GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 270

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
“Cô ấy không sao, chắc không ảnh hưởng đến việc nhảy múa.”

Trang Uyển Bạch dừng lại một chút, trình bày: “Nếu chân Ngụy Tình bị thương nặng, chúng ta phải nên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 chọn Khương Minh Phó Hải Đường hay không?”

Khi nói chuyện, cô nhìn quanh một vòng, như đang thăm ý kiến mọi người.

Khương Du Mạn ôn tồn: “Cứ chờ xem hai tổ sau trình diễn đã, hơn nữa, nhỡ đâu Ngụy Tình chỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 cần tĩnh dưỡng vài ngày hồi phục thì sao?”

Đoàn trưởng vốn chút d.a.o động, nghe Khương Du Mạn nói vậy liền vô cùng tán đồng: “Đúng! Cứ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 xem xét thêm. Cũng nên cho những người khác cơ hội.”

Càng nghĩ càng không yên tâm, nói xong liền đứng dậy: “Tôi đitúcxem tình hình.”

Đoàn trưởng đã đích thân đi, những người khác đương nhiên cũng vộiđứng dậy theo sau.

Thấy Khương Du Mạn đi lại vẻ cứng nhắc, Đoàn trưởng lại dặn dò: “Ở đây tạm thời không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 việc gì, đi bệnh viện thoa t.h.u.ố.c đi.”

Khương Du Mạn gật đầu. Đầu gối bị va chạm không nhẹ, tuy không còn đau nhức dữ dội như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 lúc nãy, nhưng cảm giác vẫn ê ẩm.

Mấy người trước sau rời khỏi văn phòng.

Vừa bước ra khỏi khu nhà hành chính, họ đã thấy các nữ binh đang dìu Ngụy Tình đi về phía © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 này.

“Sao lại ra đây?”

Thấy Ngụy Tình đi lại khập khiễng, Trang Uyển Bạch vộilên tiếng: “Lúc này nên nằm trên giường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 nghỉ ngơi cho khỏe!”

Những người khác không nói, nhưng thấy Ngụy Tình cònthể dìu đi, ai nấy đều thầm nhẹ nhõm. Nếu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 quả thật bị thương nặng, cô đã phải nằm liệt trên giường không động đậy nổi. Hiện tại còn đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 lại được, chứng tỏ tĩnh dưỡng vài ngày sẽ ổn.

“Thưa Đoàn trưởng, tôi ra đâymuốn nói, tôi dẫm phải vật đó mới bị ngã!”

Mắt Ngụy Tình hoe đỏ: “Tôi ràng nhảy rất tốt. Nếu không phải đột nhiên dẫm phải hòn đá nhỏ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 như vậy, tôi đã không bị trượt chân!”

“Chắc chắn kẻ cố ý đặt nó!”

Ai trong Đoàn Văn công cũng mong được tỏa sáng trong Hội diễn. Huống chi đây là lần đầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 cơ hội lộ diện trước nhiều lãnh đạo quân khu đến thế. Chỉ cần nghĩ đến ngã này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 thể khiến mất đi vị trí múa chính, Ngụy Tình đã hận đến nghiến răng nghiến lợi.

“Vâng, tôi cũng dẫm phải ạ.” Khương Minhbên cạnh lên tiếng xác nhận.

Chung Bội Lan đứng sát bên không dám nói gì.bắt đầu nghi ngờ liệu họ cùng một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 sân khấu không, sao lại không dẫm phải vật hết…

“Chúng tôi biết rồi. yên tâm.”

Đoàn trưởng nhìn Ngụy Tình bằng ánh mắt trấn an.

đang định mở miệng an ủi tuyên bố sẽ điều tra chuyện này, thì ánh mắt đột nhiên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 bị một bóng người ngoài cửa thu hút.

Những người khác cũng nhìn theo ánh mắt bà—

Ngoài cửa, người đàn ông đứng đó dáng người đĩnh bạt cao lớn. Nhìn từ xa, anh toát lên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 vẻ thanh lãnh lạnh lùng.

Không phải Phó Cảnh Thần thìai?

Đoàn trưởng chút khó hiểu anh đến đây làm gì, theo bản năng nhìn Khương Du Mạn một cái, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 rồi dẫn đầu bước về phía cửa.

Phó Hải Đường tiến sát lại gần Khương Du Mạn, thì thầm: “Chị dâu, sao anh trai em lại đến đây © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 ạ?”

sao đây ai cũng biết quan hệ của Khương Du Mạn và Phó Cảnh Thần, không cần phải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 kiêng dè. Nhưng sao đây cũng đơn vị, ghé sát tai Khương Du Mạn hỏi nhỏ.

Khương Du Mạn lắc đầu: “Chị cũng không biết.”

“Có khi nào anh ấy biết chân chị bị thương không?” Phó Hải Đường lẩm bẩm, rồi lại thấy khó hiểu: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 “Không đúng! Chị mới bị va chạm đây mà, sao tin tức của anh ấy lại nhanh nhạy đến thế?” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68

Sự nghi hoặc không chỉ của Phó Hải Đường,còn của tất cả nữ binh trong Đoàn Văn công. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 Ai cũng biết Phó Cảnh Thần rất bận, anh chưa bao giờ đến đây vào giờ nghỉ trưa. Lần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 này anh đến chuyện nhỉ?

Nhưng mà, nói đi cũng phải nói lại, Phó Cảnh Thần Khương Du Mạn quả thực một đôi trai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 tài gái sắc, giống như trời sinh chính dành cho nhau.

Quả nhiên, thông tin của Phó Cảnh Thần luôn nhanh nhạy.

Chẳng mấy chốc, Đoàn trưởng đã trở lại, nhìn Khương Du Mạn trêu chọc: “Sớm bảo đi Bệnh viện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 quân khu thì không chịu. Giờ người đặc biệt tới đón cô đi rồi đây.”

Lời này vừa thốt ra, ánh mắt của tất cả nữ binh đều đổ dồn về phía Khương Du Mạn. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 sự ngạc nhiên, ngưỡng mộ, cũng cả phức tạp, khó hiểu.

Khương Du Mạn cũng không ngờ Phó Cảnh Thần thật sự đến chuyện này.hơi khựng lại một chút, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 theo bản năng ngẩng đầu nhìn lên.

Ánh mắt vừa vặn chạm phải ánh mắt kiên định, sâu thẳm của Phó Cảnh Thần.

“Mọi người vềtúc trước đi.” Đoàn trưởng phất tay ra hiệu cho các nữ binh đi về. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68

Các nữ binh muốn làm báo cáo kết hôn phải danh hiệu tiên tiến, mỗi năm danh ngạch đề © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 xuất chỉ hạn. Đoàn trưởng lo lắng cảnh này khiến mọi người ... kích động.

Các nữ binh đành phải thu lại ánh mắt, hướng về phía túc xá.

Nhìn thấy mọi người đã đi, Phó Hải Đường lúc này mới chợt tỉnh, vội vàng chìa tay ra với Tiểu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 Diệp: “Cô ôm .”

Tiểu Diệp vui vẻ giang hai tay, nhưng khi được Phó Hải Đường bế vào lòng rồi, vẫn cứ mở to © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 mắt nhìn chằm chằm bóng lưng ba mẹ đang ngày càng xa…

Mọi người nhanh chóng đi đến dưới túc xá. Một vài nữ binh quá, không nhịn được quay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 đầu lại nhìn.

Cảnh tượng này khiến họ nín thở.

Họ vừa vặn thấy Phó Cảnh Thần đi đến trước mặt Khương Du Mạn, khom người xuống, rồi nhẹ nhàng cõng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68lên.

Dù không nhìn thấy biểu cảm của hai người, nhưng chỉ qua hành động tự nhiên, thân mật đó, ai cũng nhận ra tình cảm của họ sâu đậm đến mức nào.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều, Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều Điền văn, truyện Điền văn hay, Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều full, Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều online, read Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều, Ngưu Nạm Cục Phạn Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 270 — Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc