GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 133

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
“Em cũng tham lam ghê.” Văn Cửu Tắc vòng tay ôm lấy cổ cô: “Đi thôi.”

“Đi đâu cơ?”

“Đi kiếm ‘bông hoa đỏ’ cho em.”

Họ tham gia vào hoạt động dọn dẹp zombie ở cổ trấn Long An.

Binh lính bắt đầu từ cổng thành cổ, còn họ thì đi từ hướng ngược lại.

Khi Văn Cửu Tắc lấy thuốc nổ ra, Tiết Linh kinh ngạc túm c.h.ặ.t t.a.y anh.

“Dùng thuốc nổ nhanh gọn tiện lợi.” Văn Cửu Tắc cho rằng gom hết zombie quanh đó vào một sân viện, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ném thuốc nổ xuống xong việc, tiết kiệm thời gian sức lực.

Nhưng Tiết Linh lại không thấy thế.

Những công trình cổcố trấn Long An đềukiến trúc tồn tại hàng trăm năm, tinh xảo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đẹp đẽ, trước tận thế còn được bảo tồn rất tốt, cứ thế cho nổ thì quá đáng tiếc. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ràng còncách khác.

Tiếc ư? Văn Cửu Tắc từng cho nổ cả mốc địa danh nổi tiếng tòa cao ốc thành phố © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Đông Hải mà còn chẳng thấy tiếc, mấy thứ này liên quan đến anh.

Thế nhưng Tiết Linh không cho, anh vẫn cất lại thuốc nổ, dự định dùng s.ú.n.g xử từng con một. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Tiết Linh lại mở lời: “Đừng lãng phí đạn, đạn dược mọi người đều phải tiết kiệm, mình cũng nên tiết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 kiệm chút đi.”

Văn Cửu Tắc hỏi: “Vậy em tính làm sao?”

Cách của Tiết Linh thì thiếu gì.

cũng cao thủ tận dụng tại chỗ, nhưng khác với sự hoang phí của Văn Cửu Tắc, sống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tằn tiện.

Trong cổ trấn nhiều viện bảo tàng, được xây dựng từ các khu nhà cổ, bên trong trưng bày đủ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 loại hiện vật như ngân phiếu, sổ sách, bạc thời cổ, còn các loại đao kiếm, khí xưa. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Tiết Linh lôi ra một cái chiêng.

Loại chiêngthể phát ra âm thanh rất lớn khi bằng dùi.

Âm thanh “bang bang” vang vọng khắp cổ trấn, lập tức thu hút bầy zombie quanh đó.

Văn Cửu Tắc cầm một cuộn dây thừng to lấy từ trong tủ trưng bày, bắt đầu buộc zombie thành một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chuỗi dài.

Tiết Linh đi trước chiêng, Văn Cửu Tắc theo sau dắt dây, kéo cả chuỗi zombie đến một ngã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trống trải.

Tiếp đó, dưới sự chỉ đạo của Tiết Linh, anh dùng một thanh đại đao lấy từ tủ trưng bày, ép © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 từng con zombie lên khúc gỗ rồi chặt đầu.

Một màn “xử trảm giữa trưa” ra đời.

Văn Cửu Tắc cầm đao, nhìn cổ zombie rồi liếc sang Tiết Linh.

Gương mặt cô quá đỗi ngây thơ, chẳng chút cảm giác sai trái nào với cảnh tượng trước mắt.

như sực nhớ ra điều gì, làm dấu tạm dừng, moi từ túi ra một đôi găng tay dày dúi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 vào tay anh.

Như vậy sẽ không làm tay anh bị mài rách thêm.

Tiết Linh hài lòng tiếp tục đè zombie.

Thấy Văn Cửu Tắc cầm d.a.o không động thủ, khó hiểu bảng hỏi: “Dao quá à? Cảm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 giác không c.h.é.m được?”

“Hay để em đi mài trước, mài bén chút?”

Văn Cửu Tắc nhíu mày, bắt đầu công việc đao phủ.

Chặt lâu thành quen, động tác cũng dần giới hóa, đôi khi còn cảm giác như đang chẻ củi. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Xử xong một đợt, Tiết Linh lại xách chiêng dắt theo Văn Cửu Tắc tiếp tục vòng quanh các con © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 phố, ngẫu nhiên gom zombie để “xử trảm”.

Chỗ họ đi qua, bất cứ ngã nào rộng rãi một chút đều cảnh đầu lăn lóc, xác ngổn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ngang.

Một vài binh lính trong đội, đứng trên tường thành cao quan sát qua ống nhòm, bị cảnh tượng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 kia dọa đến á khẩu.

Zombie đang xử tử zombie!

Những binh lính quen biết Tiết Linh thở dài: “Cái anh Văn Cửu Tắc đó dữ quá, đến Tiết Linh đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 theo cũng hóa đáng sợ.”

Binh lính từng theo đội trưởng Thẩm Chương, từng chứng kiến sự lạnh lùng khó gần của Văn Cửu Tắc, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cũng tặc lưỡi: “Người đó đúngđáng sợ thật, nghĩ ra được cả cách xử zombie như thế, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 quá tàn nhẫn.”

So ra, trước kia anh chỉ không thèm để ý đến bọn họ, vậyhiền rồi.

“À mà này, Tiết Linh làm nhiệm vụ với các cậu thì thế nào, cũng kiểu lạnh lùng không nói chuyện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 à?”

“Sao thế được, Tiết Linh dễ thương lắm, làm nhiệm vụ còn hay mang quà cho tụi tôi, lần trước kiếm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 được cây giò đem về bồi dưỡng cho cả đội đấy!”

“Bếp chính trong đội, chú Tằng, than phiền nồi hư, ấy đi làm nhiệm vụ về còn tiện tay mang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 luôn cái nồi mới, bảo hàng tốt lắm.”

Đám lính đội Thẩm Chương: “…”

Ngoại viện của mình người ta, khác nhau dữ vậy luôn?

Chuyện Tiết Linh Văn Cửu Tắc dắt zombie khắp cổ trấn Long An chặt đầu, nhanh chóng lan truyền khắp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đội hơn mấy trăm người.

Ngày nào cũng người lén quan sát bằng ống nhòm rồi trầm trồ.

Đến cả Văn Yđang vùi đầu nghiên cứu cũng nghe nói.

“Nhiêu đó đầu zombie cũng đủ chặt rồi, sao còn rảnh tới tìm tôi.” ta liếc nhìn Văn Cửu Tắc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chắn trước cửa, nhắc nhở: “Tránh ra chút, chắn mất ánh sáng rồi.”

Nhà ta chỉ có khuyết điểmánh sáng không đủ.

“Tình trạng của Tiết Linh, cách nào không?” Giọng Văn Cửu Tắc khàn đặc.

Văn Y vẫn cắm đầu viết, tay không ngừng, miệng thì nói: “Các người lúc đầu sống c.h.ế.t không cho tôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nghiên cứu Tiết Linh, giờ lại bắt tôi cứu, tôi chẳng biết cả thì cứu kiểu gì, anh nghĩ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tôi thần chắc?”

Văn Cửu Tắc im lặng rất lâu, rồi mới nói: “Miễn là… không khiến cô ấy đau đớn, nghiên cứu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cũng được.”

Văn Y mỉa mai: “Tôi còn tưởng anh định đi cắn người ta rồi bảo tôi nghiên cứu anh trước, rồi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mới tới ấy.”

Văn Cửu Tắc: “Nếu cần thế thì... cũng được.”

Văn Y im lặng một lúc, viết thêm mấy dòng, cuối cùng lắc đầu: “Không, tư liệu nghiên cứu của viện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Kỷ rất giá trị, tôi tạm thời không thời gian lo chuyện khác.”

Hơn nữa, ta sợ Văn Cửu Tắc nổi khùng. Mạng ta còn nhiều việc phải làm, không định c.h.ế.t © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 vì cơn giận của anh.

Bất ngờ Văn Cửu Tắc không nói thêm nữa, quay người rời đi.

Ánh sáng lại rọi vào từ ngoài cửa, Văn Y cầm một bản ghi chép của viện Kỷ lên, trầm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ngâm.

Nghiên cứu của viện Kỷ người thầy củata có bản chất rất khác nhau.

Ông từng phát hiện một loại vật chất đặc biệt trong một số thiên thạch,khả năng ức chế sự © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 sinh sôi của virus. Nhưng khả năng cao đây một dạng sinh vật sống chưa được biết tới, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cấu trúc rất giống virus hiện tại.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Sau Khi Biến Thành Zombie Bị Bạn Trai Cũ Bắt Được full, Sau Khi Biến Thành Zombie Bị Bạn Trai Cũ Bắt Được online, read Sau Khi Biến Thành Zombie Bị Bạn Trai Cũ Bắt Được, Đang cập nhật Sau Khi Biến Thành Zombie Bị Bạn Trai Cũ Bắt Được

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 133 — Sau Khi Biến Thành Zombie Bị Bạn Trai Cũ Bắt Được

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc