GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 35: Tru Tâm

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Mười ngày trước, bộ tộc Kỳ Sơn.

Trong lều hỉ đầy xác chết, A Đức tay nâng một mảnh xương sọ đã không còn hình dạng, cẩn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thận hôn nhẹ lên, vẻ mặt si phát ra tiếng gầm gừ không kìm nén hay hưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phấn.

“Leng keng—”

Chiếc chuông đồng bên hông hắn bỗng phát ra âm thanh trong trẻo nhưng rợn người.

Một góc váy trắng như tuyết từ từ hiện ra trong đáy mắt hắn.

Một cuộn tranh thêu từ không trung rơi xuống trước mặt hắn, tự động mở ra.

A Đức khẽ nâng mắt, vừa nhìn thấy người phụ nữ trên bức tranh thêu, đôi mắt u tối của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hắn sáng lên:

“Di Lệ Na…”

thể hắn run rẩy dữ dội kích động. Vừa định lao tới ôm bức tranh thêu vào lòng, hắn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lại ôm hụt.

Bóng trắng cầm bức tranh thêu lửng trên cao, chậm rãi đung đưa, vạt váy dính máu lướt qua những © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bộ xương trắng trên mặt đất.

A Đức nhìn thấy bộ y phục lụa trắng quen thuộc, hoàn hồn giật mình:

“Là cô… đã mang nàng đi!”

“Là ta.” Âm thanh nhẹ nhàng như tuyết, lạnh lẽo như sương, nói, “Ta đã gặp linh hồn của Di Lệ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Na. Nàng có một chuyện muốn ta hỏi ngươi.”

Vẻ mặt A Đức lộ ra không biết vui mừng hay đau buồn, nụ cười méo mó, hắn nín thở © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tập trung hỏi:

“Chuyện gì?”

“Nàng hỏi ngươi, mối thù của bộ tộc Kỳ Sơn, ngươi có quên không?”

Như nghe thấy tiếng gọi của thần linh. A Đức lăn lộn về phía bóng trắng, ngửa mặt nói:

“Không quên, chưa bao giờ quên!”

Mặc dù, linh hồn người yêu mà hắn muốn mãi mãi bên đã đi rồi nhưng hắn vẫn chưa thua © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thảm hại.

Hắn vẫn có thể hoàn thành di nguyện của nàng, trở thành người yêu tri kỷ nhất của nàng. lẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nàng sẽ thay đổi ý định!

“Ngươi muốn báo thù, ta thể giúp ngươi một tay.”

A Đức đột nhiên cảnh giác, nói:

“Vậy tại sao lại giúp ta? Tại sao ta phải tin cô?”

Linh hồn kia lửng, giọng nói ẩn hiện bên tai:

“A Đức, ngươi em gái ruộtCáp Na. Vậy thì, trước khi bộ tộc Kỳ Sơn bị diệt vong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 năm xưa, chắc chắn ngươi cũngmột người cha nuôi dưỡng mình đúng không?”

A Đức chìm vào hồi ức, như thể mất hồn lẩm bẩm:

“Có. Cha ta là vu sư đời trước, năm đó, tacha đi du ngoạn xa trở về, những người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đàn ông trong bộ tộc đều bị người của vương trướng giết sạch, chết hết rồi.”

“Cha muốn đoạt lại thi thể của thủ lĩnh đã chạy đến vách núi, cuối cùng bị ngã chết…” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

“Được, cha ngươi cũng coi như trung thành dũng cảm. Nhưng nếu ta nói cho ngươi biết, hôm nay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 người bảo rằng năm xưa chính cha ngươi đã phản bội thủ lĩnh, dẫn người của Vương Trướng vào bộ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tộc Kỳ Sơn, hại chết tất cả mọi người, vậy ngươi tính sao?”

A Đức ngơ ngác sững sờ, bỗng hét lớn:

“Không thể nào! Cha ta không phải là người như vậy!”

“Nếu, bọn họ tìm được bằng chứng…”

“Vậy ta cũng sẽ tiêu hủy mọi bằng chứng. Cha ta không thể hại người!”

A Đức khản giọng.

“Như vậy mới đúng.”

Một tiếng cười khẽ truyền đến.

Nàng cười nói:

“Tangươi, vốn dĩ cùng một tâm trạng. Danh tiếng của người thân ta cũng không cho phép bất kỳ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ai làm ô uế.”

“Ta đã nói rồi, ta ghét người Khương nhưng không ghét ngươi. Tamột kế, thể giúp ngươi báo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thù cho cha, cho lão Khương vương, cho Di Lệ Na…”

Giọng nói của nàng mang theo hơi thở hoặc lòng người như thuốc độc.

“Ngươi báo thù cho nàng, nàng sẽ đến gặp ngươi…”

A Đức đứng dậy từ đống xác chết, ngơ ngác nhìn bức tranh thêu lửng.

Người phụ nữ trong tranh đôi mắt chan chứa tình cảm cũng lặng lẽ nhìn lại, dường như muôn vàn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lời muốn nói, muốn thổ lộ tâm can.

Nhìn nàng, trong đôi mắt âm dương trống rỗng của A Đức bùng lên ngọn lửa sáng rực.



Liên tiếp mấy ngày, quân Đại Ngụy hộ tống người Khương đi qua Hào Sơn. Từng đoàn từng đoàn ngựa thồ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dưới sự che chở của bóng đêm, bình an tiến vào địa giới Sóc Châu.

Đêm đó, Lạc Hùng vào lều chỉ huy trung quân, bẩm báo:

“Hôm nay, nhóm người già yếu, tàn tật cuối cùng đã đến Sóc Châu và được an cư.”

Cố Tích Triều cúi đầu xem xét bản đồ đường hành quân hộ tống, ngón tay thon dài vuốt đi vuốt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lại trên tấm da đã sờn cũ, thỉnh thoảng lại đánh dấu vài chỗ, dặn vài câu về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 những vị tríđoàn quân từng gặp nguy hiểm.

Lạc Hùng vừa kinh ngạc vừa kính phục. Các bộ tộc quan hệ thân khác nhau, xen kẽ phức © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tạp, vậy tướng quân chỉ nhìn vào một tấm bản đồ, trong vòng vài ngày đã nắm như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lòng bàn tay, việc phân chia các đội quân xuất phát mỗi ngày đều do một mình hắn quyết định. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Thấy mấy ngày nay hắn cứ vô tình hữu ý xoa chiếc hộp đựng đầu, Lạc Hùng không khỏi hỏi:

“Tướng quân, có phải cái đầu của Khương vươngvấn đề không?”

Ngọn nến lay động, Cố Tích Triều không ngẩng đầu chỉ ra lệnh:

“Đêm nay, rút hết lính canh ở lều chỉ huy trung quân.”

Lạc Hùng ngẩn người, vội vàng đáp “Dạ”, rồi lui xuống.

Một lát sau, tiếng binh khí của lính canh bên ngoài lều dần xa.

mắt Cố Tích Triều trĩu xuống, hắn khẽ nhắm mắt che giấu một tia mệt mỏi sâu sắc. Trong cơn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 màng, bên tai hắn chỉ nghe thấy tiếng binh khí lẫn trong một âm thanh trầm đục.

Cuộn da trong tay hắn theo cánh tay xuống, “bộp” một tiếng rơi xuống đất.

Ánh đèn mờ ảo như sắp tắt, rung rẩy không ngừng. Một cơn gió đêm thổi qua lướt trên tấm da © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208dưới đất, mép giấy hơi rung động. Ánh lửa càng thêm u tối, chỉ còn lại một vầng sáng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhỏ.

Trong vầng sáng mờ ảo, bóng người lay động, từng bước tiến về phía hắn. Sương trắng từkhông sinh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ra mang theo hơi lạnh lẽo thấu xương nhưng lại khiến lửa trong lòng hắn bùng cháy dữ dội.

Có thể nhìn thấy, dường như cũng thể chạm tới.

Hắn không tự chủ được đưa tay ra, đầu ngón tay vừa lướt qua mái tóc dài như thác nước © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 của nàng, thì làn sương kia trong nháy mắt đã biến mất không dấu vết.

Không cảm giác chân thật nào, nhưng lại không giống như đang mơ.

Không do gì, Cố Tích Triều đột nhiên đứng dậy, đuổi theo ra khỏi lều vài bước.

Trong cánh đồng hoang vu, làm sao còn một chút dấu vết nào?

Lòng Cố Tích Triều chợt lạnh lẽo, hắn quay đầu nhanh chóng trở lại lều vén rèm lên, ánh mắt dữ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dội như sóng trào.

Trên bàn trống không.

Chiếc hộp đựng đầu A Mật Đương đã biến mất không tăm tích.

“Tướng quân!”

Đúng lúc này, một tiếng kêu lớn phá vỡ sự tĩnh lặng chết chóc.

Người đàn ông râu xồm dẫn theo một nhóm quân chạy nhanh đến trước lều, ai nấy đều lộ vẻ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 kinh hãi, bẩm báo:

“Không hay rồi tướng quân! người thừa đêm tối tập kích lều trại của vương trướng!”

Cố Tích Triều bước nhanh vài bước, nhìn về phía lều trại của vương trướng dưới chân đồi.

Những chiếc lều nỉ trắng trải dài chìm trong biển lửa, nhuộm bóng đêm đen kịt thành từng vệt màu máu. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Tiếng người kêu la thảm thiết vang vọng khắp núi đồi, không ngừng.

thể lờ mờ nhìn thấy một đội kỵ binh áo đen, cũng mặc trang phục của người Khương, vừa chém © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 giết dọc đường trong ánh lửa ngút trời, người Khương trong lều trại bị đánh thức vùng dậy chống trả, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hai bên giao chiến ác liệt trong biển lửa đao kiếm.

Một quân dẫn theo cung thủ tiến lên, chỉ vào những người bên dưới rồi cúi người nói với Cố © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Tích Triều:

“Tướng quân, thể bắn tên, quân địch không kịp phòng bị, một lát sau thể tiêu diệt hết.”

Mọi người trong lòng đều tán thành. Người Khương không hiểu sao đêm nay lại bắt đầu tàn sát lẫn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhau, vốn họ đã oán hận người Khương sự hai mặt năm xưa, hôm nay chết thêm nhiều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 người, nhiệm vụ hộ tống di của họ cũng sẽ nhẹ nhàng hơn.

“Không được.” Cố Tích Triều quát lớn, ánh mắt lạnh lẽo liếc nhìn người quânvừa đề nghị, người đó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cúi đầu xuống không dám thở mạnh.

“Mũi tên không mắt,thể làm bị thương người tội. Ta đã hứa với A Mật Đương bảo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vệ tộc nhân của hắn ta, nhất định phải giữ lời hứa.”

Cố Tích Triều tung người nhảy lên ngựa. Con tuấn dài một tiếng, dẫn người lao xuống chân đồi. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208



Lửa cháy ngút trời.

Những tia lửa bay múa dữ dội, đốt cháy bắp tay trần của Ấp Đô, hắn vung tay hất những sợi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lông thú cháy xém cong queo xuống, lau mồ hôi trên râu.

Mãng nhìn vết dao bên sườn hắn, lo lắng hỏi:

“Ấp Đô ca… bảo vệ ta, đều tại ta dụng quá.”

Ấp Đô lắc đầu, quay lại nhổ một ngụm máu rồi dùng sức siết chặt chiếc dây da buộc trên vết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thương.

Mấy ngày nay bận rộn di cư, bọn họ chỉ lo lắng đề phòng người Bắc Địch lại hoàn toàn không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đề phòng người trong tộc. Những người này mấy ngày nay luôn ẩn náu trong đám người Khương di cư, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hắn ý không hề phát hiện. Đêm nay đột kích quá dữ dội khiến hắn không kịp phòng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bị, mới bị mấy tên tạp nham áp sát gây thương tích.

May mắn trong lều trại của vương trướng bây giờ không người già, phụ nữ và trẻ em, nếu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không chắc chắn không còn ai sống sót. Cũng không biết đám người này nhằm vào cái gì, hắn rút © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đao vung tay, hào huynh đệ tiếp tục chống trả.

Cuối cùng cũng kéo được một tên áo đen đi lẻ đến dưới một đống cỏ khô, hắn rút đao kề © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vào cổ họng tên đó hỏi:

“Rốt cuộc các ngươi ai, tại sao lại giết người trong tộc?”

Tên đó từ dưới nhìn chằm chằm vào mặt Ấp Đô, như dùng hết sức bình sinh hét lớn một tiếng: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

“Báo… báo thù!…”

Nói xong, hắn đột nhiên ngửa cổ lên, tự đâm vào lưỡi đao của Ấp Đô. Máu b*n r*, cổ hắn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nghiêng đi rồi nhắm mắt.

Vẻ mặt Mãng trở nên đau buồn, như chạm vào một sợi dây căng thẳng trong lòng hắn, khẽ nói: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

“Bộ tộc Kỳ Sơn…”

Ấp Đô đứng dậy, phủi những vết máu nóng còn dính trên người, đôi mày rậm nhíu chặt, giọng nói mang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 theo một chút thở dài.

“Là bộ tộc Kỳ Sơn.” Hắn vẻ mặt ngưng trọng, nói, “Bọn họ lại chọn đúng thời điểm này để đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 báo thù chúng ta.”

Một chiến binh Khương phẫn hận nói:

“Người Đại Ngụy sao không đến giúp chúng ta? Chẳng lẽ bọn họ muốn trơ mắt nhìn chúng ta đồng tộc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tàn sát lẫn nhau!”

Ấp Đô cười lạnh:

“Trông mong vào người Đại Ngụy, chi bằng tự mình cứu lấy mình! Bọn họ vốn câu, hổ báo đánh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhau, chó sói thể chiếm cả ngọn núi. Đúng vậy, bọn họ cố ý đấy! Bọn họ thấy chết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không cứu!”

Giữa đất trời, một mảnh tĩnh lặng nặng nề.

Trong nháy mắt, từng cụm từng cụm ánh sáng chiếu sáng bầu trời đêm.

Không có một tiếng sấm nhưng trên bầu trời lại ẩn hiện một trận mưa rào rất lớn, bao phủ cả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bầu trời đêm trên đầu, tiếng rít nhọn ngày càng gần.

Trong chớp mắt, ánh lửa ngày càng dày đặc chiếu sáng vẻ mặt kinh hoàng của người Khương.

Bởi vì, thứ rơi xuống từ trên trời không phải hạt mưa cũng không phải ánh sáng mặt trời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 số mũi tên mang theo ngọn lửa, từ trên trời giáng xuống.

Trong các bộ tộc thảo nguyên, người Khương đặc biệt giỏi cung tên trong số người Khương, người chế © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tạo tên giỏi nhất lại xuất thân từ Kỳ Sơn.

Đó trận mưa tên của bộ tộc Kỳ Sơn.

Mỗi mũi tên đều cháy ngọn lửa chết người mang theo mối hận diệt tộc nhiều năm, trút xuống đầu kẻ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thù dưới đất.

Địa hình tự nhiên của ngọn đồi tạo thành một cái vạc.

Trận mưa tên từ trên trời xuống chính là muốn vây khốn những người bên dưới trong cái vạc đó, rồi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 từng mũi tên một đâm vào tim, từng người một bị giết.

“Rút lui!” Ấp Đô gầm lên, chỉ huy những chiến binh còn lại vung đao tránhtên lạc.

Người Khương mặc áo giáp vải, không chịu nổi một đòn trước những mũi tên sắc nhọn. Đợt mưa tên này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 quá nhanh, sức sát thương cực lớn khiến người ta không sức chống trả.

Tên b*n r* liên tục, không chút lưu tình xuyên qua da thịt của người trong bộ tộc, như uống máu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ăn thịt. Tiếng kêu thảm thiết, tiếng kêu cứu chìm trong tiếng tên.

Ấp Đô còn chưa kịp th* d*c, một đợt tên nữa lại bắn tới, hắn liên tục lăn vài vòng, vung © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trường đao lên, cánh tay giơ lên lại bị tên lạc bắn trúng.

Trường đao rơi xuống đất. Hắn buộc phải khuỵu gối, nửa ngồi xuống đất.

Hắn nhìn quanh.

Đối mặt với số mũi tên, mọi người không còn sức chống cự đã gần như bị tiêu diệt.

Trong ánh lửa ngút trời, hắn tuyệt vọng nhắm mắt lại.

“Đứng lên! Lui lại!”

Một tiếng gầm khẽ đột nhiên vang lên từ sườn đồi phía xa.

Ấp Đô giật mình, mở mắt quay đầu nhìn lại.

Tiếng ngựa dồn dập vang lên, cát bụi tung lên dập tắt những tia lửa từ tên lạc.

Ánh lửa chợt sáng chợt tắt, chỉ thấy một đội kỵ binh mặc giáp sắt, đội trăng đạp sao xông vào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trận đồ sát ngút trời, khiến ánh trăng và ánh lửa trên nền tuyết tan vỡ.

Người dẫn đầu quân Đại Ngụy, giáp vai hình kỳ lân dữ tợn, khuôn mặt góc cạnh sắc bén, vẻ lạnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lùng kiêu ngạo như đỉnh núi băng tuyết, nắm chặt thanh đại đao quen thuộc.

Không phải vị tướng quân Đại Ngụy tự xưngCố Cửu thì còn ai! Mắt Ấp Đô sáng lên.

Bóng người trên ngựa rẽ tên đến, nhặt thanh đao rơi trên đất ném trả lại cho hắn.

Quân cứu viện đã đến, những chiến binh bên cạnh lộ vẻ vui mừng. Ấp Đô bỗng cảm thấy một ngọn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lửa vô danh bốc l*n đ*nh đầu, hắn cầm đao giận dữ bước nhanh tới:

“Ngươi đã sớm biết bộ tộc Kỳ Sơn đêm nay tập kích!”

Trong mưa tên, người đàn ông trên ngựa ghìm con ngựa đang phi nhanh lại, hơi nóng từ mũi ngựa phả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ra gần như sát bên tai Ấp Đô. Hắn khẽ liếc nhìn những chiến binh mình đầy thương tích bên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dưới, ánh mắt lạnh lùng:

“Những người già yếu và trẻ nhỏ trong tộc hôm nay đã được chuyển hết đến Sóc Châu, những người còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lại đêm nay đều tráng niên, nếu ngay cả bộ tộc Kỳ Sơn nhỏ cũng không đối phó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 được thì việc đặt chân lên Bắc Cương của Đại Ngụy sẽ càng thêm khó khăn.”

Ấp Đô nghiến răng rít lên một tiếng, Mãng đang im lặng nãy giờ đột nhiên nhảy ra, hét về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phía người đàn ông trên ngựa:

“Ngày đó, chúng ta không nên quay lại cứu ngươi bộ tộc Kỳ Sơn! Nếu không như vậy, Ấp Đô © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ca cũng sẽ không bị thương ngươi, hôm nay mới không đánh lại người của bộ tộc Kỳ Sơn!” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Vẻ mặt Cố Tích Triều trầm xuống, hắn liếc nhìn đoạn dây da buộc chặt bên sườn Ấp Đô, vết máu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đã nhuộm màu da thêm sẫm. Hắn quay mặt đi, giọng điệu lạnh nhạt nói:

“Ta không cần.”

Mãng Cơ tức giận, không nói nữa.

“Các ngươi dẫn người đi trước.”

Toàn bộ kỵ binh phía sau Cố Tích Triều nhận được lệnh của hắn, như một bức tường đồng vách sắt, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chắn ngang trước mặt những người Khương không chút phòng bị.

Hắn thúc ngựa rút đao, dẫn đầu cứu những người Khương đang trốn dưới những tảng đá gần đó rồi cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mấy con ngựa phi nhanh hộ tống họ đi xa hơn.

Ấp Đô mím môi không nói, từ dưới đất nhảy lên, dẫn những người còn thể chiến đấu đi cứu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 những chiến binh bị thương.

Trong nháy mắt lại thấy Cố Tích Triều dẫn người xông vào biển lửa, chỉ trong chốc lát đã bao vây © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 những người đứng đầu bộ tộc Kỳ Sơn.

Ấp Đô nhạy bén nhận ra. Cố Tích Triều quả nhiên biết kế hoạch của người bộ tộc Kỳ Sơn, đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sớm giăng thiên la địa võng.

Những cung thủ được huấn luyện bài bản từng người một bắn trúng những cung thủ bộ tộc Kỳ Sơn đang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chỉ huy trận mưa tên. Mưa tên ngày càng thưa thớt, chỉ còn lại những đống lửa đang cháy trên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mặt đất, thiêu rụi cả vùng hoang vu.

Người bộ tộc Kỳ Sơn liên tục lùi bước. Gió lớn thổi mạnh, lửa cháy dữ dội thổi tung vạt áo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 của họ, như đang múa trong lửa.

Cố Tích Triều ngồi cao trên lưng ngựa, vẻ mặt vẫn luôn điềm tĩnh, thờ ơ liếc nhìn những người bộ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tộc Kỳ Sơn đang cố gắng chống cự đến cùng.

Hắn tung mình xuống ngựa, đi về phía những người trước ngọn lửa, nhìn bóng người đeo mặt nạ chim thú © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bốn mắt đứng đầu nói:

“A Đức, ngươi bảo người trong bộ tộc ngươi dừng tay đi.”

Người đó cũng nhận ra hắn, nhìn chằm chằm vào hắn, tháo mặt nạ xuốn, ánh mắt lộ vẻ khinh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 miệt.

Cố Tích Triều chắp tay sau lưng, tiếp tục nói:

“Nếu ngươithể hứa với ta từ nay về sau ân oán với Vương Trướng sẽ chấm dứt, ta vẫn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thể đưa các ngươi về Đại Ngụy, bảo vệ tộc nhân của ngươi. Lời hứa của ta với Khương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vương, đối với bộ tộc Kỳ Sơn cũng giá trị như nhau.”

A Đức cười lạnh:

“Chuyện thù hận nội bộ của người Khương chúng ta không cần người ngoài các ngươi xen vào!”

Cố Tích Triều nhìn hắn rồi lại nhìn nhóm chiến binh cuối cùng của bộ tộc Kỳ Sơn, lắc đầu nói: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

“Nếu ngươi chết, muội muội ngươi Cáp Na thì sao?”

Vẻ mặt A Đức thoáng hiện một tia kinh hãi, hắn lớn tiếng nói:

“Cáp Na chết lâu rồi! Những người gả cho người của Vương Trướng đều đã trúng lời nguyền, chết hết rồi!” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

“Vậy sao?” Cố Tích Triều khẽ thở dài, giọng nói trầm thấp, “Vậy ngươi hãy quay đầu lại nhìn xem, ai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đang ở sau lưng ngươi?”

Trên vùng đất trống trải, ánh lửa và khói như sươngdày đặc. Một đội quân giáp trụ Đại Ngụy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hộ tống một góc áo cưới đỏ tươi di chuyển về phía trước. “Quỷ, quỷ!” Mọi người nhìn thấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nàng ta đều kinh hãi tột độ.

“Cáp Na! Cáp Na, nàng không chết!…”

Đó giọng run rẩy đầy vui mừng đến rơi nước mắt của Mãng Cơ..

Trong ánh mắt kinh hoàng của mọi người, Mãng người đầu tiên hoàn hồn, bất chấp tất cả, xuyên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 qua đao kiếm của người bộ tộc Kỳ Sơn quân Đại Ngụy, chạy về phía Cáp Na “sống lại”. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Phía sau Cáp Na, từng người từng người phụ nữ mặc áo cưới rách rưới bước ra. Chínhnhững© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dâu mất tích của bộ tộc Kỳ Sơn.

Quần áo họ rách nát, tiều tụy không chịu nổi, lâu ngày không thấy ánh sáng, mặt trắng bệch, ý thức © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mơ hồ. Tay chân teo tóp, gầy như que củi, đi lại cũng khó khăn, mấy binh lính Đại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Ngụy khỏe mạnh phải cõng ra.

“Keng—keng—”

Những chiến binh bộ tộc Kỳ Sơn ngoan cố nhìn thấy người thân đã “chết” từ lâu, kinh ngạc vô cùng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không còn quan tâm đến bất cứ điều nữa, lao thẳng về phía họ.

“Chúng ta… chúng ta đều bị A Đức lừa rồi!”

Mọi người phẫn nộ, sau khi biết được chân tướng đều buôngkhí trong tay xuống, ôm chầm lấy người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thân đã mất tích khóc nức nở.

“Bộ tộc Kỳ Sơn từ đầu đến cuối, chưa bao giờ nghĩ đến việc gả con gái trong bộ tộc cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 người ngoài.”

Một giọng nói trầm ổn vang lên.

Cố Tích Triều đứng tại chỗ, dáng người cao thẳng như cây tùng nói:

“Cáp Na những tân nương trước kia, căn bản không chết chỉ là bị giấu đi. Ngươi đã tốn bao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tâm tư, dùng lời nguyền của Di Lệ Na để hù dọa những người trẻ tuổi trong bộ tộc, không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chỉ muốn ngăn cản việc kết hôn giữa Vương TrướngKỳ Sơn còn muốn gieo rắc nỗi sợ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hãi hận thù sâu sắc vào lòng tất cả người bộ tộc Kỳ Sơn.”

Người Khương truyền thống coi trọng đầu, mất đầu không thể diện kiến Thần Thiên Dương. dụ, Ấp Đô biết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thủ lĩnh bị buộc phải dâng đầu cho Đại Ngụy nên mới hận hắn đến vậy. Mất đầu là hình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phạt lớn nhất đối với người Khương. “Thi thể nữ không đầu không thể nhận dạng, từ đó, thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 khiến người bộ tộc Kỳ Sơn không chỉ ngày càng thêm hận Vương Trướng còn ít kết hôn hơn.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

“Như vậy, trong huyết mạch của bộ tộc Kỳ Sơn không có con cháu của Vương Trướng, mối hận năm xưa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thể đời đời tiếp nối, đến thời khắc quan trọng sẽ không rơi vào thế khó xử, khi hành © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 động sẽ không ai do dự.”

“Mọi mưu đồ đều cuộc báo thù ngày hôm nay, tái hiện thảm kịch năm xưa.”

Cố Tích Triều nhìn thẳng vào A Đức, vẻ mặt hắn dần thay đổi:

“Ta có câu nào nói sai không, A Đức?”

Ánh lửa ngút trời hắt lên mặt A Đức, càng làm nổi bật vẻ âm u trầm trọng.

Hắn nhìn về phía Cố Tích Triều, trong đôi mắt phản chiếu ngọn lửa đang cháy, như thể đã bị thiêu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đốt bởi mối hận thù lâu năm.

Cố Tích Triều tiếp tục nói:

“Ở bộ tộc Kỳ Sơn, ngươi cố ý dẫn ta vào nơi cấm địa đó, vốn muốn mượn sức mạnh của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Di Lệ Na để giết ta đúng không? trên người ta chiếc đai đeo trán ngọc trai của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 A Y Bố, nàng ta nhận ra nên đã không ra tay.”

Môi A Đức khẽ run rẩy, đột nhiên hắn siết chặt chiếc bọc sau lưng, quát lớn một tiếng.

Hắn đám thuộc hạ đeo mặt nạ sau lưng đi như rồng rắn, định vượt qua vòng vây của quân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Đại Ngụy trốn vào khu rừng sâu hơn.

“Vút—”

Một mũi tên sắc nhọn toạc bầu trời đêm đỏ rực lửa xuyên qua dây đeo chiếc bọc sau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lưng A Đức, cuối cùng rơi xuống ngay trước bước chân vừa bước ra của hắn, chặn đường đi của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hắn.

Chiếc bọc nặng nề rơi xuống đất bắn tung tóe lớp bùn tuyết dính đầy máu, cao đến mấy thước, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thể thấy chiếc bọc nặng đến mức nào.

Những dải vải bung ra, chính chiếc hộp đựng đầu Khương vương đã mất trong lều chỉ huy trung quân. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Cố Tích Triều thản nhiên nói:

“Đừng vội đi. Ngươi không bằng xác nhận lại xem, cái đầu trong hộp.”

Lời này vừa thốt ra, A Đức trợn tròn mắt, vội vàng mở hộp ra xem rồi nâng chiếc đầu bên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trong lên.

Dưới ánh lửa, chiếc đầu đã hơi sưng lên, khuôn mặt trắng bệch hiện trước mắt mọi người. Mọi người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không khỏi hít một hơi lạnh.

Đó không phải đầu của Khương vương A Mật Đương.

“Kế hoạch của các ngươi mang đầu của A Mật Đương đến chỗ khả hãn Bắc Địch để lập công © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhận phong tước của khả hãn, trở thành Khương vương mới, bộ tộc Kỳ Sơn sẽ thống nhất được người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Khương.”

“Ngươi chỉ nhận ra chiếc hộp khắc hình rồng quấn này. Ngươi cho rằng, thứ trong hộp nhất định A © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Mật Đương, nào ngờ ta đã sớm đổi đầu bên trong rồi.”

Bộ tộc Kỳ Sơn đã bế tắc từ lâu, đến đời này mọi người ít khi ra khỏi nhà, không ai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 từng gặp Khương vương A Mật Đương mới lên ngôi nên đương nhiên không biết mặt hắn ta.

Lấy đạo của người trả cho người.

Người bộ tộc Kỳ Sơn dùng xác chết đánh tráo tân nương, Cố Tích Triều dùng cách tương tự để đánh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tráo đầu.

A Đức cuối cùng cũng nhận ra mình đã trúng kế.

Bị chơi một vố đau, toàn bộ kế hoạch lại bị người trước mắt vạch trần, A Đức vừa xấu hổ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vừa giận dữ, hắn đá chiếc hộp sang một bên, cả người nghiến răng nghiến lợi, hận đến mức đấm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mạnh xuống nền tuyết.

“Năm xưa, là tổ tiên chúng ta làm sai. Thủ lĩnh của chúng ta đến khi chết vẫn luôn nghĩ đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bộ tộc Kỳ Sơn, dặn chúng ta phải đối xử tốt với các ngươi.”

Ấp Đô vẫn luôn im lặng nãy giờ, được mọi người đỡ, bước lên trước lớn tiếng khuyên nhủ.

“Ngươi không còn đầu Khương vương để dâng lên, khả hãn Bắc Địch sẽ chỉ coi ngươi kẻ phản bội © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 người Khương giống như chúng ta, đến lúc đó sẽ tiêu diệt hết.”

“A Đức, ngươi dừng tay đi. Ngươi nghĩ đến Cáp Na, còn những đứa trẻ mới sinh trong tộc ngươi, ngươi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhẫn tâm nhìn chúng đều chết dưới lưỡi đao của người Bắc Địch sao?”

Mấy thanh niên Vương Trướng vốn đầy hận thù, lúc này cũng lớn tiếng khuyên nhủ:

“Đúng vậy, chỉ cần đi theo quân Đại Ngụy đến Sóc Châu phía nam Hào Sơn, người Bắc Địch sẽ không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 động được một sợi tóc của ngươi.”

A Đức cúi đầu xuống, hóa ra vẫn còn nét trẻ con nhưng bao năm máu nước mắt đã đè © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nặng lên vai hắn, những hắn mong cầu quá lớn. Hắn im lặng một lát rồi đột nhiên cười © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lớn mấy tiếng, nói:

“Các ngươi vọng tưởng! Mối hận của bộ tộc Kỳ Sơn không thể quên…”

“Năm xưa, các ngươi đã tắm máu cả bộ tộc, ngay cả những đứa trẻ vừa biết chuyện cũng không tha! © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Đêm đó, bao nhiêu oan hồn bay lửng trên trời… Các ngươi dựa vào cái bảo ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 buông bỏ?”

A Đức nghiến chặt răng, giận giữ nói:

“Ta không thể sống vô ích. Ta phải báo thù cho những người bộ tộc Kỳ Sơn đã chết năm xưa!” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Giọng nói đột nhiên ngừng lại, một lưỡi đao đã kề sát vào lưng hắn, hắn nghiêng người quay lại, nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thấy người đàn ông Đại Ngụy quen thuộc kia.

Không biết từ đâu hắn đã vượt qua trùng trùng ánh lửa, đến bên cạnh hắn lưỡi dao nhọn kề bên. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

“A Đức, với tài năng tầm thường của ngươi, không thể nghĩ ra kế sách tinh diệu như vậy.”

Đôi mắt sâu thẳm khó của người đàn ông, dường như muốn xuyên qua hắn nhìn thấy những thứ khác: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

“Càng không thể nào biết bố trí quân ta như vậy, trộm được chiếc hộp trên bàn ta. Rốt cuộc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngươi đã được ai giúp đỡ?”

A Đức vốn đã tuyệt vọng, đột nhiên nghe hắn hỏi như vậy liền tỉnh táo hẳn lên.

“Ai giúp đỡ?” Vẻ mặt hắn thoáng qua vẻ độc ác, “Chúng ta bộ tộc Kỳ Sơn báo thù lẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trời, thần quỷ cũng phải nhường đường!”

Hắncùng dịu dàng nhìn bức thêu trong lòng, người phụ nữ trong tranh sống động như thật, như đang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhìn hắn:

“Là Di Lệ Na dặn ta, bảo ta báo thù cho nàng…”

Cố Tích Triều lạnh lùng nhìn hắn nói:

“Ngươi nàng báo thù hao tâm tổn trí, nàng từng nguyện ý hiện thân nhìn ngươi một cái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không?”

Một lời nói trúng tim đen. A Đức đau khổ quỳ xuống khẽ nói:

“Ta giữ lại hồn phách của nàng trở nên không ra người không ra quỷ, chỉ muốn được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bên nàng mãi mãi, ta sai sao? Tại sao, nàng không cho ta nhìn thấy dù chỉ một lần?…”

Người thể thông âm dương nhìn thấy quỷ hồn lại cả đời không thể nhìn thấy người mình yêu.

Vẻ mặt Cố Tích Triều trầm như nước, hắn lắc đầu nói:

“Như vậy, chỉ khiến nàng càng thêm hận ngươi.”

A Đức nắm chặt bức thêu, áp sát vào lồng ngực gầy như muốn hòa vào xương thịt.

Hắn không nhìn thấy Di Lệ Na nàng hận hắn, căn bản không muốn gặp hắn.

A Đức nhìn chằm chằm vào người đàn ông trước mặt, đột nhiên cười một tiếng.

“Cái cảm giác bị người mình yêu hận cả đời, sợngươi còn hiểu hơn ta nhỉ?” Hắn dùng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 giọng thì thầm chỉ hai người nghe thấy, từng chữ một nói, “Chẳng phải ngươi cũng giống ta, hao tâm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tổn trí muốn giữ lại hồn phách của nàng sao?”

“Ngươi thậm chí còn điên hơn ta… Ngươi mang theo hình nhân giấy mặc áo cưới đó, muốn danh chính ngôn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thuận cưới nàng làm vợ?”

“Ngươi đừng có mơ!”

Tiếng cười khàn khàn của A Đức phát ra từ cổ họng:

“Nàng đã chết rồi. Không chỉ chết, đến chết vẫn còn hận ngươi đấy!”

Cố Tích Triều bất động, lạnh lùng nhìn xuống A Đức, mặt không chút biểu cảm, vô cảm.

Trong ánh lửa ngút trời, ánh mắt A Đức nhìn hắn, như thương hại lại như chế giễu, có vẻ không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cam tâm lại mang theo bi thương:

“Cho ngươi thể nhìn thấy nàng thì sao? Đốt cho nàng nhiều hương như vậy thì có ích gì?” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

“Giống như ta không thể cứu được Di Lệ Na vậy. Ngươi cũng không cứu được nàng.”

“Ngươi chỉ thể trơ mắt nhìn nàng tan biến, kiếp sau cũng không muốn gặp lại ngươi…”

Cố Tích Triều im lặng.

Ánh lửa rừng rực chiếu lên mặt hắn, soi đôi mắt âm u đáng sợ, một nửa tĩnh lặng như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nước chết, một nửa sôi trào như ngọn lửa dữ dội.

Chỉ nhàn nhạt hỏi một câu:

“Nàngđâu?”

【Lời tác giả】

A Đức, vua cà khịa top 3 toàn truyện, xứng danh!

Lúc này, có một gã góa vợ nhẹ nhàng tan vỡ… Có điều, con gái chương sau sẽ trở lại, bắt đầu xếp hình rồi~ ghép lại chân tướng, cũng ghép lại một người chồng hoàn chỉnh~

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Sau Khi Chết, Kẻ Thù Đốt Hương Mười Năm Cho Ta, Sau Khi Chết, Kẻ Thù Đốt Hương Mười Năm Cho Ta Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Sau Khi Chết, Kẻ Thù Đốt Hương Mười Năm Cho Ta Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Sau Khi Chết, Kẻ Thù Đốt Hương Mười Năm Cho Ta Linh dị, truyện Linh dị hay, Sau Khi Chết, Kẻ Thù Đốt Hương Mười Năm Cho Ta Khoa Huyễn, truyện Khoa Huyễn hay, Sau Khi Chết, Kẻ Thù Đốt Hương Mười Năm Cho Ta full, Sau Khi Chết, Kẻ Thù Đốt Hương Mười Năm Cho Ta online, read Sau Khi Chết, Kẻ Thù Đốt Hương Mười Năm Cho Ta, Dư Hà Thích Sau Khi Chết, Kẻ Thù Đốt Hương Mười Năm Cho Ta

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 35 — Sau Khi Chết, Kẻ Thù Đốt Hương Mười Năm Cho Ta

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc