GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 62

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Sau khi tan học, Thời Thích vẫn đứng trên bục giảng như cũ.

một nữ sinh độc thân cuối cùng cũng nhịn không được nữa, nói cho cùng vất vả lắm mới gặp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 được một đàn anh đẹp trai như vậy trong trường, còn dạy thay thầy giáo, hội không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bắt lấy chính lãng phí.

sao hỏi một chút cũng không ít đi một miếng thịt, lỡ như thể theo đuổi được, so với © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phần lớn đám người tầm thường trong trường, chẳng phải là sẽ vui sướng lắm sao.

Từ phía sau bọn họ lượt kéo lên bục giảng hỏi, trở mình một cái đã vây kín bục © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 giảng chật như nêm, nhìn không thấy hình dáng bên trong.

Kiều người kích động nhất.

Đối lập với đàn anh này, mấy người trước kia theo đuổi ta đều như thấp hơn rất nhiều, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thể tới dạy thay nhất định là thành tích đặc biệt ưu tú, được giáo yêu thích.

Đây không thể nghi ngờ chínhđối tượng chất lượng cao.

Ninh Mông ngồi trên ghế của mình, lén nhìn chằm chằm bọn họ.

thầm cân nhắc lúc trước phải mình đã quên điều đó đâu hay không, hay là mình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không cẩn thận bị phát hiện.

Chắc không thể nào đâu, Ninh Ninh trước kia cũng chưa bị phát hiện, sao Mạnh Ninh hiện tại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thể bị phát hiện được… Chắc không xem được toàn bộ ức rồi.

Hoặc chính Mạnh Ninh đã tự quên đi việc này.

“Thầy ơi, thầy sẽ dạy thay trong thời gian bao lâu vậy, có phải giáo Vương không dạy lớp khoá © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 này của bọn em nữa không, như vậy tiện lưu wechat được không ạ?”

“… Thầy ơi chỗ này em học không hiểu, thể xin thầy giải thích lại một lần nữa được không, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 làm ơn đi thầy.”

“… Thầy ơi thầy tên gì? Có wechat không? lẽ sau này chuyện sẽ làm phiền thầy, có © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thể thêm wechat được không ạ…”

Lỗ tai Ninh Mông nghe lén chuyện của Kiều.

Sau đó, lập tức nghe được giọng nói lạnh lùng của Thời Thích: “Không có, không thể.”

Vốn trên người anh bởi thường xuyên tiếp xúc với quỷ, đến ma quỷ cũng phải sợ, càng miễn bàn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đến con người, mấy nữ sinh theo bản năng run lên một lượt.

Sau đó, hậm hực trở về chỗ.

Nhưng lúc này mới phản ứng lại lời anh vừa nói, cái gì mà không có, mới vừa rồi còn nói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 với Mạnh Ninh, sao đến phiên bọn họ lại không có.

Từng đôi mắt hình viên đạn lại bay đến hàng thứ nhất.

Bên cạnh bục giảng lập tức trống không, Ninh Mông còn đang nhìn chằm chằm, vừa đúng lúc đối mắt với © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tầm nhìn của Thời Thích, cười xấu hổ.

Nhìn lén bị tóm…

Ninh Mông cúi đầu, yên lặng đối diện với quỷ thắt cổ.

Quỷ thắt cổ cầm sách, ngồi xổm xuống trước bàn cô, hình như phát hiện ra thể nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thấy mình, lên tiếng hỏi: “Cô thể nhìn thấy tôi?”

Ninh Mông lắc đầu.

Giây tiếp theo đã nhận ra mình thật ngu ngốc, đây không phải là trực tiếp chứng minh không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chỉ thể nhìn thấy còn nghe được nói sao?

Quả nhiên, quỷ thắt cổ cảm thấy hứng thú cực kì.

Ninh Mông nhìn chằm chằm vào động tác của nó, nhìn thấy kẻ này nhanh chóng ngồi qua chỗ bên cạnh, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhìn thấy nhét lưỡi vào trong miệng.

Khôi phục lại hình dáng ban đầu rất bình thường của nó, nếu không phải đã nhìn thấy trước, còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 khí đen mờ nhạt trên người, chỉ sợ sẽ coi như một sinh viên.

Quỷ thắt cổ nhếch miệng, uy hiếp: “Đến cuối tiết cũng không được giơ tay, không được trả lời câu hỏi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bằng không… Tôi sẽ ăn cô!”

Người thầy kêu phải nó mới đúng.

trả lời đúng, sẽ điểm, điểm, sẽthành tích.

Ninh Mông: “…”

Thật đúng nghị lực, còn không quên uy hiếp cô.

hơi gật đầu làm người thường không thể thấy, trong lòng lại nghĩ đương nhiên Thời Thích không gọi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cô, đánh chết cũng không giơ tay.

Quỷ thắt cổ rất hài lòng trở lại chỗ của mình ––– bên cạnh bục giảng.

Vị trí của thánh học trong truyền thuyết.

Ninh Mông lấy điện thoại ra, âm thầm lưu số điện thoại của Thời Thích.

Lại suy nghĩ, lỡ điện thoại bị trộm, thể sẽ bị người khác phát hiện, vẫn nên sửa tên khác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thì tốt hơn.

thế lại âm thầm đưa vào ba chữ “cháu trai cả”.

Như vậy hẳn ai cũng không thể phát hiện được, Ninh Mông cực vừa lòng thoát khỏi danh bạ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đổ bộ vào wechat.

Lúc trongthể của Ninh Ninh, wechat của Thời Thích Khả Khả đã được lưu vào di © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 động sau đó, bởiđó hai người duy nhất quen.

Không biết bây giờ Khả Khả thế nào.

Ninh Mông thở dài, lục lọi wechat của Thời Thích, nick name con số “17” đơn điệu, ảnh đại diện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trống không.

Rất phù hợp với tính cách của anh.

Nhưngsao lại 17 đây?

nhớ trước kia lão chỉ cho rằngtên Thập Thất trong lòng thôi, chẳng lẽ chính © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Thời Thích cũng phát hiện ra tên của mình đồng âm với Thập Thất?

Ninh Mông không nghĩ nhiều, nhưng không dám thêm, vẫn rời khỏi.

lại tìm kiếm wechat của Khâu Khả Khả, nick name hai chữ Khả Khả rất quen thuộc, làm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 giật mình chính là, ảnh đại diện tấm ảnh chụp chung của và Khả Khả.

Lúc trước chụp ảnh chung cũng một tấm, chỉ vỏn vẹn một tấm đó.

Ninh Mông không nghĩ tới Khâu Khả Khả lại đặt tấm ảnh này làm ảnh đại diện, nhưng hiện tại© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 khôngthân phận để gặp ấy.

Chi bằng cứ như vậy xong, để ấy cho rằng Ninh Ninh đã qua đời được.



Tiết thứ hai bình thường hơn nhiều.

Thời Thích không còn gọi người trả lời câu hỏi nữa, cũng không trao đổi với sinh viên nữa, chỉ lặng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lẽ dạy học tiết của mình, giống như một giáo viên bình thường.

Tuy rằng quỷ thắt cổ sùng bái anh, nhưng cũng rất khó chịu.

Saothể không đề cập tới chuyện câu hỏi chứ, đã chuẩn bị tốt cả rồi, tiết một bị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 một con nhóc cướp, bây giờ bản thân lại thảm như vậy.

Ninh Mông ngoan ngoãn nghe hơn nửa tiết.

Cho đến khi cách giờ tan học chỉ mười phút lại bị gọi lên.

Theo bản năngnhìn qua phía cạnh bục giảng, quả nhiên quỷ thắt cổ đã oán hận kéo lưỡi ra, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hung dữ nhìn chằm chằm cô.

Oan ức quá đi, cũng không muốn bị gọi.

Thời Thích nói: “Bạn học Mạnh, đáp án đầu tiết đã nghĩ ra chưa?”

Anh đứng đó, vốn với cái bục giảng giáocảm thấy cao lại trở nên rất lùn so © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 với anh, không thể ngăn cản nổi chân anh, thon dài thẳng tắp, dáng người gầy, giống như đoá hoa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lạnh lùng kiêu ngạo.

Ánh đèn nghiêng nghiêng chiếu xuống, ánh lên một luồng sáng nhạt trên độ cong khuôn mặt, yết hầu gợi cảm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hơi hoạt động, cho mặc áo mi trắng, cũng đặc biệt ràng.

Ninh Mông cảm khái thêm một lần nữa, vẻ ngoài đúng đẹp.

Thời Thích lại kêu một tiếng nữa: “Mạnh Ninh.”

Ninh Mông nhanh chóng lấy lại tinh thần, đè suy nghĩ lung tung rối loạn xuống, nhỏ giọng, hơi yếu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ớt: “…Thầy ơi em không biết.”

Bộ dạng của giống như học sinh nhỏ bị phạt.

hơi cúi đầu, chút hoảng loạn, sự thót ruột này so với hồi cấp 3 còn nhiều hơn, cô © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đang hàng ghế đầu, tất cả đám người phía sau đều đang chuẩn bị xem trò cười của cô. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Trên mặt Thời Thích không cảm xúc gì, lạnh nhạt nói: “Vậy sau khi tan học đến văn phòng một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chút đi.”

Nghe câu nói như thế, Ninh Mông đột nhiên ngẩng đầu, “… Cái đó thôi bỏ đi…”

Sau giờ tan học, đến văn phòng một lần, không biết bao giờ mới về, không chừng nửa đêm còn sẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thấy thứ không nên thấy.

không muốn gặp quỷ.

Thời Thích bị phản ứng của làm cho nhớ lại cái đó, khoé môi nhếch lên theo bản năng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 độ cong rất nhỏ, cũng không bị người khác phát hiện ra.

Anh cương quyết nói: “Cần phải đi.”

Ninh Mông: “…”

lại ngồi xuống, con quỷ thắt cổ kia lại ngồi xổm trước bàn học nhìn chằm chằm, “Lời tôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nói lúc trước có phải cô coi như gió thổi qua tai?”

rất tức giận.

Ninh Mông không trả lời, lại nhìn thấy run lên, khí đen hơi tản đi, nháy mắt đã lùi về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 góc lúc đầunhìn thấy nó.

lặng im cầm sách, nước mắt tuôn rơi trong lòng.

Vừa rồi thật đáng sợ.

cũng chỉ nói một câu như vậy, thiếu chút nữa đã bị đuổi đi… Sau này không bao giờ để © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ý đến nữ sinh này nữa.

Ninh Mông thấy chẳng thể hiểu nổi, lại cúi đầu đọc sách.

Nữ sinh phía sau vỗ vỗ phía sau lưng của cô, cô hơi ngồi cúi về phía trước, không ngờ tới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nữ sinh này lại dùng bút chọc một cái, không đạt được mục đích thề không bỏ qua.

Hơn nữa, bên cạnh còn một giọng nói ép nhỏ xuống, “Mạnh Ninh, cậu có cách liên lạc với thầy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dạy thay đúng không?”

Bị đập mấy cái, Ninh Mông quay đầu lườm ta: “Không có.”

Cô biết nữ sinh này, tên Tuệ Tuệ, có quan hệ với người xung quanh khá tốt, cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 kẻ hận đời nhất.

Tuệ Tuệ cũng lườm lại, lại chọc cô, “Nhất định là cậu có,phải cậu quen biết với thầy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hay không, Mạnh Ninh, làm người không thể như vậy, không phải cậu thích Cố Nam Tây sao? Không phải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đồng tính sao?”

Thừa dịp Thời Thích đứng trên bục giảng đang xoay người, Ninh Mông quay đầu lại hỏi: “Chỉ trước kia © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tôi thích cậu ta thôi, cũng không làm ra việc gì,sao các cậu lại ghét tôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 như thế?”

thực sự rất tò mò, rốt cuộc Cố Nam Tây đã nói với bọn họ, lại có thể ảnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hưởng ghê gớm như vậy đến toàn khoa.

Tuệ Tuệ nghi ngờ nhìn chằm chằm cô, tựa như đang suy xét tình huống.

Qua một lúc, tanữ sinh bên cạnh rất ăn ý liếc mắt nhìn nhau, đều thấy được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sự hưng phấn trong mắt nhau.

ta gằn cảm xúc này xuống, nhỏ giọng hỏi: “Chúng tôi nói với cậu, cậu sẽ đưa cách liên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lạc cho chúng tôi sao?”

Ninh Mông rất muốn nói Mạnh Ninh không có.

Chỉ muốn đi đến được chân tướng,vẫn quyết định nói dối… Hai người kia chế giễu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lâu như vậy, lừa một lần cũng chẳng sao đâu…

dưới ánh nhìn của bọn họgật đầu.

“Vậy thì ngồi cho vững, dán lưng lên ghế được, tôi nói với cậu, cậu đừng nói nhé,© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sao những việc này chính cậu cũng ràng, không ghê gớm.” Tuệ Tuệ dặn dò, “Cậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đã làm rồi sao còn hỏi tôi?”

Hỏi thì hỏi vậy, sau đó ta vẫn nhỏ giọng nói cho cô.

Một lần nói này gần mười phút.

Rất lâu sau Ninh Mông mới hoàn hồn từ lời của bọn họ, trong mắt sự không dám tin,© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thức liếc nhìn Cố Nam Tây đang ngồi một phía khác.

Cố Nam Tây đang nghe giảng viết bài, hết sức nghiêm túc.

Sau đó nhớ ra sẽ đẩy sách qua cho người bên cạnh, để người ta chép, thuận tiện tặng kèm một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nụ cười nhẹ dịu dàng.

Đối mặt với tầm mắt của cô, đầu tiên Cố Nam Tây giật mình sửng sốt, rồi sau đó hơi mỉm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cười.

So với dáng vẻ thường qua lại cũng không khácnhau.

Ninh Mông lấy lại nhận thức, hít sâu một hơi.

Nghe xong lời của Tô Tuệ Tuệ, càng cảm thấy Mạnh Ninh chết đúng quá oan uổng, Cố Nam © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Tây hoàn toàn chỉnh chếtấy, vốn chẳng nghĩ tới sự chăm sóc của Mạnh Ninh với© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ả.

Bình thường lòng tốt đều cho chó ăn.

Mạnh Ninh đối xử vớita tốt như vậy, trong lúc làm thêm thấy sức khoẻ ta không tốt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sẽ giúp ta làm, cho đồng tính, cũng không làm phiềnta, muốn rời xa thì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lại do chính cô ta yêu cầu vẫn làm bạn bè, Cố Nam Tây sao thể ra tay được. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Tuệ Tuệ thấy cô mất hồn, lại đẩy một cái, bất mãn nói: “Ây, Mạnh Ninh, tôi đã nói với © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cậu rồi đó, nhanh chóng đưa cách liên lạc cho tôi.”

Chỉ cần được cách liên lạc, ta tin rằng mìnhthể nắm chắc theo đuổi được vị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thầy giáo dạy thay cao lãnh* này, ngẫm lại liền cảm thấy tốt đẹp.

*Cao lãnh: lạnh lùng kiêu ngạo.

ta mở trang đầu của quyển sách ra, đẩy qua, bừng bừng hứng thú nhìn chằm chằm cô.

Ninh Mông im lặng nói: “Xin lỗi, tôi cũng không có.”

Nói xong, nháy mắt cô đã di chuyển chỗ ngồi, cách xa cô ta.

Tuệ Tuệ ngơ ngác nhìn cô, không thể tin nổi, sau một lúc lâu mới phản ứng lại, phổi tức © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đến muốn nổ tung, muốn nhảy lên túm lấy cô.

Ngay sau đó, trên bục giảng truyền đến tiếng nói lạnh lẽo: “Nữ sinh ở hàng thứ hai, cấm múa may.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Tuệ Tuệ: “…”

ta đã nhìn ra, bất công quá vậy!

Giáo viên dạy thay này nhất định có đó mờ ám với Ninh Mông!

Thời gian một tiết.

Thỉnh thoảng Thời Thích sẽ không kiềm đượcđặt mắt trên người cô, lại dời đi rất nhanh, anh để © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sinh viên đọc sách, không muốn nói gì.

Anh mím môi thành một sợi chỉ, mắt xuống.

Nhiều năm như vậy, chuyện thăm xác người mới sẽ bám vào gần như đã trở thành thói quen © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hằng ngày sau mỗi lần chết.

Lúc này lại giả bộ không quen anh.

Nếu đêm nay anh không gọi cô, đoán chừng cứ trực tiếp đi học như vậy, cũng sẽ không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nghĩ đến chuyện tìm anh, hoặc giải thích một chút.

Thời gian qua rất nhanh, lần trước anh thể nhìn được ngũ quan hồ, lần này thì ràng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hơn nhiều, nhưng nhìn thẳng lâu sẽhồ trở lại.

Chỉ khi anh thỉnh thoảng dời mắt qua mới thể nhìn thấy gương mặt thanh tú kia, rất giống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 với Ninh Ninh hồi cấp 3.

Cái trán nhỏ trơn bóng trắng nõn, dưới đèn tựa như đang phát sáng, mũi quỳnh* nhỏ nhắn khéo léo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 rất thẳng, lông mi nhẹ nhàng rung rung.

*Quỳnh: thường tả 1 thứ đẹp, như ngọc quỳnh ngọc đẹp.

Từ góc độ của anh nhìn qua, đầu cô cúi xuống, lộ ra chiếc gáy nhẵn trắng sáng, óng ánh toả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sáng.

Mũi nhỏ tinh xảo thoáng nhăn lại, lông mi hơi run run.

Trẻ tuổi, lại không non nớt, lại như không hiểu chuyện đời.

vẻ như rất giống hành vi bình thường của cô, chuyện cũng nghĩ rất đơn giản, không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208ý xấu, thông minh lanh lợi.

Đêm nay vào lớp vừa nhìn thấy gương mặt kia, bóng dáng ai đang bám trên cơ thể Mạnh Ninh, trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nháy mắt đó anh mừng rỡ như điên, gần như khó thể miêu tả được.

Nhưng vừa nghĩ đến trước kia…

Ánh mắt Thời Thích hơi lạnh, trong mắt nhuốm sự bực bội.

Tiếng chuông vừa vang, anh đã thẳng thừng rời khỏi lớp.

Anh vừa đi, vốn đám người đang yên phận liền nhịn không được, đặc biệt là hai nữ sinh phía sau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 gay gẳt nhất, lúc dọn sách vở giọng nói cũng rất lớn.

“Có vài người không chịu mình là đồng tính, cứ đi trêu chọc người khác bậy bạ, cả ngày chỉ nghĩ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đến chuyện không đứng đắn, nếu bị tôi

biết, nhất định tôi sẽ nói cho người đó biết.”

“Hoan Hoan cậu nói rất đúng, chả khác gì đồng thê*, vừa ghê tởm lại vừa độc ác.”

*Đồng thê: một thuật ngữ bên Trung Quốc chỉ trường hợp đồng tính nam chịu cưới nữ, theo mình biết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thì thường cuộc hôn nhân này sẽ không thể chung chăn gối sẽ không hạnh phúc, như 1 kiểu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hại đời con gái vậy.

Hai người kẻ hát người theo, còn len lén nhìn phản ứng của người đằng trước, đợi đến khi nhìn thấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Ninh Mông ngồi ở đó ngẩn ra, liền bùng nổ cơn giận.

Đương nhiên Ninh Mông nghe được lời bọn họ nói, chỉ muốn trợn trắng mắt, mới hai đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 diễn được một tuồng kịch, diễn nhiều thật.

Người trong phòng học từng người tản đi.

Tiết này tan đã hơn 8 giờ, bóng đêm đã xuyên qua bầu trời bên ngoài.

dọn dẹp sách xong, lại nhìn con quỷ thắt cổ đang thù hằn nhìn chằm chằm mình, thầm nghĩ nhất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 định vẫn còn đang bực tức chuyện vừa nãy Thời Thích gọi cô trả lời câu hỏi. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Học sinh giỏi đều vui khi được trả lời câu hỏi như nhau.

Con quỷ thắt cổ này sau khi chết lại trong trường chỉ để học, dám chắc cùng yêu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mến học tập, nhìn thấy đờ ra, chắc chắn là càng tức.

sợ lại bị uy hiếp nữa, nhanh chóng rời khỏi phòng học.

Phòng học tiết buổi tối không nhiều, chỉ tự học, hành lang rất yên tĩnh.

“Mạnh Ninh, cậu cần mình giúp không?” Giọng nói của Cố Nam Tây đột nhiên truyền đến từ phía sau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lưng, “Mình thấy cậu học hành không tinh thần, phải tối qua không được nghỉ ngơi tốt hay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không?”

Ninh Mông im lặng không lên tiếng mà đi về phía trước.

Trong thời gian trống đó Cố Nam Tây đã tới bên cạnh cô, nói phải cùng đi về với cô, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nóikhông yên tâm để về một mình.

Ninh Mông đối với lời này chỉ muốn cười.

Với cái thể đó của ta, đừng đến lúc đó còn phải đểra tay là được, như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 con ngu vậy, trong não không biết đang nghĩ gì.

Thấy Mạnh Ninh vẫn luôn không để ý đến mình, Cố Nam Tây chút tức giận, ánh mắt đột nhiên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 xẹt qua di động trên tay cô, trong mắt loé lên một tia sáng không để ý.

ta nhỏ giọng hỏi: “Mạnh Ninh, sao cậu lại cách thức liên lạc của thầy giáo dạy thay vậy? © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Cậu nhất thiết đừng thành tích làm ra chuyện phải hối hận, nếu không có gì có © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thể hỏi mình mà.”

Ninh Mông đứng thẳng, ý trong câu ta nói thực sự lớn.

Nếu bị người khác nghe thấy, không biết chừng còn tưởng rằng thành tích với giáo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 viên, thế lại không ngờ tới đượcCố Nam Tây sẽ nghĩ như vậy.

Tưởng tượng từ đó ra, người lén bôi đen thanh danh của Mạnh Ninh, gần như Cố Nam Tây, không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chạy đi đâu được, sao lúc trước quan hệ giữa ta Mạnh Ninh là tốt nhất, trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lúc vô ý lại tuỳ tiện nói một câu như vậy, người tin nhất định sẽ chất thành một đống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lớn.

Cứ nhìn người trong lớp hôm nay là sẽ biết.

Nhưng bây giờ, Ninh Mông đột ngột cười, hỏi lại: “Tôi nhớ rõ, thành tích thi cuối học kỳ 1 © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 của cậu… hình nhưđứng thứ năm đếm ngược?”

Thành tích của Mạnh Ninh còn đó, còn phải hỏi bài cô ta?

Cố Nam Tây không thể tin nổi mà nhìn về phía cô, “Mạnh Ninh, mỗi người đều chuyện bản © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thân không biết, cậu đừng thể diện mà không thừa nhận, mình sẽ không ghét bỏ cậu.”

Ninh Mông nhịn không được đáp: “… Tôi ghét bỏ cậu.”

Quả nhiên, lập tức đau đầu nhức óc.

Nhưng lần này chỉ chuyện trong một cái nháy mắt, sắc mặt hơi trắng, quyết định sau này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sẽ không nói trực tiếp như vậy.

cảm nhận được tàn niệm kia không ảnh hưởng nghiêm trọng, chờ đến khi biến mất, chắc chắn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phải bạo lực Cố Nam Tây đến chết!

Ninh Mông căm hờn nghĩ.

Cố Nam Tây không thể tin được, như bị một đập rất mạnh, nhưng chỉ trong thời gian vài giây, đôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mắt sáng lên giữ một lớp hơi nước.

“Mạnh Ninh, thì ra cậu nghĩ mình như vậy sao? Lúc trước cậu…” ta muốn nói lại thôi, “… Lúc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trước cậu không phải nói thích mình sao? Tuy rằng mình không thể đáp lại cậu, nhưng mình sẽ không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ruồng bỏ cậu, chúng ta vẫn bạn tốt nhất.”

Ninh Mông: “…”

Một chút cũng không thích, Mạnh Ninh bị mắt.

Phía sau đột nhiên tiếng nói chạy ra: “Mạnh Ninh cậu đừng quá đáng, lợi dụng lúc ít người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bắt nạt Nam Tây, cậu ghê tởm như vậy, Nam Tây cũng không ngại, còn làm bạn với cậu, cậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lại đối xử như vậy với cậu ấy?"

nam sinh lần trước.

Ninh Mông quyết định độc ác với cậu ta, sao cũng không việc làm: “Tôi cũng đâu khiến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cậu ta làm bạn với tôi, bây giờ tôi muốn độc sống hết quãng đợi còn lại được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hay chưa?”

liếc Cố Nam Tây đang đứng một bênnhìn, lạnh lùng mở miệng: “Tôi cũng không xin cậu ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 làm bạn với tôi.”

Mỗi lần đều bạntốt nhất,nghe phát phiền rồi.

Cậu nam sinh lộ ra biểu cảm khinh bỉ: “Tự cậu nói, đừng quên.”

Cậu ta chuyển hướng qua Cố Nam Tây, ngữ điệu dịu dàng: “Nam Tây, cậu đừng giao tiếp với kẻ theo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chủ nghĩa thần kinh* này, cậu ta không ý tốt đâu, hiện tại còn chửi rủa cậu như vậy, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mình biết cậu tốt được, cậu yếu ớt như vậy, đừng để người ta làm thể bị thương.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

*Neuroticism: Chủ nghĩa thần kinh một trong Năm đặc điểm tính cách bậc cao trong nghiên cứu tâm lý học. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Những người đạt điểm cao về chứng rối loạn thần kinh nhiều khả năng trở nên thất thường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trải qua những cảm giác như lo lắng, lo lắng, sợ hãi, tức giận, thất vọng, đố kỵ, ghen tị, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tội lỗi, tâm trạng chán nản đơn. Nói chung đây chửi nữ chính hâm thôi chứ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không hớt á:v

Ninh Mông lặng im trợn trắng mắt.

Cố Nam Tây đột nhiên duỗi tay giữ chặt cánh tay cô, giọng nói yếu đuối: “Mạnh Ninh, cậu đừng giận, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mình chỉ muốn mình cậu giống như trước đây, mình sẽ không thay đổi ánh mắt với cậu.”

Ninh Mông còn chưa ra tay, một bàn tay đã chặn ngang, kéoqua một bên, chốc lát đã thoát © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 khỏi hai người đang kẹp cô.

“Bạn học Mạnh.”

Thời Thích nắm lấy cổ tay cô, mắt nhìn, dưới ánh sáng yếu ớt trên hành lang, đôi mắt xanh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngắt sâu thăm thẳm, “Em đã nghĩ ra được đáp án chưa?”

Ninh Mông nhìn hai người đang sửng sốt bên kia, nhanh chóng gật đầu, “Thưa thầy, em nghĩ ra rồi, chúng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ta qua một bên nói đi!”

sao rời khỏi đây mới là chuyện chính.

Cùng lắm thì đợi lát nữa bị mắng một trận được.

Cố Nam Tây đột ngột lên tiếng: “Thầy, không phải thầy đã sớm rời khỏi lớp sao… Sao bây giờ còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đây…”

ta kinh ngạc che miệng: “… Thầy, sao thầy lại biết Mạnh Ninh, em còn chưa từng nghe cậu ấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhắc qua…”

Cố Nam Tây sớm đã muốn hỏi, lúc đi học đã nhịn không được.

Một giáo viên mới chưa từng gặp, lại dạy thay trong tiết thứ nhất, lúc đặt câu hỏi thì chính xác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 gọi tên Mạnh Ninh.

Hơn nữa câu nói kia… Hình như đã qua lại từ lâu.

ta và Mạnh Ninh quen nhau ngót nửa năm, chuyện này một câu lại chưa nghe Mạnh Ninh đề cập © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 qua, nhất định bị cố ý che giấu.

Giọng của Cố Nam Tây thuỳ thuỳ mị mị, khiến người ta cảm thấy như gió xuân thổi qua, nếu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 người bình thường được hỏi như vậy, e sẽ không phản cảm chút gì.

Nhưng Thời Thích lại khác.

Ánh mắt của anh cũng chưa từng để lại cho bên kia, nhìn Ninh Mông đang đờ đẫn: “Tan học phải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 về túc sớm một chút, nếu không sẽ nhìn thấy thứ đáng sợ.”

Ninh Mông: “…” Anh cố ý doạ người.

không hề ý thức đượcvấn đề gì, chỉ một lòng nghĩ hiện tại Thời Thích đã bắt đầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 học được cách này để doạ người.

Cứ như người lớn trong nhà dụ dỗ đám con nít trong nhà không được chạy loạn vậy, cứ nói chỗ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nào đó sẽ quái vật hay ma quỷ ăn thịt người…

Thấy câu hỏi của mình không được trả lời, Cố Nam Tây cắn môi, nhỏ giọng nói: “Thưa thầy, bây giờ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đã muộn thế này, Mạnh Ninh nữ sinh, không tốt…”

Ninh Mông chưa từng ngờ tới ta sẽ nói lời này, đôi mắt hơi trợn to.

Đáy mắt Thời Thích xẹt qua một tia không kiên nhẫn, thần sắc lạnh lùng: “Suy nghĩ bẩn thỉu.”

Ninh Mông lại “xoẹt” quay đầu.

Độc địa tốt lắm!

Nhưng nam chính trong tiểu thuyết bắt đầu độc địa với nữ chính… Nghiêm khắc mà nói, bây giờ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Mạnh Ninh, tình địch của Thời Thích đấy.

NhưngCố Nam Tây thật sự không thích hợp với Thời Thích, vẫn nên quên đi.

Nếu Cố Nam Tây thật sự yêu đương với Thời Thích, sẽ phát điên, đám cỏ Thời Thích này không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thể cắm lên đống bánh ba ba*.

*Bánh baba món ăn của người Nạp Tây được làm từ bột mì đặc sản của Lệ Giang, nhân bánh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208thể cho đường mật ong hoặc xúc xích. Bánh hoa một loại bánh truyền thống của Vân Nam, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 được làm từ bột mỳ cánh hoa hồng. Loại bánh này khi ăn có vị ngọt nhưng lại không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngấy và do chỉ sử dụng cánh hoa hồng để làm nhân nên khá quýgiá không rẻ như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 các loại bánh bình dân khác. Chắc là ý bảo 17 rẻ không nên chạm vào cái bánh quý như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hoa nhỏ chăng? =))

túm lấy ống tay áo của Thời Thích, nhỏ giọng nói: “Đi nhanh thôi, nếu không đợi lát nữa sẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bị quấn lấy không đi được.”

Động tác như vậy với Thời Thích thể nói là quen đến không thể quen hơn.

Vào năm cấp 3 đó, Ninh Ninh thích nhất làm như vậy, không phải túm ống tay áo, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 góc áo, khi cựcsợ hãi.

Anh vẫn luôn nhớ rõ.

Thời Thích hoàn hồn sau cơn giật mình, ngữ điệu trầm trầm: “Ừ.”

Nam sinh vẫn luôn không nói nhịn không được, lên tiếng phản đối: “Tuy rằng thầythầy giáo, nói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chuyện cũng không thể khó nghe như vậy chứ?”

Mặt Cố Nam Tây trắng bệch, lại vẫn lắc đầu như cũ, nói với nam sinh nọ: “Cậu hiểu lầm rồi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhất định thầy hiểu lầm ý của mình, mình nói năng không suy xét, làm thầy ấy tức giận, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mình sai.”

Nam sinh liếc mắt đưa tình nhìn ta, “Nam Tây, cậu đúng là tâm địa quá lương thiện, giáo viên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chó đội lốt người rất nhiều, mình xem ông thầy giáo dạy thay này cũng chẳng ra gì, cao ngạo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 khinh thường người ta.”

Cố Nam Tây lắc đầu, lộ ra nụ cười nhỏ, “Cậu đừng nói nữa, mình tin thầy không phải người như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vậy, nhất định thầy giấu lời trong lòng, muốn chúng ta học cách giải nghĩa.”

ta quay đầu, yếu ớt nói: “Thầy, em biết thầy hiểu lầm, em chỉ lo lắng cho Mạnh Ninh…” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Lần này, cả hai người họ đều ngây người ra.

Bởi bên cạnh đã vốn không còn ai.

Ninh Mông Thời Thích đã sớm rời khỏi chỗ khi bọn họ nói chuyện rồi.

Bọn họ bị trực tiếp coi thường.

Cố Nam Tây lại nghĩ đến người kia nói “Suy nghĩ bẩn thỉu”, sắc mặt không quá đẹp.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Linh dị, truyện Linh dị hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính full, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính online, read Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính, Khương Chi Ngư Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 62 — Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc