GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 30: Hiểu lầm

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Tiếng gió rít dữ dội dần dần lắng xuống.

Đã rất lâu, rất lâu rồi không nghe thấy cái tên này, quỷ hồn thiếu nữ đứng im tại chỗ,© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ảo như bóng nước, chao đảo mờ ảo.

Khuôn mặt nàng ta như lớp giấy dán tường bong tróc lộ ra lớp xương thịt mục nát bên trong, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 vậy vẫn không giấu được vẻ đẹp thanh tú, vẻ đẹp tàn phai dần trùng khớp với nữ tử tuyệt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 sắc trên bức tranh thêu.

“Sao đoán ra ta chínhDi Lệ Na?”

Vẻ mặt quỷ hồn lạnh lùng đã hoàn toàn khác với vẻ đáng thương cầu xin họ thu liệm xác trước © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đây.

Thẩm Kim Loan khẽ cười, nói:

“Di Lệ Na, con gái của thủ lĩnh già bộ tộc Kỳ Sơn, mười chín năm trước mất tích vào đêm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tân hôn, không thấy xác.”

Ánh sáng xanh u ám quanh người quỷ hồn thiếu nữ biến ảo khôn lường, nàng ta khẽ nói:

“Mười lăm năm rồi, vậy vẫn còn người… nhận ra ta?”

Thẩm Kim Loan phẩy tay áo, chậm rãi bước đi, vừa đi vừa nói:

“Chiếc lều nơi hồn phách trú ngụ, tuy cũ nát nhiều năm nhưng trước đây cũng cùng xa hoa, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đólều nỉ của thủ lĩnh bộ tộc Kỳ Sơn. Áo cưới trên người hình rồng cuộn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 của bộ tộc Kỳ Sơn, đó là hoa văn chỉ con cái của thủ lĩnh mới cách © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thêu.”

Ánh sáng dần tụ lại trong đôi mắt âm u của quỷ hồn thiếu nữ, nàng ta nhìn Thẩm Kim Loan © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nói:

“Cô… rốt cuộc ai?”

Thẩm Kim Loan chỉnh lại mái tóc mai, hai tay đặt trước người, vẻ mặt thong dong nghiêm trang nói:

“Trong các bộ tộc du mụcthảo nguyên, người Khương đặc biệt giỏi bắn cungtrong số người Khương, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 người chế tạo cung tên giỏi nhất xuất thân từ Kỳ Sơn. Năm xưa khi phụ thân ta trấn giữ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Băc cương, phụ thân ngươi thủ lĩnh già bộ tộc Kỳ Sơn, Ngõa Khắc Thiện còn từng đến lều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bái kiến phụ thân ta, dâng lên phụ thân ta cây cung dài làm từ da thuộc của bộ tộc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Kỳ Sơn.”

“Cây cung dài đó có in hình rồng cuộn của bộ tộc Kỳ Sơn, dây cung trăm cân không đứt, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cùng chắc chắn cũng giống như lời thề của bộ tộc Kỳ Sơn nguyện giao hảo với Đại Ngụy, cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 là cây cung duy nhất của phụ thân ta cho nên ta vẫn luôn nhớ…”

“Nếu vẫnnăm xưa, không cần nói cô, ngay cả phụ thân gặp ta cũng phải quỳ lạy ba © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lần chín lạy…”

Nànghoàng hậu Đại Ngụy tôn quý, vốn phải được thiên hạ cúi bái, được thiên hạ cung phụng.

“Cô nương này khẩu khí thật lớn.”

Di Lệ Na cười một tiếng, lạnh lùng nói:

“Khó trách trên đời này lại cònngười nhận ra phụ thân ta… Nhưng phụ thân ta đã bị người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 của vương trướng hại chết từ mười lăm năm trước rồi! Năm đó, vào đêm tân hôn của ta, người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 của vương trướng đã tàn sát cả bộ tộc Kỳ Sơn…”

Thẩm Kim Loan nói:

“Vậy nên, trăm phương ngàn kế che giấu thân phận, dụ dỗ chúng ta đưa đến vương trướng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 muốn báo thù?”

Hồn phách Di Lệ Na lửng quanh quẩn trong lều, vừa hồi tưởng vừa nói:

“Đêm đó, bọn họ không chỉ giết những người đàn ông chống cự còn lôi những người phụ nữ trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bộ tộc ra đồng hoang, cuối cùng chỉ để lại trẻ con. Bọn họ giết người còn dễ hơn cả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đi săn, những người bị giết đều người thân thiết nhất của ta…”

“Phụ thân sợ ta bị thương, bảo ta trốn vào chiếc hộp gỗ lớn dùng để cướp dâu. Ai ngờ cả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chiếc lều sụp xuống, chôn vùi ta dưới đất, rất lâu rất lâu sau cũng không ai đến cứu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ta, ta không động đậy được, không ra được, cứ bị chôn dưới đất nhiều năm như vậy.”

Nàng ta quay người lại, ngơ ngác nhìn chiếc hộp gỗ cũ nát phía sau, ánh mắt đau buồn xen lẫn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 oán hận, lẩm bẩm:

“Ta bị chôn trong hộp, chỉ thể trơ mắt nhìn thể mình bị sâu bọ gặm nhấm, chúng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đầy mặt ta, cắn đứt gân cốt ta, đục khoét bụng ta… Ta la hét nhưng không phát ra được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bất kỳ âm thanh nào, không ai thể nghe thấy tiếng kêu cứu của ta…”

Nàng ta che mặt khóc nức nở, thân thể hồn phách trống rỗng định.

“Sau khi chết, hồn phách ta còn bị giam cầm trong chiếc lều hỉ đó, mười lăm năm không thể trốn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thoát.”

Gió lạnh lẽo thổi tung chiếc áo cưới đỏ như máu của Di Lệ Na như một vết sẹo không thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 xóa nhòa. Nàng ta cười nhìn Thẩm Kim Loan, trang sức bạc trên người khẽ kêu leng keng, nói:

“Nếucô, mối thù như vậy, nên báo không?”

Thẩm Kim Loan không khỏi nhìn về phía chiếc hộp gỗ chôn cất Di Lệ Na. Chỉ một cái liếc mắt, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 sắc mặt nàng hoàn toàn thay đổi.

Những thanh gỗ nát bên trong đã gãy vài chỗ, đáng sợ hơnbề mặt phủ đầy những vết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cào sâu nông khác nhau, như bị ngón tay người ta lặp đi lặp lại, hung hăng cào xé, hết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lần này đến lần khác.

Nhìn thấy những vết cào dày đặc trong hộp, nàng chỉ cảm thấy chóng mặt, tim đập thình thịch, suýt chút © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nữa thì đứng không vững.

Di Lệ Na đã bị chôn sống.

Bốn bề im lặng như tờ, thiếu nữ vừa nói vừa “khanh khách” cười lớn, tiếng cười quỷ dị như tiếng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 khóc nghẹn.

Oán khí ngút trời, dường như cả chiếc lều sắp sụp đổ tan tành, hóa thành một đống đổ nát.

Thẩm Kim Loan đứng trong cơn gió hình, nhìn chằm chằm vào những trang sức đứt gãy những mảnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 vải rách nát trên người nàng ta, đó đều dấu vết tuyệt vọng giãy dụa trước khi chết.

Tục cướp dâu của người Khương khiến chiếc hộp gỗ này trở thành quan tài của nữ tử. Nhưng tất cả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 những cuộc hôn nhân trên đời này, chẳng phải cũngtừ chiếc quan tàihình của nữ tử © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 sao?

“Mối thù máu như vậy, đương nhiên phải báo.” Thẩm Kim Loan gật đầu, nói, “Ta chỉmò, A Y © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Bột coi ngươi người yêu, giữ lại bức họa của ngươi, chín năm qua đã xem không biết bao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhiêu lần, còn số lần phái người đi tìm ngươi, vậy ngươi lại muốn tìm hắn báo thù?” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

“Người yêu?” Di Lệ Na như nghe thấy một từ ngữ nực cười đến cực điểm, cười phá lên, the thé © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nói: “Hắn kẻ thù của ta!”

Bóng dáng nàng ta lay động dữ dội, trang sức bạc trên người lay động loạn xạ:

“Đêm đó dẫn người đến tàn sát bộ tộc ta, không ai khác, chính tân lang của ta, A Y © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Bột.”

“A Y Bột đâu? phải hắn không dám đến gặp ta không? Mười lăm năm rồi, ta chỉ muốn hỏi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hắn một câu, tại sao lại đối xử với ta như vậy? Tại sao!…”

Tiếng chất vấn vang lên từng hồi, giọng nói thê lương lửng giữa không trung bao trùm cả không gian. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

“Bởi vì, hắn sắp chết rồi.”

Một giọng nói trầm ổn vang lên.

“Lẽ ra hắn đã chết từ mười lăm năm trước nhưng vẫn chờ ngươi đến tận bây giờ.”

Chỉ thấy phía sau rèm lều khẽ động, một ngọn đèn nhỏ sáng lên chiếu rọi một bóng người u ám. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Cố Tích Triều từ ngoài lều bước vào, trên vai phủ đầy bông tuyết, cả người chìm trong bóng tối, nặng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nề đến nỗi ngay cả quỷ hồn cũng không kịp nhận ra sự tồn tại của hắn.

“Thịch, thịch, thịch…”

Phía sau hắn, một bóng người còng lưng chống gậy, chậm chạp nhưng vội bước vào.

“Di Nhi, nàng sao?”

Giọng nói quen thuộc, dáng hình xa lạ, trong sự ngỡ ngàng của Di Lệ Na, chiếc áo cưới đang cuồn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cuộn dừng lại.

Ánh lửa dần đến gần, nơi ánh sáng chiếu tới,xuất hiện khuôn mặt hốc hác của A Y Bột, những nếp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhăn sâu hằn trên khuôn mặt dưới ánh sáng, không rời mắt khỏi người yêu đã mất bao năm:

“Mười lăm năm rồi, cuối cùng cũng thể gặp lại nàng… Nàng không thay đổi chút nào, còn ta thì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đã già rồi.”

Đôi mắt A Y Bột sáng ngời như sao, dường như vàn ánh sáng tuôn trào từ thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đã mục nát này.

Thiếu nữ vẫn mặc chiếc áo cưới năm xưa, màu sắc vẫn vậy, dáng vẻ vẫn thế.

Còn hắn thì tóc đã bạc trắng, bệnh tật triền miên, dáng vẻ già nua.

A Y Bột nhìn chằm chằm vào trán thiếu nữ, run rẩy lấy ra chiếc chiếc đai buộc trán đính ngọc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 trai:

“Chiếc đai buộc trán mà nàng thích, năm đó ta đã tìm được những viên ngọc trai xứng với nàng, vốn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 định tặng nàng vào đêm tân hôn…”

“A Y Bột ta, không hề nuốt lời với Di Lệ Na.”

Hắn cười, bàn tay khô gầy như cành củi chậm rãi vươn về phía quỷ hồn thiếu nữ, muốn tự tay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đội chiếc đai buộc trán cho nàng.

Trong đôi mắt trống rỗng của Di Lệ Na như phủ đầy tuyết lớn tận, bóng tối màu xanh u © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ám như những lưỡi dao mỏng sắc lạnh, từng tấc từng tấc cứa vào nơi ánh mắt chạm tới.

Nàng ta đột nhiên bay qua, hồn thể vì oán niệm nhiều năm đen đặc như mực, móng tay sắc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhọn vỡ vụn vẫn còn vương máu lướt qua những viên ngọc trai sáng ngời, trong nháy mắt bị nàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ta nghiền nát không tiếng động hóa thành tro bụi tan theo gió.

Giây tiếp theo, nàng ta áp sát, bàn tay đen như mực đột ngột bóp chặt cổ A Y Bột.

A Y Bột ngơ ngác nhìn những viên ngọc trai tan biến, người yêu lạnh lùng như băng giá, chậm rãi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhắm mắt lại:

“Nàng nhất định hận ta lắm, đúng không? Năm đó, ta bị phụ thân lừa, ông ấy nói, phụ thân nàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 không chịu gả nàng cho tamuốn gả nàng cho khả hãn Bắc Địch. Thế là, ta dẫn một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đội quân muốn đến bộ tộc Kỳ Sơn cướp dâu.”

“Đội quân đó đều do phụ thân ta sắp xếp từ trước, hạ lệnh chiếm đoạt toàn bộ bộ tộc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Kỳ Sơn, không nghe theo lệnh của ta. Ta biết mình trúng kế cũng không ngăn cản được bọn họ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chỉ muốn đưa nàng đi, ta tìm khắp cả bộ tộc Kỳ Sơ, cũng không tìm thấy nàng…”

A Y Bột ho không ngừng, đau khổ ôm đầu, không ngừng đập vào thái dương, khẽ khóc.

Năm đó hắn không ngủ không nghỉ tìm kiếm trong tuyết một tháng, tay chân bịcóng lở loét, đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mức hoại tử, may mắn lắm mới giữ được mạng. Mười lăm năm sau đó, hắn nằm liệt giường, không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thể dậy nổi.

Bàn tay Di Lệ Na bóp cổ hắn không buông, ánh mắt hơi nghi ngờ, lạnh lùng nói:

“Ngươi nói, chuyện diệt tộc, ngươi hoàn toàn không biết?”

A Y Bột ưỡn ngực, nắm đấm đấm mạnh vào vai, lớn tiếng nói:

“Thần Thiên Dương ở trên cao, nếu A Y Bột ta nói nửa lời dối trá, hồn phách tiêu tán, không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 được siêu sinh!”

“Di Nhi, bộ tộc Kỳ Sơn năm đó, ta thực sự bất lực… Nàng oán hận ta cũng lẽ đương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhiên, ta chỉ muốn nói sự thật với nàng, thảm kịch của bộ tộc Kỳ Sơn,tuyệt đối không phải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 điều ta mong muốn. Phụ thân ta năm đó đã quyết tâm tiêu diệt bộ tộc Kỳ Sơn…”

Đây một cuộc tấn công được lên kế hoạch từ trước, số phận diệt vong của bộ tộc Kỳ Sơn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đã được định sẵn, không thể thay đổi.

A Y Bột nhìn sâu vào người yêu xưa, nói:

“Hôm nay ta mới biết, nàng bị chôn dưới đất, suốt mười lăm năm… Những năm này, ta chưa bao giờ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 quên nàng vẫn luôn phái người đến bộ tộc Kỳ Sơn tìm nàng. Nhưng cuối cùng, không một ai trở © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 về… Những người còn lại đều nói, sau khi nàng chết đã siêu thoát, ta không ngờ, hồn phách nàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 vẫn còn…”

Di Lệ Na ngước đôi mắt u ám lên, đôi mắt trống rỗng không ánh sáng như tẩm độc:

“Lẽ ra ta đã sớm siêu thoát…A Đức! Hắn dùng thuật giam cầm hồn phách ta suốt mười © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lăm năm.”

Thẩm Kim Loan kinh ngạc nói:

“Sao thể như vậy! Sao lại bị giam cầm mười lăm năm? A Đức, A Đức nói hắn yêu ngươi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mà…”

“Yêu?” Di Lệ Na khanh khách cười, nụ cười lạnh lẽo cùng. Chiếc áo cưới trên người nàng bay phấp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 phới như một ngọn lửa đang cháy.

“Giam cầm ta bên cạnh hắn mười lăm năm yêu sao?”

“Hại ta đầy người máu tanh, không ra người, không ra quỷ, yêu sao?”

Thẩm Kim Loan hiểu ra, lẩm bẩm:

“A Đức đang dùng máu thịt người sống để cúng tế nàng, để cầu cho hồn phách nàng không tan biến.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

vậy, Di Lệ Na không thể siêu thoát, oán niệm sát khí tích tụ ngày càng sâu nặng.

vậy, A Đức bắt Ấp Đô và những người khác không giết ngay, vốn định đưa đến lều hỉ để © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lệ quỷ nuốt chửng làm thức ăn.

vậy, trong lều hỉ mớinhiều hài cốt tươi mới như vậy. Những người A Y Bột phái đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tìm nàng chưa từng trở về.

Hai người đàn ông đều nói yêu nàng, một người hại gia đình nàng tan nát, một người hại nàng không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 được siêu sinh.

Thẩm Kim Loan ngơ ngácmiệng, không nói nên lời.

Oán niệm ngút trời, hồn phách Di Lệ Na lập tức trở nên hung bạo, trong lều chợt ẩn chợt hiện, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 xung quanh sương đen kịt, trong đôi mắt không ánh sáng chỉ toànoán độc sâu thẳm.

Sát khí ngập trời như dao cắt cổ. A Y Bột đuổi theo vài bước, vứt bỏ cây gậy muốn đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 gần nhưng cơn gió âm lạnh dữ dội bao quanh quỷ hồn khiến hắn vốn đã yếu ớt lại ho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 sặc sụa không ngừng.

Hắn không thể nhúc nhích, nhìn chằm chằm vào đám sương đã không còn hình người kia.

Những món đồ bạc cổ quấn quanh cổ, eo, cổ tay của thiếu nữ đứt gãy như những con giòi dài © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bò đầy áo cưới, trải qua mười lăm năm chỉ tiếng động khi lay động vẫn thanh thúy dễ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nghe.

Hắn nâng bàn tay run rẩy lên, muốn v**t v* khuôn mặt tan nát của nàng.

Muốn chạm vào dung nhan ngày đêm mong nhớ nhưng ngón tay chỉ xuyên qua hồn thể trong suốt của nàng. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Làn da của quỷ hồn như sương mù, trống rỗng không một chút ánh sáng.

Chỉ có thể nhìn không thể chạm tới.

A Y Bột đứng đờ tại chỗ, trong sự ngỡ ngàng, những giọt nước mắt lăn dài trên má.

Người yêu thành quỷ, đau thấu tim gan.

Hắn vẫn luôn không biết, đêm đó trong bộ tộc nến đỏ lụa hỉ thực ra hôn lễ của chính © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hắn. Khi đó hắn đầy oán hận, cho rằng người yêu bị ép gả cho khả hãn Bắc Địch, dẫn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 quân xông xáo trong bộ tộc Kỳ Sơn nhưng từ đó lại càng ngày càng xa cách người con gái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mình yêu.

Hôm nay, sau mười lăm năm sống chết mịt mờ, cuối cùng hắn cũng nhìn thấy tân nương năm xưa của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mình.

Chiếc áo rách nát tả tơi trong gió sắp sửa tan rã. Những món trang sức bạc quý giá trên người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nàng phát ra ánh sáng âm u cũng dần dần vỡ vụn.

Lẽ ra nàng phải mặc chiếc áo cưới đẹp nhất, ngày hạnh phúc nhất của đời con gái, vui vẻ gả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cho người mình yêu nhưng hôn lễ lại bị dùng làm âm mưu, cả bộ tộc bị hại hắn. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Những món trang sức bạc quý giá trở thành dải lụa trắng thắt cổ nàng, chiếc áo cưới xinh đẹp trở © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thành tấm vải liệm nàng. Bữa tiệc cưới hoa lệ này là nấm mồ chôn cuối cùng trong cuộc đời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nàng.

Tân nương của hắn âm trầm lạnh lẽo, làn sươngquỷ dị bao quanh cổ hắn, sát ý và oán © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 khí vô tận xông thẳng lên trời.

Trên bầu trời mây đen dày đặc đã tiếng sấm rền vang giáng xuống bên ngoài lều,cùng kinh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hãi.

“Không hay rồi, nàng sắp tan biến rồi…” Cảnh tượng trước mắt khiến Thẩm Kim Loan thấy quen thuộc. Nhị ca © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 của nàng cũng đã hồn phi phách tán như vậy.

Áo bào của A Y Bột phất phơ trong gió, hắn lấy từ trong tay áo ba nén hương đã chuẩn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bị sẵn, đầu hương đã nhúng bột sừng tê trắng, dùng lửa nến đốt lên.

“Sinh bất khả nhiên, nhiên chi hữu dị hương, triêm chi y đái, nhân dữ quỷ thông.”

Hắn lầm thầm đọc câu này.

Trong cơn gió lạnh lẽo, giữa tiếng sấm chớp, hắn kính cẩn đốt hương cho quỷ hồn người yêu.

“Ngươi đừng niệm nữa, ta sẽ không nhận ân tình của ngươi đâu, ta vẫn muốn giết ngươi báo thù! Báo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thù…”

Mặc cho lệ quỷ lượn lờ, sấm sét ầm ầm, khuôn mặt hốc hác của A Y Bột cùng thành © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 kính, trong mắt chỉ vàn thương xót tiếc nuối.

Quỷ hồn Di Lệ Na hét lên tránh xa hương khói nhưng làn khói vẫn kiên trì, không ngừng tràn vào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hồn thể tàn tạ của nàng ta.

Thẩm Kim Loan ngạc nhiên, nhìn Cố Tích Triều, cau mày nói:

“Sao ngươi lại dùng trò này lừa người nữa vậy?”

Nhưng giây tiếp theo, nàng trợn tròn mắt.

Chỉ thấy trong làn hương khói cháy lâu, sương bao phủ dần tan đi, hồn phách gầy gò của thiếu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nữ trở nên đầy đặn, lớp da khô ráp bong tróc trên mặt từ từ phục hồi như cũ.

Như thể mới sinh ra.

Tình yêu tận thông qua làn hương khói không tan khiến quỷ hồn khô héo của Di Lệ Na dường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 như mọc ra da thịt.

“Thì ra, hương khói có hiệu quả là A Y Bột thực sự yêu nàng… Nàng quả thật người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thân yêu nhất của hắn?”

Thẩm Kim Loan kinh ngạc thốt lên. Vốn tưởng rằng cách cúng tế này dạy cho A Đức vô dụng,© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 do Cố Tích Triều bịa đặt, không ngờ lại thực sự được A Y Bột sử dụng.

Nàng không khỏi nghiêng đầu, nghi hoặc hỏi:

“Cố Tích Triều, đây ngươi xem đâu ra vậy? Sao lại hiểu rõ như vậy?”

Cố Tích Triều lười biếng dựa vào tấm vải lều, bóng tối dưới ánh sáng lướt qua khuôn mặt hắn, hắn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hỏi ngược lại:

“Chẳng lẽ nương nương chưa bao giờ thắp hương cho người thân yêu nhất của mình sao?”

Giọng nói nhàn nhạt như khói, như thểchuyện bình thường, một việc nhỏ nhặt.

Thẩm Kim Loan tức giận bật cười. Tên này lại lấy lời nàng từng mỉa mai hắn ra để đáp trả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nàng.

Hương khói cháy, bàn tay hồn phách đang bóp cổ hắn đã cảm giác thật, bàn tay mềm mại từng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tấc từng tấc lướt qua những nếp nhăn trên da hắn.

Trong đôi mắt khô héo của A Y Bột hiện lên dáng vẻ thiếu nữ ngày xưa, hắn run rẩy vươn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tay, chạm vào khuôn mặt nàng đã không còn vô.

Chỉ một khắc, hắn như không dám tin, hoàn hồn lại, nước mắt đã rơi như mưa:

“Kiếp này, ta lỗi với nàng. Gặp lại nàng một lần, ta đã mãn nguyện rồi. Chết trong tay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nàng, ta cam tâm tình nguyện. Trước khi chết, ta chỉ muốn nhìn nàng thêm một lần, nàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thắp hương cầu nguyện, sớm ngày siêu thoát.”

Di Lệ Na nhìn thân thể tươi tắn vừa tạm thời khôi phục của mình, cùng kinh ngạc.

Đầu ngón tay lạnh lẽo của quỷ hồn nhẹ nhàng chạm vào đôi mắt đầy nếp nhăn của người đàn ông, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đôi môi khô khốc lướt qua cổ họng, một lần nữa cảm nhận xúc cảm âu yếm khi còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 người.

“Chỉ bằng một câu ‘xin lỗi’ của ngươi muốn phủi sạch hết mọi chuyện sao? Mười lăm năm qua, ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đã từng chỉ muốn chặt đầu ngươi, lăng trì ngươi…”

Nàng ta ngước mặt nhắm mắt lại, khi mở mắt ra, trong mắt ánh lên vẻ thanh tĩnh, không còn oán © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hận thiêu đốt.

“Nhưng hôm nay gặp lại nàng, ta chỉ thấy bi thương căm hận.”

“Ta hận sự ngây thơ của chính mình, hại chết những người thân yêu nhất.”

“Hận bản thân dụng, trơ mắt nhìn bộ tộc Kỳ Sơn bị tiêu diệt.”

“Càng hận chính mình, hận thù dày suốt mười lăm năm, thật không đáng.”

Bàn tay đang bóp cổ nàng từ từ buông xuống, chỉ im lặng nhìn hắn, oán hận sâu sắc dần biến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thành nỗi mệt mỏi khôn tả.

Thế nhưng chỉngười yêu buông bỏ, A Y Bột, dũng số một kiên cường của tộc Khương lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 suy sụp như cát vụn, ngã quỵ xuống đất, khóc không thành tiếng.

Người yêu xưa kia nay đã trở thành kẻ thù. Hắn hại chết gia đình nàng nhưng lạinàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hao tổn cả đời, thủy chung không thay đổi.

Rốt cuộc hắn kẻ thù hay người yêu của nàng?

Thẩm Kim Loan khẽ thở dài một tiếng, lẩm bẩm:

“Nếu như hôn lễ năm đó, A Y Bột tìm được Di Lệ Na bị chôn dưới đất, nếu như lúc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đó hắnthể giải thích ràng sự hiểu lầm này, liệu có lẽ…”

“Họ chỉ thểkẻ thù.”

Giọng Cố Tích Triều vang lên, lạnh lùng đáp lời nàng.

“Bởi vương trướng bộ tộc Kỳ Sơn đã sớm không đội trời chung. Những việc vương trướng làm, A © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Y Bột làm sao thể đứng ngoài cuộc? Cho năm đó không hiểu lầm, cuối cùng cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 sẽ kẻ thù.”

Giọng hắn cứng nhắc, không một chút lay chuyển, kiên quyết như thể đã niệm thầm hàng trăm hàng ngàn lần. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

“Trừ phi, thể chứng minh năm xưa kẻ tàn sát bộ tộc Kỳ Sơn không phải là vương trướng, không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 phải người của A Y Bột thì họ mới thể trở lại thành người yêu.”

Thẩm Kim Loan khẽ giật mình, quay đầu lại chỉ thấy trong ánh sáng mờ ảo, Cố Tích Triều cũng đang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhìn nàng, hàng mi khẽ run, giọng nói như dây cung căng chặt, bất cứ lúc nào cũng thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đứt.

Khi oán khí của Di Lệ Na tiêu tan, tiếng sấm rền trời cũng dần dần lắng xuống, bầu không khí © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nặng nề trong lều dịu đi, hồn phách của nàng cũng trở nên càng lúc càng ràng, trong trẻo. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Hồn phách nàng lơ lửng qua lại, quay đầu lại nhìn kỹ Thẩm Kim Loan cũng một hồn ma, khẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nói:

“Người bộ tộc Kỳ Sơn chúng ta, ơn tất báo,thù tất trả. đã giúp ta thu liệm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hài cốt, khiến hồn phách ta thoát khỏi khổ ải, ta không ngại tặng thêm một câu.”

“Ta cảm nhận được trên ngườicũngnỗi hận thù sâu sắc giống như ta, như một cái hang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đen ngòm, không tìm thấy lối ra. Hồn phách như cô giống như ta,định trước sẽ không tồn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tại lâu dài… hãy tự lo liệu, sớm ngày siêu thoát.

Giọng Di Lệ Na càng lúc càng nhỏ, như vọng về từ nơi xa xôi vạn dặm.

“Nàng sắp siêu thoát rồi… Để ta tiễn nàng đoạn đường cuối.” A Y Bột khẽ nói.

“Đừng tưởng rằng như vậy, ta sẽ cảm kích ngươi…”

Di Lệ Na khẽ nheo mắt, nhìn chằm chằm vào đôi tay trắng như ngọc của mình, chỉ tay về phía © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 những chiếc lều trắng trải dài của vương trướng, chợt cười nói:

“Ân oán giữa taA Y Bột coi như hôm nay kết thúc nhưng mối thù máu giữa bộ tộc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Kỳ Sơn vương trướng vẫn còn xa mới chấm dứt. Vương trướng các ngươi nợ bộ tộc Kỳ Sơn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chúng ta rồi sẽ ngày phải trả bằng máu…”

“Người của bộ tộc Kỳ Sơn, vĩnh viễn không bao giờ quên.”

A Y Bột nhận ra điều đó, loạng choạng bước lên trước, muốn đuổi theo nàng:

“Kiếp này khổ sở, nàng và ta ước hẹn kiếp sau, nàng lại làm tân nương của ta một lần nữa, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 được không?”

Trong không, tiếng nói yếu ớt của thiếu nữ vẫn văng vẳng không dứt nhưng không một lần quay đầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lại:

“Kiếp này, ta vĩnh viễn không tha thứ cho ngươi. Kiếp sau, rốt cuộc làm người yêu hay kẻ thù © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 của ngươi, xuống dưới kia rồi ta sẽ nói cho ngươi biết.”

A Y Bột cố gắng hét lớn nhưng trong lòng bàn tay chỉ còn lại một làn gió nhẹ, như ngón © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tay người yêu khẽ chạm vào hóa thành một làn khói, thoáng chốc tan biến.

Hắn thất thần ngã xuống đất. Thoát khỏi cơn ác mộng đeo bám bao năm, hắn đã hao tổn hết sinh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lực.

Chợt, dưới đôi mắt trĩu xuống của A Y Bột xuất hiện mũi giày lấm lem bùn đất, một vạt áo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bào đen không hoa văn, như bị xé rách vẫn tung bay không ngừng toát lên vẻ lạnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lùng kiên định khó tả.

A Y Bột hấp hối ngẩng đầu lên, trong tầm nhìn dần mờ ảo nhìn thấy người Hán mặc đồ đen © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bóng trắng lảng vảng bên cạnh hắn.

Hắn nghe thấy giọng nói trầm thấp của người đàn ông:

“Chúng ta đã đưa ngươi gặp Di Lệ Na, ngươi nên giữ lời hứa.”

Đôi mắt trống rỗng của A Y Bột nhìn về hướng quỷ hồn tan biến, dường như trong phút chốc đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 già đi mấy chục tuổi.

“Không ngờ, ngươi thật sựthể giúp ta tìm được nàng…”

“A Y Bột ta, lời đã nói ra nhất định làm nhưng…” Hắn hồi thần lại, nhìn Cố Tích Triều nói, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 “Cho dù ta nói cho ngươi biết nơi chôn cất hài cốt cũngích.”

“Vì sao?”

A Y Bột khẽ dừng lại như hạ quyết tâm, cuối cùng cũng nói ra:

“Bởi hài cốt ngươi muốn tìm, tận nha trướng của Bắc Địch tại Vân Châu.”

Cố Tích Triều nhíu mày, nhạy bén hỏi:

“Sao ngươi biết hài cốt Vân Châu?”

“Bởiđó chuyện mà A cha ta đến chết vẫn không thể buông bỏ.”

A Y Bột cụp mắt xuống, chậm rãi hồi tưởng:

“A Cha từng nói, chủ tướng Đại Ngụy từng ơn với người Khương. Năm xưa quân Đại Ngụy bị người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Bắc Địch đánh tan, bao nhiêu người chết thảm Vân Châu. A Cha hận bản thân không thể đưa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hài cốt những người đã chết trận trở về lại còn bị ép phải dựa vào người Bắc Địch, cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nên đến chết ông ấy vẫn còn hối hận. Đêm trước khi qua đời, ông ấy man, trong miệng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 vẫn luôn nhắc đến chuyện này…”

“Ông ấy nói cả đời này lỗi với quân Bắc Cương. Năm xưa Vân Châu, ba bộ hài cốt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 của chủ tướng Đại Ngụy nhanh chóng bị người Bắc Địch mang về nha trướng, ông ấy đuổi thế nào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cũng không kịp… Ba bộ hài cốt, ông ấy không mang về được bộ nào…”

Lời này vừa thốt ra, Thẩm Kim Loan cảm thấy trái tim đã lặng lẽ từ lâu như đập trở lại, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hai tay trong tay áo càng nắm chặt hơn, hít sâu một hơi, giọng run run hỏi:

“Ba bộ? Tại sao lại có ba bộ hài cốt?”

Nhị ca chết Hào Sơn, chủ tướng quân Bắc Cương lẽ ra chỉ còn lại hài cốt của đại ca © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 phụ thân nàng, vậy bộ còn lại của ai?

Nàng nảy ra một suy đoán, cảm thấy cả hồn phách đều run rẩy bất thường.

“A Y Bột, ngươi nhớ nhầm không?”

Giọng Cố Tích Triều vang lên, trong không gian vắng lặng cũng một chút run rẩy khó nhận ra, thậm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chíchút bi thương.

A Y Bột khẽ nhấc đôi mắt đã nặng trĩu lên, nhìn thoáng qua một người một ma một cách khó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hiểu rồi suy nghĩ nửa khắc mới đáp:

“Ta nhớ rất rõ, A Cha trước khi chết mãi không chịu nhắm mắt, lẩm bẩm rất nhiều lần… Hài cốt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 của người Đại Ngụy quả thật ba bộ. Trong đó hai bộ hài cốtgiáp trụ khắc hình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 quỳ ngưu, còn một bộ hài cốt kia lại là giáp trụ mạ vàng hình kỳ lân…”

Giáp trụ hình quỳ ngưu của quân Bắc Cương không sai nhưng khi nghe thấy ba chữ “hình kỳ lân”, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Thẩm Kim Loan trợn tròn mắt như bị điện giật.

Nàng hồi thần lại, đột nhiên bay đến bên cạnh A Y Bột, kinh hãi nói:

“Ngươi nói bậy! Không thể nào… Làm sao lại giáp trụ hình kỳ lân?”

A Y Bột từ từ khép mắt lại, thở yếu ớt nói:

“A Cha khi chết vẫn luôn nhớ đến người Đại Ngụy, ta… ta sẽ không quên, ông ấy đã nói, bộ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 giáp trụ mạ vàng hình kỳ lân kia…”

Giọng hắn tắt dần, ngón tay cứng đờ hướng về phía bức thêu vẽ người yêu nhưng dừng lại giữa không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 trung, cuối cùng bất lực rơi xuống.

Cố Tích Triều nhanh chóng bước lên trước, thăm yết hầu của A Y Bột rồi lắc đầu với Thẩm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Kim Loan.

Dũng số một của tộc Khương, A Y Bột dùng hơi thở tàn tạ cuối cùng đã gặp được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nương mà hắn yêu cả đời, chờ đợi cả đời cũng thực hiện lời hứa với Cố Tích Triều, cuối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cùng kiệt sức, đi theo người yêu siêu thoát.

Thẩm Kim Loan đứng lặng lẽ tại chỗ rất lâu, không nói một lời.

Bộ giáp trụ mạ vàng hình kỳ lân A Y Bột nhắc đếnvật mà Hoàng đế khai quốc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Đại Ngụy ban tặng, chỉdòng họ Cố Lũng Sơn sở hữu, là độc nhất nhị trên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đời.

người mặc bộ giáp kỳ lân vàng Bắc Cương lúc đó chỉmột người——

Đại ca của Cố Tích Triều, Cố Từ Sơn.

Lẽ nào, Cố Từ Sơn năm đó thật sự đã đến cứu viện quân Bắc Cương và cũng cùng phụ thân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 huynh trưởng của nàng chiến tử Vân Châu?

Lẽ nào, nàng sống chết bao nhiêu năm nay đã báo thù nhầm, hận nhầm người?

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Sau Khi Chết, Kẻ Thù Đốt Hương Mười Năm Cho Ta, Sau Khi Chết, Kẻ Thù Đốt Hương Mười Năm Cho Ta Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Sau Khi Chết, Kẻ Thù Đốt Hương Mười Năm Cho Ta Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Sau Khi Chết, Kẻ Thù Đốt Hương Mười Năm Cho Ta Linh dị, truyện Linh dị hay, Sau Khi Chết, Kẻ Thù Đốt Hương Mười Năm Cho Ta Khoa Huyễn, truyện Khoa Huyễn hay, Sau Khi Chết, Kẻ Thù Đốt Hương Mười Năm Cho Ta full, Sau Khi Chết, Kẻ Thù Đốt Hương Mười Năm Cho Ta online, read Sau Khi Chết, Kẻ Thù Đốt Hương Mười Năm Cho Ta, Dư Hà Thích Sau Khi Chết, Kẻ Thù Đốt Hương Mười Năm Cho Ta

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 30 — Sau Khi Chết, Kẻ Thù Đốt Hương Mười Năm Cho Ta

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc