GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 132

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Khi đeo nhẫn vào, lẽ thứ dễ thấy hơn đó chính vòng tròn nhỏ ấy đã trở nên lỏng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lẻo trên ngón tay cô.

vậy, anh chỉ đứng nhìn một lúc quầy nhẫn rồi rời đi, cuối cùng chọn lấy sợi dây chuyền © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 này.

“Đưa đây, tôi giúp em đeo.”

Tiết Linh hơi do dự.cảm thấy bây giờ mình trông không đẹp, đeo thứ này lên lại càng kỳ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cục.

Nhưngcũng biết, nếu nói ra, Văn Cửu Tắc nhất định sẽ khịt mũi khinh thường rồi buộcphải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đeo, kết cục vẫn thế.

Vậy nên dứt khoát bỏ qua giai đoạn tranh cãi giữa chừng, dùng hai ngón tay kẹp lấy sợi dây © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chuyền từ trong hộp ra.

định hỏi, móc khóa sau dây chuyền này khá khó cài, tay của Văn Cửu Tắc làm được không. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Bỗng nhiên chú ý đến tay anh.

Da thịt zombie sẽ dần trở nên rất cứng, cứng đến mức d.a.o nhỏ cũng không cắt nổi, vậy trên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tay Văn Cửu Tắc lại đầy những vết thương.

Mu bàn tay lòng bàn tay vết xước, chỗ đầu ngón cái ngón trỏ, lớp da bị mài © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tróc, lộ ra phần thịt đỏ thẫm bên trong, giống như vỏ cây bị bóc mất một mảnh.

Tiết Linh cầm tay anh lên xem kỹ, dùng đầu móng tay chạm chạm vào ngón tay anh, rồi ngẩng đầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lặng lẽ nhìn anh.

Tuy không nói gì, nhưng những điều muốn hỏi đều viết rõ ràng trong ánh mắt ấy.

Văn Cửu Tắc dùng một tay giữ chặt hai tay cô, tay còn lại lên bảng điều khiển.

“Làm nhiệm vụĐông Hải bị trầy, không đau cũng không ngứa.”

Anh làm nhiệm vụ Đông Hải rất nhanh, chẳng kiêng gì, thứ cần gỡ cứ trực tiếp dùng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tay, là người bằng sắt cũng phải rách vài lớp da.

Không chỉ tay anh bị thương,trong lúc dùng chất nổ, còn suýt bị chôn sống, nhiều lần bị đá © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 vụn b.ắ.n trúng.

Nhưng làm zombie cái tiện là, chỉ cần vết thương không lớn, sẽ nhanh khô lại, thậm chí không rỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 máu, quần áo che lên chẳng ai biết.

Lúc đầu chính anh cũng không để ý da tay mình bị mài đến rách, chỉ khi đi rửa tay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 dưới sông, lớp bụi bẩn bên ngoài bị rửa sạch, phần da sẫm màu đầu ngón tay mãi không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 sạch được, nhìn kỹ mới phát hiện ra lớp da đã mất, lộ cả thịt bên dưới.

Đôi tay này, khi còn con người đã đầy vết thương, giờ lại càng thô ráp hơn.

Tiết Linh nhìn mà xót, khẽ nghiêng người tựa vào n.g.ự.c anh.

Văn Cửu Tắc lắc bảng điều khiển giục: “Đưa dây chuyền đây trước.”

Tiết Linh dùng đầu cọ mạnh vào n.g.ự.c anh một cái.

Văn Cửu Tắc cậy lấy sợi dây chuyền từ tay cô, cúi người đeo lên cho cô.

Khóa móc phía sau quả thật nhỏ và rườm rà, Văn Cửu Tắc loay hoay mãi mới cài xong.

Suốt quá trình, Tiết Linh chỉ cúi đầu tựa vào n.g.ự.c anh, giống như đang đứng úp mặt vào tường sám © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hối.

Văn Cửu Tắc đẩy nhẹ cô: “Dậy đi, đừngđó xót cho tôi nữa, cũng nên xót chính em đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chứ.”

Gầy trơ cả xương rồi.

Văn Cửu Tắc phát hiện Tiết Linh gầy đi từ khi nào?

từ mùa đông năm ngoái.

Anh là người gần gũi nhất, họ gần như dính lấy nhau mọi lúc mọi nơi, Văn Cửu Tắc thậm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chí còn phát hiện ra sự thay đổi của sớm hơn chính cô.

Nhưng anh không hiểu, tại sao lại có sự thay đổi ấy.

Anh không biết phải làm gì, chỉ biết đứng nhìn.

Văn Cửu Tắc thể làm rất nhiều chuyện, nhưng anh chưa bao giờ cảm thấy mình lợi hại, bởi những © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 điều anh thực sự muốn làm, đều thất bại.

“Em đã hứa, chuyện giấu tôi, đợi tôi về sẽ nói. Giờ thì kể đi.”

Tiết Linh cuối cùng cũng không cứng miệng như Văn Cửu Tắc, chậm rãi lôi bảng điều khiển ra, mở © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 một file PPT, để anh tự xem.

PPT nàylàm dọc đường, đã sửa đi sửa lại nhiều lần, không chỉ giải thích tình trạng của bản © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thân, còn khuyên nhủ Văn Cửu Tắc đừng kích động, đặc biệtkhông được thử cắn người để © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trở thành zombie giống cô.

Văn Cửu Tắc cúi đầu lật xem PPT, Tiết Linh tranh thủ ngó vào cửa kính xe, soi thử sợi dây © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chuyền trên cổ mình.

Thực ra đeo lên cũng không đến nỗi xấu, ít nhất sợi dây chuyền vẫn rất đẹp, viên đá quý trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 suốt cảm giác chân thực, mỗi khi lay động trông như dòng m.á.u chảy.

Lúc nãy thì thấy ngại, giờ đeo rồi lại chút vui.

Văn Cửu Tắc xem xong, trông vẫn rất bình tĩnh, chẳng hề dấu hiệu của việc mất kiểm soát. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Tiết Linh không nhìn cửa kính nữa, quay sang len lén quan sát anh.

Văn Cửu Tắc hỏi: “Bây giờ em còn muốn điều nữa không?”

Tiết Linh sửng sốt. Anh chấp nhận rồi sao? Còn bắt đầu kiểu… chăm sóc tinh thần trước lúc chết?

“Muốn huy chương công trạng à?”

Tiết Linh lắc đầu: “Cũng không hẳn muốn huy chương, em chỉ là…”

Trên bảng điều khiển hiện lên chữ “chỉ là”, sau đó im bặt rất lâu vẫn chưa thấy phần tiếp theo. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Văn Cửu Tắc giúp nốt: “Chỉ muốn nhiều người nhớ đến em?”

Tiết Linh nghĩ một lát, hình như đúng vậy.

Lúc còn sống, chỉ muốn học cho tốt, sau đó thi nghiên cứu sinh, thi công chức, một công © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 việc ổn định, thể sẽ lập gia đình.

từng lên kế hoạch cho tương lai, từng tưởng tượng dáng vẻ mình khi về già.

Nhưng sau khi trở thành zombie, mọi thứ như ngừng lại,không còn nghĩ tới tương lai nữa, chỉ biết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 sống qua ngày.

Ba năm mạt thế sống một mình, không có ai trò chuyện, cảm giác như bị thế giới con người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 từng thân thuộc vứt bỏ.

Có lẽ điều đó khiến tâm trạng thay đổi: muốn được nhìn thấy, được chấp nhận, được nhớ đến. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Khi phát hiện cái gọi “cái c.h.ế.t không giới hạn” hóa ra lạigiới hạn, không thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 duy trì sự điềm tĩnh như trước, bắt đầu khao khát để lại dấu ấn đó.

Chỉ cần có thể đóng góp một phần sức lực, đã thấy hài lòng.

Nếu sau cùngc.h.ế.t với thân phận zombie, cũng không bị căm ghét, mà là người từng quen © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 biết thương nhớ đến cô.

cả Văn Cửu Tắc, sau khi họ hoàn thành nhiệm vụ, căn cứ sẽ công nhận họ, ưu đãi họ. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

chỗ dung thân, không phải lang thang khắp nơi, không phải sống như cô từng sống, lẩn tránh loài người. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Họ thể đường hoàng xuất hiện giữa đám đông, được người khác kính trọng.

Cô muốn có huy chương công trạng, nhưng điều thực sự muốn không phảidanh hiệu ấy, mà © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 một thứ giấy thông hành an toàn.

“Cả huy chương công trạng, giấy chứng nhận danh dự, phần thưởng… em đều muốn.” Tiết Linh gõ.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Sau Khi Biến Thành Zombie Bị Bạn Trai Cũ Bắt Được full, Sau Khi Biến Thành Zombie Bị Bạn Trai Cũ Bắt Được online, read Sau Khi Biến Thành Zombie Bị Bạn Trai Cũ Bắt Được, Đang cập nhật Sau Khi Biến Thành Zombie Bị Bạn Trai Cũ Bắt Được

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 132 — Sau Khi Biến Thành Zombie Bị Bạn Trai Cũ Bắt Được

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc