GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 51

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Di động bị đặt dưới đất, ánh đèn vẫn đang sáng.

Lưu Huyên ngồi xổm xuống, soi lại thêm một lần nữa, vui sướng há miệng. thật sự không nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhầm, khuôn mặt đã khôi phục lại bình thường.

tiến đến bên cạnh Ninh Mông: “Đàn chị, mặt em không sao nữa rồi! Mặt nạ màu đen trên mặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 không thấy nữa rồi!”

Nghe vậy, Ninh Mông nhặt di động lên, cũng nhìn thử xem sao, quả thực nhìn khuôn mặt không còn bao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trùm khí đen nồng dày đặc nữa, tuy rằng khí sắc vẫn rất kém.

an ủi nói: “Vậytốt rồi, chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi nơi này thôi.”

Lưu Huyên gật đầu: “Dạ.”

Lúc hai người đi ra bên ngoài, đúng lúc Thời Thích từ bên trong tấm bia đá đi ra, trên mặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đất bột phấn màu vàng phát ra ánh sáng, vẽ ra hoa văn kỳ quái.

Ninh Mông đoán rằng đó hẳnbùa chúđó.

Những khí đen đó dần dần tán loạn, linh hồn màu đen uốn éo cơ thể từ phía dưới tấm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bia đá ra, lại chầm chậm rơi vào bên trong.

Cho đến gần một giờ sau, nơi này cuối cùng cũng trở lại bình yên.

Thời Thích quay đầu: “Có thể đi rồi.”

Ninh Mông nhanh chóng đi theo bên cạnh cậu, vộirời khỏi nơi quỷ dị này.

Từ trên núi đi xuống, dọc theo đường đi không thấy bất cứ cái gì, thật sự yên tĩnh, ngay cả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 những người dân đều không thấy tung tích.

vẫn hoài nghi trong một lúc, theo lý nói thì nhất định không sống được lâu đâu, chết trên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đường chuyện rất đỗi bình thường, nhưng dọc theo đường đi ngay cả một cái thi thể cũng không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 có.

Lúc trở lại cầu đá, trời đã tờ mờ sáng.

Lưu Huyên quả thực vui vẻ tới mức muốn mọc cánh bay lên trời, hiện tại trên mặt hoàn toàn không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mặt nạ, chứng tỏđã khôi phục bình thường.

Ninh Mông nhìn mặt củaấy, khí đen đã biến mất không thấy dấu vết.

Thời Thích dọc đường đi không nói gì, Lưu Huyên cũng không dám nói chuyện, kỳ thật muốn tìm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hội, nhưng cứ nghĩ tới chuyện tiếp cận đàn anh liền không dũng khí.

Vẫn là đi theo bên cạnh đàn chị tương đối tốt hơn.

Trong thôn trang tiếng gáy, từ trong rừng cây đi qua, mặt trời dạng từ phương xa, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cuối thôn hai người mặc áo đen đang đứng chờ.

Nhìn thấy Thời Thích xuất hiện, bước lên thấp giọng nói: “Cậu chủ Thích, người trong thôn sau hừng đông tất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cả đều đã trở lại.”

Buổi tối bọn họ tận mắt nhìn thấy đám người đó đi ra ngoài, được Thời Thích dặn lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bên này, kết quả sau hừng đông, những người đó bình yên sự trở lại.

Lưu Huyên che miệng, ánh mắt kinh ngạc.

Ninh Mông cũng có chút không tin, nhỏ giọng nói: “Khuôn mặt của bọn họ đều bị như vậy… Làm sao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 còn có thể sống sót?”

Thời Thích gật đầu với bọn họ.

Ba người trở về căn nhà xi măng, Lưu Huyên cả đêm không ngủ,thể sắp chịu đựng không nổi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trực tiếp vào phòng ngủ liền mang bất tỉnh, căn bản không thể suy nghĩ thêm được cái gì. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Thời Thích ngồi bên cửa sổ, Ninh Mông đi qua đó lấy dao găm ra: “Cậu muốn cái này hay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 không? Tôi lấy từ cái mặt nạ kia ra đó.”

Cô tiện tay lấy mặt nạ Lưu Huyên nhặt lại đặt trước mặt cậu.

Ngẫm nghĩ nên làm như vậy thì tốt hơn, dù sao cũng không sống được lâu nữa, chi bằng đưa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cho Thời Thích, còn có thể phát huy công dụng lớn nhất.

Thời Thích chỉ nhìn thoáng qua, không thèm để ý mà nói: “Cậu cầm lấy đi.”

Ninh Mông ánh mắt nghi hoặc nhìn cậu: “Cậu thật sự không cần sao? Sau này đừng hối hận đó.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Con dao găm này tìm được trên mặt đất, tuy rằng dao găm chỉ còn lại có một nửa, nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 vẫn chút hữu dụng.

Nét mặt Thời Thích không thay đổi: “Cái này thì phải hối hận chứ.”

Con dao găm này thật thứ tốt, giữ lại có thể dùng để phòng thân, cậu ấy bây giờ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cũng không thiếu mấy món đồ này.

Ninh Mông cười vui mừng, không cần thì thôi vậy.

Đúng lúc này, ngoài cửa truyền đến âm thanh: “Rầm rầm rầm.”

từ vui sướng hoàn hồn, nuốt nước miếng, khẳng định không phảingười mặc áo đen, bọn họ hiện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tại đang phía sau nhà, sẽ trực tiếp từ cửa sổ tiến vào.

Lưu Huyên bị bừng tỉnh, từ phòng ngủ chạy ra, luống cuống hỏi: “Ai đó?”

Ngoài cửa có giọng nói trả lời: “Là chú, chú Lý.”

Chính xácgiọng nói của ông ta, nhưng giờ khắc này lại làm hai người nhát gan trong phòng lập © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tức run rẩy.

Ninh Mông nhỏ đứng bên cạnh Thời Thích, nói: “Người này vẫn người bình thường phải không?”

Lưu Huyên khuôn mặt trắng bệch, chỉ thể trưng cầu ý kiến: “Đàn anh, đàn chị, nên mở cửa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 không…”

Thời Thích khuôn mặt vô cảm: “Mở đi.”

Chỉ cậu vừa mới nói xong hai chữ này, cánh cửa lập tức mở toang.

Lúc bọn họ trở về cũng khôngkhóa cửa, chỉ khẽ đóng lại, hiện tại nhiên bên ngoài © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thể đẩy vào dễ dàng rồi.

Người đàn ông trung niên mặc bộ quần áo tiến vào, còn đang nói chuyện: “Chú thấy mấy đứa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 không khoá cửa, không ai trả lời, nên lập tức đẩy cửa vào xem sao.”

Lưu Huyên đứng gần nhất, đã nhịn không được lùi dần lưng dựa hẳn vào bức tường phía sau, run © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 rẩy nói không ra lời, bị cảnh tượng trước mắt doạ muốn khóc.

Nếu nói cảnh tượng tối hôm qua làm cảm thấy khủng bố, thì lần này là kinh hoàng.

Bất kỳ da mặt người nào sau khi bị xuống, không thể bình yên sự còn sống, càng đừng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nói đến hiện tại còn thể đứng đây, một chút cũng không giống bộ dạng xảy ra chuyện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tối hôm qua.

Lưu Huyên nhìn về phía đàn anh bên kia.

Thời Thích lạnh nhạt mở miệng: “Lát nữa chúng cháu sẽ rời đi.”

Chú kinh ngạc nói: “Giờ mới vừa hừng đông mà? Sớm như vậy liền đi sao? Không lại ăn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bữa cơm à? Các cháu hôm qua tìm được mặt nạ rồi sao?”

Không đề cập tới mặt nạ còn đỡ, nhắc tới liền nhớ đến cảnh tượng ông ta tự da mặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 của mình xuống.

Lưu Huyên sắc mặt trắng bệch, lắp bắp trả lời: “… Chú có thể cháu nhớ nhầm, ngày mai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chúng cháu còn phải đi học, nên phải đi về.”

Chú Lý cũng không phát hiện bất thường, gật đầu: “Vậy được rồi. Hoan nghênh lần sau lại đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nữa, chúng ta đang chuẩn bị cơm sáng, mấy đứa muốn ăn không?”

Lưu Huyên nào dám đồng ý, nói thẳng: “… Chúng cháu hiện tại còn chưa đói bụng, cảm ơn chú Lý, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 vất vả cho chú quá.”

từ chối thẳng thừng đến như vậy, biểu cảm trên mặt cũng chút kỳ quái.

Chú dường như không nhận ra bất thường, chỉ cười cười, xoay người rời khỏi căn nhà xi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 măng.

Sau khi ông ta rời đi, Lưu Huyên nhanh chóng đóng cửa lại.

Ninh Mông đi đến bên cửa sổ, kéo màn, ánh sáng chiếu vào, làm cô thấy được cảnh tượng bên ngoài. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Người trong thôn đều đang làm công chuyện của mình, đối diện xéo căn nhà có một người còn đang ngồi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 xổm ngoài cửa đánh răng, mấy đứacãi nhau với mẹ…

Lưu Huyên cảm thấy không thể tin được: “Đàn chị, chị nói xem chuyện đêm qua chúng ta nhìn thấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 phảisự thật hay không? Làm sao em vừa tỉnh giấc liền biến thành như vậy?”

Hay tất cả chuyện tối hôm qua trải qua một giấc mộng?

cảm thấy chút không đúng, nhưng vừa xoay đầu vẫn nhìn thấy mặt nạ từ trong núi tối hôm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 qua mang về.

Lưu Huyên nhịn không được lấy gương nhỏ ra, nhanh chóng soi gương mặt mình.

Nhìn thấy khuôn mặt khôi phục như lúc ban đầu, cho tàn nhang mụn tuổi dậy thì, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cũng cảm thấy vô cùng tốt, một chút cũng không chê.

Một tháng nay, thậm chí đã quên khuôn mặt của mình như thế nào, hiện tại cuối cùng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thể nhìn thấy, cảm giác giống như bừng tỉnh sau cơn ác mộng.

Cuối cùng cũng thật sự thoát khỏi mặt nạ.

lại nói: “Chị nói xemphải người đây đều… không phải người hay không? Cho nên tối hôm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 qua xảy ra chuyện như vậy vẫn thể sống sót?”

Lưu Huyên lẩm bẩm nói với chính mình: “Vậy ngày hôm qua mình ăn chẳng phải cơm quỷ… Trước kia © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mình còn cùng bạn học tới cắm trại ngoại nơi này nữa…”

càng nghĩ càng cảm thấy hoảng sợ, sắc mặt càng thêm trắng bệch.

Ninh Mông suy nghĩ một lát, thấp giọng nói: “Chuyện xảy ra tối hôm qua hẳn thật, nhưng tình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 huống hiện tại lại chút không bình thường, chị cũng không thể nói được do nguyên nhân gì.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Rốt cuộc mấy chuyện này cũng ít khi gặp qua.

Trong tiểu thuyết vốn khôngmiêu tả đến thôn trang này, càng đừng nói đến trong đó xảy ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chuyện gì, ngay cả người kia cũng không giới thiệu qua,nhiên càng không nói người kia làm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 sao lấy được con dao găm.

Nhưng hiện tại dao găm trên tay cô, cuối cùng cũngchút an ủi.

Hiện tại đã biết thôn trang này ràng không bình thường.

vốn tưởng rằng sau khi xảy ra chuyện đêm qua, những người này sẽ chết mới đúng, kết quả lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 không như vậy, ngược lại khuôn mặt nguyên vẹn hoàn hảo giống như sáng hôm qua.

Cứ như đêm qua ảo giác.

Nhưng Ninh Mông ràng, căn bản không phải ảo giác, trên taycòn vết thương, cảm giác đau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đớn lúc đó cũng không phải giả.

Thôn trang này thật sự không phải kỳ lạ bình thường đâu.

Thời Thích bỗng nhiên nói: “Chúng ta thể đi rồi.”

Ninh Mông xoay người, nhanh chóng trả lời: “Được. Nhanh đi thôi.”

Tránh việc trễ một chút lại xảy ra chuyện gì.

Lúc đi ra gặp phải mấy đứa nhóc trong thị trấn, đều nhìn bọn họ, còn từng bước đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 theo phía sau.

Cho đến cửa thôn, gặp phải chúcùng trưởng thôn từ bên ngoài trở về.

Trưởng thôn nhìn bọn họ, cười tủm tỉm nói: “Phải đi sao? Hoan nghênh lần sau lại đến.”

Chú Lý cũng nói tiếp: “Nhóc con nhà chú rất thích bọn con, nếu hội lại đến chơi nha.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Bọn họ nói chuyện rất bình thường, giống như chưachuyệnxảy ra.

Thời Thích nói: “Dạ.”

Còn Lưu Huyên mặt ngoài cười nhưng trong lòng sợ hãi đáp: “Cảm ơn chú lần này đã giúp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đỡ chúng cháu, nếu sau này hội nhất định bọn cháu sẽ tới.”

Chú mỉm cười, nhìn theo bọn họ rời đi.

Mãi đến khi đi vào con đường mòn nhỏ, Ninh Mông rốt cuộc nhịn không được quay đầu nhìn thử.

Thôn trang vẫn như nghi ngút khói bếp, ngoài ruộng người dân đang đi cấy, cònnhững đứa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trẻ chơi đùa ngoài đồng, thật thanh bình yên ả.

Chú Lý mấy người đàn ông trung niên đứng cửa thôn nhìn bọn họ, nhìn thấyquay đầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lại, còn cười vẫy vẫy tay.

Ninh Mông vội vàng quay đầu không nhìn nữa.

Chỉ xoay đầu đi trong nháy mắt, liền nhìn thấy mấy người đàn ông kia thu tay lại, khuôn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mặt mỉm cười sờ tay lên mặt.

Vài người nhỏ giọng than thở nói: “Đau quá.”

Chỉ tiếc, tất cả không ai thể nghe thấy.

Ninh Mông chỉ nhìn thấy hành động đó, sau lưng sởn tóc gáy, thiếu chút nữa vấp chân ngã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bên cạnh, may Thời Thích đỡ mới đứng vững.

Cậu hỏi: “Làm sao vậy?”

Ninh Mông lắc đầu: “… Không sao, không cẩn thận bước hụt.”

Thời Thích không hoài nghi, đi bên cạnh cô, Ninh Mông nhịn không được hỏi hệ thống: “Bọn họ có phải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 vừa mới nói đó không?”

Hệ thống nói: “Cô nhìn thấy sao? Bọn họ nói là: “Đau quá”.”

Ngữ khí rất bình thường, nhưng lại làm Ninh Mông nghe được nổi da gà, nhanh chóng chui vào trong xe, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 không dám nhìn bên ngoài.

cho rằng những người đó đều không ức, hoặc căn bản không biết những việc này, cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hoặcnhững người đó chỉ những cái bóng, trời rối loạn cả lên…

Nhưng hiện tại ràng sự thật ngay trước mắt.

Những người đó trải qua chuyện tối hôm qua, còn nhớ chuyện xảy ra hôm qua, sao lại còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thể sống chứ.

Vậy lúc mấy người bọn nhìn thấy bọn họ da mặt ra chảy máu rốt cuộc là thật © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hay giả?

Ninh Mông nghĩ lại, càng ngày càng cảm thấy đáng sợ.

Tài xế người mặc áo đen đều đang trên xe.

Trên đường từ đồng ruộng đi tới, Ninh Mông cuối cùng cũng phát hiện ra chỗ không đúng, ngày hôm qua © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cày cuốc ngoài đồng, nhưng ngoài ruộng không hềchút thay đổi nào.

Căn bản không giống như người từng làm qua vậy.

đè nén hiện tượng kỳ quái này trong lòng, chờ ra đường quốc lộ thì mới dám thở phào nhẹ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhõm.

Trên xe còn hạt dưa, không suy nghĩ chuyện đó nữa lấy ra ăn.

Lưu Huyên dọc theo đường đi đều soi gương mặt mình, thật yêu thích không buông tay, hiện tại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thoát khỏi mặt nạ, chỉ cảm thấy bản thân đẹp không ai sánh bằng.

Xe tiến vào trong thành phố, các tòa nhà cao tầng phồn hoa, dòng người tấp nập trên phố, làm sương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trong lòng tan đi không ít.

Lần đầu tiên Ninh Mông cảm thấy cảnh tượng bên ngoài thậtđẹp.

Trước kia còn cảm thấy phong cảnh nông thôn xinh đẹp, thể dưỡng lão, sau khi trải qua sự © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 việc lần này, quyết định về sau đánh chết cũng sẽ không dám suy nghĩ đến chuyện về nông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thôn nữa.

Tài xế đột nhiên mở miệng nói: “Cậu Thích, cậu Cả bên ngoài.”

Thời Thích ánh mắt hạ xuống, nhẹ nhàng nói: “Vậy qua đó đi.”

Ninh Mông đã lâu không gặp Thời Thiện Cẩn, hỏi: “Chúng tôi cũng phải đi qua đó hay sao? © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 làm phiền không?”

Thời Thích đột nhiên cảm thấy buồn cười.

Cậu mím môi, ánh mắt dừng hạt dưa trên tay cô, hỏi lại: “Cậu cảm thấy sẽ làm phiền sao?” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Ninh Mông cảm thấy giọng điệu của cậu chút không đúng, nhưng vẫn trả lời: “Đương nhiên, chúng tôi đâu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186quen biết nhau đâu.”

Vừa dứt lời, liền nghe được Thời Thích hừ nhẹ, sắc mặt không vui.

Ninh Mông lén lút hỏi hệ thống: “Ta chỗ nào đắc tội cậu ấy sao? Đứa trẻ này sao lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trở nên mẫn cảm như vậy?”

Hệ thống nói: “Ai da, chắc đang trong thời kỳ phản nghịch, một câu thể lý giải ra thật © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhiều ý, phải dỗ dành mới được.”

Nói cũng lý.

Ninh Mông ngữ khí nhẹ nhàng một chút: “Được, được, được, cùng đi gặp đi.”

Thời Thích nhìn lướt qua mặt đang nhỏ giọng nói thầm cái gì, trong lòng đột nhiên chút bực © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bội, khi ngũ quan hồ nhìn không rõ, càng thêm phiền.

Xe cuối cùng dừng trước biệt thự.

Lưu Huyên lần đầu tiên tới nơi như vậy, trực giác nói cho nơi này không phải chỗnên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đến, trong lòng chút bồn chồn, không biết nên cùng đi hay không.

Thật lâu sau, Thời Thiện Cẩn xuất hiện trước mặt mọi người.

Thời Thích gọi: “Bác Cả.”

Lưu Huyên nhìn thấy ông ấy cũng không quen biết, còn tưởng rằng ba của Thời Thích, nhưng nghe thấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cậu gọi “bác Cả” thì mới ràng quan hệ giữa hai người.

bác Cả khí chất xuất chúng như vậy, đàn anh đẹp trai như vậy cũng không lạ.

tự biết bản thân không do ở nơi này, cười nói: “Đàn anh, đàn chị, em về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhà trước nha, lần này thật sự rất cảm ơn hai người.”

Ninh Mông trả lời: “Lần sau không được chạm vào mấy món đồ lung tung nhé.”

Lưu Huyên gật đầu: “Em biết rồi, lần sau chắc chắn sẽ không dám chạm lung tung nữa, lần này làm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 em sợ chết khiếp.”

lén nhìn người đang nói chuyện với Thời Thích, chút bùi ngùi rời nơi này, với đàn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 anh ràng không phải cùng một thế giới.

Chờđi rồi, bên này còn lại ba người.

Thời Thiện Cẩn tầm mắt đínhtrên người Ninh Mông, trong mắt xẹt qua một chút bất ngờ, cảm thấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 suy nghĩ Thời Thíchchút kỳ quái.

Nhưng giữa bạn giao lưu cần thiết, bạn học cũng không sao cả.

Vẻmặt của ông không lộ ra vẻ bất ngờ, nói: “Muốn hỏi thì hỏi đi.”

Thời Thích kể lại tất cả mọi chuyện xảy ra tối hôm qua, cuối cùng mới hỏi: “Những người đó đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cuối cùng sống hay chết?”

Nghe thấy vấn đề này, Thời Thiện Cẩn hơi mỉm cười, ngữ khí nói chuyện chậm rãi từ tốn: “Thôn trang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 này vốn không tồn tại.”

Ninh Mông lắp bắp kinh hãi.

Không tồn tại ý gì, nếu đã không tồn tại vậy bọn họ làm sao còn trong thôn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 một đêm, còn giao lưu nói chuyện với những người đó?

Thời Thích suy một lát, nói: “Con biết rồi.”

Thời Thiện Cẩn gật đầu, cũng không nói thêm nữa, chỉ dặn cậu lần sau không được hành © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 động liều lĩnh, sau đó liền rời đi.

Chờ ông đi rồi, Ninh Mông tiến lại gần hỏi: “Cậu nói đã biết cái cơ?”

Cô nghe không hiểu hai người đó đang nói gì, là nội dung quá cao thâm sâu sắc, hayđầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 óccăn bản không đủ dùng…

Ánh mắt Thời Thích sâu thẳm chăm chú nhìn cô, mở miệng nói: “Cái thôn kia đã bị hủy diệt từ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lâu, những chúng ta nhìn thấy chỉ là ảo giác.”

Ninh Mông cái hiểu cái không: “Vậy tay tôi sao lại bị đau?”

Thời Thích nói: “Những người đó mãi không siêu thoát, có phương pháp đặc thù lưu lại hình ảnh, tất cả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 những trải qua đềuđã từng xảy ra, theo mỗi chu kỳ… Trong thời gian đặc thù sẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lặp lại hành động đó.”

Ninh Mông nghe thấy, lại nghĩ tới những động tác của mấy người đó trước khi rời đi.

Hệ thống đột nhiên hiện ra: “Có chút giống với tin tức hiện tại, người phát hiện một số © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hẻm núi, mỗi khi trên bầu trời sấm sét ầm ầm, thể nhìn thấy cảnh tượng chiến tranh cổ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đại.”

Lúc này rốt cuộc đã hiểu.

Nhưng chuyện bọn họ trải qua hiển nhiên phức tạp hơn so với cái này, bởi con người còn© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thể giao lưu, còn ức, rõ ràng không giống với cái kia.

Hệ thống lại nói: “Những người đó thật, cũnggiả, thật thật giả giả không thể nói rõ, nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhữngcác nhìn thấy chính là khi đó bọn họ thật sự đã làm qua.”

Ninh Mông cảm thấy chút tàn nhẫn.

Nếu như vậy thì, những người đó năm đó thật sự trực tiếp da mặt mặt nạ của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mình xuống.

khả năng người đứng sau hạ độc thủ chính quỷ vật bị trấn áp, cho nên mới muốn  nhiều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 người như vậy… chôn cùng với nhau.

Cái chùa kia rất thể chính là người trong thôn bị ép buộc xây lên, sau đó lại bị lợi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 dụng đeo mặt nạ, cuối cùng tử vong.

Toàn bộ thôn trang cứ như vậy bị chôn vùi.

Thật vừa tàn nhẫn vừa máu me, nếu không phải cao nhân tồn tại, không biết còn sẽ xuất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hiện cái nữa.

Thời Thích đột nhiên nói: “Trường hợp này phải đặc biệt mới có thể để lại như vậy, bình thường sẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 không gặp được, lần này tôi không điều tra rõ.”

Không điều tra cũng vẫn sống sót, cũng không xảy ra chuyện gì.

Ninh Mông bỗng nhiên cảm thấy bản thân mình cứ chiếm tiện nghi ôm đùi to của cháu trai, cứ như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 không sống qua được tập một nên phải ôm chặt cậu.

“Nhưng nơi đó không thể dừng lại lâu, âm khí quá nặng.” Thời Thích nhẹ nhàng bâng quơ bồi thêm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 một câu.

Ninh Mông cũng biết, lúc ấy cô cảm giác rất lạnh.

Nhưng hiện tại tất cả mọi chuyện đều đã giải quyết, những chuyện còn lại không liên quan đến cô, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nên cho qua đi.

được đưa về cổng trường.

Sau khi từ trong thôn trở về, hiếm thấy được trải qua hai tháng bình thường.

Sự kiện kỳ quái giống như biến mất hẳn, Ninh Mông nghi ngờ nguyên nhân do dao găm, ngày © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thường đều mang theo bên người, quần áo mặc cũng khá dày nên nhìn không ra.

Những tâm tư của toàn bộ đều đặt vào việc học tập, lỡ như thời gian đi thi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đại học, vẫn là cố gắng học tập cho tốt mới thỏa đáng.

Hơn nữa cũng không được sụp đổ, làm người khác phát giác chỗ bất thường.

Căn nhà bọn họ sắp chuyển về cuối cùng cũng ổn định, chẳng qua còn chưa xây xong, còn phải đợi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 năm tiếp theo mới dọn vào, bây giờ cô cùng Lương Phượng Mai cửa tiệm bên cạnh trường học, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ngày ngày trải qua cùng bình thường, không không quen cả.

Nhưng thật ra chủ nhiệm đã tới không ít lần.

Phán đoán của lúc trước không sai mà, chủ nhiệm ràng có tình cảm với Lương Phượng Mai, sắp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đến cuối kỳ,thậm chí nhìn thấy hai người cùng nhau đi ra ngoài hẹn hò.

Tuy rằng hẹnthật ra chỉ cùng nhau đi ra ngoài mua đồ thôi.

Nhưng Ninh Mông rất vui khi nhìn thấy cảnh tượng như vậy, chủ nhiệm thoạt nhìn không tồi, hơn nữa vừa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đồng hương cũng hiểu Lương Phượng Mai.

Chờ lúc cô rời đi, tốt xấu gì có người chống đỡ.

Điều duy nhất làm không vui chính là mùa đông vừa mới đến, Ninh Mông liền cảm thấy bản thân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 giống như rơi vào hầm băng.

Toàn bộ thân thể rét run cầm cập.

Ban đầu chỉ một chút nhưng dường như Lương Phượng Mai thấy bất thường.

Buổi sáng đi vào gọi Ninh Mông dậy, kết quả phát hiện nhiệt độ điều hòa trong phòng chỉnh rất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cao, vậy mà Minh Mông còn rúc mình ở trong chăn.

Lương Phượng Mai lật chăn: “Điều hòa cao như vậy, sao còn cứ rúc mình trong chăn, không phải là mùa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đông thôi sao, trước kia cũng không như thế này.”

Ninh Mông run như cầy sấy: “Con lạnh.”

Lương Phượng Mai đắp chăn lên cho cô, sờ trán: “Không sốt, chỗ nào không thoải mái sao? Hay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chỉ cảm thấy lạnh thôi?”

Ninh Mông nói: “Chỉ cảm giác lạnh.”

Lạnh từ trong xương cốt.

Cuối cùng hai người chỉ thể đi bệnh viện khám thử, sau khi lấy số thứ tự xong Ninh Mông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 vẫn cứ run lẩy bẩy không ngừng, đã quên mang túi chườm nóng trong nhà rồi.

Chờ đi vào trong phòng có điều hòa thì khá hơn nhiều.

Bác quan sát hồi lâu cũng không thấy chỗ nào không ổn, đành phải nói: “Khả năngdo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thể chất kém, chỉ có thể từ từ bồi bổ, chú ý thức ănđược.”

Hai người đều cảm thấy kỳ quái.

Sau khi trở về Ninh Mông lập tức ôm túi chườm nóng không buông tay, nguồn nhiệt cả người thoải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mái hơn rất nhiều,thể đi học.

Khi đi bên ngoài, cứ cúi đầu, trùm kín khăn quàng cổ.

Trong phòng học điều hòa, sau khi bước vào cả người thoải mái rất nhiều.

Khâu Khả Khả nhìn thấy bộ dạng này, nhịn không được nói: “Ninh Ninh, như thế này cậu cũng sợ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lạnh sao, sao lại biến thành quả cầu rồi?”

Ninh Mông tủi thân nói: “Lạnh.”

Khâu Khả Khả sờ đầu cô: “Trong phòng họcmở điều hòa, đâu còn lạnh nữa, phải thân thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 quá kém hay không, cậu phải bồi bổ cho thật tốt bản thân đó.”

cảm thấy Ninh Ninh thật sự quá mỏng manh, hiện tại thân thể còn không tốt, mùa đông bọc thành © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 quả cầu đáng yêu, thật muốn cưng nựng.

Nhưng thấy đáng thương như vậy, vẫn là nhịn lại.

Ninh Mông gật đầu, đến chỗ của mình ngồi xuống.

Thời Thích nghiêng mặt, nhìn thấy mặc quá nhiều quần áo, thấp giọng hỏi: “Thật sự rất lạnh sao?”

Nếu cậu nhớ không lầm, hôm nay mớitrận tuyết đầu tiên của mùa đông năm nay.

Ninh Mông ngoan ngoãn gật đầu.

Hai ngày trước nghỉ nhà,chỉ thể mỗi ngày mang theo túi chườm nóng, mỗi ngày đều nhét © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 vào trong quần áo, đổi đi đổi lại ôm cả ngày, mới không đến nỗi bị đông lạnh chết.

Chưa từng trải nghiệm qua, thời gian lâu, liền cảm thấy bất thường.

Ninh Mông chỉ thể hỏi hệ thống làm sao vậy.

Hệ thống tra xét hồi lâu nói: “Có thể âm khí nhập thể.”

Minh Mông hỏi: “Chuyện khi nào? Ta gần đây không tiếp xúc với âm khí? Chẳng lẽta lại đụng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 phải quỷ?”

Hệ thống giải thích nói: “Cô còn nhớ lúc trước ở thôn trang kia không? Dao găm trấn áp quỷ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 vật trăm năm, bên cạnhmặt nạ, là đồ vật thuộc âm. Tay của cô bị dao găm cắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 qua, hẳnchuyện lúc đó rồi.”

Chỉ bởi không ràng, cho nên vẫn luôn không phát hiện ra.

Thời gian lâu rồi, hơn nữa đúng lúc mùa đông đến, tất cả mọi chuyện đều lộ ra.

Ninh Mông nhìn chằm chằm tay mình, miệng vết thương đã sớm khép lại, nhìn cũng không thấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đâu: “Âm khí nhập thể nguy hiểm không? Trừ việc cảm thấy lạnh ra.”

Hệ thống thật lâu mới trả lời: “Khả năng thân thể này sẽ hỏng sớm, đến lúc đó phải rời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đi trước…”

Lời nói rất đơn giản, ý nghĩa trong đó cũng rất đơn giản.

Thân thể này vốn chính đã chết, thể bám vào người cũng do hệ thống, âm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 khí nhập thể không tốt.

Nói cách khác, khả năng lớn sẽ chết trước.

Ninh Mông sau khi nghe xong cả người rất bình tĩnh, không biết cái gì.

Thấy gật đầu, Thời Thích mím môi, trừng đôi mắt màu xanh mê người nhìn cô, không biết suy nghĩ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cái gì.

Đúng lúc chuông vào học vang lên, hai người không nói nữa.

Hai tiết toán học buổi sáng qua đi, Ninh Mông thích ứng không ít, điều duy nhất không tốt chính © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hai tiết sau đều tiếng Anh.

Giáo viên tiếng Anh giáo viên nước ngoài, đến từ nước ngoài, không sợ lạnh, không thích mở điều hòa, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thường lui tới mở cửa sổ ra.

Giáo viên tiếng Anh này tính tình rất tốt, còn thích đùa giỡn, bình thường không thể cùng giáo viên khác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nói đùa nhưng có thể nói đùa cùng anh ta, cho nên mọi người đều thực sự thích anh ta. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Bởi anh ta cảm thấy mở điều hòa lâu, mùi trong phòng học sẽ không dễ ngửi, cho nên cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 các bạn họcphản đối, cũng sẽ không đồng ý.

Tiết này dĩ nhiên cũng không ngoại lệ.

Quả nhiên, anh ta vừa tiến đến liền mở cửa sổ ra.

Mới đẩy cửa sổ ra, khí lạnh liền thổi vào, Ninh Mông lập tức run rẩy, đầu rụt xuống, nửa khuôn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mặt bọc trong khăn quàng cổ.

Thời Thích không mở cửa sổ, nhưng giáo viên tiếng Anh đã nhìn về phía bên này, chỉ có thể giơ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tay đẩy ra.

Ninh Mông có chút không muốn mở, chỉ còn một cái cửa sổ lẽ không mở cũng không sao, vươn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tay giữ tay cậu lại: “… Đừng mở.”

Một giây khi chạm vào tay cậu, hơi ấm nóng rực theo tay chạy thẳng lên bụng đầu.

Ninh Mông dĩ nhiên không muốn buông tay, mẹ ơi, thật sự quá sung sướng, giống y chang bếp vậy, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thật sự thoải mái quá.

Nhưng nhiều người nhìn như vậy, vẫn nên rụt trở về, rúc trong khăn quàng cổ.

nhìn thử chung quanh, nhỏ giọng nói: “Thời Thích, tay cậu sao ấm áp như vậy chứ?”

Thời Thích động tay, không ý gì, cậu cảm giác nhiệt độ thể của mình rất bình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thường, không có đặc biệt.

Đặt bàn tay trắng bệch trên đùi.

Ninh Mông nhìn chằm chằm vào đôi mắt sáng màu xanh lục kia.

Nhìn thấy giáo viên tiếng Anh đã quay đi bắt đầu viết bảng, cô thật sự nhịn không được, ngượng ngùng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hỏi: “Thời Thích à, chúng ta ngồi cùng bàn lâu như vậy…”

Thời Thích dùng bút bàn: “Có chuyện nói thẳng.”

Ninh Mông liếm môi, lén lút đưa tay cọ qua chỗ cậu: “Cậu xem, tôi sắp bị lạnh chết tới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nơi rồi, cậu che chở cho tôi đi?”

Đúngtúi sưởi di động mà.

Thời Thích còn chưa nói thì bàn tay trắng nõn đã sáp vào.

******

Lạnh như vậy thật sao?

Xem cậu đáng thương như vậy.

Miễn cưỡng vậy…

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Linh dị, truyện Linh dị hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính full, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính online, read Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính, Khương Chi Ngư Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 51 — Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc