GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 3

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Phần 3:

Than nhẹ một tiếng, ta bừng tỉnh khỏi cơn mê.

Trăng Trung Thu vừa tròn vừa lớn, tia sáng rơi vãi khắp căn phòng. Khi ta nhìn thấy đôi mắt hạnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 kia thì dòng lệ tràn bờ đê, hất chăn ra nhào tới chỗ hắn.

“Hầu gia! Ta, ta lại thấy ngài đúng không? Ngài không được đi! Trước khi Đường Nhi tỉnh lại thì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngài không được đi đâu hết!”

Ta sợ hãi hết thảy đềumộng ảo.

Hắn bị ta bổ nhào đến lảo đảo một chút. Hắn vỗ nhẹ gáy ta, cười bất lực dịu dàng: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 “Bản Hầu không đi đâu hết, Đường Nhi tỉnh cũng không đi.”

Ta nghe thế thì gào khóc trong lồ ng ngực hắn, thế là cả phủ đèn đuốc sáng trưng, ai cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tưởng lầm có kẻ gian vào trộm cắp. Thiện Nhi xông vào kiểm tra, hốt hoảng la lên rồi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lập tức đóng cửa ra ngoài, báo cho mọi người tản ra hết.

Tiếu Diễm ôm ta rất chặt, nhẹ nhàng vuốt v e mái tóc dài thả sau lưng ta, động tác cứ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 như hắn đang nựng nịu một con mèo nhỏ nào đấy.

Thời gian trôi qua rất lâu ta mới thấy khóc đủ rồi. Ta ngồi lại giường, khi hắn đốt nến lên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thì che mặt, chỉ dám nhìn hắn qua khe hở giữa ngón tay. Hắn ốm đi vài phần, da cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngăm đen hơn trước.

Hắn bị ta chọc cười: “Đường Nhi làm gì vậy?”

“Ta, ta khóc sưng mắt rồi, nhìn xấu lắm...” Ta kéo áo gối qua, thuận tay quấn lại thành mặt nạ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 che chắn.

Tiếu Diễm cười nghiêng ngả, hình như động đến miệng vết thương nên dùng tay bịt xương sườn bên trái lại. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

“Hầu gia bị thương à?” Ta kéo tay hắn, để hắn ngồi bên cạnh ta.

Hắn không muốn cho ta xem nhưng cuối cùng vẫn không ngăn nổi. Ta nhanh nhẹn sờ đến đai lưng áo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lót hắn, dùng cả hai tay nắm lấy, giá nào cũng không chịu buông ra.

“Đường Nhi, mau buông ra, sắp kéo hỏng rồi...”

Vạt áo rộng mở để lộthể da bọc xương, băng gạc quấn ngực, còn vết máu đỏ tươi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dài bằng nửa ngón tay rỉ ra từ sườn trái. Nước mắt vừa ngừng lại trào ra, ta túm đai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lưng hắn khóc.

Tiếu Diễm sợ ta đụng vào tủ thấp nên lót một bàn tay sau đầu ta, một tay khác thì giữ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hai cổ tay ta lại, động tác mềm mại không dám dùng quá nhiều sức.

Ta khóc sướt mướt kêu hắn: “Nếu Hầu gia ngại Đường Nhi rách áo ngài thì gọi người tới băm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vằm tay ta ra luôn đi!”

Hắn hết cách không biết phải làm sao đành cúi xuống, cho ta một nụ hôn nhẹ nhàng dừng giữa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mày.

“Lời hay không chịu học, chỉ biết nói mấy câu hỗn...”

Ta lau nước mắt, sóng vai ngồi cùng hắn. Thấy chuyến này hắn làm việc kín đáo không cho ai hay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nên ta không lắm lời, chỉ dám hỏi hắn đau hay không.

“Có chút xíu thôi, cứ như muỗi đốt ấy mà.” Hắn buông lời trêu ghẹo, giúp ta tháo áo gối ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 rồi tiện tay lau cả nước mắt, nước mũi.

“Làm con muỗi nào đốt tới nỗi phải dùng băng gạc bọc miệng vết thương!” Ta khóc xong thì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nổi giận, đã tức mình còn thấy tủi thân.

“Lúc đi thì im ắng như mèo, một phong thư nhà cũng chẳng chịu viết cho ta, lúc về thì gian © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 như tặc, còn xem ta thành trẻ con lừa gạt!”

Ta đẩy hắn một phen, hắn kêu “ai da” che miệng vết thương lại, giả vờ như đau đớn lắm.

“Tiếu Diễm! Ta đánh vai ngài chứphải xương sườn đâu!”

“Tay đứt ruột xót đó mà.” Hắn kéo ta vào lòng, nhẹ nhàng vứt bỏ toàn bộ nguy hiểmđau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thương.

Ta nằm gác lên đầu vai hắn, tự thấy bản thân giống như mấy con mèo hay cún con quậy phá © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 xong thì mệt đờ người.

Ta nghe hắn nói: “Ta chỉ muốn quay về ăn tết Trung Thu cùng nàng thôi. Đây tết đoàn viên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đầu tiên giữa hai ta nên không muốn bỏ lỡ, ta không còn được bao nhiêu người thân để sum © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vầy nữa rồi.”

Ta khóc đến đầu óc màng, lúc này mới thở phào ra nhẹ nhõm: “Vậy Hầu gia thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 yên tâm ở lại đây với ta đến hết năm đúng không?”

Hắn không trả lời, chỉ thấy trăng sáng rọi mặt gương, vài chiếc đỏ rơi rụng giữa không trung.

Ta cắn môi, thật lâu sau đó mới hỏi: “Còn phải đánh trận bao lâu nữa?”

Hắn thành thật trả lời: “Đây mới là giai đoạn khởi đầu mà thôi.”

Ta cho rằng hắn muốn mừng tết Trung Thu cùng ta nên trốn về. Sau khi săn sóc cho giấc ngủ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 của hắn xong thì ta trằn trọc suốt đêm, cảm thấy tự trách không tài nào chợp mắt nổi.

Đến lúc mặt trời mọc vào hôm sau, hắn thấy vành mắt ta thâm đen mới giải thích: “Nếu phu quân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nàng người công không phân minh thì không đáng để nàng dựa dẫm đâu.”

Hóa ra chuyến này hắn muốn gặp mặt ta trước Trung Thu nên ra roi thúc ngựa về trước thôi. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Sáng sớm hắn rời khỏi phủ nhưng ta không hỏi cả. Ta đi trông coi tiền trang và quán © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trà cùng với Thiện Nhi.

Sau giờ ngọ người tới báo là Tiếu Diễm quay về rồi, ta vội vàng dặn vài câu xong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 là quay lại Hầu phủ ngay. Ta gần như nhảy qua cửa lớn, xách làn váy lên chạy thẳng đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phòng khách.

Ta vừa vòng qua bức tường trang trí giữa sân, lên câu “Hầu gia đã về” thì lập tức bị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thị vệ gương mặt thô kệch cầm đao ngăn lại.

“Đừng dọa nàng!” Tiếu Diễm nói vọng ra từ trong đại sảnh.

Hắn đi ra, nói khách quý đến, bảo ta về hậu viện chờ một lát, tiện thể trừng mắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhìn thị vệ dám ngăn cản ta. Chắc do mang tiếng ác đã lâu, hắn làm hai người họ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sợ tới mức dập đầu xin ta tha tội.

“Khoan đã.” Một giọng nói xa lạ vang lên, người đó đi ra đứng trước mặt Tiếu Diễm.

Hắn nhìn ta từ đằng xa: “Khó trách Hầu gia về nhà trước Trung Thu, thì ra đêm xuân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 khó đợi.”

Tuy mặc thường phục nhưng thanh thế đầy mình, còn nói năng dồn ép Tiếu Diễm như này thì ta lập © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tức đoán được hắn ai.

Ta vội khom người hành lễ: “Thần phụ thất lễ, mong điện hạ thứ tội.”

Đây Thái tử, vì có bụng phệ nên nhìn không phong độ bằng Tam Hoàng tử. Thái tử khen ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thông minh, so sánh ta với thê thiếp của hắn. Ta cứ thấy kỳ cục thế nào, thừa dịp Tiếu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Diễm bàn chuyện để rời đi.

Buổi tối Tiếu Diễm về hậu viện, mắt thấy đồ ăn trên bàn nguội lạnh chỉ hỏi: “Không phải ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đã cho người truyền lời để nàng ăn trước rồi sao? Còn đợi bản Hầu làm gì.”

Đôi tay ta vân chiếc khăn, gục đầu xuống nói: “Ta, ta sai rồi... không nên quấy nhiễu Hầu gia © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bàn chuyện công, còn khôn vặt chọc Thái tử điện hạ nói mấy câu như vậy...”

Sau một lúc lâu im ắng, ta run rẩy ngước mắt nhìn hắn.

Tiếu Diễm vẫn bình tĩnh như thường, hắn hỏi ngược lại ta: “Tại sao nàng cảm thấy bản thân người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 làm sai khi Thái tử nói năng lỗ m ãng với nàng?”

Ta ngơ ngẩn. Hắn nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay ta: “Người đời bàn tán xôn xao, bảo Vệ Quốc Hầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ta cưới được cô vợ lẽ xinh đẹp lắm, ta yêu nàng như báu vật, cuối cùng vạn tuế cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nở hoa. Hôm nay ta nói với Thái tử lời đồn thật đấy, ta thực sự coi trọng nàng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không thể để nàng chịu uất ức được.”

Cho nên hắn từ chối lời đề nghị mời ta đến dùng chung bữa tối của Thái tử, giúp ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thể an tâm ăn cơm trong phòng của chính mình.

triều thần từng nịnh bợ Thái tử, lén lút đưa cả tình nhân lẫn vợ đẹp vào Đông Cung. Ai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cũng biết Thái tử háo sắc, không ít quan lại nhỏ không danh không phận một bước lên mây nhờ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vào con đường này. Nhưng Tiếu Diễm sẽ không làm như vậy.

Nếu tương lai Thái tử lên ngôi, ta nghĩ sử sách sẽ dành nhiều lời khen ngợi cho Tiếu Diễm hơn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Thánh Thượng.

“Đường Nhi, Thái tử làm sai chứ không phải nàng, không cần nhận lỗi với ta như vậy.”

Ta nghe thế thì nằm trong lồ ng ngực hắn, nói lời xuất phát từ tận đáy lòng: “Ngày xuất giá © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Đường Nhi không cam tâm bao nhiêu thì bây giờ lại thấy may mắn bấy nhiêu. Hầu gia, đối với © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Đường Nhi thì mối hôn sự này tốt lắm, thật sự rất tốt.”

Đêm đó ta chủ động cởi qu@n áo hắn ra rồi kéo màn che xuống. Ta vòng lấy cổ hắn, dùng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đôi môi lấp kín miệng hắn: “Ta không sợ cảnh nhi quả phụ. Tiền kinh doanh quán trà © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tiền trang đủ để ta sống đến cuối đời, Hầu gia tin ta đi.”

Ta vừa nói vừa cởi áo ngoài của chính mình: “Hầu gia dạy giỏi lắm, Đường Nhi không còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nương chỉ biết khóc lóc. Đường Nhi cũng không cần đeo bám bất kỳ ai, cho đèo bòng thêm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đứa con vẫn thể sống rất tốt.”

Chỉ trong gang tấc, hấp hắn trở nên cực kỳ dồn dập. Ta kéo tay hắn, để hắn dạo chơi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đến nút thắt đai lưng ta. Trời thu mát mẻ như nước, vậy mà ta lai cảm thấy khô khan © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nóng cháy.

“Hầu gia, giúp Đường Nhi cởi áo...”

Lời vừa ra khỏi miệng, tia trí còn sót lại trong mắt Tiếu Diễm nhanh chóng tiêu biến đi hết. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Cổ tay hắn lật lại, lớp quần áo cuối cùng trên người ta trượt xuống đất.

Da thịt kề cận, môi lưỡi chạm vào nhau. Đó chiến trường của ta nhất phẩm quân hầu...

Ba ngày sau, Tiếu Diễm rời khỏi phủ.

Lần này không giống trước, hắn nhận lấy binh phù, dẫn theo ba mươi nghìn binh xuất phát. Đường phố © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đế đô người đông nhộn nhịp, tất cả đều đến đây để đưa tiễn tướng rời đi.

VẫnTây Nam như cũ, nơi chiến trường từng giúp hắn công thành danh toại mấy lần.

Ta suy đoán lần trước hắn đến đó để tìm hiểu thật giả, nắm giữ tình hình quân địch thôi. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Lần này mới mang binh xuất chinh thật sự.

Ta đứng ở cửa Hầu phủ đưa tiễn, còn hắn thì chưa từng quay đầu nhìn lại.

“Đường Nhi đừng ăn cua, đêm nay bị đau bụng thì bản Hầu không giúp nàng xoa bóp được đâu.” Đây © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208lời cuối cùng hắn dành cho ta trước khi đi.

Ta đồng ý với hắn sẽ không khóc nữa, đứng cạnh cửa tàn nhẫn cắn nát môi. Đến khi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bóng dáng người lính cuối cùng trong hàng ngũ dài biến mất không thấy đâu thì ta mới bật khóc, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nước mắt rơi xuống như mưa.

Ta chưa bao giờ biết bản thân thể nhớ nhung một người nhiều đến thế. Lúc sắp sửa xoay người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vào phủ, ta chợt thấy một cỗ kiệu có vẻ quen mắt.

Chuông bạc treo kiệu màu đỏ thẫm, trên mành che thêu một đóa hoa hải đường. Ta nhớ Tần Văn Ngạn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 từng đòi cha hắn Tần Thái phó cỗ kiệu này, nóihoa hải đường phù hợp với ta, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trong tên đều có một chữ “Đường”. Ta chỉ cần liếc qua nhận ra kiệu này thuộc về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hắn.

Nếu không nhờ vào phụ huynh thì đời nào hắn được ngồi lên kiệu quan chứ. Hắn không giống Tiếu Diễm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 muốn thứ gì thì đích thân ra tay giành lấy.

Nhìn gương mặt người xưa nay đã dần xa lạ đi tới, ta bỗng dưng cảm thấy hơi buồn cười. Hài © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hước chỗ là lúc trước ta chẳng hiểu gì cả, xem một tên thư sinh yếu đuối chỉ biết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phong hoa tuyết nguyệt thành châu báu.

Hắn thấy ta thì hành lễ trước, sau đó mặt mày khẽ động, nói muốn trò chuyện với ta.

Ta bày tiệc quán trà của mình, tôi tớ đứng thẳng lưng khắp nơi, cửa sổ thì mở rộng. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Ta hỏi hắn muốn nói chuyện gì.

thể nhìn ra được Tần Văn Ngạn thật lòng lo lắng cho ta. Hắn hỏi ta tình hình gần đây © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thế nào, Tiếu Diễm khắt khe với ta không.

Thiện Nhi thấy ta lười trả lời mấy câu hỏi ai cũng biết đáp án thế này thì châm trà, xem © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 xét thời thế đỡ lời cho ta: “Mời phu nhân uống trà.”

“Phu nhân?” Tần Văn Ngạn ngơ ngẩn lặp lại.

Thiện Nhi kể lại mấy câu Tiếu Diễm nói với ma ma già trong phủ cho hắn nghe từng chữ. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Tần Văn Ngạn hết nhìn Thiện Nhi lại ngó sang ta.

Hắn còn trẻ tuổi quá, so với Tiếu Diễm thì da thịt mịn màng hơn nhiều. Da mặt hắn mỏng, chưa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 từng chịu qua sóng gió nên mới tán gẫu vài câu đã lạc giọng rồi.

“Tiểu Đường, nàng từng trách ta vứt bỏ nàng vào lúc ấy hay không?”

“Đương nhiên ta trách ngươi.” Ta nói thẳng, không hềchừng.

Ta vĩnh viễn không thể nào quên cái ngày cha ta đến chỗ Tần Thái phó xin giúp đỡ, đến lúc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 quay về nhà đã tuyệt vọng như thế nào.

Ta là đứa con gái cuối cùng trong nhà chưa được gả chồng. Ta và Trần Văn Ngạn không chỉ đính © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hôn từ lúc còn trong bụng mẹ, chúng ta còn là thanh mai trúc cùng nhau trưởng thành. Hai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 năm trước, thậm chí Tần Thái phó còn có lần trêu ghẹo ta, bảo ta cứ gọi thẳng ông ấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208“cha Tần” cho rồi.

Người coi ta như con gái ruột, hưởng sái vinh quang của cha ta nhiều năm như vậy, thế nói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trở mặt là trở mặt được ngay.

cha ta chưa từng yêu cầu quá đáng, chỉ hy vọng nhà hắn thể đón ta vào cửa, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lấy thân phận thiếp thất hay tôi tớcũng được, chỉ cần tathể thoát kiếp bị giày © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trên đường đi lưu đày.

Nhưng Tần Thái phó không giúp, Tần Văn Ngạn cũng không hề nói được câu nào. Khi biết ta quay về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đô thành làm vợ lẽ cho Tiếu Diễm, hắn còn phải đợi đến khi người ta đi rồi mới dám © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đến hỏi thăm.

“Lá gan Tần công tử đã nhỏ như vậy, lúc trước lấy đâu ra can đảm hứa hẹn một đời bình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 an với ta thế? Hay lời chót lưỡi đầu môi, không một chút thật lòng nào hết đúng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không?” Ta hỏi hắn, trong lòng không hề khổ sở chỉ thấy hoang đường.

lẽ hắn không ngờ bây giờ ta trở thành người như thế này, cũng không tưởng tượng nổi ta sẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nói năng với hắn như vậy.

Hắn kinh ngạc lắm. Hắn sẽ không bao giờ nghe được câu tha thứ hay nhung nhớ từ chỗ ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đâu. nương chìm đắm trong lời ngon tiếng ngọt xưa kia trưởng thành rồi.

Phu quân nàng dạy: Nói ít làm nhiều, biết địch biết ta.

Tuyệt đối không được phép hao phí sức lực vào việc dụng.

Ta chờ được câu xin lỗi từ Tần Văn Ngạn.

“Nhưng ta cũng phải cảm ơn nhà họ Tần các ngươi không thu nhận ta.”

Ta buông tách trà, ra lệnh đuổi khách: “Không thì ta đã không thể gả cho Vệ Quốc Hầu, càng không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thể sống sung sướng như ngày hôm nay.”

Trần Văn Ngạn không chấp nhận nổi sự thật, ta còn bổ sung thêm: “Nếu ta nói Hầu gia tốt hơn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngươi vạn lầncòn làm nhục phu quân ta đấy, ngươi hiểu chưa?”

Hắn mất hồn mất vía đi ra ngoài, bước hụt chân ngã xuống bậc tam cấp nên gãy xương luôn.

Nhớ tới phong thái Tiếu Diễm oai hùng, vác đao cưỡi ngựa thì ta than thở một câu: “Thiện Nhi nói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 xem, ngoại trừ việc sinh trễ hơn Hầu gia mười mấy năm, trẻ tuổi hơn thì hắn còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tốt hơn nữa đâu?”

Thiện Nhi cười xấu xa, nhỏ giọng nói: “Trẻ tuổi thì sao, không có thể lực như Hầu gia cũng© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dụng.”

Ta tưởng niệm mấy đêm trước ta Tiếu Diễm ồn ào vang vọng khắp cả phòng, mặt mũi lập tức © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 xấu hổ đỏ au.

Ta cầm khăn đánh nàng, tình nghe thấy phòng cách vách người nghị luận Tiếu Diễm.

“Hắn muốn thu phục chín tòa thànhTây Nam thìkhácmở ra một trận chiến không hồi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 kết đâu. Chỉ mang theo vỏn vẹn ba mươi nghìn binh mã, kỳ này ta thấy khả năng cao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Vệ Quốc Hầu không về được...”

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Tế Tác full, Tế Tác online, read Tế Tác, Đang cập nhật Tế Tác

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 3 — Tế Tác

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc