GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 50

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Sau khi ra khỏi cửa, tiếng chuông càng ràng.

Toàn bộ thôn trang bị bao phủ trong bóng tối cùng ánh trăng, không hề tiếng động nào, cứ như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thôn khôngngười sống, yên tĩnh đến đáng sợ.

Những người đó đi chậm nên bọn họ rất dễ dàng đi theo phía sau.

Người dân trong thôn mặc quần áo như bình thường, thứ duy nhất không giống chính mặt nạ trên mặt, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trời tối thậm chí nhìn không ngũ quan, giống như ác quỷ đến từ địa ngục.

Càng đến gần, tiếng chuông càngràng.

Tiếng gió vang vọng cả núi rừng, một phút cũng không ngừng nghỉ, vốnnơi này cũng chỉ một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thôn, cùng trống trải, nhiên âm thanh sẽ truyền đi xa hơn, càng gần bờ sông, nhịp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 điệu của tiếng chuông cũng dần dần nhanh hơn.

Xuyên qua rừng cây, ba người đều không nói gì.

Bóng cây cối đổ trên mặt đất, uốn éo quỷ dị, giống như mấy con rối gỗ, chân dẫm vào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 rụng dưới đất làm phát ra âm thanh nhỏ, nhưng những người dân đi phía trước dường như không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhận thấy được âm thanh phía sau, tiếp tục bước đi về phía trước.

Tim của Lưu Huyên gần như muốn nhảy ra ngoài.

Cảnh tượng này quá mức kích thích.

Cô cảm giác như mình đã từng thấy, chỉtrước nay không để tâm đến.

Chính trong đêm trước khi xuất phát, thấy cảnh tượng tối đen giống vậy, mang mặt nạ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đi trên đường, nhưng đích đến nơi nào thì không biết, cuối cùng cứ như vậy tỉnh lại. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Bây giờ cô chợt vui mừngmặt nạ không bên người mình.

Trước mắt tất cả đềuràng, người trong thôn trang đúng bởi mặt nạ mới thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đi về phía trước, nếu cũng cái đó bên người, chỉ sợ cũng đi theo vào trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đó, gia nhập vào đội ngũ ấy.

Ngẫm lại giống như kề cận cái chết bị kéo trở lại.

Lưu Huyên nhịn không được lên tiếng: “Tới cầu đá rồi.”

Bọn họ đang đứng bờ sông, trên cầu từng người dân trong thôn đi nối tiếp nhau, xếp hàng đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 qua cầu, sau đó biến mất khu rừng đối diện.

Thời Thích đứng tại chỗ, nhìn một lát nói: “Lát nữa lẽ sẽ nhìn thấy những thứ khác nữa, không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 được lên tiếng.”

Ninh Mông gật đầu.

Lưu Huyên ngay cả lời nói vừa rồi cũng không nói hết, đám người này, như là đến ngọn núi đối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 diện để chịu chết, còn mang mặt nạ quỷ dị.

Không biết ngọn núi đối diện thứ gì, ngay cả tiếng chuông cũng không biết là từ đâu truyền © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tới, vang vọng khắp bầu trời.

Ánh trăng đã ẩn vào mây đen, toàn bộ mặt sông cùng cây cầu đá đen kịt một mảng.

Thời Thích từ lúc thấy những người đó không phản ứng, liền lấy di động ra chiếu sáng, ánh đèn tuy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 rằng không sáng lắm, nhưng vẫnthể thấy được đường đi.

Ninh Mông nhìn đoàn người phía bên kia đi mãi vẫn chưa tới, đột nhiên nói: “Bọn họ đường cũng không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thèm nhìn, không ngã, thật thiên phú dị bẩm.”

Thời Thích quay đầu hỏi: “… Cậu nhìn cả buổi chỉ cho ra được kết luận như vậy thôi sao?” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Ninh Mông bị cậu nói thì đỏ mặt, ngay tức khắc hỏi lại: “Vậy cậu phát hiện ra cái gì?”

Thời Thích ngừng nửa phút mới trả lời: “Không phát hiện cái gì.”

Ninh Mông: “……”

Tên khốn này! Làm chờ đợi chỉ để nghe câu này của cậu thôi sao.

Đang nói chuyện thì người cuối cùng trong đoàn đã đi qua cầu đá, ánh mắt Thời Thích ngưng đọng, nói: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 “Có thể đi rồi.”

Ninh Mông cùng cậu lên cầu đá, nhưng cảm giác khác hẳn lúc chiều, cái cảm giác lành lạnh này như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 muốn len lỏi vào trong thân thể.

Hiện tại thân thể vốn dĩ âm, những tà vật thường rất thích thân thể này, cô phải chịu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đựng nhiều hơn so với người bình thường.

Cũng may bên này còn thể chịu đựng.

Qua cầu đá thì tiếng chuông vẻ như càng vang to hơn, đến mức lỗ tai đau nhức, sau đó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 quen dần thì mới đỡ hơn một chút.

Lưu Huyên chen đến bên cạnh Ninh Mông, nhỏ giọng hỏi: “Đàn chị, chị có thể nghe được tiếng chuông sao? © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Giống như người đang rung chuông.”

Ninh Mông gật đầu: “Nghe thấy, anh chị đều thể nghe được.”

Thời Thích lạnh nhạt lên tiếng: “Đâytiếng chuông triệu tập bọn họ, một khi cắt đứt âm thanh này, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 những người đó sẽ lập tức tỉnh lại.”

Mãi cho đến giờ vẫn chưa dừng lại, càng tới gần càng ràng.

Sau khi qua cầu đá, ba người đi theo người cuối cùng trong nhóm đeo mặt nạ vào rừng cây, mờ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mờ ảo ảo, còntiếngxào xạc.

Đi qua rừng cây, trước mắt rộng mở thông thoáng.

Đôi mắt Ninh Mông sắc bén, sau khi đôi mắt âm dương, ban đêm cũng thể nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ràng hơn, ngay lúc này cách đó không xa một căn nhà nhỏ.

túm ống tay áo Thời Thích: “Nhìn kìa, bên kia căn nhà.”

Hẳn ngôi nhà trong tiểu thuyết nhắc tới, đây bây giờ quỷ dị như vậy, dao găm kia nhất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 định chưa người lấy đi.

Thời Thích thần sắc nghiêm túc: “Điểm cuối chính đó.”

Lưu Huyên lại cảm thấy bên kia thật giống như chỗ ăn thịt người, có chút do dự nên đi hay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 không, nhưng một mình lại chỗ này chắc chắn không dám.

Đàn anh lợi hại như vậy, hẳn là sẽ bảo vệ mọi người?

nghĩ ngợi lung tung, nhìn trộm cậu, đi theo phía sau đàn anh đàn chị, một chút cũng không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 dám tụt lại.

Càng đi tới chỗ căn nhà kia, trong lòng càng sợ hãi.

Ninh Mông bất giác nghĩ tới đủ loại chuyện ma quỷ, cảm thấy bọn họ hiện tại không sợ chết, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cái cũng muốn đi thử.

Nhưngmạng sống, vẫn phải đi.

Thời Thích bỗng nhiên quay đầu hỏi: “Hạt dưa ăn ngon không?”

“Hả?” Ninh Mông đột nhiên không phản ứng kịp, cậu lại hỏi một lần nữa thì mới trả lời: “… © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Ngon.”

Ánh mắt Thời Thích nhìn đột nhiên trở nên kỳ quái.

Ninh Mông sờ cánh tay: “Cậu nhìn tôi như vậy làm gì?”

Thời Thích không nói gì, dời tầm mắt.

Nhóm người đeo mặt nạ đã sắp đi đến lưng chừng núi, núi không cao, rất dễ lên đến nơi, ba © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 người bọn họ theo sau, rất nhanh đi đến điểm cuối cùng.

Lưu Huyên trừng mắt: “Sao không thấy bọn họ nữa rồi?”

Vừa mới đi theo, sao vừa lên tới rẽ sang một cái thì nhiều người đột nhiên biến mất hoàn toàn, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chuyện này thật khó tin.

Xuất hiện ở trước mặt bọn họ một mảnh đất trống.

Ánh trăng soi xuống nhìn rất rõ, nó được lát bằng những phiến đá, xung quanhnhững tấm bia đá. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Những tấm bia đá cứ cách một mét lại một cái, bên trên còn khắc vài ký tự mờ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mờ, nhìn qua chắc từ rất lâu, loại chữ trên đó cũng không phải chữ hiện đại giản thể. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Ninh Mông suy đoán cái này phải chủ nhân của dao găm lúc trấn áp quỷ vật lưu lại hay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 không.

Nói chung loại bia đá này không thể bị phá huỷ, nếu mà phá huỷ thì thế trận liền hỏng, sau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đó con quỷ kia thoát ra, toàn bộ bọn họ sẽ bị tiêu diệt.

Hệ thống đồng tình với suy nghĩ của cô: “Cô nghĩ không sai, chữ  khắc trên bia đá đó chính© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 kinh văn, bỏ thêm máu, rất hiếm có, xem như loại tối cao, chỉ cần tấm bia đá bị phá © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hỏng thì trận pháp này sẽ bị phá.”

Ninh Mông sùng bái vị cao nhân không biết tên kia tự đáy lòng.

sau những tấm bia đá đó chính ngôi chùa, ngôi chùa đổ nát, bên trên còn mảnh vải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bay bay.

Trong lòng Lưu Huyên loé lên tia sợ hãi, trong nháy mắt thổi quét toàn thân, trực giác nói cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bên trong nhất định thứ rất đáng sợ.

loạng choạng hỏi: “Chúng ta phải vào đi sao? Những người đó đều không thấy đâu, phải đều đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 vào đó hay không?”

Thời Thích không thèm liếc nhìn cô: “Đương nhiên phải đi vào.”

Mới vào cửa liền nhìn thấy một đám người cùng ngồi vây quanh, một vòng hai vòng… Ước chừng ba vòng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đều ngồi dưới đất, rồi sau đó tự cắt cổ tay mình lấy máu.

Mà ở chính giữa bọn họ, có bốn người đang nhảy múa, động tác quái dị, mức độ biến hóa khôn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lường, đúng càng ngày càng đáng sợ, cuối cùng giống như mấy con búpbị tháo dỡ, vặn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 vẹo biến dạng.

Theo điệu múa của bọn họ, hoa văn trên mặt nạ của những người đó bắt đầu biến hóa, càng ngày © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 càng rõ ràng, cuối cùng biến thành giống nhau như đúc.

Lưu Huyên nhịn không được run rẩy, không biết bởi cái gì, nhìn chằm chằm tất cả trước © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mắt, cả người rét run, suy nghĩ như đông cứng lại.

Bọn họ cứ như không phát hiện ba người đứng ngoài cửa.

Ninh Mông xin giúp đỡ với hệ thống: “Làm sao để dừng lại điệu múa này, quá quỷ dị rồi.”

Hệ thống thật lâu sau mới cho ra đáp án: “Làm tiếng chuông ngừng lại được.”

Thời Thích hiển nhiên cũngý tưởng giống như vậy, không bao lâu bọn họ liền phát hiện nơi phát © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ra âm thanh một bên.

cái chuông làm bằng đá.

Rất lớn, treo ở phía trên, chẳng qua bị ngôi chùa sập một bên che lại, nếu không nhìn cẩn thận © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thì căn bản không thấy được.

Lưu Huyên chỉ vào cái chuông, lời nói không ràng: “Cái đó, cái đó …”

Cái chuông trước mắt rung lên.

Phần trên của nó tự động rung lên như bàn tayhình chuông, sau đó chuông cứ vang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lên cuồn cuộn không ngừng, nặng nề ràng.

Ninh Mông cau mày, thuận tay lấy từ bên cạnh ra một cục đá ném vào nó.

Lập tức cổ tay chấn động, cả người thiếu chút nữa bị đẩy ngã trên mặt đất, vẫn Thời Thích © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đỡ cô: “Cậu…”

Thời Thích cuối cùng không nói gì, lấy cục đá trong tay ném vào nó.

Hai người bên cạnh thậm chí thể nhìn thấy ánh lửa, sau đó trên chuông đá xuất hiện vết nứt, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trong nháy mắt tiếng chuông ngưng lại, rồi lại bắt đầu vang, chẳng qua thanh âm yếu đi rất nhiều. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Lưu Huyên quay đầu lại nhìn thoáng qua, vui sướng nói: “Vừa rồi bọn họvẻ đã ngừng động tác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 một chút, thật hữu dụng!”

Thời Thích không nói gì, chỉ động thủ ném vào nó.

Chuông đá bị chọi đá vào lập tức xuất hiện thêm vết nứt, chia năm xẻ bảy, đá vụn rơi trên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mặt đất, phát ra âm thanh xôn xao, âm thanh vẫn luôn vang ở bên tai rốt cuộc cũng biến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mất.

Ninh Mông đôi mắt mở to thiếu chút nữa rớt ra ngoài.

không kịp phản ứng, Thời Thích lấy đá chọi hai cái đã vỡ nát… Thế giới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 này ràng đối với không dịu dàng, một chút cũng không dịu dàng.

Lưu Huyên cũng không thể tin được, nhưng thông minh không dám nói nhiều.

Thời Thích trực tiếp ném cục đá đi, lôi Ninh Mông đi đến trung tâm ngôi chùa, những người đó đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 không còn nhảy múa nữa.

Chỉ điều trên mặt đất vẫn còn vết máu, ban đêm tối tăm, cùng dọa người, lại còn chảy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 về giữa giống như đang theo quỹ đạo nhất định.

Đột nhiên người trong trung tâm vòng tròn giật mình.

Lưu Huyên định bụng đi xem, người kia mặc chính bộ đồ buổi sáng chú đã mặc, hẳn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ông ấy, vội vàng lên tiếng hỏi: “Chú Lý? Chú đã tỉnh táo lại chưa?”

Đợi một lúc, Chú rốt cuộc ngẩng đầu, trên mặt nhích tới nhích lui, âm thanh hồ từ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 phía sau mặt nạ truyền ra, nhưng lại không nói chuyện.

Thời Thích đứngbên cây cột lạnh lùng nhìn.

Ninh Mông thấy cậu bất động, nên cũng ngoan ngoãn như chú chim nhỏ nép vào kế bên cậu, bên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 này quỷ dị như vậy, tốt hơn hết không nên làm loạn.

Cũng không biết dao găm kia đang đâu.

nhịn không được nói với hệ thống: “Ta thật sự thể lấy được dao găm kia hay sao? Có © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thể nào chưa tới đã bị tiêu diệt mất hay không?”

Hệ thống nói: “Thứ này người đều thể lấy được.”

Thật sự trong tiểu thuyết miêu tảcùng lợi hại, dao găm kia trấn áp quỷ vật đã mấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trăm năm, bên trên vẫn còn tồn tại hơi thở đắc đạo cao nhân, cho dù khôngđi chăng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nữa, nhiễm phải hơi thở này cũng sẽ làm hồn quỷ không dám tới gần.

Có thể nói vật bảo mệnh cùng tốt.

Ninh Mông vẫn luôn cảm thấy bản thân thật yếu đuối, ngoại trừ thể đi theo bên người Thời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Thích ra, những cái khác đều vô dụng, nhưng thỉnh thoảng có thể nhìn thấy quỷ.

đôi khi cũng suy nghĩ, nếu như không đôi mắt âm dương thể sẽ tốt hơn một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chút hay không.

Nhưng lúc sau nghĩ lại, nếu như không đôi mắt âm dương, quỷ véo cô cũng không biết sao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lại thế này, vẫn đôi mắt âm dương thì tốt hơn.

Sau đó tìm được vật bảo mệnh, liền thể từ từ trải qua hơn nửa năm tươi đẹp còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lại, trước khi chết đem dao găm giấu đi, đến lúc đó sau khi thân thể khác thì tiếp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tục dùng.

Ninh Mông nhịn không được liên tục gật đầu, ý tưởng này thật sự quá hoàn hảo mà.

Thân thể của Ninh Ninh tháng 5 này sẽ bị tai nạn xe, như vậy thời gian còn lại chắc chắn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186không thể hoàn toàn dựa vào Thời Thích, vẫn nên tự mình ra tay trước.

Bên kia ngoại trừ chú Lý đã tỉnh lại, những người khác đều vẫn không nhúc nhích ngồikia, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 như bị hóa thạch.

Lưu Huyên cũng không dám tới gần, chỉ thể bên cạnh hỏi: “Chú Lý, chú biết tình huống hiện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tại sao không?”

Chú không trả lời cô, còn đang rách mặt nạ, máu chảy từ hai bên cạnh rỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ra thấm xuống dưới.

Lúc sau càng không thể cứu vãn thêm được nữa, máu chảy càng ngày càng nhiều, nhuộm đỏ quần áo của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ông ta, nhưng hình như ông ta lại hoàn toàn không biếtcả.

Mặt nạ cuối cùng cũng xé xuống, nhưng cũng bị ra cùng với da mặt của ông ta.

“A ——” Lời vừa ra khỏi miệng, Lưu Huyên lập tức bịt miệng mình lại.

bị cảnh tượng kinh hoàng kia lùi lại vài bước, đụng vào cây cột, sau lưng đổ mồ hôi lạnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mới phản ứng lại, trong mắt hoảng sợ không thôi.

Lưu Huyên xác định mình không nhìn lầm, chú da mặt của ông ta xuống.

Ninh Mông cũng hítmột hơi, vừa rồi Thời Thích muốn che đôi mắt nhưng đã muộn,chút © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 không vui.

Mặt chúđầy máu nhưng vẫn đem mặt nạ cầm trong tay, lảo đảolắc lư đứng lên đi ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ngoài ngôi chùa, không hề thấy bọn họ.

Rất nhanh thân ảnh của ông ta liền biến mất trong bóng đêm.

Sau khi ông ta rời đi, giống như một tín hiệu, những người còn lại từng người từng người mặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nạ xuống, đồng thời cũngcả da mặt của mình xuống.

Sau đó lập tức đi ra bên ngoài.

Ninh Mông nghẹn họng nhìn trân trối, thiếu chút nữa cắn đầu lưỡi mới không buồn nôn: “Đây…tình huống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 vậy? Sao bọn họ đột nhiên…”

Người này còn thể sống sót sao?

nhớlúc trước người đàn ông có sẹo bị người giấy da mặt lập tức chết ngay tại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chỗ, những người này sao còn thể đi?

Thời Thích quay mặt đi: “Đừng nhìn, chúng ta tới việc chính.”

Ninh Mông chớp mắt, trước mắt không xóa được cảnh tượng những người vừa nãy cùng nhau da mặt, tim © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đập nhanh đến nỗi muốn nhảy ra ngoài: “… Ừm.”

chọt Lưu Huyên: “Em không sao chứ?”

Lưu Huyên hoàn hồn, nuốt nước miếng: “Không… Không sao.”

bỗng nhiên lấy ra gương nhỏ, soi gương mặt của mình, vui mừng nhìn thấy hoa văn trên mặt nạ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 kia ít đi nhiều.

Lưu Huyên không dám tiếp tục nhìn, sợ chính mình cũng giống chú bọn họ, không thể khống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chế bản thân xe da mặt xuống.

nhìn về phía Thời Thích: “Đàn anh, tiếp theo chúng ta nên làm cái gì?”

Thời Thích nhẹ nhàng phun ra mấy chữ: “Tìm mặt nạ.”

Ninh Mông nghi ngờ: “Sao muốn tìm mặt nạ?”

Thời Thích lông mày khẽ nhúc nhích, giải thích nói: “Nếu không tìm được mặt nạ lúc trước em mang, người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trong thôn mỗi người một cái, chắc chắn đã được cất đâu rồi, sẽ không mất được.”

Những người này hiển nhiên bởi mặt nạ mới bị đưa tới nơi này, có thể nói vốn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cái mặt nạ của Lưu Huyên cũng muốn bịđeo lên, sau đó bị đưa đến đây.

Chẳng qua trên đường xảy ra ngoài ý muốn, mặt nạ bị ném đi.

Lưu Huyên cũng nghe ra được ý trong lời nói, thở phào một hơi, thật may mắn... Cảm giác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 giống như sống sót sau tai nạn kinh hoàng vậy.

Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến âm thanh.

Ba người tới cửa thì nhìn thấy, một tấm bia đá nứt ra.

Thời Thích sắc mặt không tốt lắm, cậu đương nhiên biết thứ trên bia đá tác dụng gì, bây giờ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bị chặt đứt nhất định sẽ chịu ảnh hưởng.

Sau đó, sương mù màu đen từ bên dưới thoát ra.

Thời Thích nhanh chóng quyết định: “Cậu đi vào.”

Ninh Mông biết cậu đang nói chuyện với mình: “Vậy còn cậu? Tấm bia đá hỏng rồi,phải chúng ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 phải nhanh chóng rời đi hay không?”

Những người dân trong thôn không biết đã đi đâu, không hề bất cứ tiếng động nào.

một thứ giống như hồn phách từ mỗi tấm bia đá chầm chậm chui ra, chẳng qua động tác© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cùng chậm, nhưng chẳng bao lâu chui ra hết.

Lưu Huyên lại không nhìn thấy gì, chỉthể cảm giác được khó chịu: “Đàn chị, chị nhìn thấy© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 sao? phải quỷ tới hay không?”

chỉ thể cảm giác được như vậy thôi.

Không khí càng ngày càng âm u lạnh lẽo, Ninh Mông cảm giác được từng luồng khí lạnh len vào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thể, lạnh đến tận xương tủy.

Thời Thích quay đầu, nghiêm túc nói: “Đi vào.”

Cậu đi vào giữa tấm bia đá, tốc độ cùng nhanh dùng tay vẽ trên mặt đất, mắt của Ninh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Mông thể nhìn thấybột phấn từ đầu ngón tay cậu rơi xuống.

Giống đang vẽ bùa.

Theo sau động tác của cậu, những hồn phách đó vẻ như bị người khác đính chặt, tốc độ trở © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nêncùng chậm, chỗ vốn có hắc khí cũng dần dần chui xuống dưới.

Hắc khí nhanh chóng bao phủ lại, khi đang tới gần bên người Thời Thích đột nhiên tản ra.

Chung quanh cậu giống như là mảnh đất an toàn, bất luận hắc khí hay hồn phách cũng không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 dám tới gần.

Theo tay vẽ bùa chú, bột phấn dần dần rơi xuống dưới nền đất, chảy ra khe rãnh.

Ninh Mông thân thể căng cứng, túm Lưu Huyên đang ngây người vào trong chùa, sau đó nói: “Lưu Huyên, chúng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ta đi tìm mặt nạ.”

Lưu Huyên ngơ ngác gật đầu.

Trong miếu càng lạnh hơn, di động chiếu sáng nên tốt hơn rất nhiều, bật đèn trong di động, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cùng Lưu Huyên bên trong tìm tìm kiếm kiếm.

Ngôi chùa này đã sập một nửa, chỗ những người đó nhảy múa chính sảnh chính còn nguyên vẹn, bên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trên còn lưu lại không ít vết máu, nhìn rất ghê người.

Lưu Huyên đi theo bên cạnh Ninh Mông, liên quan đến sinh mạng của bản thân, chỉ thể thật dụng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tâm.

Miếu không lớn, nhưng chỉ cần vài phútthể thấy hết chỗ chính sảnh này rồi, Ninh Mông nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 vào chỗ bị sập kia.

Lưu Huyên nhát gan, do dự không bước đến, nhỏ giọng nhắc nhở: “Đàn chị, bên kia… Còn không biết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cái gì đâu?”

Ngộ nhỡ từ bên trong chui ra cái gì…

Ninh Mông không biết lấy can đảm đâu ra, Thời Thích cònbên ngoài,trầm giọng nói: “Em © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nếu không muốn đi thì thôi vậy.”

Lưu Huyên nhanh chóng mở miệng: “Em muốn, em muốn.”

Mặt nạ còn chưa tìm được, nhiên cần phải đi tìm.

Hai người lại bắt đầu nhặt một số gỗ mục đá, dần dần tiến vào bên cạnh miếu thờ, thời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 gian cũng trôi qua hơn nửa.

Lưu Huyên trong lòng thầm nghĩ từ bỏ.

Nhưng tưởng tượng đến mặt nạ trên mặt mình, còn những người dân trong thôn mặt nạ, kết quả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cả da mặt xuống, cũng không dám dừng tay.

Ông Trời không phụ lòng người, sau khi một cục đá được nhấc lên, hai món đồ đập vào mắt bọn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 họ.

Ninh Mông cuối cùng cũng thấy được dao găm kia.

Thì ra là bị hòn đá sụp xuống che lại, hèn chi mãi không phát hiện ra.

Chỗ bị che lấp lộ ra một cái mặt nạ, hoa văn trên mặt nạ đen rất ít, hoa văn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ngay từ đầu sẵn ở trên người Lưu Huyên, sau đó theo thời gian dần dần tăng nhiều lên. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Lưu Huyên cũng thấy được, hơi thở suýt dừng lại: “Giống như cái em thấy mỗi ngày! Chính là thay đổi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 như vậy, sau đó toàn bộ mặt nạ đều hoa văn.”

giữa mặt nạ cắm một con dao găm.

Dao găm xem ra đã chặt đứt một nửa, hơn nữa từ mặt nạ cắm thẳng xuống dưới, nhưng vẫn không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 rớt, vững vàng cắm trên đó.

nhìn chằm chằm mặt trên, gần như thể khẳng định đây chính con dao gămtrong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tiểu thuyết nói đã bị người khác lấy đi.

thể cùng chung một chỗ với mặt nạ, chắc chắn sức lực không nhỏ.

Lúc trước cao nhân kia trấn áp chẳng lẽ là mặt nạ quỷ?

Hệ thống thấy nghi hoặc, ra giải thích: “Đây không phải trấn áp, chỉ nhân tiện, cái mặt nạ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nàyvật trung gian, tấm bia đá bên ngoài mớicái cần trấn áp.”

Ninh Mông sáng mắt: “Vậy ta rút ra cũng không sao chứ?”

Hệ thống nói: “Không sao, còn thể đi ra ngoài giúp đỡ cậu ấy nữa.”

Lời này làm trong lòng Ninh Mông vui vẻ không ít, rốt cuộc có thểchỗ hữu dụng để © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lên sân khấu rồi.

Trước tiên thử một chút, con dao găm nhìn như muốn rớt xuống, nhưng khi kéo thì lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chẳng hề nhúc nhích gì, Thời Thích hiện tại bên ngoài bày trận,cũng không thể đi quấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 rầy.

Nghĩ nghĩ, cô nhìn về phía Lưu Huyên: “Lại đây, chúng ta tách hai thứ này ra.”

Lưu Huyên chút do dự: “Đàn chị, cái này rơi ra liệu sao không?”

Ninh Mông lắc đầu: “Tạm thời sẽ không sao, nghi thức sống lại bị chúng ta chặn lại, Thời Thích đang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bày trận, cậu ấy sẽ không ra đây được.”

Tóm lại hệ thống nói sẽ không sai.

Huống hồ cuối cùng dao găm này bị người khác cầm đi, người kia cũng an toàn khỏe mạnhrời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đi, nhất định sẽ không chuyện gì lớn.

Thấy Lưu Huyên do dự, cô mở miệng: “Mặt nạ của em chắc chắn phải dùng.”

Lưu Huyên cuối cùng cũng quyết tâm, cùng đem mặt nạ rút ra, tay chạm vào mặt nạ lạnh lẽo. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Hai người các giống như đang chơi kéo co.

Ninh Mông thật sự đang dùng sức để kéo, dao găm mới nhúc nhích một chút, cuối cùng tức giận © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thiếu chút nữa chuẩn bị dùng chân đạp.

Các mệt mỏi hồi lâu, hai người cũng không tách được dao găm với mặt nạ ra, dùng cạn kiệt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 sức lực, đành phải dựa vào một bên nghỉ ngơi.

Qua một lát, Ninh Mông nhắc nhở nói: “Em nhìn xem trên mặt của em, hiện tại cònthể nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thấy mặt nạ sao?”

Lưu Huyên nhìn vào gương, rồi lấy ánh sáng di động chiếu ra một mặt nạ đen thui, giống y đúc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cái mặt nạ trên mặt đất, cười khổ sở nói: “Vẫn còn.”

Lúc trước nếu không phải mỗi ngày nhìn ảnh chụp của bản thân, cô sắp quên mặt mình như thế nào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 rồi.

Ninh Mông thở dài, an ủi nói: “Có lẽ vẫn phải đợi lát nữa.”

Lưu Huyên cúi đầu đáp lại một tiếng.

Hai người tiếp tục kéo mặt nạ, theo thời gian trôi đi, phần dao găm đứt gãy rốt cuộc cũng lộ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ra, chỉ thiếu một chút nữa.

Động lực của Ninh Mông tức khắc tăng lên, sức lực vừa rồi lại khôi phục.

Cuối cùng chỉ còn lại một chút, hai người cũng không tốn quá nhiều sức, đặt mặt nạ trên mặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đất, hoa văn trên mặt nạ đã biến mất, chỉ còn lại màu đen như mực.

Chỗ đôi mắt hai cái lỗ, chút dọa người.

Ninh Mông nuốt nước miếng, vươn tay cầm lấy, lần này thể lấy ra được, chẳng qua không cẩn thận © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đụng phải lưỡi dao.

“Úi…” hít một hơi.

Lưu Huyên nghe được âm thanh, nhưng xung quanh đen như mực cũng không biết làm sao, nhanh chóng hỏi: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 “Đàn chị, chị không sao chứ? phải chỗ nào bị thương hay không?”

Hay là đã xảy ra chuyện rồi? Nếu vậy thì xong đời rồi.

Ninh Mông một tay lấy dao găm, đổi sang tay trái, nhìn ngón trỏ tay phải vết thương không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chút bất ngờ, còn vết máu nhưng không nhiều lắm.

Mặt nạ rơi trên mặt đất, chỗ giữa nứt ra một khe hở.

Lưu Huyên tiến lại gần: “Đàn chị, chị làm sao vậy?”

Ninh Mông cứ thế xoa xoa vết máu, vết thương trên ngón tay không lớn, thật ra chút đau, còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chút lạnh căm, đautrong lòng.

điềm nhiên như không nói: “Không sao. Em đem mặt nạ mang theo, thể sẽ dùng tới.”

cũng không biết làm sao để gỡ cái mặt nạ trên người Lưu Huyên xuống.

Lưu Huyên không hỏi lại, nhấc mặt nạ màu đen một góc lên, lại lén lấy cái gương nhỏ từ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trong túi xem thử gương mặt của mình, bỗng dưng sững sờ tại chỗ.

thể nhìn thấy mặt của chính mình rồi!

******

Hạt dưa.

Về sau mua nhiều một chút.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Linh dị, truyện Linh dị hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính full, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính online, read Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính, Khương Chi Ngư Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 50 — Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc