GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 271

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Khương Du Mạn và Phó Cảnh Thần nhanh chóng rời khỏi khu vực Đoàn Văn công.

Nhìn thấy cảnh đó, Khương Minh cảm thấy tâm trạng cực kỳ phức tạp.

Khương Du Mạn này quả nhiên hồ ly tinh! Nếu không thì làm sao thể hoặc Phó Cảnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 Thần đến mức khăng khăng một mực như vậy?

Sáng Khương Du Mạn vừa bị đụng đầu gối, giờ nghỉ trưa Phó Cảnh Thần đã tức tốc chạy đến, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 ràng nghe tin xong không thể chờ thêm được một khắc nào!

Không biết Khương Du Mạn đã cho Phó Cảnh Thần uống bao nhiêu bùa t.h.u.ố.c !

Khương Minh siết chặt tay. Cũng may nhà họ Phó đang thất thế, chứ nếu nhà họ Phó vẫn còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 sừng sững,Phó Cảnh Thần lại cứ ngoan ngoãn phục tùng ta như thế, cái đuôi của Khương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 Du Mạn còn chẳng chổng ngược lên trời à !

“Minh Hà, sao cậu còn chưa đi?” Giọng bạn cùng phòng vang lên.

Mọi người đều đã đi về phía túccủa Ngụy Tình, Đoàn trưởng Chủ nhiệm đang vừa đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 vừa trò chuyện với Ngụy Tình, chỉ còn mình Khương Minh lề mề cuối cùng.

Khương Minh xoa xoa ngực, cố gắng lấy lại bình tĩnh: “Tớ tới ngay đây!”

Nói rồi, ta vội chạy vài bước để đuổi kịp đội ngũ.

một phía khác,

Khương Du Mạn úp mặt vào lưng Phó Cảnh Thần. Bước chân anh nhanh chóng nhưng lại cùng vững vàng. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 Hơi ấm từ thể anh truyền qua nơi tiếp xúc, mang lại một cảm giác an toàn khó tả. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103

Đây ràng một cảnh tượng đẹp. Nhưng trong quân đội, những cảnh thế này không nhiều, nênPhó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 Cảnh Thần đi rất nhanh, trên đường vẫnkhông ít người ngẩn ngơ nhìn theo từ xa.

Khương Du Mạn người dạn dĩ,vẫn cảm thấy hơi xấu hổ.

Nhân lúc xung quanh không ai,vội vòng tay ôm chặt cổ anh hơn một chút, ghé sát vào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 tai anh thì thầm: “Anh bỏ em xuống đi, em tự đi được mà.”

Ý không muốn người khác nghe thấy. Thế nhưng, hơi thở nhẹ nhàng, ấm áp của phả vào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 tai khiến Phó Cảnh Thần thoáng chốc mất tự nhiên.

Nhưng ngữ khí của anh vẫn cực kỳ kiên định: “Anh cõng em.”

“Nhiều người nhìn tụi mình lắm.” Khương Du Mạn liếc nhìn xung quanh.

“Cứ để họ nhìn.” Hơi thở của Phó Cảnh Thần vẫn đều đặn. Chẳng mấy chốc, họ đã đi vào Bệnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 viện Chiến khu.

Yvén ống quần lên xem, đầu gối một mảng bầm tím lớn, bên trong còn lốm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 đốm vệt máu. Vết thương này không quá nặng, nhưng da Khương Du Mạn quá trắng, thoạt nhìn khiến người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 ta thấy ghê cả người.

Phó Cảnh Thần lập tức cau chặt mày.

Y vội vàng xửvết thương rồi đưa một lọ dầu hồng về phía anh: “Đồng chí tự xoa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 bóp đi, xoa cho tan vết bầm được.”

Vết thương do va chạm không giống vết thương ngoài da, không cần băng bó.

“Vâng.”

Phó Cảnh Thần đưa tay nhận lọ thuốc, đổ nước t.h.u.ố.c vào lòng bàn tay rồi xoa nóng, sau đó xoa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 đều, rồi ngồi xổm xuống chậm rãi xoa bóp chân cho cô.

Từ góc độ của Khương Du Mạn nhìn xuống, anh đang ngồi xổm quay lưng về phía ánh sáng, khuôn mặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 trong bóng râm toát lên vẻ cực kỳ nghiêm túc. Anh vén tay áo lên, để lộ phần cánh tay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 săn chắc, đường nétbắp hiện ra cùng đẹp mắt vì đang dùng sức.

Dường như cảm nhận được ánh mắt của cô, anh ngước lên: “Có đau không? Anh xoa mạnh quá không?” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103

Nghe anh nói, sự chú ý của Khương Du Mạn ngay lập tức tập trung vào đầu gối. Lòng bàn tay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 chai sần của anh di chuyển qua lại trên da, mang lại cảm giác vừa tê dại vừa nhói đau. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103

“Không mạnh, vừa vặn.”

Thấy Phó Cảnh Thầnvẻ nghiêm trọng quá, Khương Du Mạn giải thích: “Em chỉ không cẩn thận bị đụng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 thôi, không so với những vết thương trước đây của anh đâu.”

Ý muốn nói, vết thương này chẳng đáng kể gì. Nhưng Phó Cảnh Thần lại nghiêm túc nói: “Đây © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 không phải vết thương nhỏ.”

Khương Du Mạn sững người.

Nhìn anh cẩn thận kéo ống quần xuống, sửa sang lại cho ngay ngắn, nào còn cảm thấy đau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 đớn gì, trong lòng toàn ngọt.

Hóa ra, ngoài bản thân ra, trên đời này còn một người khác xem cô như bảo vật © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 trân quý.

Trước khi rời Bệnh viện Quân khu, hai người còn lấy thêm một lọ dầu hồng nữa mang về.

Trên đường trở về, Phó Cảnh Thần vẫn kiên quyết cõng cô.

Lần đầu còn ngượng ngùng, nhưng giờ Khương Du Mạn đã hoàn toàn quen rồi. còn nhàn tâm nhã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 trí trò chuyện với Phó Cảnh Thần.

Phó Cảnh Thần không biết chuyện em gái bị thương, nghe nhắc đến liền hỏi thêm vài câu. Khương Du © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 Mạn kể cho anh nghe ngọn nguồn sự việc.

Nghe nói người ném đậu nành lên sân khấu gây ra tai nạn, phản ứng đầu tiên của Phó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 Cảnh Thần cũng giống cô: Nên đi điều tra từ nhà ăn.

“Trang dẫn đầu và Chủ nhiệm Dương đã đi hỏi rồi. Nhà ăn nói không ai chủ động xin đậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 nành, việc này điều tra ekhông dễ dàng.”

Khương Du Mạn luôn linh cảm chuyện này không thoát khỏi liên quan đến Khương Minh Hà. Trực giác của© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 luôn rất chuẩn.

Tuy nhiên, mọi việc cần bằng chứng, tuyệt đối không thể dựa vào trực giác kết tội người khác, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 nên chưa nói ra.

“Anh có cách.” Đúng lúc Khương Du Mạn đang miên man suy nghĩ thì Phó Cảnh Thần mở lời.

Nghe vậy, cánh tay đang khoanh trên cổ anh siết chặt lại một chút.

Nhưng chưa kịp hỏi, hai người chợt nhìn thấy đó, ánh mắt đồng thời hướng về phía trước…

Kiều Vân Thâm đang đứng trước cổng Đoàn Văn công. Không biết hắn đã đứng đó bao lâu, nghe thấy động tĩnh bên này, hắn mới quay đầu lại nhìn.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều, Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều Điền văn, truyện Điền văn hay, Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều full, Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều online, read Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều, Ngưu Nạm Cục Phạn Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 271 — Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc