GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 34: Mộng chăng?

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Gió tuyết mịt mù, vẻ mặt Cố Tích Triều quá mức bình tĩnh.

Bình tĩnh như mặt nước lặng tờ trước cơn bão.

Hắn chỉ thong thả bước về phía đống lửa. Mặc cho các chiến binh Khương tộc sau lưng Ấp Đô tháo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đao khí trên người hắn xuống. Mặc cho con dao kề trên cổ hắn rạch một đường máu. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Ấp Đô không dám buông dao cũng chỉ đành theo hắn đi về phía đống lửa, vừa đi vừa nắm chặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tay thành quyền, chất vấn:

“Ngươi rút quân, tha cho thủ lĩnh, ta sẽ dẫn người trong tộc lui về phía bắc núi tuyết, từ nay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 về sau không can thiệp vào chuyện của Đại Ngụy Bắc Địch!”

“Không thể nào.” Cố Tích Triều không nhìn ngang liếc dọc, vừa đi vừa nói.

“Ngươi không chịu sao?…” Ấp Đô rút một mũi tên từ ống tên, đầu mũi tên bọc vải lụa tẩm dầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sôi, trên ngọn đuốc liền bốc cháy.

Hắn đe dọa:

“Lập tức ngọn lửa dữ sẽ thiêu rụi hình nhân giấy quý giá nhất của ngươi thành tro tàn.”

Cố Tích Triều ngay cả một cái liếc mắt cũng không cho hắn, chỉ bước chân không ngừng:

“Chẳng qua chỉ một hình nhân giấy , ngươi đốt rồi thì sao? Ta cùng lắm làm lại một con © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 khác, hay ngươi nghĩ, ta sẽ để ý đến một hình nhân giấy như vậy?”

Ấp Đô cười lạnh một tiếng, nói:

“Ngươi thể lừa gạt người khác nhưng không lừa được ta. bộ tộc Kỳ Sơn ta đã thấy rồi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngươi thà tự mình bị thương cũng phải bảo vệ nàng.”

“Ngươi chẳng phải coi nàng ta thê tử yêu quý nhất sao?”

Cố Tích Triều lạnh lùng liếc hắn một cái, giữa đôi lông mày chỉ toàn vẻ thờ ơ vị, hắn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phản bác:

“Thê tử? Chết từ lâu rồi.”

“Ngươi!…” Ấp Đô đã giận tím mặt, đột nhiên giương cung bắn tên, nhanh như chớp, một mũi tên đã bắn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 về phía khúc gỗ.

Mũi tên đang cháy gió lao đi, đầu mũi tên cắm thẳng vào khúc gỗ bên dưới, làn khói mịt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mù lướt qua cánh tay hình nhân giấy .

“Xì…” Thẩm Kim Loan trong hình nhân giấy khẽ rít lên một tiếng.

Chỉ một tiếng này thôi, Cố Tích Triều lúc này đột ngột dừng bước, ngón tay đang nắm trong tay áo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chợt siết chặt lại.

Hắn đột ngột quay đầu lại, nhìn Ấp Đô từng chữ từng chữ nói:

“Đánh một trận. Ta thắng, ngươi sẽ thả nàng ra.”

“Xem ra, ta đã đoán đúng.” Ấp Đô giơ tay lên, mu bàn tay lau đi giọt mồ hôi trên mép, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 “Ta đánh với ngươi! Nếu ta thắng, ngươi hứa sẽ tha cho thủ lĩnh, tha cho bộ tộc Khương chúng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ta?”

“Không thể.” Cố Tích Triều không chút biểu cảm, nhìn hắn lạnh lùng nói, “Bởi ngươi không thắng được.”

Ấp Đô đi về phía Cố Tích Triều, chậm rãi rút thanh đao đeo bên hông, lưỡi đao xoay tròn trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lòng bàn tay, hắn nghiến răng nói:

“Khẩu khí của ngươi thật không nhỏ.”

Cố Tích Triều không rút đao, đi sang một bên, mũi giày khẽ đá nhấc lên một cọng lau yếu ớt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trên tuyết cầm trong tay, chỉ nhẹ nhàng phủi đi lớp tuyết trên bông lau.

“Bắt đầu đi.”

Vậy chỉ dùng một cọng lau để nghênh chiến.

Các chiến binh Khương tộc bên cạnh trợn mắt hốc mồm, Ấp Đô tức giận bật cười khom người bày © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thế, hai tay cùng cầm chuôi đao, nhanh như rồng bổ xuống đầu Cố Tích Triều.

Cố Tích Triều người tránh đi, cọng lau khẽ móc ngang tạo ra một trận gió mạnh. Ấp Đô cầm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đao phòng thủ liên tục tránh rồi lại xông lên tấn công, ánh đao lóe lên như những mảnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lụa trắng.

Sau vài hiệp, bông lau trong tay Cố Tích Triều đã rụng gần hết, Ấp Đô thở hổn hển như trâu, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thế tấn công dần chậm lại, sức lực không còn, những giọt mồ hôi to như hạt đậu lăn xuống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 từ khăn trán của hắn.

Cố Tích Triều vẫn thong thả ung dung, cọng lau trong tay hắn bay múa, nhanh đến mức chỉ thấy bóng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trắng mờ mịt bao trùm cả không gian, đòn cuối cùng, đợi Ấp Đô kịp phản ứng thì cọng lau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 yếu ớt đã kề sát cổ hắn.

“Nếu trong tay ta đao, đầu ngươi đã rơi xuống đất rồi.”

Thắng bại đã rõ. Đám đông vây xem xa không hiểu chuyện gì, vang lên những tiếng reo nhiệt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 liệt.

Cố Tích Triều vứt cọng lau đi, nhanh chân đi về phía khúc gỗ, ánh mắt sắc bén quét qua, những © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chiến binh canh giữ đống lửa như chim sợ ná, mấy người vội vàng dập lửa, những người còn lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cởi trói cho hình nhân giấy phía trên, vừa mới đặt xuống.

Ấp Đô cũng ngã ngồi xuống đất, thanh đao rơi xuống tuyết, hắn nhíu chặt mày, nắm đấm đấm mạnh xuống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đất, nghiến răng ken két.

Một vạt áo màu xanh xám rơi vào tầm mắt.

Cố Tích Triều đã đi đến trước mặt hắn, đột nhiên rút thanh đao bên hông ra, mũi đao sắc bén © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 rạch một đường nhỏ trên trán hắn.

Ấp Đô giật mình, đưa tay sờ lên, những giọt máu đã chảy xuống từ mặt.

Cố Tích Triều lạnh lùng nhìn hắn, trầm giọng nói:

“Nếungười khác, ta sẽ không để hắn sống, không phải vì hình nhân giấy này người của ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngươi lấy mạnh h**p yếu, lôi kéo những người không liên quan vào mối hận của ngươi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ta, không phải hành vi của một người trượng phu chỉ khiến người khác khinh bỉ.”

“Ngươi cảm thấy bị ta tính kế, vậy thì hãy trở nên mạnh hơn ta, chứ không phải trút giận lên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 kẻ yếu.”

“Ta không giết ngươi người trong tộc ngươi vẫn cần ngươi chăm sóc. Vết sẹo này, ta để lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cho ngươi, sự sỉ nhục của ngươi với cách một chiến binh.”

Ấp Đô lau đi vết máu nhơ nhuốc trên mặt, nhìn chằm chằm vào người đàn ông trước mắt nhíu mày © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không nói gì, đứng dậy từ dưới đất, như một con thú dữ thua cuộc, khẽ gầm lên rồi bước © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đi.

Khi hai người lướt qua nhau, Cố Tích Triều lên tiếng:

“Đội kỵ binh và cung thủ đầu tiên của ta sẽ đưa những người già yếu, phụ nữ trẻ em © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trong bộ tộc đi trước. Những người trẻ tuổi khỏe mạnh thể chiến đấu sẽ lại đây trước, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 một để che mắt thiên hạ, hai là những người đi sau cùng cần phải đối phó với cuộc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tấn công bất ngờ của người Bắc Địch sau khi họ phát hiện ra dụ họ đi. Ta đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phái quân đội đến Hào Sơn tiếp ứng, những thuộc hạ ta mang đến lần này cũng sẽ hộ tống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 toàn bộ các ngươi đến Hào Sơn.”

Ấp Đô dừng bước, ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn khuôn mặt lạnh lùng nghiêng của hắn.

Hắn không ngờ Cố Tích Triều nói sẽ dốc toàn lực hộ tống người Khương vào Sóc Châu không chỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lời an ủi Khương vương thôi, đã sớm dự đoán tình hình thể xảy ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 biện pháp đối phó. Hắnthuộc hạ đã thảo luận suốt đêm trong lều, muốn bảo toàn nhiều người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hơn cũng không bằng mưu kế của Cố Tích Triều tinh diệu chu toàn.

Thủ lĩnh nói, hắn đã dành mười năm Bắc Cương tìm hài cốt, cũng dành mười năm đó để dọn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đường cho bộ tộc Khương tộc sáp nhập vào Đại Ngụy, quả thật như vậy.

Lòng Ấp Đô chấn động, không khỏi nhớ lại cảnh tượng lần đầu tiên gặp hắn.

Lúc đó, hắn một mình bước vào khu rừng rậm bên ngoài doanh trại bộ tộc Kỳ Sơn, suýt chút nữa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đã chết trong trận địa tên hắn bày ra. Khi vào lều lớn, áo bào đã nhuộm đỏ máu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhưng vẻ mặt vẫn bình tĩnh, vừa mở miệng đã nhờ họ tìm kiếm hài cốt của người Đại Ngụy. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Hàng vạn hài cốt quân Đại Ngụy, hắn nói, hắn sẽ tìm từng bộ từng bộ mang về Đại Ngụy.

Ngạo mạn tột cùng, dũng cảm tột cùng. Hiếm thấy trên đời.

Ấp Đô suy nghĩ một chút, kinh ngạc nói:

“Ngươi để lại hết người của ngươi cho chúng ta, vậy ngươi lại muốn một mình đến nha trướng Bắc Địch © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sao?”

Cố Tích Triều đáp:

“Nha trướng phòng thủ nghiêm ngặt, một mình ta hay mang theo một trăm người khác nhau sao?”

Ấp Đô khẽ giật mình, chợt cười lớn một tiếng, lạnh lùng nói:

“Ta đã thề trước thần Thiên Dương thủ lĩnh, sẽ không tìm ngươi báo thù nữa. Xem ra, không cần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ta tự tay động thủ, cái mạng này của ngươi ephải bỏ lại nha trướng rồi.”

“Cố Cửu, ơn của ngươi đối với bộ tộc ta, ta nhớ kỹ, thù, ta cũng sẽ không quên!”

Nói xong, hắn rút con dao trên đất ra, tra vào vỏ, cười lớn sảng khoái. Ngay cả Cố Tích Triều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vốn im lặng cũng khẽ nhếch môi cười.

Người Khương tôn sùng kẻ mạnh, trọng võ, dứt khoát ràng, mối hận đây chẳng qua chỉ cần đánh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 một trận, phân thắng bại tạm thời bỏ qua. Nếu như những mối oán hận lớn trên đời này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đều thể giải quyết như vậy thì tốt biết bao.

Cố Tích Triều cụp mắt xuống, che giấu nỗi buồn trong đáy mắt, chợt nghe thấy phía sau một tiếng kêu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 kinh hãi.

Hắn đột ngột quay đầu lại.

Hình nhân giấy quá nhẹ, khi đặt xuống không dây buộc, lại bị gió thổi bay lên chao đảo trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tuyết lớn, sau đ, cắm đầu vào đống lửa sắp tàn.

Ngọn lửa tàn còn sót lại nhanh chóng bùng lên, như thủy triều dữ dội nhấn chìm lớp giấy mỏng manh, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hoàn toàn nuốt chửng.

Chỉ trong chốc lát, hình nhân giấy nhỏ co rúm lại, ngã xuống biến mất trong đống tro tàn bên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dưới.

Bất ngờ không kịp trở tay, tất cả mọi người đều ngây người tại chỗ.

Mấy người Khương tộc chưa từng thấy cảnh tượng này đã sợ hãi đến mức ngã quỵ xuống đất, chỉ vào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đống đổ nát, run rẩy nói:

“Là nó… tự rơi xuống.”

Tất cả âm thanh dường như dừng lại trong khoảnh khắc này.

Trong số ánh mắt hoặc kinh ngạc hoặc sợ hãi, Cố Tích Triều lao tới.

Hắn quỳ thẳng xuống đống lửa, dùng tay không bới đống tro dày đặc, hai tay nâng một nắm đất đen © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lẫn giấy đỏ.

Nơi nào còn dấu vết của một chút hồn phách.

“Đi gọi người!”

Cố Tích Triều quay đầu lại, không biết phải bị khói lửa hun đốt hay không, đôi mắt đen láy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đỏ ngầu như muốn chảy máu, giọng khàn đặc, gần như gào lên với mọi người:

“Triệu Tiện đâu? Tìm cho ta! Nhanh!”

Vị tướng quân xưa nay trầm ổn kiên nghị như băng đá không thể phá vỡ. Chưa ai từng thấy hắn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bộ dạng này, sát khí trên người như ngọn lửa dữ dội thiêu đốt, như lửa luyện ngục muốn thiêu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 rụi tất cả.

Lạc Hùng những cận vệ khác chạy tới, vây quanh hắn, tất cả đều bối rối, một lúc sau mới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phản ứng lại.

Mấy ngày trước, tướng quân vừa từ bộ tộc Kỳ Sơn trở về đã sai người nhanh chóng đi Lao Sơn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tìm Kính Sơn đạo nhân. Nhưng ngựa chạy nhanh đến đâu, từ Lao Sơn đến đây nhanh nhất cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phải nửa tháng, mới chỉ ba ngày, tướng quân sao đột nhiên lại thúc giục như vậy.

Họ nhìn nhau, đối diện với vị tướng quân vô cùng xa lạ đành cứng đầu đáp:

“Triệu Tiện vẫn còn trên đường, không thể nhanh như vậy…”

“Ầm!”

Cố Tích Triều đột nhiên rút đao, một nhát chém gãy những khúc gỗ vây quanh đống lửa. Trong khoảnh khắc, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cả đống lửa cao lớn đổ sụp xuống, không thể kìm nén cơn giận dữ kinh thiên động địa.

“A…”

Trong vùng đất tuyết vắng lặng, giữa làn khói bụi mờ ảo, phía sau truyền đến một tiếng thở dài cực © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 khẽ. Tựa như ảo giác.

Thân hình Cố Tích Triều cứng đờ, chậm rãi quay đầu nhìn lại.

Giữa làn khói dày đặc vẫn còn bốc lên từ đống lửa, một vạt váy màu trắng ngà từ từ chảy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 xuống, nhẹ nhàng lay động theo gió.

Giống như bóng dáng ảo của một linh hồn.

Một mái tóc đen buông xõa chưa búi, không trang sức châu ngọc. Trên người chiếc áo trắng mỏng manh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đơnkhi chết, vừa đủ che đến ngón chân, trên cổ áovạt áo vẫn còn vết máu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 còn sót lại.

Giongj nói và dáng điệu vẫn như ngày xưa.

Cố Tích Triều đứng ngây người tại chỗ, bất động. Dường như hắn chỉ cần động đậy, ảo ảnh trước mắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sẽ tan biến không dấu vết.

Gió tuyết mịt mù, giữa chốn nhân gian tịch mịch, bóng hình đơn chậm rãi bay về phía hắn, trước © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mặt hắn xòe bàn tay trong suốt, khẽ hỏi:

“Cố Tích Triều, hoa đào Xuân Sơn của ta đâu?”

Lúc này hắn mới nhớ ra, vừa nãy đi hái hoa cho nàng.

Hắn màng,thức xòe bàn tay ra, cành đào vừa hái đã bị hắn nát.

Nàng nhìn thấy, vẻ mặt tiếc nuối lại thở dài:

“Ai, nhưng ta đi không nổi nữa rồi.”

“Lên đây.” Hắn nghe thấy chính mình nói.

Giống như rất nhiều năm trước, chàng thiếu niên trên cây nói với thiếu nữ muốn hái hoa.

Ban đầu, chàng thiếu niên mặc áo gấm, dáng người cao lớn tuấn tú, cử chỉ phong lưu, hếch mặt lên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 khinh miệt nói:

“Thẩm Thập Nhất, muội bỏ cái ý nghĩ đó đi, ta đường đường Cố gia cửu lang, sao lại trèo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tường nhà người khác chỉ để hái một bông hoa?”

Sau đó, hắn vén vạt áo bào thêu mây vàng óng ánh cài vào đai lưng, mặc cho thiếu nữ dưới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 gốc cây giẫm lên tấm lụa Thục quý giá của hắn, vai mỏi nhừ còn phải nghe nàng sai bảo: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

“Cố Cửu, cao thêm chút nữa.”

“Không đúng, sang phải thêm chút nữa, ai, thiếu chút nữa thôi…”

Một khi hái được bông hoa nàng muốn, nàng liền chạy đi xa. Hắn đuổi theo gọi:

“Không lần sau đâu đấy. Quân tử yêu hoa, thưởng thức đạo. Theo cách thưởng hoa của muội, năm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sau cây hoa này sẽ bị muội vặt trụi mất.”

“Kệ huynh…”

Sau này, thiếu nữ cao lớn hơn một chút, không còn búi tóc hai vòng nữa, mái tóc đen buông lỏng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngẩng đầu nói:

“Cố Cửu, đào Xuân Sơn ta sẽ tự mình trèo lên hái.”

Hắn dùng tay so chiều cao của nàng, chỉ cao đến ngực hắn, bất lực nói:

“Hồ đồ, Thẩm Thập Nhất, muội cao chừng này, còn chưa với tới cành cây thấp nhất nữa.”

Nàng cũng giơ bàn tay nhỏ l*n đ*nh đầu, so với hắn kéo dài giọng “ai” một tiếng:

“Tại sao ma ma nói năm nào ta cũng cao lên mà, vẫn luôn chỉ đến ngực huynh vậy?”

Thiếu niên nhịn không được cười, vốn định giơ tay búng trán nàng, ngón tay sắp chạm đến thì rụt lại, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chỉ nhẹ nhàng lướt qua búi tóc nàng:

“Muội đúng đồ ngốc, ta cũng đang lớn mà!”

Thiếu nữ “ồ” một tiếng, bĩu môi trông vẻ không vui.

Thiếu niên ngước nhìn trời, trong lòng thở dài một tiếng, chỉ vào lưng mình nhẹ giọng nói:

“Lên đây.”



Trên trời lại rơi tuyết.

Bỏ qua ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Cố Tích Triều lại cõng hình nhân giấy cháy xém, từng bước © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 một đi về phía rừng đào trước ngọn núi nhỏ.

Càng gần đỉnh núi, tuyết rơi càng dày như lông ngỗng bay phấp phới.

Tiếng người ồn ào dần xa, không gian bao la dường như chỉ còn lại một người và một hình nhân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 giấy chỉ còn trơ khung.

Đường núi dài dằng dặc tựa như không điểm dừng, còn dài hơn cả cuộc đời của hắn nàng. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Áo bào của Cố Tích Triều thấm đẫm hơi lạnh của tuyết nhưng hơi ấm từ thể hắn vẫn thấm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vào hình nhân giấy mỏng manh. Hàng mi đen dài của hắn phủ đầy những hạt tuyết trắng mịn, mái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tóc mai bạc phơ xõa xuống lướt qua hắn.

Thiếu niên năm xưa không ngờ cả đời này rồi sẽ đi ngược đường với nàng, trở thành kẻ thù của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhau. Cố Tích Triều lúc này lại sớm biết rằng, linh hồn cuối cùng sẽ tan biến.

Chỉ không ngờ ngày này lại đến nhanh như vậy.

Linh hồn đơn kia từ hình nhân giấy tàn tạ vươn ra bàn tay trong suốt, một cánh hoa rơi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 xuyên qua lòng bàn tay không tan vào gió tuyết.

“Thật ra, hình nhân giấy vốn không chịu được dày vò, không hôm nay sớm muộn cũng sẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 rời.”

Giọng nàng chút khó khăn.

Cố Tích Triều vẫn bước đi không ngừng.

Đã sớm biết rồi cho nên hắn mới không tiếc giá nào, dùng đầu của Khương vương đổi lấy một kế © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hoạch nhanh chóng đến nha trướng tìm hài cốt.

Nếu không, vốn còn có cách ổn thỏa hơn, không cần khiến nhiều người thù hận hắn như vậy, không cần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dùng đến những thủ đoạn âm hiểm trước đây hắn khinh thường.

Hắn không còn kịp tính toán nữa rồi.

Người hắn phái đến Lao Sơn đi quá chậm, sớm biết như vậy lúc trước không nên thả Triệu Tiện đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tu hành Lao Sơn.

Chính vì câu nói của người đó trước khi đi: “Đợi khi tu luyện đạt được đạo thuật cao siêu, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thể giúp linh hồn tạo lạithể,” trái tim hắn rung động. Hắn mang theo một chút hy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vọng mong manh nên đã cho hắn đi.

Thời gian của nàng, thật sự ít hơn hắn nghĩ rất nhiều.

Giọng nàng cũng nhẹ nhàng như linh hồn nàng vậy:

“Ngươi đừng trách Ấp Đô, thật ra hắn vẫn luôn coi ngươibạn chí cốt, chỉ nhất thời khó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lòng chấp nhận thôi.”

Vị hoàng hậu khi còn sống có thù tất báo lại đang cầu xin cho kẻ đã hại nàng. Chẳng lẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhìn thấy hắn nàng nhớ đến một người khác?

Ai ai đã một chuyện năm xưa tan vỡ, mãi đến mười lăm năm vẫn không thể hòa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 giải?

Những cánh hoa thưa thớt trên mặt đất ngày càng dày đặc, tuyết lớn bay tán loạn cũng không thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 che lấp hết.

Bước chân Cố Tích Triều cuối cùng cũng khựng lại, cúi đầu nói:

“Được.”

Giọng nàng đứt quãng, như thể đã do dự rất lâu mới mở lời, thăm nói:

“Nếu ta hồn phi phách tán rồi, ngươi có tiếp tục giúp ta tìm lại hài cốt của phụ thân© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 huynh trưởng không?”

Khi còn sống hay sau khi chết, điều nàng luôn nghĩ đến vẫn chuyện này.

“Ước hẹn giữa chúng ta, sống hay chết.”

Tiếng hắn đáp lại ngắn gọn mạnh mẽ, kiên định không lay chuyển, không hiểu sao lại khiến người ta tin © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tưởng sâu sắc dường như nàng cầu xin hắn bất cứ điều gì, hắn cũng sẽ đồng ý.

Nàng cười nhẹ, như trút được gánh nặng, như yên tâm lại như buồn nói ra:

“Vậy ta sẽ theo ước hẹn giữa chúng ta nói cho ngươi biết, thuốc giải ta giấu trong áo choàng của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngươi rồi, phải nhớ kỹ uống nhanh… Nếu không, ngươi sẽ giống như ta trở thànhhồn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 quỷ đấy.”

“Được.” Giọng hắn bị khói hun đến khàn đặc, nghe không ra tiếng.

“Vậy đợi ngươi tìm được hài cốt của phụ thân huynh trưởng ta. Sau đó, nếu ngươi thể trở © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 về kinh đô, có thể mang hài cốt của ta về Bắc Cương chôn cùng với cả nhà ta được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không…”

“Được.”

“Tốt nhấtchọn một nơi đào xuân sơn,” Giọng nàng thoải mái hơn một chút, chỉ về phía rừng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đào cuối con đường, nhẹ nhàng nói, “Mỗi khi xuân đến, cánh hoa đào thể rơi đầy mộ ta.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

“Được.”

Nàng như nghe chán câu trả lời lặp đi lặp lại của hắn, khép mắt lại đợi rất lâu mới nói: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

“Con dao vàng kia, nếu lúc trước ngươi tìm ta mà đòi, ta nhất định sẽ trả lại ngươi. Cố Tích © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Triều, tại sao ngươi không tìm ta để lấy con dao vàng?”

Cố Tích Triều không ngờ nàng lại nhắc đến con dao vàng, hơi sững người cúi đầu, khẽ nhếch môi, nói: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

“Thần đã đánh cược thì phải chịu thua.”

Nàng tựa hồ không hài lòng với câu trả lời này, im lặng một lát khẽ thở dài.

Tuyết rơi quá lớn khiến hắn không phân biệt được đâutuyết, đâu cánh hoa, đâulinh hồn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nàng đang tan vỡ.

Trong gió tuyết dữ dội, người đàn ông lần đầu tiên luống cuống tay chân, cố gắng gom lại hình nhân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 giấy đã nát vụn, cố gắng che chắn thêm một mảnh giấy đã rách rời.

“Vậy ta còn một câu hỏi cuối cùng.” Hơi thở nàng gần hơn, như sương tan trong tai, “Trước khi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chết, ngươi thật sự không mang đến cho ta một cành đào xuân sơn nào sao?”

Mấy cây đào kia ngay trước mắt. Cố Tích Triều dừng bước, trong lòng cuộn trào sóng dữ.

Hắnmiệng, lời muốn thốt ra lại chỉ nghe thấy nàng nhẹ nhàng tự hỏi tự trả lời:

“Vậy ngươi đi đi, ta muốn đóa đào xuân sơn nở đẹp nhất kia.”

Cố Tích Triều nuốt hết những lời đang trào dâng xuống.

“Mau đi đi, không được quay đầu lại.” Giọng nàng yếu ớt nhưng lại ra lệnh như hồi còn trẻ, “Khi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ta chết, dung nhan xấu xí, ngươi ngàn vạn lần đừng quay đầu lại.”

khi còn sống hay sau khi chết, nàng vẫn coi trọng thể diện nhất.

“Được.”

Hắn đáp lời cuối cùng.

Cố Tích Triều đặt hình nhân giấy xuống từ lưng, dùng áo choàng phủ lên che chắn cho nàng khỏi gió © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tuyết. Còn mình thì nhanh chóng bước tiếp về phía rừng đào trên đỉnh núi.

Hắn gần như loạng choạng chạy như điên đến dưới gốc cây đào. Vẫn như thường lệ, hắn thoăn thoắt trèo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lên cành cây, từ cành cao nhất bẻ xuống đóa hoa đào nở đẹp nhất.

Đợi hắn quay trở lại con đường cũ, trên mặt đất tuyết trắng trống trải, hình nhân giấy tàn tạ vẫn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 còn đó.

linh hồn kia đã không còn nữa.

Giữa đất trời, chỉ còn những cánh hoa đào rơi xuống nền tuyết dần dần bị tuyết lớn vùi lấp.



Sau mười ngày, quân Đại Ngụy đóng quân cách lều trại của vua Khương ba dặm. Các quân sĩ đứng thẳng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tắp, canh gác bên ngoài cửa lều chỉ huy trung quân. Bên trong lều không đốt sưởi, ánh sáng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 yếu ớt của một ngọn nến chiếu sáng mặt bàn.

Cố Tích Triều cầm bút viết xong một tấu chương trên nền lụa tía kim, đóng ấn vàng hình kỳ lân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vào chỗ tên.

Đã canh ba rồi, hắn đặt bút lông sói xuống, xoa xoa thái dương tựa người vào bàn khép mắt dưỡng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thần. Trên người hắn chỉ khoác một chiếc áo choàng màu lông đã bạc. Hắn cũng không cảm thấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lạnh.

Gió không lùa vào được nhưng rèm cửa lại khẽ lay động, báo hiệu một trận mưa lớn sắp đến.

Ngọn nến trước bàn lay động, một làn khói nhẹ nhàng bay lên.

“Cố tướng quân đã nhận ra ta nhưng lại cố tình làm ngơ, rốt cuộc ý gì?”

Âm thanh kia vừa ảo vừa mờ mịt, như vọng đến từ ngàn dặm xa xôi lại như ngay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bên cạnh.

“Thần vốn tưởng rằng, đó chỉ giấc mộng đêm khuya.”

Hắn nghe thấy chính mình nói.

Gương mặt mỏng manh như cánh ve của người nữ tử hiện ra trong làn khói mờ ảo, ánh sáng dịu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dàng lung linh làm lay động lòng người.

Âm thanh trong trẻo, xa xăm còn vương chút ý cười tinh nghịch, đáp lại một cách quen thuộc:

“Chẳng lẽ, ta thường xuyên xuất hiện trong giấc mộng của tướng quân sao?”

Chỉ trong nháy mắt, giọng nói của nữ tử đã ngay dưới mũi hắn, chớp mắt một cái đã chui © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vào lòng hắn, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn ngây thơ lên, quyến hắn một cách hoặc:

“Tướng quân, sao không đến tìm ta lấy lại con dao vàng?”

Hắn không dám trả lời.

“Cố Tích Triều, trước khi ta chết, rốt cuộc ngươi mang đào xuân sơn đến cho ta không?”

Hắn im lặng càng lâu hơn.

Nữ tử dường như cùng thất vọng, bóng dáng thon thả tan đi hóa thành một làn khói xanh lượn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lờ rồi tan biến.

“Là nàng ta, chính nàng ta đã rơi vào lửa!” Tiếng kêu kinh hãi của người Khương vang lên bên tai. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Một ý niệm hiện lên trong đầu, giấc mộng nhạt nhòa tan vỡ.

Cố Tích Triều đột ngột tỉnh giấc.

Nhưnhư tỉnh. hay không mơ?

Hắn chống tay ngồi dậy, ngọn nến tàn trước mặt sắp cháy hết, sáp nến chảy xuống cả đêm đã đóng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thành một cao như tuyết đọng.

Từ sau lần chia ly, gặp lạiBắc Cương, đến khi hình nhân giấy cháy rụi rồi đột ngột đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 rồi đi, giống như một giấc mơ đêm qua.

Nhớ lại đoạn cuối cùng luônmột cảm giác kỳ lạ khó tả.

Mỗi câu hỏi nàng hỏi hắn trước khi rời đi đều như ẩn chứa những ẩn sâu xa khó lường. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Lúc đó hắn đau khổ tột cùng, hoàn toàn không nhận ra, bây giờ nghĩ kỹ lại thì thấy chỗ nào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cũng điểm đáng ngờ.

Ngọn nến cháy đến cuối, trong lều càng thêm tối tăm. Cố Tích Triều càng nghĩ càng thấy nặng nề bỗng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nghe thấy tiếng động đó, hắn ngẩng đầu lên quay về phía ngoài rèm.

Trời đã gần sáng, bên ngoài lều truyền đến tiếng binh khí va chạm nhau.

“Tướng quân.”

Tiếng báo cáo ồm ồm của Lạc Hùng vang lên từ ngoài lều.

Cửa lều vén lên, Lạc Hùng râu xồm vội dẫn theo mấy người vào lều, đúng lúc chạm phải ánh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mắt màng của Cố Tích Triều.

“Tướng quân, ngài đã không ngủ nhiều ngày rồi, thân thể bằng sắt cũng không chịu nổi!” Lạc Hùng lo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lắng nói.

Cố Tích Triều hoàn hồn, khoát tay, nghe một quân trong số đó báo cáo:

“Tướng quân, người Khương đã quy phục, đã kiểm xong, ngày mai thể lên đường trở về Sóc Châu.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

“Sáu bộ tộc Khương, tổng cộng hai nghìn sáu trăm người…”

“Không đúng!” Lạc Hùng gãi đầu, suy nghĩ rồi nói, “Hôm kia ta mới đếm năm bộ tộc, tổng cộng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hai nghìn một trăm người. Sao lại nhiều thêm một bộ năm trăm người?”

“Có lẽngươi đếm sai rồi?” Người bên cạnh hỏi, “Ta thấy người Khương ai nấy mặc cũng giống nhau, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trông cũng xêm xêm…”

Lạc Hùng dang hai tay ra, lớn tiếng nói:

“Ta tự mình dẫn người đếm từng người một, làm saothể sai được?”

Cố Tích Triều ngẩng đầu, khẽ nhíu mày đưa tay ra.

Lạc Hùng biết hắn muốn danh sách do vương trướng nộp lên liền bước tới lật xem chồng cuộn da © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trên bàn, tìm thấy rồi lớn tiếng đọc:

“Số người do vương trướng đưa, ghi lại cũng năm bộ tộc, hai nghìn một trăm người không sai… Vậy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bộ tộc năm trăm người này, rốt cuộc từ đâu ra?”

Cố Tích Triều nhíu chặt đôi lông mày rậm, ngẩng đầu từ trước bàn liếc nhìn ra lệnh:

“Các bộ tộc Khương phức tạp, số lượng người không đồng đều, e rằng mai phục.”

“Đếm lại.”

Lạc Hùng sai người quay lại vương trướng kiểm lại số người, còn mình thì lại trong lều, hai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tay dâng lên một chiếc hộp gỗ đồng rộng bằng nửa cánh tay nói:

“Khương vương đã tự sát, xin tướng quân xem qua.”

Ngọn nến lay động, ánh lửa chập chờn, nửa bàn sáng nửa tối.

Cố Tích Triều mở nắp hộp ra.

Hắn liếc nhìn bên trong chiếc hộp đầy máu, cuối cùng cẩn thận xem xét cái đầu trong hộp, đôi mắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đen như vực sâu không đáy.

Đầu vẫn còn ấm hơi máu, khuôn mặt của A Mật Đương ràng không thể nhận nhầm.

Nhưng hắn vẫn chưa hết nghi ngờ, nhìn chằm chằm vào chiếc hộp đựng đầu vua Khương được trang trí lộng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lẫy. Chiếc hộp tám cạnh được viền bằng những miếng đồng, trên đồng những hoa văn nhỏ li ti. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Người đàn ông râu xồm thấy hắn nhìn chăm chú thì giải thích:

“Mấy ngày nay, lều trại của vua chật kín người Khương từ các bộ tộc chuẩn bị di cư, chiếc hộp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 này không biết bộ tộc nào đặc biệt chuẩn bị.”

Cố Tích Triều giơ tay, ngón tay thon dài v**t v* những hoa văn đồng. Hoa văn uốn lượn quanh co, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 giống như hoa văn giao longnàng từng nhắc tới. Loại hoa văn này, hắn chỉ thấy ở một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nơi.

Lạc Hùng lại đưa cho hắn một gói đồ, mời hắn xem:

“Đây di vật của Khương vương, xin tướng quân xem qua.”

Một con dao găm nạm đá quý của A Mật Đương, con dao mà hắn từng đổi với huynh trưởng A © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Y Bột. Còn mấy món đồ chơi bằng lông thú, trông có vẻ đều đồ A Y Bột © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 để lại cho hắn trong lều.

“Con dao này giao cho Ấp Đô, những thứ còn lại đốt cho A Mật Đương.”

Lạc Hùng nhận lệnh định lui xuống, lại thấy tướng quân lục lọiđó trong gói đồ, bỗng hỏi:

“Có thấy một bức tranh thêu hình nữ tử không?”

Lạc Hùng suy nghĩ một lát, chắc chắn trả lời:

“Không thấy. Đồ của cả A Y Bột A Mật Đương đềuđây rồi.”

Bức tranh thêu vẽ Di Lệ Na, A Y Bột quý trọng như vậy, A Mật Đương chắc chắn sẽ không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vứt bỏ tùy tiện.

Sau khi A Y Bột chết, còn ai muốn gặp lại Di Lệ Na, muốn bức họa của nàng nữa? © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Còn ai thể lặng lẽ đưa bức họa đến cho người kia xem, làm con bài mặc cả?

“Là nàng ta, chính nàng ta đã rơi vào lửa!” Tiếng kêu kia bỗng vang vọng không ngừng.

Cố Tích Triều dùng ngón tay cái xoa nhẹ những hoa văn giao long trên hộp, một lát sau đôi mày © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đen rậm giãn ra, khóe miệng hơi nhếch lên.

Vùng đất hoang tàn trong lòng hắn vẫn chưa cháy hết lại âm thầm bùng lên những ngọn lửa nhỏ yếu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ớt.

Người kiađã thành quỷ, vẫn ngang bướng như vậy, lại muốn đối đầu với hắn.

Nhưng nàng ngang bướng đến đâu, người hắn đã đợi mười năm, sao hắn lại cam tâm để © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nàng cứ thế đi.

【Lời tác giả】

Tôi khá thích viết cảnh hai người đấu pháp, bởi Cố nhỏ mất hết sinh khí sẽ bị A Phiêu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 k*ch th*ch sinh ra lòng ganh đua, vừa tức vừa buồn cười 【Cảm giác xác chết ấm áp.JPG】

【Tuyên bố quan trọng】

Kế hoạch của A Phiêu của chúng ta chưa bao giờ ngừng, một lòng một dạ tìm hài cốt, cô nàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sự nghiệp này hoàn toàn không nghĩ đến việc đối thủ không đội trời chung tướng quân lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 một kẻ si tình. Vậy thì, Cố đại tướng quân của chúng ta từ xưa đến nay đã cưng chiều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ấy đến mức nào?

Thuộc hạ: Tướng quân, Hoàng hậu lại muốn đối đầu với ngài rồi.

Cố tướng quân: Nàng chỉnghịch ngợm thôi.

Thuộc hạ: Tướng quân, Hoàng hậu muốn giết ngài!

Cố tướng quân: Nàng chỉ là tính tình không tốt lắm, ta nhường nàng ấy.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Sau Khi Chết, Kẻ Thù Đốt Hương Mười Năm Cho Ta, Sau Khi Chết, Kẻ Thù Đốt Hương Mười Năm Cho Ta Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Sau Khi Chết, Kẻ Thù Đốt Hương Mười Năm Cho Ta Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Sau Khi Chết, Kẻ Thù Đốt Hương Mười Năm Cho Ta Linh dị, truyện Linh dị hay, Sau Khi Chết, Kẻ Thù Đốt Hương Mười Năm Cho Ta Khoa Huyễn, truyện Khoa Huyễn hay, Sau Khi Chết, Kẻ Thù Đốt Hương Mười Năm Cho Ta full, Sau Khi Chết, Kẻ Thù Đốt Hương Mười Năm Cho Ta online, read Sau Khi Chết, Kẻ Thù Đốt Hương Mười Năm Cho Ta, Dư Hà Thích Sau Khi Chết, Kẻ Thù Đốt Hương Mười Năm Cho Ta

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 34 — Sau Khi Chết, Kẻ Thù Đốt Hương Mười Năm Cho Ta

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc