GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 61

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Bây giờ đã là ba năm sau, thủ đô đã phát triển thay đổi rất nhiều.

Sau khi Ninh Mông tra trên mạng về lộ tuyến đi qua bên kia một chút,ngồi tàu điện ngầm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đi đến, thẳng tiến đến trung tâm vùng phụ cận, vừa kịp lúc.

Chút tiền đi tàu điện ngầm này vẫn có.

Đến bên kia đã hơn bốn giờ, Nhất Trung còn chưa tan học, cho nên ở cổng trường khôngngười, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chỉ một ít người qua đường.

Ninh Mông liếc mắt một cái đã thấy được cửa hàng nhà mở.

Trên cửa tiệm vẫn còn treo một bức poster trước kia nhờ Thời Thích vẽ, bên trên lẽ được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dán một lớp mỏng, không bị hại.

Cách khá xa, vẫn có thể nhìn thấy được màu sắc sặc sỡ.

Ngẫm lại thời gian cũng không cách quá xa, với cô mà nói chỉ một cái nháy mắt, nhưng đối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 với người thế giới này nói, đã mấy năm trôi qua rồi.

Tuy rằng chỉ làm mẹ con với Lương Phượng Mai hơn nửa năm, nhưng tình cảm của hai người rất tốt, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trước kia trẻ mồ côi, rất muốn cha mẹ, Lương Phượng Mai thể nói đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thoả mãn nguyện vọng của cô.

Cho coi Ninh Ninh.

Thỉnh thoảng cửa hàng sẽ mấy người đến mua đồ ăn, sau đó lại rời đi, bóng dáng của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Lương Phượng Mai thể thấy rất ràng, bận bận rộn rộn.

Ninh Mông hít sâu một hơi, đi qua bên đó.

Bây giờ trong thể của Mạnh Ninh, chắc chắn Lương Phượng Mai sẽ không nhận ra.

Đến gần thì phát hiện ngay bên trong cửa tiệm đã được sửa sang rực rỡ hẳn lên, hết sức tươi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mát, rất sạch sẽ, trên cửa kính còn một ít đồ trang trí,sự khác biệt rất lớn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 so với trước kia.

Cửa sổ bên này trong suốt, bên trên cũngnhiều các loại đồ ăn vặt.

Lương Phượng Mai đang làm đồ ăn vặt bên kia, nhìn thấy người dừng trước cửa tiệm nhà mình, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngẩng đầu hỏi: “Cháu muốn ăn chút đó sao?”

Ninh Mông lấy lại tinh thần, tuỳ ý chọn mấy cái, nói: “Cháu lấy cái đó đi ạ. Ăn đây, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 làm cay một chút nhé.”

“Được.” Lương Phượng Mai nhanh chóng gọi, “Cô gái, vào ngồi đi, bên trongbàn ghế, đứng bên ngoài mệt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lắm.”

Ninh Mông đẩy cửa đi vào.

Không gian bên trong tiệm đương nhiên là không thay đổi, cho dù được sửa sang lại vẫn thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhìn thấy một ít dáng vẻ của trước kia, còn một lối đi thông ra phía sau.

Trên mặt tường treo một tấm ảnh, tấm cô chụp cùng Lương Phượng Mai trước kia, bây giờ đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 được dán lên.

Nhìn vào còn cảm thấy như bước vào trong ký ức.

Đồ ăn vặt được bưng lên rất nhanh, mỗi ngày đều làm bạn với mùi hương này, sau khi tan tiết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tự học buổi tối sẽ ăn nó, khiến cho Ninh Mông phải hít một hơi thật sâu.

Lương Phượng Mai đột nhiên nói: “Cháu có hơi giống con gái của cô.”

Nhìn thấy trước mắt sửng sốt,nhanh chóng mở miệng giải thích: “Là kiểu mặt mày hơi giống, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không ý khác.”

Lương Phượng Mai chút ngượng ngùng nói: “Con gái của cô đã qua đời lâu rồi, không ngờ tới hôm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nay lại thể nhìn thấy một người vẻ ngoài giống nó.”

Ninh Mông nói: “Không sao không sao.”

Chờ Lương Phượng Mai đi rồi, mới mở to miệng ăn, vẫn là vị ngon như trước đây.

Lúc ăn xong trả tiền, bên ngoài đúng lúc trường học được tan học, đám học sinh như một tổ ong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bu đến, không ít người đi vào trong cửa hàng, ríu rít.

nhìn một lát, chuẩn bị rời đi.

Đúng lúc đẩy vừa lại gặp phải chủ nhiệm giáo dục, ông vốn không chú ý tới Ninh Mông, trực tiếp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đến bên cạnh Lương Phượng Mai, giúp lấy đồ ăn.

Lương Phượng Mai nói: “Ông thay đồ đi, không được mặc đồ tây.”

Lâm Hữu Sinh nói: “Sao lại không được chứ?”

Hai người nói chuyện không lớn, phải đứng gần mới nghe thấy được, học sinh bên này chắc đã quen, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không phản ứng gì, còn ngoan ngoãn nói chào thầy.

Xem ra hai người họ đã bên nhau.

Trong lòng Ninh Mông cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Vào lúc trở về túc xá, bên trong chỉ còn lại một Vu Tiểu Liên.

Buổi tối cònmột tiết, tuy rằng môn tự chọn, nhưng giảng viên lại thích điểm danh, bởi© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lần trước Mạnh Ninh đi làm thêm đã trốn học một lần, lần nàykhông thể trốn nữa.

Nhìn thấy trở về, Vu Tiểu Liên cũng không nói gì, chỉ nhìn lướt qua rồi lên giường ngay, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 kéo rèm làm chuyện của mình.

Vu Tiểu Liên lẽngười duy nhất trong phòngtúc đối xử hơi tốt một chút với Mạnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Ninh, loại tốt này cũng chỉ đi, không tiếp xúc.

Còn hai người khác thì khá dữ dội, thường xuyên mở mồm châm chọc.

Ninh Mông xoa huyệt thái dương, cuộc sống trước kia của Mạnh Ninh thật thảm, chưa hề trải qua cuộc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sống như vậy, sau này còn phải đi tìm công việc làm thêm nữa.

Kiếm tiền quan trọng nhất.

trong phòng vệ sinh một thời gian lâu như vậy, tất nhiên không được ngủ ngon, Ninh Mông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lên giường, đặt đồng hồ báo thức, thẳng tay kéo rèmgiường đi ngủ.

6 giờ đồng hồ báo thức vang lên.

Ninh Mông ngủ đủ,dậy từ trên giường.

Trời bên ngoài đã tối rồi, xuống giường lấy sách môn tự chọn ra, phát hiện Vu Tiểu Liên đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đi từ lâu rồi, trong phòng chỉ còn một mình cô.

Mạnh Ninh rất ít khi để ý đến bản thân, tóc cũng chỉ kiểu đuôi ngựa đơn giản nhất, tóc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mái dài quá cũng không cắt để che mắt, ngẫu nhiên chớp mắt bịđâm vào cũng khó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chịu.

Ninh Mông nhìn gương, cau mày kẹp tóc mái lên, lộ ra cái trán trắng nõn trơn bóng, khuôn mặt cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 được lộ hết ra.

Tuy rằng chỉ là canh suông sợi, nhưng cũng đẹp hơn người thường một chút, chủ yếu làn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 da trắng, trơn nhẵn non nớt, không mụn hay tàn nhang gì linh tinh.

Lông mày trời sinh vừa mỏng vừa đen, không cần sửa.

Ninh Mông cảm thấy nếu trang điểm cho tốt, không chừng còn đẹp hơn Kiều nhiều, so ra Cố © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Nam Tây cũng còn kém lắm.

Lại còn rất thích hợp để giả vờ đáng thương.

“… Mình yếu đuối đáng thương một chút?” Cô nói thầm.

Lần sau gặp Cố Nam Tây, cũng giả vờ đáng thường, sau đó khóc cho ta xem.

Ninh Mông tạo biểu cảm với gương, học cái kiểu đỏ mắt của Cố Nam Tây, xoa khoé mắt đang đỏ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lại hơi nhíu mày, còn tự véo mình một cái.

Chẳng ngờ tới thể của Mạnh Ninh rất sợ đau, Ninh Mông bị đau gào lên một tiếng.

Lại nhìn vào trong gương một cái, bị bộ dạng bên trong làm cho sợ hãi.

Hôm nay mặc đồhơi rộng thùng thình, treo trên người hiện ra dáng người rất gầy yếu, vừa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 xứng với kiểu nước mắt rưng rưng, khoé mắt đỏ lên, khuôn mặt chỉ to bằng bàn tay mỏng mảnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phải khiến cho người ta thương tiếc.

loại cảm giác như bị ngược đãi.

Nháy mắt, Ninh Mông hỗn loạn trong gió.

Cái này hoàn toàn thể thay thế Cố Nam Tây, trở thành một thế hệ hoa trắng nhỏ mới đó. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

nhanh chóng dọn cái biểu cảm bình thường ra, nhìn vẻ mặt nghiêm túc bên trong, nghĩ thầm: Đây mới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cách tháo gỡ chính xác.



Tới khu dạy học đã là 6 giờ rưỡi, còn mười phút nữa sẽ phải vào học.

Tiết này trong phòng học lớn, Ninh Mông đến muộn, chỉ còn lại hàng ghế đầu, phía sau đều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đã bị chiếm đầy, các nữ sinh tụm năm tụm ba ngồi với nhau.

Nhìn thấy đi vào, đa số đều dời tầm mắt qua, ánh mắt khác hẳn, người đang nói chuyện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 còn ngừng lại.

Mạnh Ninh này, hôm nay sao lại hơi khác.

Bình thường nếu lúc này, nhất định sẽ cúi đầu chạy vào trực tiếp ngồi ở hàng thứ nhất, bây © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 giờ phải đi gấp còn đi rất bình tĩnh như vậy.

Ninh Mông ngồi xuống chưa được bao lâu, đã nhìn thấy trong góc một nam sinh đang ngồi chồm hổm. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Diện mạo rất bình thường, hơi gầy, đeo mắt kính, rất cảm giác loại người chuyên tâm một lòng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 học tập, nếu có thể khiến cho nó nuốt lưỡi vào thì tốt rồi.

Đây một con quỷ thắt cổ.

Ninh Mông liếc mắt một cái lập tức nhìn thấy khí đen lan ra bên người nó, nhưng cậu ta giống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 như hoàn toàn không biết gì, ôm sách vở bút viết, múa bút thành văn.

Cực kỳ nghiêm túc, Mạnh Ninh so ra còn kém.

Quả nhiên quỷđại học tương đối nhiều, nhưng loại này còn chưa tínhkinh khủng, bây giờ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhiều người, tuy rằng học viện Ngoại ngữ nhiều nữ sinh, nhưng chắc chắnkhông dám ra tay.

suy đoán con quỷ này lẽ trước kia sinh viên trong học viện, sau đó thắt cổ chết, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bởi yêu học hành, cho nên vẫn luôn lại đây nghe giảng.

Nghĩ như thế nào cũng không thuận miệng.

Ninh Mông thu lại tầm mắt, ngoan ngoãn đọc sách, sách vở của Mạnh Ninh đã sờ một lần, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lỡ như đợi lát nữa học cái cũng nghe không hiểu chẳng phải toi rồi sao.

Nhìn sách, vẫn không nhìn được, trong đầu cứ nghĩ tới con quỷ thắt cổ kia, lúc nhìn qua phía © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đó, còn đang chăm chỉ viết.

Mạnh Ninh mới đến năm nhất, hẳn không chuyện trước kia lắm, hơn nữa trong trí nhớ cũng không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chuyện này, chứng minh rằng chuyện trước khi nhập học.

Ninh Mông lấy di động ra tìm tòi một phen, quả nhiên thấy một tin tức phía dưới, đã được 5 © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 năm rồi.

“… Được biết, mỗ có gia cảnh nghèo khó, không sức chi trả học phí, làm thêm cũng không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đủ tiêu, vốn quê thành tích nổi trội nhưng khi tới đại học C lại cùng bình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thường, thuộc hạng trung, không thể nhận được học bổng, cho nên dưới cơn nản lòng thoái chí lựa chọn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thắt cổ tự sát, trước mắt cảnh sát đã phát hiện ra di thư của cậu…”

Ninh Mông: “…”

Thật đúngý chí kiên cường đó.

Thành quỷ rồi còn nghĩ tới chuyện học tập cho tốt để lấy học bổng.

Bỗng nhiên bên cạnhmột người ngồi xuống, quay đầu, bị Cố Nam Tây chợt xuất hiện làm cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hoa mắt, yên lặng nhích sang cái ghế bên.

Cố Nam Tây bi thương đầy mắt, nói: “Mạnh Ninh, cậu ghét mình như vậy sao? Cậu không hề nghĩ tới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 việc tha thứ cho lần ý của mình một chút nào sao?”

Ninh Mông đã biếtta sẽ nói vậy, cúi đầu đọc sách của mình.

sao vừa nói xong thì ta nhất định sẽ nói tiếp, sau đó lặp đi lặp lại không dứt, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mạch não củata hơi khác nhau.

“Mạnh Ninh, mình nói đến chuyện làm thêm đó cậu suy nghĩ đến đâu rồi?” Không nhận được câu trả lời, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Cố Nam Tây cũng không hề nhụt chí chút nào, lại cau mày nói: “Dù sao cậu cũng đừng sa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngã như vậy, công việc làm thêm này mức tiền lương không tệ lắm, thể làm điều kiện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sống của cậu tốt hơn một chút.

Dừng một chút, ta lại nói: “Mạnh Ninh, cậu đừng vì không tha thứ hay không tin mình  thì giận © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dỗi như vậy, sau này mình  tuyệt đối sẽ không làm như vậy nữa.”

Cố Nam Tây vội với lấy cánh tay cô, “Mình  rất lo lắng cho sức khoẻ của cậu, cậu xem © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cậu đã gầy đi nhiều,phải gần đây không được ăn cơm ngon không?”

Ninh Mông không chịu được phiền, đang định vặn lại, trùng hợptiếng chuông vào tiết lại vang lên, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dứt khoát sửa lời lại: “Vào học rồi, xin hãy làm một học sinh ngoan không nói lời nào.”

Cố Nam Tây bị cô nói vậy thì ngây ra.

Hai nữ sinh phía sau chỉ nhìn, lại trực tiếp mở miệng nói: “Cố Nam Tây, cậu tốt bụng như vậy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 để làm gì, bị xem như loại lòng lang dạ thú rồi.”

Nữ sinh bên cạnh đó cũng nói tiếp: “Đã biết bộ mặt thật của cậu ta, sao còn lại gần để © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 làm gì, cậu đừng hiền lành như vậy, Mạnh Ninh sẽ bắt nạt cậu.”

Ninh Mông thật muốn chửi tục một câu.

bắt nạt Cố Nam Tây thế nào, từ đầu tới đuôi đều do ta tự làm ra, nói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 một đống lời nghĩa lung tung, lãng phí thời gian.

Còn hiền lành, e rằng ta đangý khác.

Cố Nam Tây nghiêng đầu, mặt đầy sự kìm nénđau đớn, “Các cậu đừng nói vậy, Mạnh Ninh chỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208do không chịu đựng được tình hình hiện tại thôi, cậu ấy một gái tốt.”

Hai nữ sinh đồng thời nói: “Ha ha.”

Ninh Mông: “…” ta làm như vậy cũng được sao?

Thật là một người đáng ghét, phiền phức muốn chết.

Cũng may bởi không nói lời nào, Cố Nam Tây nói một lát, ngậm nước mắt, bi thương rời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đi, ngồi chỗ xa hơn một chút.

Thiếu chút nữa Ninh Mông đã cười to vài tiếng.

Hai nữ sinh phía sau cùng lườm nguýt vài cái, rồi chuyển đề tài, tự lo chuyện tán phét của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mình, giọng không nhỏ.

“Sao hôm nay thầy còn chưa tới, bình thường vào giờ này hẳn đã sớm tới rồi, ổng thích tới đây © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đầu tiên chiếm dụng thời gian mà.”

“Hẳn bị muộn, với tính cách của ông đó, nhất định sẽ không đến trễ.”

“Tớ nghe dưới tay thầy một sinh viên, lớn hơn bọn mình mấy tuổi, vẻ ngoài rất đẹp trai, không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 biết phải thật không, sao trước đây tớ chưa từng gặp qua, tên ấy nhỉ?

mẹ, tớ quên hỏi rồi.”

“Năm nay làm trai đẹp, nói Thể Viện kia hotboy, nhưng thực ra lại cặn bã, đừng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ảo tưởng nữa, trai đẹp đều hàng pha ke.”

Không ngờ ngay sau đó, cửa bị đẩy ra.

Người đi vào rất cao, dáng người đĩnh bạt*, cầm một quyển sách, mặc áo mi trắng, chỉnh tề ngay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngắn, không có chút cẩu thả, một đôi mắt lục giống như được chế tạo từ lưu li, lấp lánh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 rực rỡ, bên trong cất giấu thứ cảm xúc không rõ.

*Đĩnh bạt: nghĩa vừa cao vừa thẳng, cũng nghĩa rắn rỏi, kiên cường.

Đèn dây tóc rất sáng, buông trên mặt anh, vốn dung mạo đã đẹp đẽ tinh xảo cực lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bởi mặt không biểu cảm, làm cả người anh trở nên đứng đắn cấm dục.

Vốn giảng viên là một ông giáo già, cực nghiêm khắc.

Trở nên đối lập với con người tươi sáng vừa tiến vào, hấp dẫn toàn bộ phòng học khoảng hơn một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trăm người đổ dồn ánh mắt qua nhìn.

Nam sinh trong trường có chừng mấy chục người, phần lớn thì đều có tướng mạo thật sự bình thường, làm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sao bì được người sự bức người, khắc sâu vào ký ức của người này bây giờ?

Giống như mang theo tính xâm lược.

người đầu tiên phản ứng lại, các nữ sinh bắt đầu sôi nổi hỏi thăm tin tức của anh với © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 người cùng bàn, lại bằng cách nào người vào hôm nay lại anh, chẳng lẽ giảng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 viên mới?

Ninh Mông chống mặt, bùi ngùi nói: Thập Thất vẫn đẹp như vậy.

Trước kia học cấp 3 cũng đã khá đẹp rồi, càng lớn càng ưa nhìn, cùng lắm chỉ mới ba năm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngắn ngủi, thể lại nhảy cao lên rất nhiều. ngũ quan cũng càng thêm tinh tế, giống như một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tinh linh đẹp đẽ.

Tuy rằng dùng câu này hình dung anh thì không đúng, nhưng thật sự rất phù hợp.

Nữ sinh phía sau ngạc nhiên kêu lên một tiếng: “Đây giảng viên mới của chúng ta? Hay là ai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhỉ?”

Người bên cạnh lẩm bẩm tự nói: “… Mình cứ cảm thấy hình như đã gặp qua ở đâu rồi? Hình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 như bên chỗ giáo viên…”

Nơi của học sinh và giảng viên được tách ra, sinh viên mới lại càng không thích đến chỗ giáo viên, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cho nên giữa họ rất ít khi có tiếp xúc, nên cũng không rõ lắm.

Thời Thích đã đi lên bục giảng, đặt sách lên xong, ánh mắt nhìn một vòng phía bên dưới, hờ hững © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cực mà thu tầm mắt về.

Cuối cùng đột nhiên lại dừng chỗ phía trước.

Sau đó thật lâu, anh mới dời mắt đi, mở sách vở ra, máy móc nói: “Giáo Vương việc, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tôi dạy thay.”

Ninh Mông chớp mắt.

Không ngờ tới một ngày lại được học tiết của thằng cháu trai cả của cô, thật là… Giáo viên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 như vậy, vừa vào tiết dự là ánh mắt của học sinh đều sẽ dừng trên mặt anh.

dụ như mấy nữ sinh phía sau cô.

Ninh Mông một mình chiếm hàng đầu, bên trái bên phải đều trống không, ngay cả ngẩn người cũng không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dám,loại cảm giác xấu hổ nhẹ.

“Thầy ơi thầy tên ạ?” Phía sau lớp học đột nhiên người lên tiếng, “Thầy tự giới thiệu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 một chút đi ạ.”

Ninh Mông nghe ra được, Kiều, còn đặc biệt bóp giọng.

Thời Thích nhìn cũng không nhìn, nói thẳng: “Trang 39.”

Kiều một mình một người đứngđó, bị người chung quanh cười cợt, sắc mặt đỏ lên, đột nhiên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngồi xuống, hừ lạnh một tiếng.



“Mình đã hỏi được rồi, tên Thời Thích… Oa, cái tên này thật dễ nghe, hiện tại đang dưới quyền © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 của giáo Vương… 21 tuổi, độc thân!”

“Có số wechat không?”

“Không có, chị ấy nói riêng tư lắm, đàn chị bạn học trước kia của thầy ấy cũng không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 số wechat, chưa chắc gì chúng ta cũng không lấy được?”

Độc thân? Rất tốt rất tốt.

Ninh Mông nghe lén lộ ra nụ cười mẹ hiền.

Dáng vẻ này của hiện tại, không hề phụ lòng câu nói đúng đắn của học tập tốt mỗi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngày hướng về phía trước một chút nào, xem ra nó vẫn tác dụng.

Thứ như số wechat này, vẫn nên bảo mật tốt.

Tiết này tiết văn học Anh, bản đều nhân vật các tác phẩm liên quan, còn© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 một ít hoàn cảnh bối cảnh vào thời điểm đó, toàn bộ quá trình đều dùng tiếng Anh.

Thời Thích nói không tính nhanh, nhưng đối với một đám sinh viên năm nhất nói, vẫn là hơi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 khó khăn, ít nhất Ninh Mông nghe xong nửa ngày cũng chỉ nghe hiểu được một hai câu.

Còn như sinh viên phía sau, làm sao còn muốn đi học.

Ninh Mông nhìn chằm chằm bục giảng, con quỷ thắt cổ kia đã chạy tới bên cạnh bục giảng, thè cái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lưỡi thật dãi ra, vẻ mặt sùng bái, múa bút thành văn.

hàng đầu nên thể nhìn thấy trên sách nó có chi chít chữ.

Tuy rằng không hiểuviết cái gì, nhưng nhìn qua thì khá là hiếu học, cái lưỡi dài thè ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 còn lẩm bẩm.

nhìn về phía Thời Thích, vừa đúng lúc đối mặt với ánh mắt của anh.

Gần như trong nháy mắt lòng Ninh Mông rơi lộp bộp.

nhanh chóng dời mắt đi, tốc độ tim đập rất nhanh, cảm thấy như mình đang bị theo dõi, nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chờ đến khi quay đầu nhìn, Thời Thích đã không còn nhìn cô.

Ninh Mông: “…”

tự mình đa tình.

Bây giờ cô vẻ ngoài của Mạnh Ninh, chỉmột vẻ ngoài bình thường, nhất định không nhận © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ra, trước kia đã không nhận ra được, càng miễn bàn đến bây giờ.

Nghĩ vậy, lên tinh thần nghe giảng.

Giọng của Thời Thích rất êm tai, nhưsuối nguồn trong núi rơi trên băng, trong vắt lại lạnh thấu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sương, hơi se se, nói năng khí phách, như muốn ứa nước.

Ninh Mông nghe được thì kích động hạn, đi học như thế này hoàn toàn một loại hưởng thụ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tuy rằng lúc lên lớp anh cũng không nói nhiều lắm, chỉ giảng bài một hai câu.

Bất giác đã thừ người ra.

Thời Thích mở sách sang trang sau, theo bản năng nhìn về hướng hàng đầu, quả nhiên nhìn thấy một đôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mắt đang nổi lềnh phềnh trong không trung, mắt anh dần sẫm lại.

Anh thu lại tầm mắt, mặt không đổi sắc nói xong một chỗ kiến thức, mở miệng: “Mời một bạn học © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sinh trả lời câu hỏi.”

Phía dưới loạt xoạt giơ tay lên.

Toàn bộ phòng học gần như 99% số người đều giơ tay, số còn lại các nam sinh không vui © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vẻ trong lòng.

Còn có Ninh Mông ngồi hàng đầu đang đần mặt.

Ninh Mông nhìn quỷ học một phát đã giơ tay lên, hưng phấn đến nỗi muốn dựng thẳng đầu lưỡi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dài, mạnh mẽ run lên một cái.

Cảnh tượng này hơi quá sức tưởng tượng.

Ánh mắt Thời Thích tạm dừng trên người Ninh Mông vài giây, mở miệng nói: “Mạnh Ninh, em lên trả lời.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Quỷ thắt cổ vừa dứt, trong nháy mắt đã bay cái xoẹt đến bên cạnh bàn hàng đầu, nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 như hổ rình mồi.

Ninh Mông: “…” Cô có chút kinh hãi.

Theo bản năng hơi tránh về phía sau một chút, phía sau lưng còn bị người ta chọc một cái. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Giọng điệu của nữ sinh kia phẫn hận nói: “Mạnh Ninh, nhanh lên trả lời câu hỏi!”

thể nói hâm mộ ghen tị oán hận cực kì.

Ninh Mông lấy lại tinh thần, quả nhiên nhìn thấy Thời Thích không cảm xúc đứng trên bục giảng nhìn chằm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chằm cô, điều này cho thấy anh hơi tức giận.

nhanh chóng đứng lên, ngượng ngùng hỏi: “Câu hỏi ạ?”

Khoé miệng Thời Thích hơi hơi nhếch lên, độ cong cũng khôngràng, thong thả ung dung chỉ lên một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hàng chữ trên bảng đen: “Cái này.”

Ninh Mông nhìn qua, thành thành thật thật mở miệng: “… Em không biết ạ.”

không nghe giảng bài mà, sao biết được đáp án của câu hỏi này… Sau này không thể ngồi hàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đầu nữa, nên đi sớm một chút chiếm chỗ cuối, ừ, cứ như vậy làm.

Nhìn cái mặt trắng nõn đã nhuộm một màu đỏ, khuôn mặt nhỏ nhắn yếu đuối đáng thương, Thời Thích © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mở miệng, giọng nói mát rượi khác thường: “Nếu đã như vậy, thì đứng đi.”

Ninh Mông: “…”

mắt mù, nhìn nhầm người, anh mới không phải thằng cháu trai cả cùng ngoan ngoãn đáng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 yêu hiếu thảo của cô.

Đôi mắt Thời Thích được chiếu sáng ánh lên ánh sáng lập loè, xanh biêng biếc, giống như mầm xanh mới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nảy trong rừng rậm, sức sống dồi dào.

Khoé môi của anh giả vờ hơi chìm xuống: “Trước khi hết tiết, gửi cho tôi câu trả lời của câu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 này.”

Ninh Mông còn chưa kịp phàn nàn cháu trai cả của mình lớn lên thì không còn đứng đắn, nghe câu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nói như thế, theo bản năng trả lời: “Em sẽ không làm đâu…”

Toàn bộ phòng học hết sức yên lặng, có khi cây kim rơi xuống cũng thể nghe thấy.

Mấy nữ sinh nhao nhao lên tiếng: “Thầy, em làm! Em thể gửi đáp án cho thầy, thể cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 em số của thầy không?”

“Đúng vậy đúng vậy, cậu ta có hơi ngốc, đàn anh em biết đáp án, em kết bạn wechat gửi cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 anh nhé, bây giờ gửi cũng được nữa!”

Trong phòng học lập tức loạn thành một nồi cháo.

Tiếng chuông tan tiết vừa đúng lúc vang lên, bên ngoài tiếng bước chân ồn ào.

Ninh Mông cũng phản ứng lại, không thể để đàn yêu tinh nhỏ này lấy được số điện thoại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 wechat của Thời Thích được, lỡ nhân phẩm một người nào đó không tốt thì sao.

nhanh chóng nhỏ giọng mở miệng: “Em gửi cho thầy thế nào? Không cách thức liên lạc mà.”

Thời Thích không có chút gì bị ảnh hưởng, khép sách lại.

Anh đối diện với Ninh Mông, ánh mắt nặng nề, bỗng nhiên nổi lên một ý nghĩ khác, sửa lời nói: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 “Chẳng lẽ em không sao?”

Người khắp lớp học đều hồ đồ.

Ninh Mông: “…”

có mà, số di động wechat của Thời Thích cô đều biết…

Nhưng mà, đó với thân phận của Ninh Ninh mà.

Hay nói… Mạnh Ninh có lén qua lại với Thời Thích? Sao lại không nhìn thấy một phần này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trong trí nhớ?

Đột nhiên Ninh Mông có hơi hoảng loạn, lén liếc nhìn anh một cái.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Linh dị, truyện Linh dị hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính full, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính online, read Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính, Khương Chi Ngư Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 61 — Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc