GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 72

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Cho đến nay, Trần Phổ và Lý Khinh Diêu đã phát hiện ra ba điểm nghi vấn trong quá trình điều tra chứng cứ ngoại phạm của Hướng Tư Linh:

Thứ nhất, nếu tám camera an ninh ngoài kế hoạch quay được Hướng Linh thì sẽ chứng minh được© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ta đã bơi qua hồ đến biệt thự vào đêm hôm đó, tránh được camera giám sát.

Thứ hai, Chương Siêu Hoa tài xế chạy xe buýt đêm hành vi bất thường. Liệu giữa ông ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Hướng Linh tồn tại mối liên hệmật nào đó hay không?

Thứ ba, Chương Siêu Hoa hoàn thành tuyến đường xe buýt còn lại trong thời gian bao lâu? Nếu thời gian © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 này ngắn hơn rệt so với tuyến đường trước đó thì thể nghi ngờ ông ta đã cố © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tình kéo dài thời gian di chuyển từ núi Ảnh Trúc đến hồ Minh Nhã hòng đánh lừa Trần Phổ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Khinh Diêu, gián tiếp ngụy tạo chứng cứ ngoại phạm giúp Hướng Tư Linh.

Hiện tại, kết quả điều tra sâu từ ba phương diện vẫn chưa được hậu phương phản hồi. Trong màn đêm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mịt, hồ Minh Nhã rộng lớn cứ như con thú khổng lồ đang ngủ đông, ẩn mình sau khu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 rừng rậm rạp phía trước.

Trần Phổ hỏi Lý Khinh Diêu: “Em còn trụ được nữa không? Chỉ còn một đoạn nhỏ là có thể vẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 xong vòng tròn này rồi. Vẽ xong tôi sẽ cho em về nhà ngủ.”

Khinh Diêu hất cằm: “Anh đi trước đi.”

Trần Phổ mỉm cười, thật ra anh đã đoán đượcsẽ không than mệt. Tiếp xúc lâu mới hiểu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hơn, bình thường Khinh Diêu hay hất hàm sai sử anh —- chỉ đối xử như vậy với mình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 anh. Nhưng khi thật sự phá án, anh lại bớt lo hơn nhiều,chăm chỉ chịu khó, không õng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ẹo chút nào.

Trần Phổ cúi đầu nhìn bản đồ, nói: “Chạy thẳng.”

“Được.” Khinh Diêu vừa nghe đã hiểu ngay. Nếu Hướng Tư Linh thật sự đã đến vào tối hôm đó, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thì ta buộc phải chạy từ địa điểm xuống xe họ đang đứng cho đến camera an ninh xa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhất trong số tám camera ven hồ.

Hai người một trước một sau, bắt đầu chạy.

Hai người xuyên qua khu rừng, tránh những vũng nước. Trần Phổ nhận ra trên con đường này không camera © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 an ninh. Khi cả hai người leo qua một bức tường thấp, chạy men theo hồ đến điểm camera an © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ninh xa nhất cách con đường xanh ven hồ đối diện, thời gian vừa tròn ba mươi phút.

Trần Phổ đứng chờ vài phút, Khinh Diêu mới thở hổn hển chạy tới, hai tay chống hông, cúi gập © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 người xuống. Trần Phổ kéo dậy, nắm lấy cánh tay không buông. Hơi thở của anh rất ổn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 định, chỉ thở gấp một chút.

“Thể lực của tôi tốt hơn em nhiều đúng không?” Anh nói.

Khinh Diêu: “Thế chẳng nhẽ bắp của anh để trưng à?”

Trần Phổ lại bật cười, thấy hơi thởdần ổn định, anh buông tayra, nhìn về phương xa, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 biệt thự trên núi ẩn hiện trong màn đêm.

Khinh Diêu: “Tính thời gian chưa?”

“Học sinh giỏi tính đi.”

Khinh Diêu nói: “Giả sử tối hôm đó Hướng Linh đạp xe xuống núi lúc 9 giờ 35 © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 40 phút. Sau 45 phút,ta đến trạm xe bắt chuyến xe buýt lúc 10 rưỡi. Nếu xe © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chạy với tốc độ bình thường, vậy sau một tiếng rưỡi sẽ đến trạm xe buýt Hoàn Hồ Đông, cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tức 12 giờ đúng. 12 rưỡi, ta thể đến vị trí chúng ta đang đứng xuống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nước tại một vị trí nào đó trên con đường xanh. Thời gian đi bộ cộng bơi giả sử © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 một tiếng rưỡi đến hai tiếng, vậy ta sẽ đến biệt thự vào khoảng từ 2 giờ đến 2 © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 giờ 30 phút.”

Trần Phổ: “Người đàn ông mặc áo mi hoa đến biệt thự lúc 2 giờ 11 phút và rời đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lúc 2 giờ 40 phút.”

Khinh Diêu nhìn thẳng vào mắt anh: “Thời gian trùng khớp.”

Trần Phổ: “Em nói tiếp đi.”

“Giả sử thời gian để giết người 30 phút, thời điểm Hướng Linh rời khỏi biệt thự cũng vào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 khoảng 2 giờ 40 phút. ta quay trở về theo con đường cũ, đến trạm xe buýt Hoàn Hồ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Đông, vừa kịp lên chuyến xe buýt trở về của tài xế Chương Siêu Hoa lúc 5 giờ sáng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đến trạm xe buýt thị trấn lúc 6 rưỡi. Đạp xe đạp lên núi tốn thời gian hơn xuống núi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 giả sửta mất từ 45 phút đến 1 tiếng đạp xe đạp lên núi, vậy cô ta sẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trở về phòng trước 7 giờ 30 phút.

Khinh Diêu nói xong, từ từ hít vào một hơi thật sâu.

Cả tuyến đường quá hoàn hảo.

Trần Phổ nở nụ cười lạnh lùng, “Chỉ cần phía thầy tôi tìm thấy chiếc camera giám sát nào trong số © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tám chiếc camera giám sát quay được Hướng Linh thì toàn bộ quá trình suy luận của chúng ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 sẽ được thành lập ta chínhkẻ chủ mưu của vụ án này.”

Tâm trạng của Khinh Diêu hiếm lúc nào kích động như thế này. Hai ngày trước, toàn bộ thành viên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đội cảnh sát vẫn còn tập trung vào người đàn ông mặc áo mi hoa. Còn Hướng Linh, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186ta không độngcũng không điều kiện gây án, bằng chứng ngoại phạm hoàn hảo nên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 không ai xem cô ta là nghi phạm.

Chính Trần Phổ đã dẫn dắt cô điều tra lại, xác định phạm vi điều tra phù hợp: Điều tra ba © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đối thủ cạnh tranh bên ngoài và Tiền Thành Phong. Dựa vào những chi tiết trong cử chỉ lời nói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 của họ, anh đã nhạy bén suy luận ra được mối quan hệ bất chính giữa HướngLinh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 La Hồng Dân.

Nhìn lại quá trình hành động của HướngLinh đêm đó, tuy rằng vất vả nhưng thu hoạch được rất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhiều thứ. Nếu không tự mình trải nghiệm thì sẽ không thể phát hiện ra nhiều điểm nghi vấn như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 vậy.

Khinh Diêu dám rằng khi điều tra người thân cuối cùng là Lý Mỹ Linh chắc chắn sẽ có © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 những phát hiện không ngờ tới. Cô có linh cảm bọn họ đã rất gần với sự thật. bước © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 này chính thành quả nhờ sự đồng lòng hợp sức giữa Trần Phổ.

Trần Phổ vẫn còn đứng bên hồ, hay tay đút túi. Có lẽ cuối cùng đã nhìn thấy rạng đông nên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nét mặt anh tuy mệt mỏi nhưng rất thoải mái, dáng người cao gầy cứ như gốc cây trong gió © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lạnh.

Khinh Diêu đứng sau lưng nhìn anh một lát, bỗng dưng gọi “này” một tiếng rồi ngồi phịch xuống đất. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Trần Phổ ngoái đầu, thấy Khinh Diêu ngày thường cầu kỳ thanh tao như đóa hồng giờ lại ngồi bệt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 xuống đất chẳng màng ý tứ. Hai tay cô chống xuống mặt đất, toàn thân toát lên vẻ lười biếng. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Trần Phổ bật cười, ngồi xuống bên cạnh cô.

Hai người đều im lặng, màn đêm bao trùm, xung quanh tĩnh lặng, làn gió khẽ thổi qua. Dưới ánh trăng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 những gợn sóng đen lăn tăn trên mặt hồ, thi thoảng tiếng nhảy kêu cái “tõm”. Hai người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thư giãn, uể oải và im lặng giống nhau.

Cho tới khi chuông điện thoại Trần Phổ reo lên, anh nghe máy, “Chú Lý.”

Chú trong đội cảnh sát giao thông báo cáo tình hình theo dõi: Chương Siêu Hoa chỉ mất nửa tiếng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đi hết quãng đường 1/3 cuối cùng. Hiện người xe đang bị tạm giữ tại đội cảnh sát giao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thông.

Trần Phổ cảm ơn chú Lý, rồi liên lạc với Phương Giai bảo anh ta đưa Chương Siêu Hoa về.

“Đi thôi.” Anh phủi mông đứng dậy, “Đi ra lề đường bắt taxi.”

Khinh Diêu hỏi: “Về Đội ạ?”

Trần Phổ quay sang mỉm cười với cô, đèn đường phía xa rọi từ phía sau lưng, làm cho nụ cười © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ấy thêm rạng rỡ an nhiên. “Theo tôi chạy ngược chạy xuôi đến tận nửa đêm, em không mệt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 à? Về nhà ngủ một giấc, sáng mai đến đội báo cáo.”

“Thế Chương Siêu Hoa…”

Trần Phổ dịu dàng nói: “Đội cảnh sát hình sự không phải chỉ có hai chúng ta đâu. Em tưởng mình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lừa thật đấy à? Tôi mới mượn được Phương Giai từ thầy đấy. Tâm lý của tay tài xế © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 này bình thường thôi, Phương Giai xử ông ta dễ như ăn kẹo. Sáng mai chờ kết quả thẩm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 vấn thôi.”

Khi Khinh Diêu đến nhà đãhai rưỡi sáng. Cô vốn định tựa vào ghế pha nghỉ ngơi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 một lát rồi mới đi tắm. Nào ngờ vừa đặt lưng xuống ghế thì đã đánh một giấc say đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 sáng. Tối qua hai người vừa đạp xe đạp, vừa đi xe buýt hôi, lại còn phải băng rừng. Sáng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nay sau khi thức dậy, mặt mày Khinh Diêu tái mét,nhăn mày nhăn mặt cởi hết quần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 áo trên người, cùng với vỏ ghế pha cái chăn bịlàm bẩn rồi ném hết vào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 máy giặt, thêm nước khử trùng giặt thật sạch.

Khinh Diêu giặt đồ xong, nhìn đồng hồ, đã tám rưỡi rồi. Nhưng tối qua hai người về muộn nên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hôm nay đến muộn cũng không sao. Trong điện thoại tin nhắn Trần Phổ gửi từ mười phút trước: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 [Dậy chưa?]

mỉm cười: [Hôm nay ăn bún.]

Anh trả lời rất nhanh: [Được, đợi em dưới tầng.]

Khinh Diêu đóng cửa lại, nhẹ nhàng chạy xuống tầng. Dưới ánh nắng rực rỡ của mùa hè, Trần Phổ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cũng ăn mặc chỉnh tề, tinh thần sảng khoái đứng dưới gốc cây, đôi mắt đen láy nhìn cô, nét © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mặt bình tĩnh. Anh luôn giữ nét lạnh lùng nghiêm túc trước mặt mọi người.

Khinh Diêu cũng không biết tại sao mình không dừng bước nổi, cứ thế lao thật nhanh về phía anh. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Trần Phổ sững sờ thấy rõ.

Khinh Diêu không nhận ra đôi bàn tay đang buông thõng bên người của Trần Phổ khẽ động.

chạy đến trước mặt anh, lại phát hiện những xung động kỳ lạ kia vẫn chưa biến mất, còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 muốn nhảy lên lưng anh. Nhưng Khinh Diêu không thể cho phép bản thân làm chuyện mất giá như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 vậy, gương mặt ửng hồ chạy sau khi tắm nhưng nét mặt vẫn rất bình thản, “Đi thôi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 em đói rồi.”

Khinh Diêu thong thả bước đi trước, Trần Phổ đi theo sau. Đi được một đoạn, anh cúi đầu cười. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

—Hết chương 72—

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng, Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng Trinh Thám, truyện Trinh Thám hay, Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng full, Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng online, read Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng, Đinh Mặc Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 72 — Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc