GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 14

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Dường như để chứng thực lời của Ninh Mông, cửa “vù” một tiếng rồi mở ra.

May chất lượng cửa phòng hiệu trưởng không tệ, không phát ra mấy tiếng “kẽo kẹt” kinh dị, nhưng hành © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lang tối u tốilại làm cho vài người bất giác run lên bần bật.

Ninh Mông đang nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Thời Thích cũng cảm thấy sợ, càng khỏi phải bàn đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chủ nhiệm Vương Lưu Ký.

Hai người bọn họ chưa từng gặp qua mấy chuyện kỳ quái như vậy, hôm nay bỗng được nhìn thấy mấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 việc đó không chỉ một lần, suýt chút nữa tim nhảy vọt ra ngoài. 

Vậy ngài Thời kia cũng chẳng hề ý giúp đỡ bọn họ.

Còn phải nói sao, mẹ già của mình một người xa lạ chẳng quen biết, ai cũng biết nên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lựa chọn thế nào.

Thời Thích phát hiện điểm khác thường, cậu quay đầu nhìn.

Vốn hành lang của tòa nhà hành chính đèn, chỉ bên ngoài khôngngười nên đương nhiên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cũng chẳng ai bật đèn, thế nên hơi âm u.

Hơn nữa khi cậu nhìn từ đây, cánh cửa đó giống như một cái hang u tối, dẫn theo sự sợ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hãi, cảnh tượng này hệt như đêm đó khi cậu bị một giọng nói gọi đi ra ngoài.

Một lúc sau, phòng hiệu trưởng bỗng trở nên lạnh lẽo.

Không chắcphải ảo giác của hay không, Ninh Mông cảm giác con quỷ kia chắc rất nhanh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sẽ đến.

Ngay giây kế tiếp, ngoài cửa xuất hiện một bóng dáng màu đỏ.

Mắt Ninh Mông nhìn không rõ lắm, chỉ biết trước mắt đỏ cả một vùng trời, trong bóng tối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cùng nổi bật, hai loại màu sắc đan xen, cùng ma mị.

Người ta bảo mặc đồ đỏ sau khi chết sẽ biến thành lệ quỷ, cứ tưởng đây chỉ là lời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đồn thôi, thế bây giờ lại thực sự diễn ra ngay trước mắt cô.

Chủ nhiệm Vương còn đang run cầm cập: “Ngài Thời, cái này là sao, sao vậy?”

Sao lại đột nhiên trở nên lạnh như thế, lúc nãy ông cảm thấy đâu,do ai mở © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cửa… Không phải do quỷ chứ?...

Nghĩ vậy, ông càng thêm sợ, nắm chặt tay Lưu Ký.

Lưu cũng đang run lẩy bẩy, hai người cùng run như cầy sấy.

Run rẩy hồi lâu nên hai người liền hôn bất tỉnh luôn, ngã thẳng xuống đất, vang lên một tiếng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 rất lớn.

Hệ thống như đang bình luận livestream cho cô: “…… Hiện tại nữ quỷ đã vào đây rồi, ngay bên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cạnh cửa, đang bay lơ lửng. Tốt!ta đã trực tiếp làm hai vị chủ nhiệm kia ngã xuống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đất, xông thẳng đến chỗ chúng ta!”

Từ từ, ngữ khí hào hứng này sao giống như đang bình luận thế vận hội Olympic thế… Ninh Mông trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lòng thầm khinh bỉ, bị từng đợt gió tạt vào mặt liền ôm ngay Thời Thích vào lòng.

Cũng may Thời Thích còn rất gầy nên không nặng mấy.

Tuy rằng tuổi cao sức yếu, nhưng vẫn thể bảo vệ được một đứa bé.

Ninh Mông trốn sau lưng con trai cả, thò đầu ra lén nhìn tình hình.

Hệ thống nói: “… Hiện tại chúng ta đang chứng kiến, con cả ném vòng tay của ông ấy vào, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 kéo máy quay đến gần hơn nào, đó một chuỗi tràng hạt xịn xò. Nữ quỷ phát ra tiếng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thét thê lương… Ném trúng rồi!”

Thời Thích an tâm vùi vào ngực Ninh Mông, nhỏ giọng hỏi: “Bà nội, sao vậy ạ?”

Ninh Mông lắc đầu: “Không gì.”

cũng nghe thấy tiếng thét chói tai kia, không chỉ khàn khàn còn rất khó  nghe, khác xa với © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tiếng thét của Đỗ Lệ.

Thời Thiện Cẩn dẹp hết mấy vật trừ tà trong phòng chính để dụ ta tới.

Vừa bước vào phòng hiệu trưởng ông liền thấy được quá nhiều đồ tránh ma tránh quỷ, chỉ một hiệu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trưởng mà trong văn phòng lại bày ra mấy thứ này, tất nhiên ẩn chứamật không thể cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ai biết.

Ông lại liên hệ đến chuyện này, e tự thân hiệu trưởng cũng đã trải qua một vài chuyện kỳ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dị, mới làm như thế.

Quả nhiên, trời vừa tối, con quỷ đó liền đến.

Chuỗi tràng hạt vừa đụng vào trên người nữ quỷ áo đỏ, sợi dây liền đứt, tiếng hạt châu rơi lách © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cách trên đất, lanh lảnh êm tai.

Thời Thiện Cẩn thực ra cũng chẳng biết ma quỷ dáng vẻ gì, chỉdựa trên liệu kia © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đoán ra.

ta đại khái bị lửa thiêu chết, oán khí tích tụ nên hóa thành quỷ, bản thân không cam © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lòng gánh chịu đau thương, nên quay trở lại nhân gian.

Hiệu trưởng giấu nhẹm việc này, e sự tình cũng không đơn giản như trên báo viết.

Khi nữ quỷ áo đỏ kia đến gần, Ninh Mông cũng ngửi thấy được một mùi hương kỳ lạ.

hơi giống mùi khét của đồ bị nướng qua.

Hệ thống nói: “Đúng rồi đấy, ta chính bị thiêu chết.”

Ninh Mông run run, tuy chưa trải nghiệm qua, nhưng cũng hiểu đang sống sờ sờ bị thiêu chết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208loại cảm giác gì, trách không được oán khí ta nặng đến vậy.

Ai ngờ, tốc độ của nữ quỷ áo đỏ vốn chậm rãi lại thình lình tăng nhanh hơn, xông thẳng đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sau lưng Thời Thiện Cẩn, hệt như đã nhắm được món ăn ngon.

Ninh Mông chỉ thấy Thời Thiện Cẩn làm một động tác, bỗng bắt đầu thấy có máu chảy ngay trước mắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cô 

Máu nhỏ từng giọt trên bàn làm việc trên mặt đất, chẳng đến vài giây đã đọng thành một vũng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mùi sắt rỉ càng thêm nồng.

Thời Thiện Cẩn duỗi tay vẫy lên mấy hạt trắng tinh, máu đỏ tươi bị thu về rồi bị hút vào, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cuối cùng dần dần biến mất.

hỏi hệ thống: “Đó vậy?”

Hệ thống nói: “Gạo nếp.”

Vốn nữ quỷ bị va vào tràng hạt hơi do dự, thấy tình hình như vậy, ta thẹn quá © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hóa giận, bò dọc theo sàn gạch phía trước.

Hệ thống còn đặc biệt báo tin riêng cho Ninh Mông: “Cô ta đang qua đây, mắt nhìn chằm chằm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cháu trai cả đấy, dáng vẻ hơi xấu.”

Ninh Mông đầu đầy chấm hỏi: “Nhìn chằm chằm Thời Thích làm gì?”

Không phải quỷ đều sợ cậu mới đúng à?

Hệ thống giải thích: “Thể chất cháu trai cả không giống người bình thường mà, nếu không phải Đỗ Lệ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 yếu ớt thì đã nhào đến đây giành rồi, thấy không nên không biết trong ánh mắt bọn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 họ thèm khát đến mức nào. Ăn được cậu ấy thì công lực càng mạnh mẽ hơn, nhưng ngược lại, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bọn họ phải bản lĩnh không sợ cậu thì mới ăn được.”

Quả nhiên thể chất giống với Đường Tăng.

Chỉ khác một chỗ, quỷ còn sợ cậu.

Vừa sợ vừa muốn ăn, thật đúngnghiệp chướng mà.

Ninh Mông nhìn thằng bé, xoa xoa đầu của cậu,bày ra vẻ hiền từ cảm thông, thầm nghĩ cháu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trai cô đáng thương quá.

Thời Thích bị ánh mắt này của nhìn đến nổi

da gà, đôi mắt xanh lục sáng như đom đóm buổi đêm, xinh đẹp huyền bí.

Thời Thiện Cẩn không gấp, nhân lúc gạo nếp còn bên kia, ông thắp lên nén nhang trên bàn làm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 việc, mùi nhang rất nhanh lan ra khắp văn phòng.

Cũng không biết cây nhang này làm từ thứ gì, lại làm cho nữ quỷ quằn quại, không cẩn thận đụng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vào gạo nếp trên đất, bốc lên khói đen ngòm.

Chỉ thấy ta rít vài tiếng thê lương, nhanh chóng lùi về sau, cái bóng màu đỏ rất nhanh đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 biến mất khỏi văn phòng, cửa cũng đóng lại.

Thời Thiện Cẩn thở phào.

Cây nhang này ông cất giữ đã lâu, mang theo bên người để phòng hờ, không ngờ lần này đã dùng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 rồi vẫn chưa thể trừ khử hẳn nữ quỷ kia, xem ra lần sau phải chuẩn bị đầy đủ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hơn nữa.

Đèn trong phòng hiệu trưởng lại đỏ, sáng sủa trở lại.

Thời Thiện Cẩn quay đầu nói: “Mẹ, đi thôi.”

Nếu con quỷ kia đã chạy mất rồi, bây giờ cũng chẳng bắt được ngay, vậy thì nên mang tài liệu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 về nhà để xem cho dễ, đỡ phải sinh thêm chuyện.

Ninh Mông từ phía sau đi ra, ho khan một tiếng, mặt cùng bình thản, bình tĩnh đáp: “Đi, đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 về thôi, chao ôi, chân mẹ mỏi quá.”

Thời Thích đượcnắm tay dắt đi, biểu cảm trên khuôn mặt nhỏ giống như đúc.

Đứa trẻ trưng ra biểu cảm đó có hơi buồn cười, Thời Thiện Cẩn quay sang nhìn chỗ khác, xem ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đứa nhỏ này mẹ là một cặp hoàn hảo không sánh bằng.

Bọn họ chưa kịp rời đi, chủ nhiệm Vương cũng lồm cồm dậy từ nền đất.

Ông ta run rẩy nói: “Ngài Thời, mọi chuyện ra sao rồi?”

Ninh Mông cũng không còn hoà nhã với ông ta được nữa, thật ăn hại mà, thời khắc mấu chốt thì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hônbất tỉnh, bây giờ tỉnh lại ích gì.

Nhưng ngẫm lại, hai người bình thường nhìn thấy mấy cảnh quỷ dị thế này, sợ mất mật như thế © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cũng thể hiểu được.

Thời Thiện Cẩn không nói gì, chỉ dặnông đặt lại chậu hoa Tỳ Hưu về như cũ, rồi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lấy đi tài liệu của hiệu trưởng.

Chủ nhiệm Vương tuy muốn nói phải hỏi ý hiệu trưởng, nhưng cuối cùng vẫn không thốt nên lời.

Ra khỏi phòng hiệu trưởng, Ninh Mông theo sau lưng Thời Thiện Cẩn, nhỏ giọng giải thích lại cho Thời Thích © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tình huống khi nãy: “Có quỷ đến đó, cháu biết không? Sau này học tập giống bác cả cháu ý, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 để bảo vệ đượcnội.”

Thời Thích gật đầu thật mạnh.

Tuy cậu chưa thấy được con quỷ kiađâu, nhưng cũng biết được rồi, bác cả căn bản © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cũng không ý giấu diếm cậu.

Tiếng hét kia cậu nghe được một chút, lúc ấy đã đoán ra được nữ quỷ, chỉ tiếc nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không thấy.

Thời Thiện Cẩn lên tiếng: “Viên ngọc ba con để lại cho con, nhớ mang theo bên người, không được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 làm mất, khi cần thiết thể ngăn cản tai họa cho con.”

“Vâng ạ.”

Thời Thích biết, lúc linh đường hồi trước cậu nhờ vào viên ngọc kia mới bình yên vô sự. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Đèn hành lang dường như đã hỏng, cũng chẳng biết phải do nữ quỷ kia làm không, tuy con trai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cháu trai đều bên cạnh, nhưng Ninh Mông lúc đi vẫn hơi sợ.

Một khi đã sợ sẽ thì cô sẽ không nhịn được run rẩy.

Thời Thích liếc nhìnnội trong bóng tối, nghĩ bà nội lẽ thật sự rất sợ  lạnh, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hôm nay đã run đến mấy lần.

Phía sau người gọi: “Ngài Thời!”

tiếng chủ nhiệm Vương.

Ba người cùng quay đầu lại, cũng may ánh trăng lờ mờ ngoài nên thể nhìn được thân hình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mập mạp của chủ nhiệm Vương đứng đằng kia.

“Ngài Thời, ngài để quên thứ này." Ông ta nói.

Chủ nhiệm Vương không hề ý đến đây, Thời Thiện Cẩn nhíu mày, không nhúc nhích.

Ninh Mông hỏi: “Ông ta sao lại không đến đây, còn muốn chúng ta đi qua đó? à.”

Thời Thiện Cẩn thấp giọng nói: “Mẹ, mẹ cẩn thận một chút. Đừng đi qua.”

Lời này của ông hơi khó hiểu, Ninh Mông đang định hỏi, hệ thống trong đầu đột nhiên nói: “Cô © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đừng đi qua.”

Cả hai đều nói như vậy, càng không hiểu, hỏi: “Sao vậy?”

Hệ thống nói: “Cô nhìn gót chân ông ấy đi.”

Ninh Mông híp mắt nhìn.

Tuy mắt không tốt, nhưng đại khái vẫn thấy được tình hình, bọn họ đi cũng chưa được bao xa, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hơn nữa vừa hay ánh đèn bên đó hắt ra.

Chủ nhiệm Vương đứng bên kia, không nhìn thấy được vẻ mặt ông ta, những thứ khác so với dáng vẻ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lúc trước cũng không khác biệt mấy, nhưng liếc xuống liền thấy, chân ông ta đang kiễng lên.

Hai gót chân ông ta chẳng chạm đất, hệt như đang mang một đôi giày cao gót vô hình, vậy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vẫn đứng vững, dường như bản thân ông ta cũng chẳng nhận ra.

Chủ nhiệm Vương vẫn còn nói: “Ngài Thời, ngài lại đây đi.”

Ninh Mông chỉ cảm thấy da đầu rần, trong lòng lạnh như băng.

*****

nội hình như hơi sợ quỷ.

Mình thì không sợ.

Thế nên sau này mình phải bảo vệ bà.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Linh dị, truyện Linh dị hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính full, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính online, read Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính, Khương Chi Ngư Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 14 — Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc