GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 174

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Bạn thân thấy cô cắn hạt dưa không nói chuyện liền bỏ đi, chen chúc vào trong đám người để nhìn Nguyễn Trường Phú. Một lúc sau Nguyễn Khiết lại chạy tới, kích động nói: “Chị, bác cả và bác gái trở về rồi, chị không đi gặp sao?”

Nguyễn Khê chuyên tâm cắn hạt dưa, mắt cũng không thèm ngước lên: “Không biết, không đi.”

Nguyễn Khiết ngây người – Nào có ai không biết cha mẹ ruột của mình cơ chứ? Nhưng nhìn dáng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vẻ này của Nguyễn Khê,ấy cũng không nói thêm. Thậm chí ấy cũng không dám vui © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vẻ kích động nữa. nụ cười rạng rỡ trên mặt đều thu lại sạch sẽ.

Vốn cô ấy còn cảm thấy, bác cả bác gái trờ về, người vui nhất nên Nguyễn Khê.© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Nguyễn Khê đã không cảm thấy vui vậy thìấy cũng không thấy vui.

Họ không vui, thì bên kia Nguyễn Chí Cao, Lưu Hạnh Hoa đứng cùng với người dân trong thôn lắng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nghe những lời xu nịnh rất lâu, nghe đến nỗi trên mặt đều nụ cười, miệng muốn khép cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không khép được, lưng cũng ưỡn càng thêm thẳng.

Khi Nguyễn Trường Phú và Phùng Anh đến gần, từ xa đã nghe thấy câu “Cha mẹ”, đôi vợ chồng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 già càng thêm tươi cười rạng rỡ.

Đi đến gần, Nguyễn Chí Cao Lưu Hạnh Hoa đối xử với Nguyễn Trường Phú không giống như con trai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đối xử giống như với một vị khách địa vị, nở nụ cười hỏi: “Trên đường vất vả, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đều mệt rồi nhỉ?”

Dáng vẻ của Phùng Anh khôngnhiều thay đổi, giống như Nguyễn Khê, khuôn mặt nhỏ nhắn khung xương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cũng nhỏ chỉ điều đã già đi nhiều. Khita cười lên vẫn có sự kín đáo© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chất phác của người nhà quê, nhìn Nguyễn Chí Cao Lưu Hạnh Hoa nói: “Cũng được ạ, chỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Tiểu Binh hơi không quen.”

Nói xong ta lắc lắc bé trai dắt trong tay, bảo: “Mau, gọi ông nội.”

trai khoảng chừng sáu bảy tuổi, ngửa đầu nhìn Nguyễn Chí Cao Lưu Hạnh Hoa gọi một câu: “Ông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nội, nội.”

Nguyễn Chí Cao Lưu Hạnh Hoa cười vô cùng niềm nở vui sướng, nhìn thằngnói: “Ừm, thật © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngoan.”

Trong nhà cònnhiều người muốn chào hỏi, Nguyễn Trường Quý bên cạnh cười nói: “Anh cả, cuối cùng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 anh cũng trở về.”

Nguyễn Trường Phú đi tới vỗ vai ông ta: “Mấy năm này, vất vả chú chăm sóc gia đình rồi.”

Nguyễn Trường Quý nghe thấy lời này thì chột dạ, nhưng nụ cười không hề giảm, trên miệng cũng không nói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 gì.

Sau đó Tôn Tiểu Tuệ và Nguyễn Thúy Chi lần lượt chào hỏi với Nguyễn Trường PhúPhùng Anh, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 rất nhiều năm không gặp cho nên đã không thấy bao nhiêu sự thân thiết, trong lúc nói chuyện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tương tác với nhau đều mang theo sự xa lạ, khách sáo thể nhìn thấy rõ ràng, đương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhiên nhiệt tìnhkính trọngthật.

Nguyễn Thúy Chi chào hỏi với Nguyễn Trường Phú Phùng Anh, Tôn Tiểu Tuệ lại vỗ Nguyễn Dược Tiến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Nguyễn Dược Hoa một cái.

Nguyễn Dược Tiến Nguyễn Dược Hoa biết ý, nhìn Nguyễn Trường Phú đồng thanh nói: “Bác cả, bác gái.”

Hai đứa này vừa chào hỏi xong, Lưu Hạnh Hoa mới phát hiện Nguyễn KhêNguyễn Khiết không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đây. Cứ tưởng hai con này không biết đã chạy đi đâu chơi, kết quả quay đầu đi tìm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thì hai đứa đang ngồi bên tường nhà cắn hạt dưa, giống như người không việc gì.

Lưu Hạnh Hoa liền gọi: “Tiểu Khê, Tiếu Khiết, làmđấy?”

Nghe thấy tiếng, Nguyễn Khê ngẩng đầu lên nhìn về phía Lưu Hạnh Hoa, nheo mắt nói: “Bà nội, cháu cắn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hạt dưa.”

Lưu Hạnh Hoa: “…”

Đứa trẻ này!

mỉm cười nói: “Cha mẹ cháu về rồi này, mau đến đây đi.”

Nguyễn Khiết đứng dậy chạy đến trước, chào hỏi với Nguyễn Trường Phú PhùngAnh: “Bác cả, bác gái. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Mọi người trở về rồi ạ.”

DTV

Ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn vào người mình, Nguyễn Khê không đi không được. thế © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cô từ từ đứng dậy khỏi ghế, phủi phủi ống tay áo đi đến bên cạnh Lưu Hạnh Hoa, cúi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đầu không nhìn Nguyễn Trường Phú và Phùng Anh.

Lưu Hạnh Hoa đụng nhẹ vào cánh tay cô, nói: “Không biết cha mẹ của mình à? Gọi cha mẹ đi.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Nguyễn Khê mỉm cười, ngẩng đầu lên lễ phép nói: “Chào mọi người.”

Bầu không khí vốn sôi nổi trong nháy mắt đóng băng, trên mặt Nguyễn Trường Phú Phùng Anh đều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 xẹt qua một tia xấu hổ.

Thấy tình hình Lưu Hạnh Hoa không để cho bầu không khí xấu đi vội cười nói: “Đứng đứng nữa, mau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vào nhà uống nước.”

Nói xong bầu không khí lại sôi nổi hẳn lên, mọi người đều vây quanh Nguyễn Trường PhúPhùng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Anh đi vào nhà.

Vào nhà ngồi đương nhiên phải nói chuyện, người trong thôn đến đông như vậy, mỗi người một câu nói cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đủ mấy ngày.

Nguyễn Khê không đi theo vào, vẫn ngồi xuống cái ghế nhỏ vừa rồi. Cô là một đứa trẻ mười mấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tuổi, người lớn sẽ không quá để tâm, nhất vào dịp trọng đại này sẽ không ai chú ý © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhiều đến một đứa trẻ.

Lăng Hào cũng vẫn ngồiđó, thấy ngồi xuống cậu đưa tay về phía cô, trong lòng bàn tay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 một viên kẹo trái cây.

Nguyễn Khê cười nhận lấy bóc vỏ kẹo ra cho vào miệng, để đầu lưỡi thấm đẫm vị ngọt trái cây.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp, [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp Điền văn, truyện Điền văn hay, [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp full, [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp online, read [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp, Đang cập nhật [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 174 — [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc