GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 13

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Thời Thiện Cẩn nói vài từ ngắn gọn nên chẳng ai nghe thấy được.

Ninh Mông lại thấy Đỗ Lệ đi về phía trước.

Có thể do ta thấy sợ nên không đi quá xa, nên thu mình lại càng lúc càng nhỏ.

Quỷ sợ Thời Thích á?

Ninh Mông tựa như phát hiện ra một mật, về sau lẽ phải ôm chặt đùi cháu trai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cả này rồi, công năng miễn dịch quả thật lợi hại mà.

Thời Thích bước rất nhỏ, cậu đi cực kỳ cẩn thận.

Thời Thiện Cẩn nhìn cậu hăm chú, ông lặng lẽ gật đầu. Trong nhà họ Thời, Thời Thông Thời Tuệ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đều quá hấp tấp, hơn nữa còn bị em dâu chú hai nuông chiều nên hơi cao ngạo.

Cái nghề phong thuỷ này, kiêu căng khinh thường tối kỵ.

Hiện tại ông chưa con nối dõi, chỉ e về sau cũng chẳng có, kế thừa nhà họ Thời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chỉ thể hy vọng vào lớp dưới, người thích hợp cũng chỉ có Thời ThôngThời Tuệ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hai đứa này lại khiến ông không vừa lòng.

Thời Thích mới đến này, trong lòng ông thấy khác lạ, lại hơi bất an.

Ông về nhà đã xem qua tuổi mạng Thời Thích, chỉ là mạng của cậu khi xem ra lại rất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 kỳ quái.

Từ tuổi thật và tuổi chú Ba cho ông tính, Thời Thích sinh năm dần, bát tự gặp Tỵ* © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 định sẵn phải trở thànhnhi. Cuộc sống hôn nhân không hoà hợp, người thân xa lánh, mệnh cả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đời độc.

*Bát tự: Bát tự còn gọi tứ trụ là bộ môn khoa học nghiên cứu về chu kỳ thịnh suy, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cách khắc chế sinh hóa của ngũ hành... Đây là một hệ thống luận dự đoán vận mệnh con © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 người hoặc hiện tượng thiên nhiên.

*Tỵ (ngôi sao thứ sáu trong địa chi): Trong địa chi của Thời Thích (tuổi Dần) xuất hiện Tỵ, dẫn đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trong cung mệnh xuất hiện vong thần, nên số mệnh Thời Thích rất xấu.

Nhưng hiện tại tình huống lại hoàn toàn trái ngược.

Lấy thái độ của mẹ đối với cậu, còn bản thân ông nói, tuyệt đối sẽ không để cậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 xảy ra chuyện bị người thân xa lánh.

Vận mệnh hiện thực rõ ràng khác biệt, trong đó tất nhiên biến cố.

Thời Thiện Cẩn thở dài, thể do công lực ông không đến nơi đến chốn, không thể nhìn ra được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bên trong vướng mắc nên chỉ đành chăm chú quan sát cậu.

Trong lúc ông suy nghĩ, Thời Thích đã đi đến trước mặt Đỗ Lệ, nhưng cậu dừng lại.

Cậu cảm giác trước mặt mình dường như cái khang khác, trực giác khiến cậu dừng bước.

Thời Thích theo bản năng quay đầu nhìn.

Ninh Mông cười híp mắt xua tay, ý bảo cậu đi qua đi.

Thực tế đang tám chuyện với hệ thống: “Làm sao mở được mắt âm dương vậy, đến giờ rồi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thằngcòn chưa nhìn thấy nữa, phải đưa đến trước mặt Bút Tiên sao?”

Hệ thống nói: “Đến lúc đó sẽ biết.”

Ninh Mông lẩm bẩm: “Sau này ta đi đâu cũng đưa đi theo, thế thì đỡ phải lo va trúng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 quỷ.”

Ngẫm lại hiện tại một lão, không để ý một chút thể thăng thiên luôn, cần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cẩn thận thì phải cẩn thận, lúc trước cụ cũng do va phải quỷ qua đời, không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thể giẫm lên vết xe đổ đó được.

vẫn cảm thấy bà cụ phúc mà không biết hưởng.

Thời Thích cắn môi dưới, cuối cùng hạ quyết tâm nhấc chân đi về phía trước, cậu vừa mới đặt chân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 liền đụng phải thứ đó.

May hình như cậu chuẩn bị, chỉ hơi nghiêng ngả một chút, cậu lập tức lấy lại thăng bằng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sau đó trực tiếp lùi lại mấy bước.

Đỗ Lệ thì càng thảm hơn.

ta thè cái lưỡi dài thét chói tai rồi che miệng lại, sau lưng ta Thời Thiện Cẩn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nên không dám di chuyển, chỉ thể run như cầy sấy.

ta thật sự rất sợ đứa trẻ này.

Nhưng trong lòng cô ta cũng suy nghĩ thôi thúc, mau ăn nó, mau lột xác nó ra……

Đỗ Lệ chăm chú nhìn Thời Thích đang chẳng hay biết gì, ánh mắt ta lộ vẻ cùng đói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 khát, nhưng lại không dám tiến đến, mâu thuẫn tột cùng.

Thời Thích ràng cảm giác được chân mình đụng phải thứ gì, cậu lập tức chạy thẳng về bên cạnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Ninh Mông, không dám đi qua đó nữa.

Ninh Mông nín cười, vỗ lưng cậu, miệng nói những lời thương xót: “Làm cháu trai cả sợ rồi.”

Thời Thích lén nhìn cô.

Mỗi lần bà nội nói ba chữ “cháu trai cả” này, cậu liền thấy hoảng sợ trong lòng, cũng chẳng hiểu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vì sao lại thế.

Thời Thiện Cẩn nói: “Mẹ.”

Ninh Mông nhìn ông, ông nói: “Sau này mỗi ngày mẹ để đến dinh thự đi.”

Ông nhìn ra được Thời Thích hạt giống tốt, để xem ông có thể dạy dỗ tốt cậu không, nếu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cậuthể ích với nhà họ Thời thì không tốt bằng.

Ninh Mông đang định đồng ý nhưng thấy Thời Thích kéo ngón út cô, khẽ lắc đầu tỏ vẻ từ chối. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

liền nhớ ngay đến hai đứahung dữdinh thự bên kia.

Nếu không phải do bị Thời Thông Thời Tuệ bắt nạt, e Thời Thích cũng rất khóthể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trở thành bộ dạng tam quan bất chính trong truyện.

nhíu mày, nếp nhăn trên mặt càng nhiều, “Để Thời Thông Thời Tuệ tách khỏi nó.”

Thời Thiện Cẩn gật đầu: “Con biết rồi ạ.”

Ninh Mông lén nói với Thời Thích: “Đến dinh thự thứ gì tốt thì cứ lấy, lấy về đây cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nội xem… Lần trước nội va phải quỷ, con phải thay nội lấy lại công bằng.”

Thời Thích: “……”

Cậu dường như cảm thấy nội quan tâm vế sau “lấy lại công bằng” hơn.

“Thập Thất biết rồi ạ.” Cậu ngoan ngoãn đáp.

Ninh Mông mừng rỡ cười toét miệng, xoa đầu cậu, nhịn không được ngâm nga:  “Chao ôi cháu trai cả của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bà……”

Thời Thích run run.

……..

Chủ nhiệm Vương ngoài cũng đã trở lại.

Ông cầm chặt di động, song vẫn còn rất sợ phòng học, ông ta đi chậm rãi từng bước một đến, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dừng bên cạnh Thời Thiện Cẩn.

“Hiệu trưởng biết ý của ngài Thời nên bảo tôi dẫn ngài đi.”

Thời Thiện Cẩn gật đầu, ông vẫn chẳng để lộ ra vẻ mặt gì, chỉ đi tới đỡ Ninh Mông lên. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Chủ nhiệm Vương lập tức cùng với Lưu đi trước dẫn đường.

Trên đường, chủ nhiệm Vương nói tiếp: “Chuyện xảy ra đã lâu, tuy hiệu trưởng nhớ rõ, nhưng nói cho cùng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cũng không được nhìn thấy trực tiếp.”

Lúc trước ông phòng tài liệu thấy sót mất tài liệu một năm, tài liệu đó đã bị hiệu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trưởng cầm đi rồi, chìa khóa ở két sắt trong phòng hiệu trưởng.

May hiệu trưởng chìa khóa dự phòng.

Sau khi ra ngoài, trời hầm hập oi bức, nhưng thể do Thời Thiện Cẩn làm gì đó cho cô, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nên không cảm thấy nóng cả.

Cảm giác trong ngày nóng nực lại chẳng đổ mồ hôi thật sự quá sung sướng mà.

Ninh Mông vừa vui vẻ đi càng nhanh hơn, ngay cả phải dắt theo Thời Thích cũng đi nhanh hơn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không ít.

Chủ nhiệm Vương dọc đường đi đã lấy chìa khóa đến, dẫn theo bọn họ đến phòng hiệu trưởng. Vừa mở © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cửa phòng, bố cục bên trong khiến cho Ninh Mông hơi giật mình.

từng thấy qua văn phòng, nhưng phòng như vậy vẫnlần đầu tiên nhìn thấy.

Sau cánh cửa treo một tấm gương, bởi đóng cửa bị lật lại nên thấy được phía trên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bát quái ngũ hành.

Lại nhìn về phía bàn

làm việc bên kia,trên còn bày một pho tượng ngọc Tỳ Hưu*, màu sắc đẹp cùng.

*Tỳ Hưu:  Là linh vật từ xa xưa hình dạng giống với con kỳ lân sự kết hợp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 khá đặc biệt của con ngựa con rồng. Tỳ Hưuđiểm khác biệt không giống bất kỳ một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 con vật nào khác khi chúng không hềlỗ hậu môn, chỉ ăn vào chứ không bao giờ nhả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ra.  Có hai ý nghĩa chính trừ mang lại tài lộc, dựa vào màu sắc đá © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Tỳ Hưu có công dụng khác nhau.

Thời Thiện Cẩn cười khẩy một tiếng.

Chủ nhiệm Vương thường ngày nhìn quen văn phòng này rồi nên cũng không thấy có gì sai, bị tiếng cười © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 khẩy này của ông dọa đến không dám đi lên phía trước, run run hỏi: “Có vấn đề sao?” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Thời Thiện Cẩn dạo qua một vòng, “Lấy gương, Tỳ Hưu với cành liễu dưới bàn vứt đi, không được đặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208đây.”

Chủ nhiệm Vương hơi khó xử: “Đây… Đây văn phòng hiệu trưởng…”

Ông chỉ một chủ nhiệm nhỏ bé nào dám làm loạn chứ, sẽ bị hiệu trưởng gây khó dễ mất. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Lưu Ký lại nhỏ giọng nhắc nhở ông ta: “Ngài Thờihại người sao, chắc chắn chỗ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ích, mau chóng đem đi, không thì……”

Chủ nhiệm Vương thở dài, tiến lên cầm đồ đi nhưng ông không vứt đi mà đặt ở trong một cái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 văn phòng nằm sâu trong góc của tầng này.

Ninh Mông lén hỏi hệ thống.

Hệ thống nói: “Mấy thứ đó đềuvật trừ tà, xem ra hiệu trưởng này cũng chẳng đơn giản, e © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208gặp phải chuyện rồi.”

Ninh Mônghơi khó hiểu: “Thế tại sao lại ném ra ngoài?”

Hệ thống hơi ngượng ngùng, “Tôi cũng không biết… Con trai cả của lợi hại hơn tôi nhiều…”

Ninh Mông trợn trắng mắt, không hỏi thêm nữa.

Thời Thiện Cẩn chắc hẳn suy nghĩ của riêng ông.

Đi tới đi lui lâu như vậy, sắc trời cũng đã chập choạng tối, Thời Thiện Cẩn lại không ý © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 rời đi, ông đi đến mọi góc trong văn phòng.

Ông lại tìm ra không ít đồ dụng bên trong, cứ thế sai Chủ nhiệm Vương cầm ra ngoài. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Phòng hiệu trưởng vốn không ít chậu hoa, còn đặt ở chỗ rất tốt đều bị ông dịch chuyển đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vị trí kỳ quái, nhìn đã thấy khó coi.

Theo nguyên tắc của Ninh Mông, không hiểu thì cũng chả hỏi làm gì, sao lỡ như bị ông phát © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hiện ra không phải cụ, thế thì chuyến đi lần này không phải Bút Tiên bị chỉnh, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cô.

Sau khi làm xong mọi thứ, ông mới mở ra ngăn tủ kia.

Trong ngăn tủmột chồng tài liệu, không dày không mỏng, cònmột xấp báo cũ, ngày phát hành © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngày hôm nay của tám năm trước.

Thời Thiện Cẩn cau mày.

Ông mở báo ra trước, đập vào mắt một bức ảnh đáng sợ, cho đâyảnh màu thì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cũng khó nhìn ra được gì.

Tiêu đề bài báo ghi: “Vụ cháy túc nữ sinh 145 ở đại học Gia Nam dẫn đến một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 người chết, ba người bị thương.”

Ninh Mông không nhìn thấy, hệ thống lại biết được,thầm giải thích riêng cho cô: “… Nói cách khác, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tám năm trước, túc kia xảy ra hỏa hoạn, bốn người thì chết một người. Nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 một tháng sau đó, ba người bị thương kia đều bất ngờ bỏ mạng theo các cách khác nhau.”

Trên báo viết y như thế.

Ninh Mông lại run run.

Thế này còn chưa đủ ràng sao, xem qua phim kinh dị đều biết, tuy rằngkhông xem nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cũng nghe bạn cùng phòng phổ cập qua một ít kịch bản, hiển nhiên ba bạn cùng phòng bị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thương kia chắc chắn đều bị người chết kia biến thành quỷ giết hại.

Sau này, con quỷ này được bạn cùng phòng Thanh Thanh mượn Bút Tiên làm trung gian triệu hồi ra, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lại bắt đầu đại khai sát giới.

ta giết người, chắc chắn là oán hận, oán hận này tám chín phần do bạn cùng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phòng ta năm đó chẳng biết đã gây ra chuyện gì.

Thời Thích lại lén liếc nhìn nội, lại đang run, chắcthấy lạnh rồi,thể nội © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thật sự khác với người thường mà.

Nghĩ nghĩ, cậu cẩn thận xoa tay cho cô, ý muốn sưởi ấm.

Nhưng Ninh Mông đang chìm trong kịch bản mình vẽ ra nên không chú ý đến cậu.

Thời Thiện Cẩn lại mở tài liệu ra.

So với trên báo thì trên tài liệu nhiều thông tin hơn, đầu tiênảnh cảnh sát chụp khi đó, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 túc đã bị cháy đen, hoàn toàn nhìn không ra hình dạng.

Phía sau ảnh của người đã chết, cũng chẳng nhìn ra được, công nghệ thời đó không tốt như bây © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 giờ, đương nhiên không được xử tốt.

Cuối cùng ánh mắt Thời Thiện Cẩn dừng trên hồ học sinh.

Bên ngoài trời đã sập tối, Thời Thiện Cẩn bỗng nhiên thả tay, không nhìn hồ sơ, ngẩng đầu nói: “Mẹ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hai người đến sau lưng con đi.”

“Hả?”

Thời Thiện Cẩn đứng lên, mặt không biểu cảm, trực tiếp từ phía sau bàn làm việc đi nhanh đến, muốn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đỡ lấy cô.

chưa kịp chạm vào tay con trai cả, Ninh Mông đã cảm giác phía sau gáy dường như gió © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lạnh thổi đến.

Cô lập tức đóng băng ở đó.

Cửa văn phòng sớm đã được chủ nhiệm Vương đóng, gió đâu ra chứ?

Lại liếc về Thời Thích ngoan ngoãn cạnh, Ninh Mông siết chặt tay cậu, vừa run rẩy đi về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hướng Thời Thiện Cẩn bên kia, lại thầm nghĩ: Cháu trai cả, xem như nội dựa vào con.

*****

Mỗi lần nội gọi “Cháu trai cả”.

Mình cũng muốn run lên theo.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Linh dị, truyện Linh dị hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính full, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính online, read Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính, Khương Chi Ngư Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 13 — Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc