GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 74

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Khi nhìn thấy Lý Khinh Diêu, biết bao cảm xúc cuồn cuộn trong lòng Lạc Hoài Tranh: Nhục nhã, hổ thẹn, xen lẫn một chút ấm ức. Nhưng anh đã không thể nào nói cho cô biết nỗi ấm ức này. Rõ ràng trong những năm qua, anh tự nhận mình đã có thể kiểm soát cảm xúc rất tốt. Nhưng giờ đây, những cảm xúc mãnh liệt ấy cứ như bám rễ nảy mầm, trỗi dậy từ trong con tim nát tan của anh, nuốt chửng sự điềm tĩnh của anh.

Nhân lúc bản thân còn giữ được bình tĩnh, Lạc Hoài Tranh buông tay khỏi tay nắm cửa. Anh không còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mặt mũi nào để lên xe của Hướng Linh nên quay người định bỏ đi.

“Hoài Tranh!” HướngLinh đã hạ cửa xe xuống, ngẩng đầu nhìn anh, trong mắt hiện sự cầu xin © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 xót xa.

“Anh Lạc.” Một giọng nói quen thuộc và bình thản vang lên từ phía sau.

Lạc Hoài Tranh như bị đóng đinh tại chỗ. Anh nghĩ, gọi mình anh Lạc. Lạc Hoài Tranh đành © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 phải quay người lại. Hai cảnh sát đứng dưới ánh đèn sáng trưng, tuy không mặc đồng phục, nhưng khí © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chất giống hệt nhau, cứ như hai cây dương liễu cao lớn, lạnh lùng hiên ngang.

Lạc Hoài Tranh nhìn thẳng vào gương mặt Khinh Diêu.

Khinh Diêu cũng nhìn thẳng vào anh, ánh mắt cảm, thậm chí còn thể gọi lạnh lùng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 “Hôm nay thể chúng tôi còn phải hỏi anh vài câu. Mong anh hãy giữ điện thoại liên tục, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 không được rời khỏi Tương Thành.”

Lạc Hoài Tranh trả lời, “Được.”

Mặc xung quanh rất ồn ào, xe cộ tấp nập, người qua kẻ lại, con đường gần đó cũng rất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 huyên náo nhưng vào khoảnh khắc này, thời gian giữa hai người dường như đã ngừng lại.Khinh Diêu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 không nói thêm lời nào, Lạc Hoài Tranh cũng im lặng. Hai người vẫn nhìn thẳng vào nhau cách © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 năm, sáu mét. Ánh mắt anh đăm đăm, còn ánh mắtngày càng lạnh lùng, gần như trừng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mắt nhìn anh. Nhưng họ dường như đã quên phải dời mắt đi.

Hướng Linh nhìn hai người, trong lòng bỗng trào dâng nỗi buồn da diết. ta quay đầu đi, “hừ” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 khẽ một tiếng rồi nhắm mắt lại, không nhìn họ nữa. Một lát sau, ta lại cười mỉa. Cùng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lúc đó, Khinh Diêu cũng nhìn sang chỗ khác, còn Lạc Hoài Tranh xoay lưng đi mất. Hướng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Linh không gọi anh lại, anh cũng không quay đầu, đi thẳng ra vệ đường bắt xe rời đi.

Khinh Diêu nhìn Hướng Linh ngồi trong xe, vừa bước lên hai bước, cánh tay đã bị ai đó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 giữ lại. Trần Phổ đã bước lên phía trước cô, khom lưng nói với Hướng Linh trong xe, “Cô © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Hướng, chúng tôi vài vấn đề muốn trao đổi với cô. có tiện tìm nơi nào đó để © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nói chuyện không?”

Hướng Linh đã lấy lại dáng vẻ lười biếng kiêu căng thường ngày.ta nhìn Trần Phổ, rồi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lại nhìn lướt qua Khinh Diêu, mỉm cười nói: “Được, hai cảnh sát, cần cứ hỏi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tôi nhất định sẽ nói hết những mình biết, không giấu giếm nửa lời. Tôi biết gần đây © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 một quán trà, hai người thấy thế nào?”

Trần Phổ: “Được.”

Hướng Linh nói cho anh biết tên quán trà, rồi hỏi: “Tới đó phải mất mấy phút, hai người ngồi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 xe tôi đi luôn chứ?”

“Không cần, chúng tôi lái xe cảnh sát.”

HướngLinh kéo cửa sổ xe lên, ra hiệu cho tài xế đi trước. Trần Phổ quay người đi về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 phía xe cảnh sát, còn Lý Khinh Diêu theo sau.

Trần Phổ thắt dây an toàn xong, nhìn người bên cạnh, gương mặt vẫn lạnh tanh, ngồi thẳng lưng, hai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tay đan vào nhau đặt trên đùi, chân mày khóe mắt đều viết hai chữ giận dữ, hoàn toàn không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bướng bỉnh lanh lợi như năm phút trước.

Trần Phổ kéo phanh tay, thể khựng lại một lát rồi mới nhấn ga.

Anh tựa lưng thật mạnh vào ghế, một tay giữ lăng, tay kia chống lên cửa sổ xe, nhìn những © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ánh đèn neon liên tục nhấp nháy, lướt qua cửa sổ.

Ban nãy anh hơi bối rối.

Anh đã từng nghĩ đến khả năng Khinh Diêu sẽ gặp lại Lạc Hoài Tranh, thể trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 quá trình điều tra vụ án. Nhưng trước đó đã cam đoan rằng mình đã không còn liên quan © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186nữa anh đã hoàn toàn tin tưởng, hoàn toàn không bận tâm, hoàn toàn quên đi.

Thế là, anh đã quên sạch chuyện lần trước Khinh Diêu vừa nhìn thấy Lạc Hoài Tranh thì đã mất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bình tĩnh, tâm trạng tụt dốc. Anh cũng quên luôn chuyện cô không còn nhiệt tình như trước, suốt một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tuần không gửi tin nhắn, không quấy rầy, trêu ghẹo anh, hoàn toàn coi anh như một người không cần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thiết, vứt anh ra sau đầu. Cho đến khi anh đến văn phòng tìm thấy đang khóc nức © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nở trong cơn mơ.

Sao anh thể hoàn toàn quên được chứ? Hóa ra mấy hôm nay anh đã đắc ý vong hình rồi. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Mắt Trần Phổ vẫn hướng về phía trước, giả vờ tập trung lái xe. Ngón cái ngón trỏ của bàn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tay đang đặt trên cửa sổ cọ xát liên tục.

Anh tự hỏi bản thân trong những năm qua, bao lần anh lo lắng như vậy. Lần cuối cùng anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cảm thấy lo lắng đến thếkhiCẩn Thành mất tích. Khi đó, trái tim anh đập thình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thịch như con châu chấu đậu trên cỏ, không thể khống chế nổi, thậm chí đang ngủ cũng bừng tỉnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186nhịp tim đập nhanh không tả nổi.

Nhưng giờ đây, cảm giác bất an ấy lại ùa về. Anh chỉ cảm thấy hoang mang như thể nhìn thấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 một vực thẳm, không thể phânmình đang còn đứng trên vách núi hay đã rơi xuống vực thẳm. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Ngón cái ngón trỏ của anh cọ xát ngày càng mạnh. Hình ảnh Khinh Diêu Lạc Hoài Tranh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhìn nhau vừa rồi giống như một bức họa buồn nhấtđẹp nhất, ngay cả người ngoài cuộc như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 anh cũng cảm thấy bức tranh ấy ấn tượng đến khó tin.

Cuối cùng anh cũng đã nhận ra một điều.

Khi bên anh, vui vẻ, tức giận, buồn hay phấn khích, cảm xúc của cô đều nhẹ nhàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 dễ kiểm soát. cao thủ điều khiển cảm xúc, không chỉ kiểm soát vững bản thân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 còn chi phối cả anh.

Nhưng mỗi lần nhìn thấy Lạc Hoài Tranh,lại khác. Cảm xúc của trần trụi,ràng, đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 quên mất việc kiểm soát hoặc lẽ không kiểm soát nổi.

Mấy hôm nay, trong ánh mắt Lý Khinh Diêu nhìn anh luôn ẩn chứa niềm hân hoan. Chính niềm hân hoan © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 và sự lại hồ ấy đã âm thầm gieo vào lòng anh hy vọng tự tin.

Nhưng cảnh tượng hôm nay như giáng một vào đầu anh.

Bởi trong ánh mắtnhìn Lạc Hoài Tranh chỉ chất chứa đau đớn.

Trần Phổ cảm thấy giờ đây mình như một khúc gỗ đông cứng, không thể cử động tay, cũng không thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 quay mặt. Anh cũng không muốn nói chuyện, không thể nói thành lời nên chỉ lái xe một cách máy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 móc. Người phụ nữtâm phế ngồi cạnh ràng đã chẳng còn quan tâm đến những điều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 này.

Bởitrái tim đã không còn đây nữa.

Khinh Diêu quả thật đang nghĩ đến chuyện của Lạc Hoài Tranh.đang nghĩ về cảnh tượng ban nãy: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Trước cửa khách sạn năm sao lộng lẫy, HướngLinh nghiêng thành nhưng lại khiến người ta thấy tởm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đang ngồi trong chiếc xe đắt tiềncả đời Khinh Diêu không mua nổi với dáng vẻ kiêu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 sa xinh đẹp.

Còn Lạc Hoài Tranh ăn mặc như một thương nhân thực thụ, mặckhí chất vẫn anh tuấn bất phàm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 như năm nào nhưng một tay anh đang đặt trên tay nắm cửa xe của Hướng Linh.

Lạc Hoài Tranh Lý Khinh Diêu nhìn thấy không phải Lạc Hoài Tranh đang lên xe, nam thần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thuần khiết trong sáng nhất thuở nào, con người cao quý đích thực nay đã đặt chân lên bệ phóng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 danh lợi được vun đắp bằng tiền tàisắc đẹp. Anh chuẩn bị cúi đầu, định trở thành tay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 sai cho hạng người như Hướng Tư Linh.

không thể chịu được sự sa đọahoen như vậy.

rằng anh của hôm nay đã chẳng còn liên quanđến nữa. Nhưng vẫn không kiềm được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 buột miệng nói ra những lời kháy khịa.

Khinh Diêu từ trước tới nay làm rồi thì cũng đã làm rồi, giờ nghĩ lại biết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 không nên, biết bốc đồng, cũng không hối hận.

sao hả giận được.

Nhưng thật sự đã hả giận rồi sao?

nghĩ đến cảm giác đối mặt với Lạc Hoài Tranh vừa rồi, cảm giác lạnh lẽo mang theo nỗi đau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhói. Những ức đã bị chôn vùi từ lâu lại tấn côngmột lần nữa. Chỉ cần nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 phản ứng của Lạc Hoai Tranh, cô liền biết ban nãy mình đã làm anh tổn thương. không nên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 làm anh tổn thương, anh vốn đã người đáng thương nhất rồi.

Nhưng rốt cuộc Lạc Hoài Tranh đang làm gì?

Một lầnthể nói bị ép,trùng hợp. Nhưng lần hai thì sao? Chủ động ăn mặc chỉnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tề lên xe của người đó?

Anh…đang nghĩ vậy?

đã không còn hiểu anh nữa, cũng chẳng bao giờ tìm hiểu, nhỉ?

Nét mặt cô ngày càng lạnh lùng.

biết chỉ cần chạm phải ngườichuyện liên quan đến vụ việc năm đó, đặc biệt Lạc Hoài © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Tranhanh trai cô, thì cảm xúc của cô lại trào dâng. Bó tay thôi, không vượt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 qua được. Trái tim từng tan vỡhọ, rồi cố gắng âm thầm lại, nhưng đến tận © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bây giờ chỉ cần chạm nhẹ thôi cũng vẫn còn đau đớn. Đau thì cứ đau thôi,đã làm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186sai, chẳng sai cả.

Nghĩ như vậy, Khinh Diêu liền bình tĩnh, cô lấy lại tinh thần nhắc nhở bản thân, vẫn còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đang điều tra vụ án, phải giữ bình tĩnh, biết chừng mực.

Thế bỗng nhớ đến Trần Phổ, quay đầu lại thì thấy sắc mặt anh rất bình tĩnh, trong lòng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Khinh Diêu nhẹ nhõm đến lạ. Cô vô thức sờ mũi, hỏi anh: “Anh đang nghĩ gì thế? Sao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 im lặng suốt vậy?”

Trần Phổ dường như nghe thấy, lại dường như không, luôn giữ nét mặt lạnh nhạt. Vài giây sau, anh mới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhìn cô, ánh mặt sâu thẳm tĩnh lặng: “Em thấy tôigiống một thằng ngu không?”

Anh còn cong môi, cười một cái.

Khinh Diêu sững sờ, tâm trívẫn còn rối bời, chỉ cảm thấy thật khó hiểu, nhưng cũng không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 suy nghĩ kỹ, đặng trả lời: “Cũng ổn.” Dừng lại một chút, lại lạnh lùng nói: “Anh không thấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Lạc Hoài Tranh mới ngu à?”

Ý Trần Phổ cũng biếtvụ án năm đó, nhưng giờ Lạc Hoài Tranh lại bên cạnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Hướng Linh. Ai nhìn vào cũng thấy kỳ lạ, khác một thằng ngu?

Lý Khinh Diêu không nhận ra nụ cười miễn cưỡng trên gương mặt Trần Phổ cuối cùng cũng đã biến mất. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Anh nghiêng đầu, gân cổ nổi lên. Một lát sau, anh khẽ “hừ” một tiếng nhưng vẫn không quay đầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lại.

Cho đến khi dừng xe quán trà, Khinh Diêu bước xuống trước, Trần Phổ tháo dây an toàn nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 vẫn ngồi yên. Lý Khinh Diêu: “Sao anh không xuống xe?”

Trần Phổ lúc này mới bước xuống xe, lấy lại vẻ nghiêm túc thường thấy khi điều tra vụ án, ánh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mắt như phủ một lớp sương giá. Anh nói: “Lý Khinh Diêu, tôi không biết em đang nghĩ trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lòng, tâm trạng gì. Hiện tại em phải tập trung tinh thần, giữ tâm trạng ổn định. Chúng ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đang điều tra vụ án.”

Khinh Diêu giật mình, cụp mắt xuống, trả lời: “Vâng.”

—Hết chương 74—

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng, Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng Trinh Thám, truyện Trinh Thám hay, Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng full, Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng online, read Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng, Đinh Mặc Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 74 — Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc