GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 71

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Vừa ngồi xuống, Trần Phổ lập tức quan sát xung quanh, phát hiện trong xe không lắp camera. Tất cả xe buýt trong thành phố đều được lắp đặt đồng bộ, nhưng đây là xe buýt thị trấn chứ không phải xe buýt chính quy. Còn vài phút nữa xe mới xuất phát, tài xế cúi đầu xem điện thoại.

Trần Phổ vài chữ trên điện thoại đưa cho Lý Khinh Diêu xem.

[Nói khéo, bảo Hướng Linh là chị họ em.]

Khinh Diêu: [Không để lộ thân phận?]

Trần Phổ: [Cứ cẩn thận trước đã.]

Khinh Diêu ngẫm nghĩ một hồi rồi cởi chiếc áo phông nam ảnh hưởng đến hình tượng xuống, rồi đổi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 giọng nũng nịu, “Đại Vỹ à, trả anh nè, em hết lạnh rồi.”

Trần Đại Vỹ Phổ: “…Ừ.”

Khinh Diêu ngó nghiêng xung quanh, bĩu môi nói: “Chị em bảo chỗ này vui lắm, em thấy cũng bình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thường thôi. Buổi tối đến cả một chiếc taxi cũng chả có. Chú ơi, chú người vùng này ạ? © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Lâu này chú chạy tuyến này à?”

Bác tài mỉm cười quay đầu trả lời: “Đúng rồi, tối nào tôi cũng chạy. Hai cậu không phải người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đây đúng không? Tôi chưa từng gặp hai cậu.”

Khinh Diêu mỉm cười, đánh yêu Trần Phổ rồi nói: “Cũng tại bạn trai cháu hết, chẳng chịu lên kế © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hoạch kỹ lưỡng gì hết. Tụi cháu cũng chẳng định lại đây đâu, tại mai anh ấy còn phải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đi công tác nữa. Ai buổi tối khôngxe xuống núi, chúng cháu đành phải đạp xe đạp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 xuống, mệt xỉu ấy! Giờ lại phải tranh thủ về ngay trong đêm.”

Trần Phổ ngây như phỗng, sau đó nói: “Ừ ừ, tất cả đều tại anh.”

Bầu không khí lạnh lẽo trong xe trở nên ấm áp. Tài xế quay sang nói chuyện với hai người, bảo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 là chỗ này vui lắm, rất nhiều người đến cắm trại ngủ lều ngắm sao. Hai người không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ngủ lại thì chắc chắn chẳng thú vị cả.

Khinh Diêu đột nhiên “á” một tiếng làm mọi người giật mình. nói: “Cháu nhớ ra rồi. Lần trước © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chị cháu hình như cũng đi xe về lúc 10 giờ hơn, không biết chừng cũng đi xe chú đấy. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Chú cháu mình có duyên quá chừng!”

Tài xế vừa cười vừa nói: “Chắc chắn tôi rồi. Tối nào chúng tôi cũng chạy ba ca, mỗi ca © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 một người. Tôi ngày nào cũng 10 rưỡi lái xe từ đây vào thành phố, đến 5 giờ lại quay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 về.”

Khinh Diêu gác tay lên lưng ghế tài xế, tự tin nói: “Thế chắc chắn chú vẫn còn nhớ chị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cháu đấy. Bởi chị cháu xinh ơi xinh luôn. Tối thứ Bảy hai tuần trước, chú còn nhớ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 không?”

Tài xế sửng sốt, ánh mắt đảo nhanh qua gương mặt hai người. Trần Phổ cúi đầu xem điện thoại cứ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 như không hứng thú với cuộc trò chuyện của hai người còn Khinh Diêu thì ngây thơ đơn thuần. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Tài xế quay đầu lại, nhìn đồng hồ rồi nói: “Tôi không nhớ. Hai cậu ngồi yên nhé, thắt dây © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 an toàn vào, chúng ta đi thôi.” Ông ta đạp chân ga, chiếc xe nổ máy xuất phát.

Khinh Diêu không tin, “Không thể nào. Tối thứ Bảy hai tuần trước cũng vào khoảng giờ này chị gái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cháu đi xe đạp xuống đây. Chị ấy còn khen chú lái giỏi nữa, cả chuyến xe chắc chỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mỗi vài hành khách, mà sao chú lại không nhớ ạ?”

“Tôi thật sự không có ấn tượng.” Tài xế nói.

Khinh Diêu vẻ không phục, “Thế để cháu nhắn tin hỏi chị ấy, chẳng nhẽ cháu nhớ nhầm à © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhỉ? Chị cháu đi đâu cũng khiến người ta phải ngoái nhìn đấy.”

cúi đầu giả vờ chữ trên điện thoại. Trần Phổ ngước mắt nhìn gương chiếu hậu, thấy tài xế © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cũng đang quay lại nhìn, anh nói với giọng khó chịu: “Đêm hôm rồi, làm phiền chị họ em làm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 gì?”

Khinh Diêu: “Anh yên đi. Á! Chị em trả lời rồi. Chị ấy bảo hôm đấy chị ấy đeo khẩu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trang và đội mũ, chú có nhớ không ạ? Buổi tối ít ai đeo khẩu trangđội lắm, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chị gái cháu xinh đẹp nên chắc đội đeo khẩu trang để đảm bảo an toàn khi đi xe © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 một mình.”

Tài xế vẫn thản nhiên trả lời: “Tôi đã nói rồi, không nhớ thì không nhớ.”

“Không thể nào.” Khinh Diêu lẩm bẩm, “Á, chị cháu lại gửi thêm một tin nhắn. Chị ấy nói trước © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đây từng đi xe chú vài lần, đều vào khoảng thời gian này đều đội mũ đeo khẩu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trang. Chị ấy còn bảo cháu hỏi thăm chú nữa nè, chị ấy vẫn nhớ chú đấy.”

Tài xế nói: “Cô gái à, tôi thật sự không nhớ rõ. Già rồi nên trí nhớ kém,xin lỗi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chị gái cô giúp tôi nhé.”

Khinh Diêu nói: “Không sao, không sao đâu ạ, chú đừng để tâm. Cháu ngồi xe chán quá nên mới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tán chuyện cùng chú thôi. Tình cờ chị cháu bảo cũng từng đi xe chú, cháu cứ tưởng chị ấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 quen biết chú nên mới hỏi vui vài câu.”

Tài xế không nói chuyện nữa.

Trần Phổ thỏ thẻ, “Thôi, đừng lúc nào cũng so đo với chị họ em nữa. Chị ấy có xinh đẹp, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 giàuđến đâu thì cũng chỉ họ hàng, không liên quan đến chúng ta. Em đừng cứng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đầu nữa.”

Khinh Diêu: “Anh mới cứng đầu ấy! Anh nói thế hóa ra emngười nhỏ nhen à? Ai ghen © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tị với chị ấy? Thôi được rồi, em không nói nữa đâu.”

Trần Phổ lại dỗ dành đôi câu, Lý Khinh Diêu mới tươi vui trở lại. Lát sau, nói mệt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 rồi, hai người không nói chuyện nữa, cúi đầu xem điện thoại. Trần Phổ lại ngước mắt nhìn, tài xế © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 vẫn bình tĩnh nhìn thẳng về phía trước lái xe.

Đường vẫn còn dài.

Trần Phổ vỗ vai cô, ra hiệu ngồi lùi lại hai hàng ghế. Hai người ngồi xuống phía sau, Trần Phổ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhìn gương chiếu hậu, tài xế cũng ngoái đầu nhìn. Lúc này Khinh Diêu bỗng phì cười, nũng nịu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nói: “Đừng anh…”

Tài xế vội vã nhìn sang chỗ khác.

Trần Phổ không khỏi nể phục cô, anh ngồi dựa lưng vào ghếgiơ ngón cái lên.

Khinh Diêu “hừ” một tiếng.

Trần Phổ nói nhỏ: “Cũng may hồi mới tới em không chọn nhân cách này.”

Khinh Diêu nhướng mày.

“Nếu không chắc tôi rời Đội ngay ngày đầu tiên quá.”

Khinh Diêu nhịn cười.

Hai người im lặng. Mặc đã giữ khoảng cách với tài xế lẽ ông ta chỉ nghĩ hai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 người đang thân mật, những ràng bây giờ không phải thời điểm thích hợp để tiếp tục bàn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 luận về vụ án.

Khinh Diêu nhắn cho Trần Phổ: [Tài xế này đang nói dối.]

Trần Phổ: [Ông ta quen HướngLinh.]

Trần Phổ soạn một tin nhắn, gửi những thông tin mình vừa nhìn thấy trên bằng lái xe đặt trước xe © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cho Đinh Quốc Cường: [Chương Siêu Hoa, nam, 53 tuổi, người thị trấn núi Trúc Ảnh, tài xế lái xe © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 buýt ca đêm, biển số xe XIANG AXXXXX, điều tra thông tin chi tiết bao gồm của quan hệ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 của ông ta HướngLinh. Thầy ơi, gấp!]

Đinh Quốc Cường trả lời rất nhanh: [Đã biết, thưa sếp Trần.]

Trần Phổ cười, để điện thoại xuống. Khinh Diêu cũng đã nhìn thấy nội dung tin nhắn. Trần Phổ nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cô, nói nhỏ: “Đợi tin nhắn.”

Xe vẫn chưa rời khỏi vùng núi, đường núi quanh co ngoằn ngoèo, lắc dữ dội.Khinh Diêu tạm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thời rảnh rỗi, lực chú ý phân tán nên năm giác quan cũng nhạy bén trở lại. Cô ngửi thấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trên xe mùi hôi, mùi mốc của đồ lâu ngày không giặt pha lẫn với mùi dầu hỏa, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mồ hôi thức ăn ôi thiu. Hơn nữa xe lại lắc liên tục, chẳng mấy chốc gương mặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 củaKhinh Diêu đã tái nhợt, buồn nôn.

quay sang hỏi: “Hôi thếanh không ngửi thấy à?”

“Hơi hơi, tôi vẫn ổn.”

Khinh Diêu: “Ổn chỗ nào?”

Xe đi được một quãng xa mới thấy một ngọn đèn đường. Ánh đèn đường mờ tối, Trần Phổ nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 rồi đặt tay lên vai cô, “Em khó chịu à?”

“Ừ.”

Trần Phổ ôm hoàn toàn chỉphản xạ điều kiện. Thấy nữ vương không gạt tay mình ra, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 người yếu như liễu rủ, con tim anh đập như trống bỏi, lòng bàn tay nóng ran. Trần Phổ chỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cảm thấy bờ vai vừa mềm vừa thon, nghĩ bụng không ngờ mảnh dẻ thế này mà lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ẩn chứa sức mạnh phi thường.

Trần Phổ tìm đủ mọi cách an ủi cô, anh nói bằng chất giọng trầm thấp, “Chuyện này thì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 gì. Hồi xưa tôi anh trai em còn từng trốn trong thùng rác cơ, loại thùng rác công cộng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 to tướng ấy. Chúng tôi phải núp trong đó theo dõi nghi phạm. Nói cho em biết, cái mùi đấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mới kinh khủng. So với mùi đó thì mùi hôm nay đã thơm lắm rồi đấy. Sau này em trải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhiều rồi sẽ quen thôi, đừng ngửi cũng đừng nghĩ về nữa. Em nói chuyện với tôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đi, nghĩ về chuyện khác là được, tập dần sẽ quen thôi.”

Khinh Diêu nghe mặt ngày càng tái mét. Tên ngốc này rốt cuộc đang an ủi haydọa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186đây?

Khinh Diêu hất tay anh ra, lạnh lùng nói: “Anh nhớ kỹ cho em. Đừng bao giờ, đừng bao giờ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 sắp xếp cho em nhiệm vụ thế này!”

Trần Phổ bật cười: “Được được được, đảm bảo không sắp xếp.” Anh lại sờ vai cô, nói rất nghiêm túc: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 “Nếu thấy mệt thì cứ dựa vào người tôi một lát, anh em đồng chí với nhau, không sao cả.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Ánh sáng quá mờ, xe lại rung lắc dữ dội nên Lý Khinh Diêu không nhìn rõ được biểu cảm của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Trần Phổ. chỉ nhìn thấy những đường nét góc cạnh thanh thoát trên gương mặt anh và cả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bờ vai rộng suôn thẳng.

Ngón tay anh lại nắm nhẹ bờ vai cô, không nói một lời. Trong bóng tối, đôi mắt anh dõi theo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cô.

Khinh Diêu mỉm cười,tựa vào vai anh, áp cả gương mặt vào lồng ngực anh chứ không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 phải mình gáy.Khinh Diêu ngửi mùi mồ hôi thoang thoảng trên chiếc áo phông của anh, cảm nhận © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 được làn da bắp rắn chắc dưới lớp vải mềm. Lý Khinh Diêu thở phào nhẹ nhõm, cuối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cùng cũng không còn ngửi thấy mùi hôi trên xe.

Lồng ngực Trần Phổ như bị hóa đá, đôi chân dài đè lên chiếc ghế chật hẹp. Một tay anh giữ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 vai cô, tay kia giữ chặt lưng ghế phía trước. Mấy giây sau anh mới cúi đầu, nhìn cái đầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 xinh đẹp đang tựa vào lồng ngực mình.

Khinh Diêu cọ cọ mặt, lẩm bẩm đánh giá: “Trần Tiểu Phổ, ngực anh không đùa được đâu.”

Trần Phổ cười khẽ, ngập ngừng nâng một bàn tay phủ lên gáy cô. Tóc cùng mềm mại, khác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hẳn với chất tóc đàn ông. Năm ngón tay Trần Phổ nhẹ nhàng luồn vào mái tóc ấy, vuốt thật © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhẹ nhàng.

Một lát sau, Khinh Diêu mới phản ứng, “Thả tay ra ngay.”

Trần Phổ không lên tiếng, tay cũng giữ im.

“Thế em không dựa nữa.” Cô giả vờ ngẩng đầu lên.

Tay Trần Phổ ấn đầu đầutrở lại vị trí cũ, thì thầm: “Sao em nhỏ nhen thế?” Cuối cùng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 anh chậm rãi buông tay, ngả người ra sau tựa lưng vào ghế để dựa thoải mái hơn.

“Ngủ một lát đi.” Anh nói, “Tôi trông cho.”

“Nãy anh lái xe nên chưa ngủ, cứ để em trông cho.” Lý Khinh Diêu chợt nhớ ra chuyện này, ai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 vừa mới ngẩng đầu, anh đã chẳng nói chẳng rằng ấn đầuvề chỗ cũ.

“Ngồi yên.” Anh nói, “Giờ tôi không buồn ngủ, thật đấy.”

Đến lượt Khinh Diêu im lặng.

Sau đó, Khinh Diêu tuy màng màng nhưng chưa hoàn toàn ngủ say. Khi Trần Phổ vừa vỗ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhẹ liên mở mắt, đập vào mắt đôi mắt tĩnh lặng của anh, sau đó màn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đem đen như mực ngoài cửa sổ. Cám thấy cánh tay ôm eo mình đã buông ra, ngồi thẳng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 dậy làm như không biết gì, hỏi nhỏ: “Đến rồi à?”

Trần Phổ gật đầu, gọi to: “Bác tài, dừng xe, chúng tôi xuống xe.”

Tài xế lại nhìn gương chiếu hậu rồi dừa xe tại trạm dừng bên lề đường: Đường Hoàn Hồ Đông.

Trần Phổ dẫn Lý Khinh Diêu ra ngoài. Đến cửa xe, anh cười nói: “Bác tài, xe bác chạy chậm quá. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Cháu tưởng xe buýt đêm chạy nhanh lắm chứ. Đi từ núi Ảnh Trúc đến đây mất tận 2 © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tiếng 20 phút.”

Tài xế trả lời cộc lốc, “Xe cũ, không chạy nhanh được. Hai cậu xuống không?”

Hai người nhanh chân xuống xe, đứng tại trạm xe buýt.Khinh Diêu nhìn đồng hồ: 00:52.

Trước đó đã tra trên bản đồ chỉ đường. Chạy xe từ núi Ảnh Trúc đến khu vực hồ Minh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Nhã nếu không kẹt xe thì khoảng 1 tiếng rưỡi là đến. Hôm đó HướngLinh đi đúng vào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chập tối, nhiều người lái xe ra ngoại thành chơi, tắc đường nên ta phải mất hai tiếng mới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tới nơi.

Thông thường, xe buýt chạy chậm hơn xe ô nhân. Nhưng xe buýt đêm hường dừng ít hơn, đường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thông thoáng nên xe chạy với tốc độ rất nhanh, thậm chí thể nhanh hơn tốc độ xe © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ô cá nhân vào ban ngày. Thế nhưng tài xế này lại lái chậm hơn ban ngày gần một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tiếng. Khinh Diêu nhớ lại, quả thật từ lúc lên xe tài xế đã chạy rất chậm.

Trần Phổ lấy điện thoại ra gọi cho một người quen phòng cảnh sát giao thông, “Chú Lý, phiền chú © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 giúp cháu một việc liên quan đến vụ án mạng đang được điều tra. Chú giúp cháu theo dõi một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chiếc xe buýt tầm trung, biển số xe: XIANGAXXXXX, xem xem từ trạm Hoàn Hồ Đông đến trạm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cuối cùng với quãng đường còn lại 1/3 thì mất bao lâu. Nếu dưới 50 phút thì bắt cả người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lẫn xe cho cháu.”

Anh cúp điện thoại, nhìn Khinh Diêu, đột nhiên giơ tay xoa đầu cô, trong mắt hiện lên nụ cười © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mệt mỏi: “Thông minh ơi, cuối cùng con hồ ly đó đã lòi đuôi rồi.”

—Hết chương 71—

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng, Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng Trinh Thám, truyện Trinh Thám hay, Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng full, Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng online, read Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng, Đinh Mặc Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 71 — Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc