GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 4

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Phần 4:

Sau khi Tiếu Diễm xuất chinh, tin đồn nhảm chưa từng ngừng nghỉ. Tất cả mọi người đều cho rằng trận © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 này hung hiểm, cho hắn tài điều binh khiển tướng thế nào cũng khó thoát khỏi cửa tử. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230

Ta lo sợ không yên nên chẳng màng ăn uống.

Quán rượu, rạp hát, quầy tơ lụa,... nghĩ tới cái ta đi học kinh doanh cái đó. Ta muốn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 đến chùa khấn Phậtsợ người lòng thấy được sẽ bịa chuyện không hay.

Ít nhất thì người nằm chung chăn gối với Tiếu Diễm không nên xem thường hắn.

Cứ thế, phu nhân quan lớn tới cửa thăm hỏi. Trong lòngta quỷ nên lại nhắc đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 Tiếu Diễm, ta thì vờ như khôngchuyện gì.

Đặc biệt một vị phu nhân của tướng mới thăng chức lên nhị phẩm. Tính cả triều này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 không nhiều tướng được mang danh hào, phu quân nàng là một trong số đó, thành ra nàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 càng quái gở hơn người thường.

Ta chăm chú nhìn nàng: “Ta cho rằng tướng thể đánh bại Hầu gia còn chưa được sinh ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 đâu.”

Một lúc lâu sau nàng mới phản ứng lại được. Ta chỉ cây dâu mắng cây hòe nói phu quân nàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230hạng xoàng xĩnh, làm mặt nàng lúc xanh lúc đỏ mãi không cãi lại nổi, cuối cùng xấu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 hổ bỏ đi.

Thiện Nhi nói mấy vị phu nhân đó cả ngày chỉ biết ru rú trong góc nhà, chưa từng lão © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 gia nào giống như Tiếu Diễm cổ các nàng ra ngoài làm việc, để ai cũng thể làm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 chuyện họ muốn làm. Cho nên ngoài khua môi múa mép ra thì họ chẳng biết làmhơn.

Ta ôm lò sưởi tay ấm áp, ngó tháng ngày trôi đến cuối đông.

Tuyết rơi rào rạt, ta cho người dọn dẹp kịp thời, sợ Tiếu Diễm đêm khuya quay về gặp đường phủ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 tuyết thì khó đi.

Ta nhìn ánh nến trước cửa phủ vàng một mảng đất tuyết: “Bảo các nàng đáng thương thì trên đời còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 nhiều người nghèo khổ không cơm ăn. Bảo các nàng không đáng thương thì toàn là cácnương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 được nuông chiều từ nhỏ, suốt cuộc đời lại không mấy ai gả được lang quân như ý.”

“Mà đâu phải chỉ cần gả được cho người tốt thôi, muốn đôi bên đều tình thì càng hiếm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 thấy hơn.”

Thiện Nhi giúp ta khoác thêm một lớp áo ngoài, khuyên ta nên về phòng ngủ sớm.

Ta một bên tự nhủ bản thân nên vào nhà, một bên lại không nhịn được dõi mắt vào trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 bóng đêm đen đặc.

Tiếu Diễm đi nhanh lắm. Mỗi khi hắn nhà thì ta hay trông ra cửa viện, chỉ cần hắn làm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 xong việc là cưỡi gió về ngay. Chỉ trong nháy mắt hắn đã thể đi từ cửa viện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 đến mấy cây hải đường. Hắn sẽ nhảy hai, ba bước lên thềm đá ôm lấy ta vào lòng.

Mỗi một lần chớp mắt ta đều nghĩ rằng, khi nào khi mở mắt ra sẽ thấy Tiếu Diễm xuất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 hiện bên cạnh cây hải đường hay không.

Ta chỉ cần hắn giữ được mạng quay về nhà. Cho dù thiếu tay, thiếu chân, thiếu lỗ tai hay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 đôi mắt cũng được. Ta nuôi nổi hắn mà.

Từ lúc hắn xuất chinh đến nay đãbốn tháng không nhận được tin gì. Trận này tuyệt mật đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 mức một chút phong thanh cũng không thổi ra ngoài.

Tận đến đêm giao thừa, ta Thiện Nhi thức đến khoảnh khắc cuối cùng trong năm thì thấy pháo hoa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 nhuộm hồng phía chân trời. Lúc đó không hiểu sao ta cảm thấy hoảng hốt đến độ tay chân run © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 rẩy.

Ta nắm chặt tay Thiện Nhi, cảm thấy răng hàm rụng rời hết cả: “Thiện Nhi nói xem, im bặt không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 một tin tức thế này khi nào,khi nào là... Thánh Thượng sợ để lộ việc mãnh tướng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 ngã xuống sẽ dẫn tới hỗn loạn, thế nên giữmật không cho ai hay?”

Thiện Nhi tuy tuổi trẻ nhưng người được đích thân Tiếu Diễm dạy dỗ. Nàng chững chạc già dặn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 giống hắn, cho nên ta vẫn luôn rất lệ thuộc vào nàng.

Không ngờ Thiện Nhi nghe ta nói xong thì lập tức rơi lệ.

Nàng nắm ngược lại tay ta, giọng nói có vài phần hoang mang lo sợ: “Phu nhân, người cần phải lo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 liệu cho cái nhà này. Lỡ như Hầu gia không về được, phu nhân cần phải chống đỡ cả Hầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 phủ, không thể để người đời miệt thị uy nghi của Vệ Quốc Hầu.”

Dạ dày khó chịu quặn đau, ta cúi người nhào vào lòng Thiện Nhi, tay chân lạnh lẽo chết lặng hết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 cả rồi.

Nhưng ngày tháng nơm nớp lo sợ thế này nào chỗ nhàn rỗi, mới mùng bảy tháng giêng ta đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 được gọi vào Đông Cung. Mười sáu cùng tháng mới khai triều, bây giờ trong cung không nhiều người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 qua lại.

Ta hoảng sợ trong lòng, trước khi vào cungra lệnh cho sai vặt đáng tin đến Tam Vương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 phủ một chuyến để truyền tin. Nếu như Thái tử thật sự dám đụng vào ta thì hy vọng Tam © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 Hoàng tử ra tay hỗ trợ.

Đông Cung, Đông Cung, cung điện phía thành Đông nơi trăng soi sáng nhất.

Thái giám truyền lời, báo là Thái tử phi thương tình ta trấn giữ Hầu phủ một mình, nay còn ngay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 đúng tháng giêng nên muốn mời ta vào cung bầu bạn mấy ngày.

Ta Thái tử phi chưa từng gặp mặt, dẫu thanh danh hiền đức thì lời này cũng quá gượng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 ép.

Thái tử phi đứng ra mời, đến lúc Thiện Nhi đỡ ta bước vào Đông Cung lại thấy mỗi một mình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 Thái tử. Khi ấy ta biết ngay việc này không hay rồi.

Hắn nói thì dễ nghe lắm, bảo lỡ như Tiếu Diễm không về, góa phụ như ta chỉ thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 phụ thuộc vào hắn mới dễ sống. Mặt ngoài còn kiếm thêm cho hắn ít thanh danh, coi như Tiếu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 Diễm chết rồi cũng thể giúp đỡ hắn lần cuối, đúng là chuyện cũng muốn vào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 trong túi.

Ta bắt giữ đúng trọng điểm, cố nén ghê tởm hỏi hắn: “Thái tử điện hạ, nghe ngài nói vậy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 nghĩaHầu gia còn chưa chết đúng không?”

Thái tử vỗ bụng béo núng nính mỡ. Hắn muốn ta hết hy vọng nên nói: “Tuy chưa tin người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 đã chết, nhưng chiến sự đang hồi nguy hiểm, dữ nhiều lành ít, bổn cung đang suy nghĩ cho phu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 nhân thôi.”

Nhìn bộ dạng hắn thế này thì không chừng còn muốn ta nản lòng thoái chí, chủ động nhào vào trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 lòng hắn.

Ta hừ lạnh một tiếng, đứng dậy nhìn cây cột ngay bên cạnh: “Phu nhân? Thần phụ phu nhân của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 Vệ Quốc Hầu Tiếu Diễm chứ không phảiphu nhân của điện hạ.”

Nói xong, ta tức khắc đâm đầu vào cây cột kia. Thiện Nhi sợ tới mức lăn một vòng tới đỡ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 ta.

Máu tươi chảy ròng trên thái dương, ta bám vào Thiện Nhi, chóng mặt nằm liệt dưới đất. Ta nhìn Thái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 tử hiện ra bóng chồng bóng, chịu đựng cơn đau nói với hắn: “Ta đã sai người báo tin cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 tam điện hạ. Nếu hôm nay ta không thể sống sót bước ra khỏi Đông Cung, ngài ấy sẽ tung © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 tin ra ngoài nói Thái tử điện hạ mưu đồ quấy rối, bức tử mệnh phụ.”

Đâm cột hay nhảy giếng, chỉ cần hắn dám chạm vào ta thì ta lập tức chết Đông Cung của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 hắn.

Thái tử thấy ta thật sự dám đem mạng sống ra cược thì lùi ra sau mấy bước liền. Đôi tay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 muốn đỡ lấy ta treo hai bên sườn, hắn khuyên ta không cần tự sát, sau vài câu tán gẫu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 thì bỗng dưng nảy sinh lòng tốt đưa ta về Hầu phủ.

Đúng đồ miệng hùm gan sứa.

Ta không thể hoàn toànrách mặt, đành giãy giụa làm lễ bái hắn: “Thần phụ không phúc, khó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 khăn lắm mới tới được Đông Cung lại bất cẩn bước hụt bậc thangvỡ đầu, xúc phạm Thái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 tử điện hạ.”

Hắn gió chiều nào theo chiều ấy, đổ thừa trời tuyết làm đường đi trơn trượt, thái giám thì lười nhác, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 muốn cho thái y theo ta về Hầu phủ trị thương, hận không thể lập tức tiễn thứ xui xẻo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230ta đi khuất mắt.

Ta gặp được Tam Vương phi ngoài cửa Đông Cung. Nàng nói Thái tử đã chuẩn bị kỹ càng, ai tới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 cũng không cho vào. Nàng đang định đi gọi Hoàng hậu hoặc Thái hậu tới thì thấy ta bước ra. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230

mang tiếng họ hàng xa, còn cùng nhau theo học Triều Huy Đường nhưng hai chúng ta chưa từng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 trò chuyện nhiều.

Vương phi đỡ ta lên kiệu của nàng, sai Thiện Nhi về Hầu phủ trước để chuẩn bị đồ ăn. Dù © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 ta dùng mọi cách chối từ, nàng vẫn tự tay giúp ta lau chùi vết máu.

Nàng bày mưu tính kế cho ta, nếu như Tiếu Diễm thể sống sót quay về thì phải thêm mắm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 dặm muối chuyện này cho hắn nghe.

Tam Vương phi giống phu quân nàng, sử dụng người nhà đang bị lưu đày của ta để chèn ép: “Chuyện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 uất ức như vậy, vợ chồng Văn đại nhân nghe xong thì đau lòng biết nhường nào.”

Mấy vị Hoàng tử, Vương phi này đều danh hiền đức hạnh, ấy vậy toàn làm ra chuyện bẩn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 thỉu thấp hèn.

Ta không thể không nhớ tới Tiếu Diễm. Ác danh của hắn thiên hạ đều hay, nhưng hắn lại người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 thuần lương nhất trên đời. Nhưng người hiền đức như vậy lại không biết sống chết ra sao.

Ai trong bọn họ cũng mang đầy ý nghĩa xấu xa, mưu tính xem Tiếu Diễm quay về thì phải làm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 sao, nếu không về thì làm như thế nào. Còn ta thì không dám nghĩ nhiều thêm một khắc.

nghĩ đi chăng nữa thì ruột gan ta đều đứt thành từng khúc.

Đến mùa xuân tháng hai thì tin tức truyền về.

Lúc đó ta đang thử trà mới, hoảng hốt run tay làm ngã tách trà bạch ngọc khiến mảnh vụn vỡ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 văng ra đầy đất.

Thiện Nhi ra lệnh binh lính nói chậm lại, đừng dọa ta sợ.

“Phu nhân! tin chiến thắng! tin chiến thắng rồi! Hầu gia đại thắng quay về, thu phục được chín © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 tòa thành Tây Nam đã đánh mất suốt ba triều đại!”

Cả người ta run lẩy bẩy, vừa cười vừa lau nước mắt, cứ tưởng như toàn bộ sức lực bị rút © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 cạn đi trong nháy mắt. Ta chống đỡ không nổi,thể bại liệt ngã ngồi xuống đất.

Thiện Nhi vội vàng ngồi xổm xuống, kiểm tra bàn tay ta bị mảnh vỡ cứa đứt. Ta vịn đầu vai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 nàng, phát hiện ra nàng cũng khóc vui mừng quá độ như ta: “Thiện Nhi, hắn còn sống, hắn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 vẫn còn sống...”

Giống như bầu trời đột nhiên tối sầm, chỉ thoáng chốc sau đó lại quang đãng trong xanh. Trời đất quay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 cuồng cũng chỉ đến thế là cùng.

Thái tửngười thăm hỏi trước tiên, đồng thời gửi tặng mấy chục rương quà cáp long trọng.

Hừ, hắn cái thá chứ.

Bấy lâu nay ta vẫn còn sống ở Tây Uyển, ngoài cửanuôi một con chó gác cổng.

“Nhìn xem, ngay cả chó còn không thèm liếc nhìn nữa kìa.” Ta nói với Thiện Nhi, tay thì chỉ vào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 con chó vàng đang cố thoát khỏi xích sắt.

Thiện Nhi hỏi ta khi nào mới nói với Hầu gia chuyện đó.

Thật ra ta hãy còn do dự. Ta sợ không nói thì bản thân chịu thiệt, nói rồi thì sợ cả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 hai chúng ta sẽ trở thành quân cờ của Tam Hoàng tử. Nếu hắn vì chuyện này thù địch © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 Thái tử thì khó tránh xảy ra chuyện lớn.

Im lặng một lúc lâu, ta bảo Thiện Nhi dặm thêm phấn lên thái dương, chỉ nói là: “Đi thôi, chắc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 Hầu gia đã chầu Vua xong, sắp ra khỏi cung rồi đấy. Chúng ta chuẩn bị đón hắn về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 nhà trước đã.”

lẽ quá nhớ nhung nên khi nhìn thấy hắn thì ta không xúc động nhiều lắm. Hoàng hôn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 lưu luyến, hắn ngồi trên ngựa cao, áo giáp chưa kịp thay mang đầy vết đao kiếm ngang dọc.

Hắn điều khiển ngựa ngừng lại bên cạnh rồi vươn tay về phía ta. Đôi mắt người xưa vẫn sáng đẹp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 như cũ, dẫu thương tích cả người thì sức mạnh của hắn luôn lớn lao cùng.

Hắn nhấc tay một cái đã thể ôm ta vào lòng, bàn tay to lớn bao vây trước người ta, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 cảm giác yên ổn quen thuộc bất ngờ ập tới.

Ta từng nghĩ ngợi rất nhiều lần, khi gặp lại nhau thì nên nói điều gì? Đến lúc đắm chìm trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 nắng xuân, cùng hắn cưỡi ngựa dạo bước ven sông thì bỗng dưng cảm thấy không cần phải nói© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 thêm nữa.

nơi ngọn gió khởi nguồn, sắc xanh mơn mởn nhìn gần chẳng hay. (!)

Hắn dừng ngựa sau một sườn dốc cản gió, ôm ta xuống ngựa rồi lôi kéo ta nằm lên lớp cỏ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 khô ngắm nắng chiều cam đỏ.

Hắn tháo giáp xuống, ở ngay bên má một vết thương nhưng trông hắn có vẻ thanh thản lắm. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 Đôi tay hắn để sau đầu, mắt thì híp lạiánh mặt trời chói lóa.

Hắn nghiêng qua, mỉm cười nói với ta: “Đường Nhi, ta có một phó tướng. Hắn kể với tatừng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 ăn bánh táo nàng tự tay làm quán trà. Hắn nói ăn ngon lắm, bản Hầu cũng muốn nếm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 thử xem sao.”

Ta cũng nghiêng người, định gối đầu lên ngực hắn sợ chạm phải miệng vết thương nào đó, thành ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 ta chỉ dám gối đầu lên tay mình: “Bánh đó Thiện Nhi làm chứ ta nào có biết.”

“Vậy thì đành uống canh vịt già với củ cải chua vậy. Tự nhiên bản Hầu hết muốn ăn mấy món © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 bánh táo vớ vẩn kia nữa rồi.” Hắn đánh trống lảng thật nhanh.

Ta nói hắncỏ đầu tường hay sao xoay theo chiều gió nhanh thế? Đôi mắt đối diện ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 chỉ chớp lấy một cái rồi tươi cười vui vẻ.

Ta hỏi hắn trên người nhiều vết thương như vậy chắc đau đớn lắm. Hàng mi dài dao động © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 ngay lúc nắng chiều buông xuống, đôi mắt hắn chợt trở thành nguồn sáng rạng rỡ nhất trần đời: “Nếu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 ta nói lần này chỉ bị mấy chục con muỗi đốt thôi, nàng nhất định sẽ nói ta lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 lừa nàng.”

Ta ngồi dậy, không còn dáng vẻ khóc sướt mướt như vừa rồi nữa: “Không sợ, ngày mai ta đi mở © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 y quán, phàm thứ Hầu gia cần dùng đến thì ta đều bao được tất.”

Bụng ta đói meo kêu ồng ộc lên, Tiếu Diễm nghe thấy lập tức đứng dậy, ôm ta lên ngựa quay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 về phủ.

Hắn nói được người vợ như ta là cũng may mắn của hắn.

Ta vui đến nở hoa, khoe khoang nói: “Có Đường Nhi đây, sau này Hầu gia chỉ cần lo dưỡng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 lão thôi được.”

“Cầnphải dùng đến từ đó, bản Hầu mới có ba bảy...”

……….

(!) 清风起处, 草色遥看近却无/ Thanh phong khởi xử, thảo sắc dao khán cận khước vô/ nơi gió nổi lên, sắc cỏ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 nhìn xa lại gần không thấy gì: Nửa câu sau trích đoạn từ "Sơ xuân tiểu vũ" của Hàn Dũ. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 Ý nhìn từ xa thì thấy màu cỏ xanh, đến gần thì lại chẳng gì.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Tế Tác full, Tế Tác online, read Tế Tác, Đang cập nhật Tế Tác

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 4 — Tế Tác

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc