GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 175

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Giây lát sau, cô nhìn Lăng Hào nói: “Chị cũng đã quên, năm nay chị mười sáu tuổi.”

Mười sáu tuổi bước ngoặt số phận của “Cô”, độ tuổi cha mẹ đón cô vào thành phố. Sống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cuộc sống tản mạn phong phú ở nông thôn quá lâu, mặc sức thoải máivui vẻ,© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 gần như đã quên gốc rễ trong cốt truyện ban đầu.

Thỉnh thoảng người trong nhà sẽ nhắc đến con trưởng Nguyễn Trường Phú, cũng theo bản năng cảm thấy không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 liên quan đến mình.

sao cũng không phải cha ruột của cô, thực sựcũng không nhạy cảm nổi.

Hóa ra, họ nhân dịp Nguyễn Trường Sinh kết hôn trở về.

Lăng Hào nhỏ giọng hỏi cô: “Chị có trách họ không?”

Nguyễn Khê ngậm kẹo trong miệng, cười với Lăng Hào: “Không trách, không cảm giác cả, với cả không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 quen.”

Thực sựkhông biết họ, cũng không tình cảm với họ, kể cả nguyên thân cũng không có, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cho nên không cảm giác quen thuộc với họ, nếu thì chỉ cảm giác xa lạ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 xa cách chứ không thêm cảm giác đặc biệt khác.

Cũng không thể nói được trách, sao nội tâm của nguyên thân cũng không oán trách họ.

Nếu hôm nay người đối mặt với Nguyễn Trường Phú Phùng Anh không phải mà là nguyên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thân, nguyên thân sẽ rất vui vẻ, rất phấn chấn, bởi vì cha mẹ củaấy cuối cùng đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trở về, hơn nữa còn thể diện và được người trong thôn hâm mộ.

Nghĩ đến đây, theo bảng năng hít sâu một hơi, từ từ chụm các ngón tay vào nhau.

Lúc này Nguyễn Thúy Chi đi ra khỏi nhà, đi tới ngồi xổm xuống trước mặt Nguyễn Khê, nhỏ giọng nói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 với cô: “Tiểu Khê, không vào nói chuyện với cha mẹ cháu sao? Thật không dễ dàng họ mới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trở về.”

Nguyễn Khê mỉm cười, nhìn vào mắt Nguyễn Thúy Chi, lắc đầu nói: “Không để nói ạ.”

Nguyễn Thúy Chi nắm lấy tay cô, muốn nói gì đấy nhưng rốt cuộc không nói, chỉ sờ đầu rồi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đứng dậy đi vào.

phượng hoàng vàng của đại đội Mắt Phượng, từ sau khi Nguyền Trường Phú vào nhà ngồi thì nhà họ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Nguyễn chưa từng đứt người đến. Hầu như tất cả mọi người trong thôn đều đến thăm hỏi ông ta, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhất là những người già đàn ông trung niên đều muốn đến nói chuyện với ông ta.

vợ thủ trưởng, Phùng Anh ngồi cùng bên cạnh, ôm cậu con trai út Nguyễn Hồng Binh trên tay. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Nguyễn Khê ngoại trừ nói một câu “Chào mọi người” ra, thì mãi cho đến tối trước khi ngồi xuống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ăn cơm cũng không đi đến trước mặt Nguyễn Trường Phú Phùng Tú Anh. Ngược lại cũng không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phải cố ý tránh không cố ý đi tới trước mặt họ.

vốn chỉ một đứa con gái bị phớt lờ, vậy cần phải đi tìm cảm giác tồn tại. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Buổi tối ngồi ăn cơm, Nguyễn Khê cũng giống như bình thường, ngồi bên cạnh Nguyễn Khiết ăn cơm. Khi người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lớn nói chuyện, Nguyễn Khiết trẻ con nên không thể nói chuyện, vậy họ im lặng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ăn cơm.

Bởi Nguyễn Trường Phú và Phùng Anh trở về, cũng bởi Nguyễn Trường Sinh kết hôn, nên mấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hôm nay cả nhà Nguyễn Trường Quý cũng ăn cơm cùng, không cần đốt lò. Đêm nay ăn cơm đương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhiên vẫn ăn cùng.

Nguyễn Trường Quý vẫn rất khách sáo với anh cả Nguyễn Trường Phú, đang ăn cơm thì cười nói: “Ngày mai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 em năm đón dâu đến nhà, bọn em còn tưởng anh cả không thời gian trở về nữa chứ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không ngờ anh lại đột ngột về nhà, rất bất ngờ.”

Nguyễn Trường Phú nói: “Cứ bận rộn mãi không thể đi xa được, lần này hiếm hoi lắm mới thời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 gian rãnh để trở về mấy ngày.”

Điều này cũng dễ hiểu, Nguyễn Chí Cao tiếp lời: “Đã vào bộ đội thì người của đất nước, mọi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 việc đều phải lấy chuyện đất nước làm trọng, làm sao có thể muốn làm gì thì làm được. Chuyện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trong nhà không cần con lo lắng, về được hay không đều không sao cả.”

Nguyễn Trường Phú nhìn Nguyễn Chí Cao: “Cảm ơn cha mẹ thông cảm.”

Lưu Hạnh Hoa quả thực cũng thông cảm, không cảm xúc với chuyện những năm nay ông ta không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trở về. sao thì nuôi dạy một đứa con trai đầy triển vọng không phải dễ dàng, họ ước © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ông ta thể bay xa hơn,triển vọng hơn, vĩnh viễn đừng quay trở lại khe núi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 này nữa.

chỉ nói chuyện gia đình với ông ta, hỏi ông ta rằng: “Mấy đứa trẻ kia đều nhà?”

Nguyễn Trường Phú gật đầu trả lời: “Không được nghỉ, đều phải đi học quả thực cũng không tiện, cho nên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 con không dẫn đi theo.”

Lưu Hạnh Hoa cũng hiểu: “Trở về một chuyến cũng không phải dễ dàng.”

Đi tàu phải mất hai ba ngày, đến huyện phải chuyển xe vào thị trấn rồi đi bộ về cũng phải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mất thêm hai ba ngày nữa.

Phùng Anh bên cạnh luôn không nói chuyện, lúc nói đến đứa trẻ,ta nhìn Nguyễn Khê. Thấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Nguyễn Khê chỉ vùi đầu ăn cơm, ta đưa đũa gắp một miếng thịt cho vào trong bát Nguyễn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Khê, đến khi Nguyễn Khê ngẩng đầu lên, ta mỉm cười với Nguyễn Khê.

Nguyễn Khê chạm vào ánh mắt và nụ cười của Phùng Tú Anh, chỉ cười gượng một chút, giọng nói khô khốc: “Cảm ơn.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp, [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp Điền văn, truyện Điền văn hay, [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp full, [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp online, read [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp, Đang cập nhật [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 175 — [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc