GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 29: Trung Nguyên

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Năm Thừa Bình thứ năm, Cố Tích Triều bị nàng dùng một nước cờ tướng đánh bại, thân bại danh liệt cưỡng ép đi Bắc Cương. Trong chuyện này, ngoài sự nhúng tay của phe cánh hậu cung dưới trướng nàng, chắc chắn cũng không thiếu sự thúc đẩy ngầm của các thế gia vọng tộc.

Thêm vào đó, nhiều năm trước để đoạt lấy vị trí gia chủ của Cố gia, hắn đã đoạn tuyệt quan © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hệ với những người thân thuộc trong gia tộc, thề sống chết đối địch.

Sau đó lời đồn đại lan rộng, sự vu khống chồng chất như núi, Cố gia suy tàn, Cố Tích Triều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cũng không còn bạn trong giới thế gia vốn luôn đoàn kết.

Nàng không ngờ rằng vẫn còn một người thân thiết Cố Tích Triều nguyện ý tin theo những điều© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tín vì người đó.

Trong khi Thẩm Kim Loan vẫn còn đang ngơ ngác, A Đức đã vui mừng khôn xiết vén tấm màn lớn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phía sau, làm động tác “mời” về phía Cố Tích Triều.

“Cẩn thận bước chân.”

A Đức ân cần dẫn đường phía trước, đi đến một chiếc bàn cúng rộng đặt ở trung tâm khu mộ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trên đó đã chuẩn bị sẵn hàng chục nén hương, chỉ chờ được đốt lên.

Trước bàn cúng, Cố Tích Triều chắp tay sau lưng, lẩm bẩm:

“Sừng giác thật không đốt được, đốt lên mùi hương lạ, dính vào vạt áo thể thông linh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 với quỷ.”

Hắn khẽ nhắm mắt, nhẹ giọng nói:

“Một năm hồn thể sinh, năm năm phách đủ. Mười năm… cuối cùng cũng gặp.”

Hắn rút đao ra khỏi vỏ, vặn chuôi đao, đổ ra một ít bột sừng tê giác đã mài mịn vào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lòng bàn tay đang được A Đức nâng lên:

“Sách cổ Nam triều ghi, đốt hương sừng giác thể chiêu hồn.”

Mắt A Đức sáng lên, cẩn thận nắm lấy hàng chục nén hương thành một bó, lần lượt nhúng vào thứ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bột trắng ngần.

“Người đốt hương nhất định phải coi người đã khuất người thân yêu nhất.”

Cố Tích Triều dừng lại một chút, cụp mắt xuống, thản nhiên nói:

“Ngươi càng yêu mến nàng sâu đậm lâu dài, sức mạnh của hương khói sẽ càng mạnh mẽ.”

A Đức lo lắng nói:

“Tuy ta không phải người thân của nàng nhưng đã yêu nàng hai mươi năm rồi. Trên đời này không ai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 yêu nàng hơn ta!”

Vừa nói, hắn đã quẹt que diêm đốt hương.

Một làn khói mỏng manh đột ngột bốc lên, lượn lờ bay cao như sương như khói, lan tỏa khắp nơi. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Đất trời mờ ảo, A Đức tay cầm hương, vái lạy bốn phương tám hướng các ngôi mộ rồi c*m v** © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chiếc hương hình thú kỳ lạ.

Sau khi hoàn thành một loạt nghi thức, hắn chắp hai tay trước ngực, trợn to mắt, không dám bỏ lỡ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bất kỳ sự thay đổi nhỏ nhặt nào xung quanh.

Trong tĩnh lặng, Thẩm Kim Loan kéo vạt áo choàng của người đàn ông, khẽ hỏi:

“Ngươi mới bịa ra đấy à?”

Bịa cũng thật giống, ra dáng ra hình, hơn nữa động tác lại thuần thục, cứ như đã thực hành mấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 năm rồi vậy.

Đôi mày Cố Tích Triều đen sẫm, ánh mắt lạnh lùng:

“Ta nói không phải bịa đặt, người có tin không?”

Thẩm Kim Loan bĩu môi.

Người này luôn trộn lẫn sự thật dối trá trong lời nói, trong lời dối trá lại ẩn chứa vài © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phần chân thật, thật là khó đoán.

Đợi đã lâu, một hương đã cháy hết, khói ngày càng nhạt dần cho đến khi tan biến hoàn toàn. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Đừng nói hai người sống, ngay cả một chút hơi quỷ Thẩm Kim Loan cũng không ngửi thấy.

“Tại sao… ràng ta cũng đã đốt hương rồi, tại sao nàng vẫn không chịu đến gặp ta?” A Đức © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 loạng choạng chạy đông chạy tây, ngửa mặt lên trời nhìn quanh, không thấy bóng dáng một chút hương hồn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nào.

Hắn quỳ rạp xuống đất, dùng sức đập mạnh xuống nền đột nhiên quay đầu lại, trừng mắt nhìn Cố Tích © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Triều, giận dữ nói:

“Tại sao ngươi có thể ta lại không chiêu hồn được? Ngay cả mặt cũng không thấy!”

A Đức lặp đi lặp lại từ “tại sao”, đột nhiên nổi giận, giơ tay chỉ vào Cố Tích Triều nói: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

“Ngươi lừa ta… nhất định ngươi lừa ta! Đồ người Hán xảo quyệt!”

A Đức khẽ gầm gừ, trên mặt lộ ra một nụ cười lạnh lẽo, đột nhiên lùi lại vài bước, thân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hình lay động,ẩn vào trong tấm màn, Cố Tích Triều vội bước tới, chỉ kịp nắm được một mảnh áo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bào bị rách.

“Di Lệ Na ở ngay phía trước, các ngươi tự đi tìm nàng đi…”

A Đức biến mất, giọng nói vọng lại từ xa, nhốt hai người trong nghĩa trang vắng vẻ.

“Không bằng người ta liền dùng thủ đoạn hèn hạ.” Cố Tích Triều sắc mặt không đổi, khẽ hừ một tiếng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 “Đây chính ngườiHoàng hậu nương nương vừa nãy coi trọng sao?”

Thẩm Kim Loan nghe ra ý châm biếm trong lời hắn, liếc mắt:

“Không gặp được người yêu lại đánh không lại ngươi, hắn không chạy chẳng lẽ chờ chết sao?”

Nàng lắc đầu thở dài:

“Xem ra, cái trò bịa đặt của ngươi quả nhiên không tác dụng. A Đức trông vẻ yêu sâu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đậm như vậy, sao lại không nhìn thấy chỉ một chút hồn phách của người yêu?”

Trong im lặng, một tiếng “rắc” vang lên.

Cố Tích Triều nhặt từ dưới đất lên que diêm vẫn còn âm cháy, soi sáng dưới chân.

Hắn đạp phải một mảnh xương trắng hếu, giòi ra từ lỗ hổng rồi lại chui vào lòng đất đen © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 kịt.

Que diêm rọi về phía trước, ánh sáng chiếu tới đâu, khắp nơi đều là đủ loại hài cốt, chồng chất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lên nhau như núi nhỏ.

Thẩm Kim Loan giật mình, vùi mặt vào áo choàng.

Cố Tích Triều không động đậy cũng không vén áo choàng ra, cứ để nàng trốn sau lưng.

Nàng rụt người trong áo choàng của hắn đột nhiên ý thức được điều đó, nhanh chóng chui ra, làm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 như không chuyện phủi phẳng nếp nhăn trên tay áo.

Sau đó, dường như nàng nghe thấy tiếng thở dài cực kỳ khẽ của hắn:

“Nhiều năm như vậy, thành hồn phách rồi vẫn còn sợ sao?”

Thẩm thập nhất nương của Thẩm gia vẫn giống như khi còn nhỏ.

Không bao giờ nói chuyện quỷ quái, không nghe nổi một chút truyện ma, buổi tối thường gặp ác mộng khó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngủ, mỗi khi đi đường ban đêm đều phải níu lấy áo choàng của hắn, đi chậm rì, sợ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hãi đến mức chỉ cần hơi giật mình trốn sau lưng hắn…

Nhưng, ngày xưa sợ ma nhất, giờ đây cũng đã trở thành một linh hồn đơn.

Cố Tích Triều cúi đầu, bàn tay trong áo choàng nắm chặt thành quyền, các khớp ngón tay trắng bệch, hơi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 run rẩy nhưng hắn vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, áo bào chỉ khẽ lay động như bị gió thổi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 qua.

Sau một hồi im lặng rất lâu, hắn ngẩng đầu lên từ đống hài cốt ngổn ngang, cố gắng kiềm chế © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 giọng nói khẽ:

“Ta nhớ, trước kia cứ đến tết Trung Nguyên, gọi thế nào người cũng không chịu ra ngoài.”

Thẩm Kim Loan không ngờ hắn lại nhắc đến chuyện cũ rích này.

Năm đó, ngoài Cố cửu lang, ai lại ra ngoài chơi bời vào ngày tết Trung Nguyên chứ. Nhiều năm sau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhớ lại, nàng vẫn thấy thật hoang đường.

Như có ma xui quỷ khiến, nàng tiếp lời:

“Có một lần, ta không mở cửa, ngươi còn trèo tường nhà ta, bị ma ma coi kẻ trộm cầm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 gậy đánh cho chạy về.”

Hắn thản nhiên đáp:

“Đó là lần đầu tiên trong đời ta bị người khác đánh.”

Vị công tử con nhà quyền quý sống trong nhung lụa, vì thân phận đặc biệt nên từ nhỏ chưa từng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bị đánh một roi nào. Ngay cả Cố lão hầu gia tức giận đến mức lấy cả gia pháp ra, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cuối cùng cũng chỉ khẽ vung vài cái lên áo bào hắn cho lệ rồi trói lại phạt cấm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 túc trong nhà.

Nhưng lần đó, Cố Tích Triều trèo tường nhà nàng vào ban đêm lại bị một lão hơn năm mươi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tuổi đuổi đánh khắp phố, thật có thể nói cùng thê thảm.

Thẩm Kim Loan nghĩ đến lại muốn cười, gật đầu đáp:

“Ma ma đánh người đau lắm phải không, từ năm ta chín tuổi đã không bị đánh nữa rồi.”

“Đau.” Hắn khẽ nhíu mày, nhìn nàng nói, “Nhưng cũng không đau lắm.”

Khi đó tuổi trẻ ngông cuồng, hành động vượt khuôn phép, tất cả đều tùy theo ý thích.

Muốn gặp một người liền bất chấp tất cả.

Nhưng vào tết Trung Nguyên, nàng ràng sợ hãi đến mức phải thắp đèn suốt đêm mới ngủ được nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vẫn sợ hắn bị đánh, nhắm mắt đuổi theo hắn cả một con phố. Cuối cùng khi bị ma ma © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 kéo về, nàng vẫn cố sức vẫy tay về phía hắn trong bóng tối bảo hắn mau đi, đừng để © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bị phát hiện nữa.

Nhớ lại cảnh tượng đó, Cố Tích Triều cúi đầu, khẽ nhếch mép cười.

Nhìn thấy một nụ cười thoáng qua trên đôi mắt đen sẫm của hắn, Thẩm Kim Loan sững lại, cụp mắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 xuống.

Khi Cố Tích Triều không cười, cả người hắn trông già dặn u ám, thêm vào đó một sợi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tóc bạc bên thái dương khiến người ta quên rằng hắn vẫn còn trẻ như vậy.

Nhưng khi cười lên, hắn dường như vẫn chàng thiếu niên mười năm trước, người hay nằm trên tường vẫy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tay gọi nàng ra ngoài chơi.

Hơn mười năm sau ở nơi man di hẻo lánh, trong nghĩa địa không có lối ra, đầy rẫy những sát © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 khí khó lường. Nàng tựa vào người hắn lại kể về những chuyệnchưa từng nhắc đến trong mười © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 năm đối đầu, một người một quỷ nương tựa vào nhau.

Thẩm Kim Loan dụi mắt, hình như hạt cát bay vào mắt, cay xè.

Khu mộ cổ này nằmsườn đồi xung quanh cây cối bao phủ, trên mặt đất thỉnh thoảng lộ ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 những chiếc quan tài làm bằng gỗ cây hồ dương đã bị phong hóa. Từ khi người Đại Ngụy chiếm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 giữ Trung Nguyên, những người Khương du mục từ phía Bắc di xuống vùng biên giới phía Bắc trải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 qua nhiều năm Hán hóa, tục tang lễ theo người Hán, dùng quan tài để chôn cất, nơi chôn cất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dựng bia đá khắc tên năm sinh năm mất.

Người Khương coi trọng chuyện sống chết, khi sống không để lại một lời nào, sau khi chết cũng sẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 được người cùng tộc chôn cất dựng bia.

Bia đá bị gió mưa bào mòn, chữ Khương mờ nhạt không rõ. Cố Tích Triều tìm kiếm từng ngôi mộ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 một vẫn không thấy bất kỳ bia mộ nào khắc chữ “Di Lệ Na”.

Trong bóng tối tận, Thẩm Kim Loan trốn trong áo choàng, nhìn người đàn ông thong thả bước đi trên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 con đường trải đầy xương cốt, gió lạnh thổi thấu chiếc áo bào đỏ.

“Ta… nghỉ ngơi một lát.”

Cố Tích Triều dừng lại, giọng nói lẫn vào tiếng gió lạnh, hơi run rẩy.

Nàng ngước mắt nhìn, hắn tựa lưng vào một tấm bia mộ bên cạnh, miếng băng gạc đã ướt đẫm, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vốc một nắm tro cỏ trên mặt đất ấn vào vết thương.

Vết thươngtrên cánh tay lại bị rách ra, băng gạc quấn quanh lại thấm đẫm máu đen, một màu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đỏ sẫm.

Thẩm Kim Loan đang trùm áo choàng khẽ động lòng, viên thuốc trong tay áo con rối bắt đầu lăn qua © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lăn lại, cuối cùng nàng mặc kệ nó lăn vào túi áo choàng.

“Nếu sợ thì trốn sau lưng ta.”

Dường như cảm nhận được động tĩnh của nàng, người đàn ông cụp mắt xuống, vẻ mặt kiên nghị, giọng nói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dịu dàng.

Thẩm Kim Loan ngước mắt nhìn, cuối khu mộ, sừng sững một chiếc lều lớn. Nhìn từ xa, giống như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 một tấm bia mộ khổng lồ nhất trong nghĩa địa đột ngột xuất hiện dưới màn đêm.

Chiếc lều rách nát xiêu vẹo, không biết đã bao nhiêu năm không người ở.

Cố Tích Triều đưa tay muốn vén màn lều lên thì một cơn gió từ bên trong thổi ra, màn lều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tự nhiên mở ra, như đang mời gọi.

Bước vào lều nhìn quanh, chiếc lều lớn này giống như nơi tổ chức yến tiệc linh đình. Trên đỉnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hai chiếc đèn chùm với hàng chục ngọn nến xếp thành vòng tròn, hai hàng bàn gỗ bày những chén © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 rượu đã đổ, đồ bạc đã đen xỉn, thảm nỉ phủ bụi.

Dường như có thể thấy cảnh tượng huy hoàng ngày xưa với hàng trăm ngọn nến cháy sáng rực rỡ, hàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trăm người nâng chén cụng ly.

Chỉnhững chuỗi hạt châu lấp lánh giờ đây đã giăng đầy mạng nhện. Những sợi tơ nhện dày đặc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 uốn lượn trong không trung, ở cuối nối thành một mảng trói chặt một vật gì đó.

đó, một tấm màn lớn màu đỏ sẫm treo cao giữa mạng nhện, bóng tối khổng lồ bao trùm cả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chiếc lều.

Đưa ngọn lửa đến gần xem mới thấy tấm màn ánh lên màu đỏ sẫm, không biếtlụa hỉ trang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trí ban đầu hay vết máu khô bắn tung tóe.

Chiếc lều trong bóng tối trông như vô tận, thỉnh thoảng mùi hôi thối khó chịu xộc vào mặt.

Dưới chân cũng toàn xương trắng dày đặc.

“Xương cốt bên ngoài lều đã từ lâu rồi. Còn những thứ bên trong này, cái chết chưa đầy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 một tháng.”

Tấm màn bị gió thổi phồng lên lay động như sóng nước. Giữa những lớp màn cuộn trào ẩn hiện một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bóng người, từ đầu đến chân đột nhiên cử động. Giống như hình ảnh một người bị mắc kẹt sau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tấm màn đang không ngừng giãy dụa.

Vừa giống một buổi yến tiệc, lại vừa giống một nơi tế lễ.

Một cơn gió mạnh đột ngột nổi lên bên cạnh, những đồ trang sức bằng bạc tĩnh lặng trong lều đột © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhiên va chạm mạnh vào nhau phát ra tiếng “leng keng” liên hồi, dày đặc liên tục.

Mạng nhện đột ngột đứt đoạn bay tán, sương đen sau tấm màn ập tới, trong nháy mắt nhấn chìm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ánh sáng yếu ớt của que diêm.

Cố Tích Triều nghiêng người tránh né, một tia sáng lóe lên rồi rơi xuống đất. Thì ra khi hắn cử © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 động người, chiếc đai buộc trán của A Y Bột trong đai lưng rơi xuống.

Ánh sáng của viên ngọc trai trên đai buộc trán chìm vào bóng tối sâu thẳm, yếu ớt sáng lên như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 một ngôi sao.

Tiếng va chạm của đồ trang sức bằng bạc xung quanh lúc này lại im bặt, tấm màn cũng ngừng lay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 động, gió lặng sóng yên. Trong khoảnh khắc, không còn một tiếng động nào.

Cố Tích Triều nhặt đai buộc trán lên, nắm trong lòng bàn tay.

“Leng keng, leng keng…”

Trong tĩnh lặng chết chóc, đột nhiên vang lên tiếng động nhỏ nhưng thanh thúy.

Giống như thứ đó đeo vài sợi xích bạc, khi di chuyển sẽ phát ra âm thanh đang tiến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 về phía họ.

Khi đám sương đen dần tan đi, trong sương dường như vọng lại tiếng khóc yếu ớt của một nữ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tử:

“Cứu… cứu ta với.”

Tiếng khóc nức nở, âm sắc như của một thiếu nữ.

Thẩm Kim Loan thò đầu ra từ sau lưng Cố Tích Triều, khẽ nói:

“Cẩn thận, hơi quỷ.”

Chỉ thấy ngay khi sương đen tan biến, một bóng người xuất hiện, ban đầu sau tấm màn, chỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 in ra một dáng hình nhỏ nhắn, sau đó dáng hình đó lại đột nhiên nổi lên trên tấm màn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thẳng về phía họ.

Chỉ thấy trên người quỷ hồn đó mặc một bộ đồ cưới lộng lẫy đã bị rách thành từng mảnh, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vừa đủ che thân hình nhỏ bé. Trên áo cưới vẫn những đường vân rồng quen thuộc.

Nàng ta ngày càng đến gần, những bím tóc rối tung bay lượn bên thái dương như những con rắn xanh. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Thẩm Kim Loan không khỏi hỏi:

“Ngươi cũng thấy nàng?”

Cố Tích Triều khẽ “ừ” một tiếng.

Quỷ hồn người phàm thể nhìn thấy, hẳn một lệ quỷ hung ác tột cùng.

Lệ quỷ oán khí sâu nặng, lâu ngày có thể hóa hình, người phàm thể nhìn thấy đó là quái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dị.

Dựa vào những đồ vật bày biện xung quanh trang phục của người phụ nữ này, lẽ nàng ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đã chết vào ngày cưới. Chết trong ngày hỷ, độc địa nhất. Chẳng trách nàng ta oán khí lớn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 như vậy.

Nhưng giọng nói của quỷ hồn lại rất yếu ớt, cẩn thận hỏi:

“Người lạ ơi, các ngươi không phải người Khương, sao lại đến đây?”

Thẩm Kim Loan quan sát hồn phách của nàng ta, trắng bệch nhưng thỉnh thoảng lại có chút huyết sắc, không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 khỏi hỏi:

“Cô là ai?”

“Ta hồn phách bị giam cầm đây.”

Tiếng nức nở của nàng ta đứt quãng như tiếng đàn dây bị nghẹn, nói: “Ta vốn gả đến vương trướng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhưng lại bị người ta hãm hại vào đêm tân hôn, sau khi chết vẫn luôn không thể rời khỏi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nơi này.”

Chẳng lẽ hồn phách bị vu sư A Đức dùng thuật giam cầm? Thẩm Kim Loan trong lòng khẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 động, hỏi:

“Vậy từng nghe qua cái tên Di Lệ Na không?”

Vẻ mặt đau khổ của quỷ hồn thiếu nữ đột nhiên thay đổi, mái tóc rối tung bay loạn xạ, nàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ta gào lên một cách điên cuồng:

“Ngươi nhắc đến nàng ta làm gì? Nàng ta người phụ nữ ngu ngốc nhất trên đời!”

Thẩm Kim Loan thấy phản ứng như vậy của nàng ta, trong lòng chấn động hỏi:

“Cô quen nàng ta? biết nàng tađâu không?”

Quỷ hồn thiếu nữ trở nên chút nóng nảy, không ngừng bay tới bay lui, gần như hét lên:

“Nàng ta chết rồi, chết nhiều năm rồi, các ngươi không tìm thấy nàng đâu. Những gái của bộ tộc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Kỳ Sơn gả đến vương trướng đều không có kết cục tốt đẹp… Tất cả đều do Di Lệ Na © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hại!”

Thẩm Kim Loan nhìn bộ đồ cưới rách nát trên người nàng ta, cau mày hỏi:

“Cô nóiDi Lệ Na hại ?”

Thiếu nữ đột nhiên cười khanh khách mấy tiếng, bóng dáng nhỏ của nàng ta in trên tấm màn đỏ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 như máu trở nên khổng lồ. Giọng nói vốn yếu ớt của nàng ta trở nên the thé:

“Nếu không phải tại nàng ta, sao ta lại bị giam cầm đây nhiều năm như vậy? Nếu không phải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tại nàng ta, năm đó sao lại nhiều người chết như vậy? Khắp núi đồi đều mồ mả!” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Cố Tích Triều không hề lay động, nhìn chằm chằm vào quỷ hồn trước mặt, bất ngờ hỏi:

“Ở đây còn người mới chết, thấy họ chết như thế nào không?”

Áo cưới rách nát của quỷ hồn lay động, nàng ta lạnh lùng nói:

“Những người đó bất cẩn xông vào đây đều chết hết rồi. Ta cũng chết rồi, còn quan tâm đến sống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chết của người khác làm gì?”

Nói xong, nàng ta đột nhiên bay xuống, đổi giọng cầu xin:

“Các ngươi muốn tìm hồn phách của Di Lệ Na, ta đã thấy! Chỉ cần các ngươi thể đào được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hộp sọ của ta giải trừ sự giam cầm, ta sẽ giúp các ngươi tìm thấy nàng ta.”

Đôi mắt trống rỗng của quỷ hồn thiếu nữ lộ ra vẻ bi thương, nàng ta khẩn thiết cầu xin:

“Các ngươi lạc đường rồi, không thể ra khỏi đây đâu. Khi còn sống ta là người bộ tộc Kỳ Sơn, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ta biết đường, bây giờ chỉ có ta mới thể dẫn các ngươi ra khỏi đây. Đổi lại, chỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 xin các ngươi giải thoát cho ta.”

“Ta chỉ muốn đến vương trướng tìm chồng ta. Khi còn sống ta đã vợ hắn, làm quỷ rồi cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chỉ muốn trở về bên cạnh hắn.”

“Hộp sọ của ta được chôn dưới đấtđây, chỉ cần ngươi thể đào lên, ta sẽ giúp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngươi ra khỏi đây, tìm thấy nàng ta…”

Lời lẽ của thiếu nữ tha thiết, tình ý mặn nồng khiến người ta cảm động.

Thẩm Kim Loan Cố Tích Triều nhìn nhau, trong lòng xác nhận, hắn nghĩ giống nàng, ý kiến cả hai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trùng hợp.

Không gió nhưng những mạng nhện khắp nơi lại rung nhẹ.

Cố Tích Triều nói với nữ quỷ:

“Ta cứu thoát khỏi đây, cô dẫn chúng ta ra ngoài tìm Di Lệ Na. Lời hứa nàychắc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chắn không?”

Thiếu nữ cười khanh khách:

“Ngươi yên tâm, người Khương chúng ta luôn giữ lời hứa. Trừ khi núi tuyết san bằng thành đồng bằng, thảo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nguyên biến thành biển cả, vạn vật hợp nhất làm một bằng không vĩnh viễn sẽ không bội ước.”

Nghe được lời hứa của nàng ta, Cố Tích Triều mới rút đao ra khỏi vỏ, một tay lật tung lớp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đất xốp dưới chân.

Một chiếc hộp gỗ lớn hiện ra từ dưới lòng đất.

Chiếc hộp gỗ này cùng tinh xảo, trước sau chạm khắc đủ loại hoa văn, sau khi được đào lên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vẫn còn sống động như thật, chỉ bốn góc bị một dải lụa màu xám đậm kỳ lạ quấn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chặt, đây chính vu thuật của vu sư.

Chỉ cần dải lụa hơi lỏng ra, chiếc hộp gỗ đã rung lên ầm ầm, dải lụa đứt lìa rơi xuống, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nắp hộp bật mở.

Một chiếc sọ trắng hếu lăn ra từ lớp đất trượt xuống.

Chiếc đầu lâu đã hoàn toàn không còn thịt, bị sâu mọt đục khoét chỉ còn lại một lớp xương mỏng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 manh, mép đầy bùn đất, màu vàng úa pha lẫn màu trắng bệch.

Hai hốc mắt trống rỗng ở giữa đổ đầy cát bụi, đen kịt như muốn nuốt chửng mọi thứ, đang nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 về phía người đến một cách chế nhạo.

Tiếng cười sảng khoái nhưng cũng đầy bi thương của thiếu nữ vang vọng trong chiếc lều hỉ tĩnh mịch.

Trong tiếng cười liên miên, chiếc đầu lâu khô héo vừa thấy ánh sáng mặt trời đã hóa thành tro bụi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tan đi như khói.

Trong khoảnh khắc, tấm màn đỏ khổng lồ giữa bị toạc, cả chiếc lều sụp xuống giống như bia © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mộ đổ nát, một con đường mòn bằng phẳng kéo dài về phía xa.

Giống như thứ đó được giải thoát, phá bỏ.

Đi dọc theo con đường mòn, bắt đầu thấy ánh sáng. Dưới sự chỉ dẫn của quỷ hồn thiếu nữ, hai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 người cuối cùng cũng ra khỏi nghĩa trang mênh mông này, trở về khu rừng rậm nơi họ đã đến. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

“Muốn ra khỏi bộ tộc Kỳ Sơn của chúng ta nhất định phải qua trận mưa tên này. Đi ra được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hay không, tùy vào các ngươi.”

Quỷ hồn thiếu nữ đến đi không dấu vết, lời vừa dứt đã số mũi tên bay tới.

“Vèo vèo…”

Cố Tích Triều nghiêng người tránh cơn mưa tên, rút đao Nhạn Linh ra, vừa chiến vừa lui, cho đến khi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 một dòng sông chảy xiết chắn ngang trước mặt.

Chỉ cần qua được sông, đến bờ bên kia sẽ không còn địa phận của bộ tộc Kỳ Sơn nữa, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trận mưa tên sẽ không thể với tới.

Nhưng bây giờ đang là mùa xuân, tuyết trên núi tan chảy, nước chảy xiết, Cố Tích Triều bị thương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vẫnthể lội qua song nhưng theo lời Triệu Tiện, hình nhân giấy này cần tránh lửa tránh nước, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nếu xuống sông, e rằng khung giấy của hình nhân giấy cũng sẽ tan rã.

Trong lúc Thẩm Kim Loan còn đang do dự, Cố Tích Triều đã nhấc hình nhân giấy lên, vác trên vai, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bước một bước dài qua bãi cạn đi về phía giữa sông.

Dần dần, nước sông ngập đến ngực hắn. Giữa dòng nước chảy xiết, những giọt nước lớn từ đôi lông mày © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 rậm và hàng mi của hắn lăn xuống, dòng nước như khắc họa từng đường nét trên khuôn mặt hắn. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Bên dưới, chiếc áo bào đỏ đã ướt sũng nước sông dính chặt vào cơ thể ướt át của hắn, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208hồthể thấy những đường gân bắp cuồn cuộn và vòng eo săn chắc.

Thẩm Kim Loan chút ngượng ngùng nhưng lo lắng thì nhiều hơn.

Hắn từng bước đi đến giữa dòng sông, nơi nước chảy xiết nhất, cát đá bị dòng nước mạnh cuốn trôi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sức mạnh của dòng chảy khiến mỗi bước chân hắn đều chao đảo. Để ý đến hình nhân giấy , © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208ràng đã làm chậm bước chân hắn.

Một loạt tiếng la hét chém giết hồ vọng lại từ khu rừng rậm phía sau, đen nghịt một mảng. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Người bộ tộc Kỳ Sơn phát hiện ra sự khác thường của cái bẫy, nhận ra dấu vết của hắn đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đuổi theoáp sát bờ sông.

Những người xông lên đầu tiên, lội qua nước bị Cố Tích Triều rút đao đánh lui, lăn xuống sông, vẫn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 còn số người đang vượt sông muốn bắt lấy hắn.

“Cố Tích Triều, ngươi thả ta xuống đi.” Thẩm Kim Loan trên vai hắn lo lắng nói vào tai hắn.

Cố Tích Triều một tay cầm đao, một tay vác hình nhân giấy trên vai. Hắn không đáp lời, bước chân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không ngừng.

Nàng thò nửa thân hồn phách ra khỏi hình nhân giấy , khuyên nhủ:

“Bọn họ sắp đuổi kịp rồi. Hình nhân giấy đã hỏng rồi, ngươi bỏ nó đi…”

Nnagf đãmật bỏ thuốc giải vào túi áo choàng bên trong của Cố Tích Triều, cái xác đã nứt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 một đường này đối với nàng đã dụng, hơn nữa còn gánh nặng, vứt bỏ mới thượng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sách.

nàng khuyên nhủ thế nào, Cố Tích Triều vẫn không nói gì, chỉ nâng hình nhân giấy lên cao hơn, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cánh tay ôm chặt hơn một chút.

Trên vai hắn gánh một báu vật nặng ngàn cân, từng bước đạp lên dòng nước, kiên trì đi về phía © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bờ bên kia.

Giống hệt như nhiều năm trước.

Khi đó, Cố cửu lang cũng đã để Thẩm thập nhất trèo lên vai hắn như vậy, trèo qua tường chỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 để hái một bông hoa dụng.

“Thẩm thập nhất, hái một bông hoa sao lâu vậy?”

“Huynh giơ cao thêm chút nữa, ta muốn hái bông đẹp nhất trên kia…”

Trong nước sông, hơi ẩm trênngười đàn ông tình lướt qua hình nhân giấy , đáy lòng Thẩm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Kim Loan dâng lên một cảm giác dại, chua xót.

Nước sông bao quanh hai người sôi sục, gầm thét, vài vệt máu ẩn hiện trên mặt nước. Vết thương do © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mũi tên bắn trúng bị rách ra, máu chảy xuống bị dòng nước cuốn trôi rồi lại lan ra.

Tiếng chân của quân truy đuổi lội nước đã gần bên tai.

“Cố Cửu!”

Một tiếng gọi vọng qua tiếng sóng dữ như ảo giác, vang lên bên tai.

Bên kia bờ sông, cũng xuất hiện những bóng người hồ ẩn hiện trong sương mù dày đặc.

Nhìn kỹ lại thì ra một con ngựa đang lội nước đến. Con ngựa thấy người, tung vó, chạy như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bay tới tung lên những đợt sóng lớn.

Trong lúc tuyệt vọng lại gặp được hy vọng, Thẩm Kim Loan sững người, kinh ngạc trợn to mắt nhìn kỹ. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Người cứu tinh dắt ngựa, dáng vẻ oai hùng, râu quai nón rậm rạp chính Ấp Đô.

Hắn thuần thục điều khiển ngựa lội vào dòng nước xiết, đến trước mặt Cố Tích Triều. Phía sau Ấp Đô, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 một đám chiến binh Khương tộc phi nhanh tới, đao kiếm vung vẩy, xua đuổi quân truy đuổi của bộ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tộc Kỳ Sơn đang tấn công về phía bờ sông.

Cố Tích Triều trước tiên đỡ hình nhân giấy lên ngựa, dùng dây thừng cố định lại. Sau đó, thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hắn như mất hết sức lực dựa vào lưng ngựa, bàn tay vẫn còn run rẩy nhẹ nhàng v**t v* © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bờm ngựa ướt đẫm.

Hắn nhìn Ấp Đô, trong mắt ánh lên những tia sáng, khẽ nói:

“Là ngươi.”

Ấp Đô trên lưng ngựa cười toe toét, vẻ mặt đắc ý nói:

“Không phải ta thì còn ai vào đây?”

“Các ngươi… không đi.” Cố Tích Triều liếc nhìn phía sau Ấp Đô, thấy Mãng Cơ và một đám chiến binh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Khương tộc đang khiêng những chiếc hộp gỗ lớn cướp được từ bộ tộc Kỳ Sơn.

Vẫn đám người đã đến bộ tộc Kỳ Sơn cướp dâu lần trước, không thiếu một ai.

Ấp Đô dùng nắm đấm vỗ vai hắn, vẻ mặt khinh thường nói:

“Ngươi huynh đệ đã cùng ta đổi dao, ta đã làm mất hình nhân giấy của ngươi, càng không thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bỏ chạy khi lâm trận, bỏ mặc huynh đệ. Hơn nữa, ta đã thề với thủ lĩnh, sẽ không để © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngươi chết ở bộ tộc Kỳ Sơn.”

Đôi mắt thần của Mãngsáng rực lên, gầm gừ:

“Ta đã cưới Ha Na rồi, xác của nàng, ta cũng phải mang về!”

Người Khương coi trọng lời hứa, không màng sống chết, quả nhiên như vậy.

Nhưng ánh mắt Cố Tích Triều lại vụt tắt, không còn vẻ xúc động khi nhìn thấy Ấp Đô một khắc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trước, chỉ lạnh lùng nói:

“Không cần các ngươi giúp đỡ. Ta không nợ các ngươi ân tình.”

Ấp Đô một mảnh vải, băng vết thương do cứu hắn, khó hiểu lẩm bẩm:

“Ngươi đúng không biết tốt xấu! Ấp Đô ta cả đời chưa phục ai. Ngươi là người đầu tiên. Ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cứu ngươi, vốn cũng không điều khác chỉ muốn cùng ngươi đánh thêm một trận nữa thôi.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Cố Tích Triều nhảy lên ngựa, một đám người thúc ngựa lội sông, nước bắn tung tóe, bóng dáng mờ dần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trong khu rừng rậm, phi nhanh về phía vương trướng.

Người bộ tộc Kỳ Sơn đuổi đến bờ sông buộc phải dừng chân bãi cạn, dòng nước không ngừng cuộn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trào làm ướt áo bào của mọi người.

“A Đức ca, thi thể của Ha Na cũng bị bọn họ mang đi rồi…”

Sau một hồi đứng lặng, trong mắt A Đức đứng đầu ánh lên ngọn lửa oán độc, hắn nhìn chằm chằm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vào bóng dáng xa dần bên kia bờ sông, cuối cùng cũng buông cây cung đã căng từ lâu. Hắn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nghiến răng, lớn tiếng hét:

“Thần Thiên Dương trên cao, mối thù của bộ tộc Kỳ Sơn, nhất định phải trả!”

“Chờ đã, rồi sẽ đến ngày đó.”

Phía sau hắn vang lên một loạt tiếng đáp lời như tiếng sói hú, chấn động tầng mây âm u bao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phủ quanh năm trên bầu trời.



Xuyên qua khu rừng rậm, đi được vài dặm, người bộ tộc Kỳ Sơn không đuổi theo nữa, Ấp Đô đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngựa song song với Cố Tích Triều. Hai cánh tay hắn đang khoanh trước ngực rũ xuống, nhìn từ trên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 xuống dưới người đàn ông mặc áo bào đỏ ướt sũng rồi chỉ vào hình nhân giấy sau lưng hắn, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trêu chọc:

“Hình nhân giấy này vậy khiến ngươi chết cũng không chịu bỏ, còn làm cho ngươi thê thảm đến mức © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 này, ngay cả tính mạng cũng không cần nữa.”

“Chẳng lẽ thật sựthê tử đã chết sớm của ngươi sao? Nhưng hình nhân giấy này tốt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chứ? Không nhìn được cũng không dùng được…”

Thấy Cố Tích Triều mặt trầm xuống, Ấp Đô ghé lại gần, dùng khuỷu tay huých vào vai hắn, cười nói: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

“Mùa xuân sắp đến rồi, nữ tử ở Khương tộc của chúng ta cũng sắp tìm người yêu, họ xinh đẹp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lại chung thủy, những chiến dũng cảm như ngươi sẽ được trái tim của họ rồi họ sẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tốt với ngươi cả đời. Ngươi không cân nhắc sao?”

Chưa đợi Ấp Đô nói xong, Cố Tích Triều đã th*c m*nh vào bụng ngựa, con ngựa tung vó chạy về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phía trước, bỏ lại phía sau tiếng mắng chửi của Ấp Đô.

“Hừ…”

Một lúc sau, phía sau Cố Tích Triều vang lên một tiếng hừ lạnh.

“Nữ tử Khương tộc xinh đẹp lại chung thủy?” Hình nhân giấy thở phì phò, cười lạnh.

“Tabộ tộc Kỳ Sơn gặp một con quỷ nữ, toàn lời dối trá, lừa gạt hại người. một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tên nào đó, nếu không có ta nhắc nhở, suýt chút nữa đã chết dưới tay con quỷ xinh đẹp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đó rồi.”

“Nàng ta toàn lời dối trá không sai,” Cố Tích Triều đáp, “Nhưng nàng ta đã giữ lời hứa, chưa bao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 giờ bội ước với chúng ta.”

“Nàng ta quả thật đã dẫn chúng ta ra khỏi bộ tộc Kỳ Sơn.”

“Cũng quả thật đã cho chúng ta gặp Di Lệ Na.”



Trong đêm tối, bóng đêm như khói đen dày đặc sau khi thiêu đốt bao trùm giữa đất trời.

Trong bọ tộc Khương, những đài lửa nhỏ được thắp lên, nhấp nháy trong đêm tối u tịch.

Trước lều của A Y Bột, tấm vải lều trắng như tuyết khẽ rung động.

Chẳng bao lâu sau, tấm rèm cửa lay động dữ dội, bức tranh thêu trước giường cũng cuộn trào không ngừng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 như thể bóng người trên tranh đang lờ mờ hiện ra.

Một tiếng “két” vang lên, chiếc hộp gỗ lớn bên dưới không biết từ lúc nào đã mở ra, những hạt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bụi nhỏ rơi xuống từ những khe hở của các hình chạm khắc tinh xảo.

Giữa làn bụi, một làn khói đen lượn lờ bốc lên trước tấm rèm.

Trong làn khói, một bóng hình ảo từ từ biến thành bóng dáng một thiếu nữ, trang sức bạc trên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 người kêu leng keng như tiếng chuông gió, chiếc áo cưới vô kéo dài trên mặt đất, chậm rãi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tiến gần đến giường.

Bóng dáng gầy của quỷ hồn in trên tấm vải lều trắng như tuyết, cái bóng như một con quái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vật khổng lồ sắp nuốt chửng người đang nằm dưới tấm thảm trên giường.

Bóng tối bao trùm ập đến, một cơn gió lạnh lẽo đột ngột lật tung tấm thảm.

Chỉ thấy dưới tấm thảm, chẳng qua chỉ một hình nhân giấy .

Một tiếng cười vang lên trên đỉnh đầu như vọng đến từ bốn phương tám hướng.

Quỷ hồn giật mình nhìn quanh, quay đầu lại, thấy hình nhân giấy đã ngồi thẳng dậy trên giường, vẻ mặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ung dung khác thường.

Thẩm Kim Loan trong hình nhân giấy khẽ chỉnh lại tay áo, ngước mắt nhìn bóng hìnhảo kia rồi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cúi xuống nhìn bức tranh thêu, khẽ nói:

“Quả nhiên cô.”

Thấy quỷ hồn cố gắng xuyên qua rèm cửa để trốn thoát, Thẩm Kim Loan tốt bụng nhắc nhở:

“Ta khuyên tốt nhất đừng rời khỏi chiếc lều này. Các nơi trong vương trướng đều tượng thần Thiên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Vương bảo vệ. ta đều quỷ hồn, một khi phạm đến thần linh sẽ bị trời tru © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đất diệt. Chỉ chiếc lều này đã dời tượng thần đi, nếu bước ra ngoài, e rằng sẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bị sét đánh cho tan xương nát thịt.”

“Cô vất vả lắm mới theo chúng ta đến được vương trướng, đừng để công sức đổ sông đổ biển.”

Thẩm Kim Loan ngồi thẳng trên giường, cử chỉ thong dong, cười nói:

“Ta nói có đúng không, Di Lệ Na?”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Sau Khi Chết, Kẻ Thù Đốt Hương Mười Năm Cho Ta, Sau Khi Chết, Kẻ Thù Đốt Hương Mười Năm Cho Ta Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Sau Khi Chết, Kẻ Thù Đốt Hương Mười Năm Cho Ta Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Sau Khi Chết, Kẻ Thù Đốt Hương Mười Năm Cho Ta Linh dị, truyện Linh dị hay, Sau Khi Chết, Kẻ Thù Đốt Hương Mười Năm Cho Ta Khoa Huyễn, truyện Khoa Huyễn hay, Sau Khi Chết, Kẻ Thù Đốt Hương Mười Năm Cho Ta full, Sau Khi Chết, Kẻ Thù Đốt Hương Mười Năm Cho Ta online, read Sau Khi Chết, Kẻ Thù Đốt Hương Mười Năm Cho Ta, Dư Hà Thích Sau Khi Chết, Kẻ Thù Đốt Hương Mười Năm Cho Ta

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 29 — Sau Khi Chết, Kẻ Thù Đốt Hương Mười Năm Cho Ta

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc