như tớ chưa bao giờ cảm thấy một người tự © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 sát chỉ cảm thấy hèn nhát. đôi khi người lớn, hay thậm chí các bạn cùng tuổi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đánh giá thấp sự phức tạp trong cảm xúc của mỗi người, khiến họ cảm thấy đơn hơn gấp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 bội, tớ viết những điều này tuyệt đối không nghĩa tớ một người bi quan, thật ra tớ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 muốn nói rằng, bất luận một người đang phải hứng chịu điều gì, chỉ cần họ vẫn còn một© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thể khoẻ mạnh, đầu óc nhạy bén, đếm lại xem trong tay đang có gì, để không phải buồn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 phiền để xây dựng lên niềm tin vào cuộc sống.

Xin lỗi, tớ cảm thấy bản thân lại nói giống mấy ông già rồi, mong cậu đừng cảm thấy tớ giống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 lão hủ nho được.

Vậy tớ nói cái khác đặc biệt nha, mỗi chữ tớ đang viết cho cậu bây giờ đối với tớ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253nói đều rất quan trọng, đến mức chỉ quan trọng thứ hai xếp sau học tập thôi. Chỉ cần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 được viết ra tớ đã rất vui vẻ rồi, hi vọng cậu mọi thứ đều ổn là tâm nguyện hôm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nay của tớ. Câu này của tớ sẽ không mất hiệu lực đâu, không giống như viên thuốc hay như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đồ ăn, đều hạn sử dụng, câu nói của tớ hạn.

Mưa vẫn chưa tạnh, tuy tớ không thích mưa thu, nhưng rất thích ngủ quên trong tiếng mưa, nếu cơn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 mưa này kéo dài cả đêm thì thật tốt. Không biết cậu nhìn thấy cái cây gần cửa sổ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thư viện không? Tớ thể nhìn thấy từ cửa sổ chỗ mình, mờ mờ ảo áo, tối tự học © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nào cũng đi từ bên đó qua, biết đó cây nhưng tớ vẫn tưởng đó người, doạ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tớ sợ chết, tớ thật ngốc quá.

Nói đến đây lại nhớ lần tớ nhà cũng vậy, ban đêm đi vệ sinh,chiếc áo treo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 phòng khách, tớ màng màng tưởngđóngười đứng, sợ chết khiếp, bây giờ nhớ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 lại vẫn thấy rất buồn cười.

Bất giác tớ lại viết nhảm rồi, cứ đặt bút viết tớ lại mắc lỗi này, viết giống như dòng sông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ngập đầy nước vậy.

Đây là bức thư thứ hai tớ viết cho cậu, chúc những điều tốt đẹp nhất sẽ đến với cậu."

------

*Lão hủ nho: chỉ người chuyên nghiên cứu Kinh thư rồi đi thi.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Thấy Mùa Xuân full, Thấy Mùa Xuân online, read Thấy Mùa Xuân, Đang cập nhật Thấy Mùa Xuân

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 12 — Thấy Mùa Xuân

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc