GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 75

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Khi Lý Khinh Diêu và Trần Phổ tiến vào phòng trà, Hướng Tư Linh để ý Trần Phổ đầu tiên.

Trước năm 21 tuổi, kiến thức về đàn ông của Hướng Tư Linh chỉ gói gọn trong một người. Mỗi khi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhớ lại, trong đầuta chỉ toàn những từ ngữ hành vi áp đặt, lông chân lông vùng kín © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 rậm rạp cùng với đôi bàn tay nồng nặc mùi khói thuốc, mùi tanh cái bụng bia liên tục © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thúc vào người ta.

Sau năm 21 tuổi, Hướng Linh bước chân vào hội, tiếp xúc tán thưởng nhiều người đàn ông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hơn, lúc đó cô ta mới biết hóa ra đàn ông cũng nhiều loại: Dịu dàng, thông minh, nho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhã, đương nhiên cũng có những kẻ khốn nạn. Khoảng thời gian này,ta thường xuyên gặp gỡ Lạc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Hoài Tranh, anh là kiểu đàn ông rất đặc biệt: Trầm lặng, ưu tư, tự ti. Nhưng tất cả những © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 điều đó không che lấp nổi sự thông minh kiêu ngạo bẩm sinh của anh.

Còn người đàn ông trước mặt Hướng Tư Linh hoàn toàn khác Lạc Hoài Tranh, cũng khác với tất cả những © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 người đàn ông ta từng gặp.

Thoạt nhìn, Trần Phổ không nổi bật bằng Lạc Hoài Tranh, hình tượng khí chất của anh đều cực © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 kỳ khó đoán. Nhìn kỹ hơn, bạn mới giật mình nhận ra sự tuấntrong từng đường nét gương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mặt anh, cả khí chất ngay thẳng chính trực. Anh nhìn người ta bằng ánh mắt tĩnh lặng, nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cũng sáng trong, cứ nhưsức xuyên thấu vô hình nào đó. Nếu để Hướng Lăng đánh giá, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thì Lạc Hoài Tranh giống như một thanh kiếm mỏng, sắc bén song, cứng và dễ gãy. Còn Trần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Phổ lại như một con dao giấu trong vỏ, lưỡi dao vừa dày vừa nặng, trăm lần bẻ cũng không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cong.

vậy, người đàn ông này sẽ khó nhằn hơn.

Còn Lý Khinh Diêu, hồi học cấp ba, Hướng Linh thật sự rất sợ ấy. Nhưng bây giờ Hướng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186Linh đã chẳng còn sợ ai nữa rồi, nhất phụ nữ. Hơn nữa, khi nhìn thấy Lý Khinh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Diêu tỏ thái độ khó chịu với mình, ta lại nhớ đến thời cấp ba, thậm chí còn cảm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thấy thân thiết. Cô ta nhận ra mình rất nhớ khoảng thời gian đó, lúc đó Lạc Hoài Tranh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thích Khinh Diêu, cònta chỉ một con vịt xấu không ai để ý tới.

Nghĩ vậy, Hướng Tư Linh nở nụ cười thanh lịch, “Mời ngồi, hai vị uống gì?”

Trần Phổ: “Nước đun sôiđược.”

Hướng Linh cũng không miễn cưỡng. ta gọi nhân viên phục vụ, gọi cho mình một ly trà © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 gọi cho hai người kia một ấm nước đun sôi. Nhân viên phục vụ lui ra ngoài.

“Khinh Diêu à.” Hướng Linh gọi rất thân thiết, “Lần sau chuyện cậu cứ gọi thẳng cho tớ. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Mình bạn học cũ, bận bịu thế nào tớ cũng nhất định sắp xếp thời gian. Lần sau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 sẽ sắp xếp không gian tốt hơn để tiếp đón hai người.”

Khinh Diêu nói: “Khách sáo quá, không cần đâu, chúng ta cứ hỏi đáp bình thường thôi.”

Hướng Lăng mỉm cười không mấy để ý, rồi hỏi tiếp: “Vụ án của bố tớ tiến triển rồi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 sao?”

Trẩn Phổ trả lời: “Vẫn đang trong quá trình điều tra, cũng đã có một số tiến triểnvậy chúng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tôi cần trao đổi thêm với cô. Hướng, nhớ ra manh mối mới nào không?”

Hướng Linh nâng tách trà lên, đôi mày liễu hơi nhíu lại, trả lời: “Nếu tôi nhớ ra điều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 gì, tôi sẽ nói với cảnh sát ngay lập tức. Ôi, tiếc rằng tôi chẳng giúp được cả.”

Trần Phổ rút ra một tấm ảnh đặt trước mặt ta. Đó một tấm ảnh người đàn ông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mặc áo mi hoa được trích từ camera an ninh, do khoảng cách xa nên chất lượng ảnh khá © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mờ.

“Chúng tôi phát hiện ra người đàn ông này từng đến biệt thự của La Hồng Dân vào đêm xảy ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 vụ án. quen anh ta không?” Khi hỏi, Trần Phổ Khinh Diêu chăm chú quan sát nét © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mặt của HướngLinh.

Hướng Linh cúi đầu nhìn tấm ảnh trên bàn mấy giây, sau đó ta đặt tách trà xuống, thong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 dong cầm tấm ảnh lên. Hướng Linh hơi nghiêng đầu, nhíu mày, nghĩ ngợi, bĩu môi trả lời: “Khá © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 quen mắt, hình như tôi từng gặpđâu rồi. Nhưng tấm ảnh này quá mờ, tôi không nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 dáng người.” Cuối cùng cô ta nở nụ cười ngượng ngùng, lắc đầu: “Tôi không biết.”

“Thế tấm này thì sao?” Trần Phổ bất ngờ đưa một tấm ảnh khác ra, chắn ngang tầm mắt của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ta. Nụ cười của Hướng Linh tắt lịm.

Đótấm ảnh của tài xế Chương Siêu Hoa.

Một lát sau, ta chớp mắt, biểu cảm nghi hoặc, “Người đàn ông này có lẽ tôi đã gặp rồi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhưng nhất thời không nhớ ra…” ta giơ ngón tay thon dài trắng nõn lên xoa thái dương rồi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bừng tỉnh, “Hình như…hình như ông ta cậu con trai cần thay phổi đúng không? Đúng rồi, tôi nhớ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ra rồi.”

ta ngẩng đầu nhìn họ, nở nụ cười tự tin, “Ông ta họ Chương, một người được Quỹ từ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thiện của tập đoàn chúng tôi giúp đỡ. Sao vậy? Ông taliên quan gì đến cái chết của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bố tôi à? Không thể nào, chúng tôi còn từng giúp đỡ ông ta mà!”

Khinh Diêu cảm, còn Trần Phổ mỉm cười, nói: “Liên quan, quả thật chút liên quan. Ông ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tài xế xe buýt đêm chạy từ thị trấn Ảnh Trúc đến trung tâm thành phố.”

Hướng Linh: “Ồ, tài xế hả? Tôi có xem qua hồ của ông ta, nhưng không ấn tượng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lắm. Tôi nhớ lúc đó tôi đưa mẹ đến bệnh viện khám dạ dày,lẽ y hoặc bệnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhân nào đó đã kể hoàn cảnh người này cho mẹ tôi nghe, mẹ tôi thấy đáng thương nên đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bảo tôi giúp đỡ tài trợ gia đình họ. Tôi cũng không hỏi kỹ.”

“Vậy thừa nhận người phụ nữ Chương Siêu Hoa gặp bệnh viện hôm đó cô?”

“Đúng vậy, mấy tháng trước tôi từng gặp ông ta một lần và nói rằng tập đoàn chúng tôi sẽ giải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 quyết khó khăn giúp ông ta.” Hướng Linh nhìn Trần Phổ bằng ánh mắt quở trách, “Cảnh sát Trần, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 anh nói thừa nhận hay không thừa nhận nghe ghê quá à. Tôi đâu làm việc xấu, tôi đang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 giúp người ta mà.”

Hướng Linh nói xong liền bưng tách trà lên nhấp một ngụm.

Trần Phổ và Lý Khinh Diêu nhìn nhau đầy ẩn ý, Lý Khinh Diêu cũng rất phối hợp, khóe miệng thoáng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mỉm cười nhưng lập tức kìm nén. Hướng Linh ngước mắt nhìn họ, rồi cúi đầu uống trà.

Nét mặt Trần Phổ trở nên nghiêm nghị, u ám sợ hãi hệt như lúc anh thẩm vấn tội phạm. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Anh nói: “Hướng Linh, Chương Siêu Hoa đã thú nhận tất cả những chuyện ông ta biết làm.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Hướng Linh không ngẩng đầu.

ta nhìn đăm đăm vào nước trà màu hổ phách trong tách, cứ như đang suy tư, rồi chậm rãi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhấp thêm một ngụm. Sau đó, ta đặt tách trà xuống bàn rất vững vàng, nét mặt ngạc nhiên, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 “Ông ta đã thú nhận điều vậy? Chỉmột tài xế cỏn con liên quan đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cái chết của bố tôi thật á?”

Trần Phổ nhìn chằm chằm ta bằng ánh mắt lạnh lùng, “Ông ta đã xác nhận một người.”

HướngLinh từ tốn bắt chéo chân, hai tay đan vào nhau nhẹ nhàng đặt lên chân. ta nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thẳng vào mắt Trần Phổ, không hề tránh. Đôi mắt trong veo hiện lên sự nghi ngờ vừa đủ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 “Thế, ông ta xác nhận ai đấy? Lẽ nào ông ta nhìn thấy mặt của hung thủ à?”

Khinh Diêu thầm nghĩ, quả nhiên thế.

nhìn Hướng Linh, một lần nữa cảm thấy xa lạ hoàn toàn. Nếu ta thật sự hung © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thủ, thì tâm lý của ta lại vững đến mức khó tin.

Trần Phổ im lặng nhìn chằm chằm Hướng Tư Linh. Hướng Linh chu môi lên, biểu cảm ngây thơ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 số tội càng thêm sinh động.

Trần Phổ nói: “Chương Siêu Hoa xác nhận, một người phụ nữ đeo khẩu trang đội mũ, dáng người mảnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mai giống cô, chiều cao cũng sêm sêm ngồi chuyến xe buýt lúc 10 rưỡi của ông ta đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 từ thị trấn Ảnh Trúc đến đường Hoàn Hồ Đông vào đêm La Hồng Dân bị sát hại, 5 giờ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 sáng lại đi chuyến về. nói xem trùng hợp không?”

Nụ cười trên khóe môi Hướng Tư Linh nhạt nhanh đến mức nếu không nhìn kỹ sẽ hoàn toàn không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhận ra. lẽ đến cảta cũng không nhận ra.

Sau đó,ta tức khắc trừng mắt, “Cảnh sát Trần, nói vậy chẳng nhẽ anh đang nghi ngờ tôi? Đêm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hôm đó tôinúi Ảnh Trúc. Không thể nào, tôi ngưỡng mộ bố dượng còn không hết, sao lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 giết ông ấy được? Tôi còn ước thể giết chết hung thủ trả thù cho bố tôi nữa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 là. À tôi hiểu rồi, các anh nghi ngờ tôi Hoa Dự? Tôi nói nhé, tôi không giết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ông ấy, ông ấy cũng không người thừa kế khác, tương lai Hoa Dụ cũng của tôi. Tôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 khôngđộng để làm chuyện nhẫn tâm như vậy.”

Khinh Diêu cất lời, “Ừ, là một cô con gái hiếu thảo, ông ta đối xử với tốt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hơn cả bố ruột.”

Hướng Tư Linh cười duyên, “Vẫn bạn học hiểu tớ nhất. Nói thật, tôi làm theo ý mẹ nên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mới giúp đỡ Chương Siêu Hoa, sao hai người lại nghi ngờ tôi được? Hai người biết đấy, bố tôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thành lập Quỹ từ thiện đấy để mẹ tôichỗ đi chơi cùng với mấy phu nhân giàu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thôi. Bốn trăm nghìn tệ, ấy muốn tiêu thì cứ tiêu, sao cũnglàm việc thiện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mà, nên tôi cũng không hỏi kỹ càng. Tôi chỉ gặp Chương Siêu Hoa một lần, hồi nãy hai người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hỏi là tôi nói ngay, cũng giấu giếm đâu. Không tin thì cứ hỏi lại mẹ tôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 xem, hỏi xem chuyện này phải ý ấy không.”

Trần Phổ: “Chúng tôi sẽ gặp sau.”

“Được chứ. Hai cảnh sát còn câu hỏikhông? Lát nữa tôi cònmột cuộc họp.”

“Phần vụ án chúng tôi hỏi cũng hòm hòm rồi, trò chuyện thêm chút nữa thể đi. À, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thường xuyên tập thể dục không?”

Hướng Linh nói: “Chờ một chút.” ta rút điện thoại bấm vài cái, trông rất tập trung. Gửi xong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hai tin nhắn,ta mới để điện thoại xuống nói: “Xin lỗi, tôi vừa nhớ ra công © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 việc cần phải xử lý. Cảnh sát Trần, anh vừa hỏi gì vậy?”

Trần Phổ nhìn đăm đăm vào mắtta, “Cô Hướng, thường xuyên tập thể dục không? Sức khỏe © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thế nào?”

Hướng Linh trả lời: “À, ngày nào tôi cũng tập gym, trong nhà phòng tập gym đầy đủ thiết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bị thường dùng. Trước đây tôi không chú trọng lắm đến chuyện này, nhưng sau khi vào làm tại vị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trí quản trong công ty, tôi mới nhận ra thể khỏe mạnh chính vốn liếng quan trọng. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Rất nhiều giám đốc tôi quen cũng đềuthói quen tập gym. Khinh Diêu, mình nhớ hồi cấp ba © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cậu lười vận động lắm, giờ cũng bắt đầu tập luyện rồi nhỉ? Chung quy cũng học trường cảnh sát © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mà.”

Khinh Diêu chưa kịp trả lời, Trần Phổ lại hỏi tiếp: “Bơi thì sao?”

Hướng Linh nhìn Trần Phổ, mỉm cười, ta giơ tay lên như muốn lấy tách trà, nhưng lại tức © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 khắc hạ tay xuống, nắm lấy đầu gối mình. ta trả lời: “Thỉnh thoảng tôi cũng đi bơi nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bơi không giỏi lắm. Nhắc mới nhớ, mấy hôm trước tôi hẹn Lạc Hoài Tranh đi bơi, ai bơi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 không nhanh bằng cậu ấy, cậu ấy cứ trêu tôi không linh hoạt. Khinh Diêu, hồi trước hai người yêu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhau, cậu ấy cũng đáng ghét thế hả?”

Trần Phổ thầm chửi “mẹ kiếp”, rồi nghiêm túc nói: “Cô Hướng, mong đừng nhắc đến những vấn đề không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 liên quan đến câu hỏi của tôi.”

Khinh Diêu vẫn giữ nét mặt bình thản, nói: “Đúng đấy, mong cô Hướng đừng nói những chuyện không liên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 quan. Tuy nhiên, nếu đã hỏi rồi thì tôi cũng xin phép trả lời cho lịch sự, sao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chuyện này cũng không phải giấu. Xin lỗi, cậu ấy không phải người như vậy. Khi chúng tôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 yêu nhau, lúc nào cậu ấy cũng ngoan ngoãn nghe lời tôi. Đội trưởng, anh tiếp tục hỏi đi ạ.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Hướng Linh bĩu môi, thở dài rồi nói: “Khi đấy hai người hạnh phúc quá trời, mọi người ai cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hâm mộ. Thôi thôi, tớ không nói nữa, không nói nữa đâu.”

Trần Phổ đã không còn câu hỏi nào để hỏi. Lần này đến lượt anh nâng tách lên, cúi đầu nhấp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 một ngụm nước sôi rồi uống hết sạch. Sau vài giây, anh mới ngẩng đầu lên, nét mặt bình tĩnh, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nói: “Cô Hướng, cảm ơn đã hợp tác điều tra. Thời gian tới nếu cần, chúng tôi thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 sẽ liên lạc với cô. Trong thời gian này mong đừng rời khỏi Tương Thành.”

Hướng Linh cười tít mắt: “Không thành vấn đề.”

—Hết chương 75—

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng, Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng Trinh Thám, truyện Trinh Thám hay, Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng full, Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng online, read Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng, Đinh Mặc Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 75 — Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc