GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 1389: Trăm sông đổ về một biển (17)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Thời Sênh hẹn Tô Đồ không những phải tiêu tiền mà còn phải đi đón hắn nữa.

Kiếp trước ông đây nợ anh à?

Thời Sênh bắt xe đến gia, còn chưa kịp bấm chuông cửa đã có một em gái lao ầm ầm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 từ bên trong ra, đυ.ng trúng vào người cô.

“Ui chao, trời tối rồi sao lại có ai đứng cổng nhà tôi thế này.” Em gái lấy tay che © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 ngực, còn chưa nhìn người đứng bên ngoài ai đã bắt đầu kêu gào ầm ĩ.

Thời Sênh: “…” Diệp Diệp.

Diệp Diệp ngẩng đầu lên nhìn, vẻ mặt cổ quái, có một gái đứng cổng nhà cô ta… © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230

Hình như còn trẻ vị thành niên…

ta hắng giọng một cái, làm ra dáng vẻ chị gái lớn, “Em gái tìm ai à? Tìm ai?”

“Tô Đồ.”

“Tô Đồ à… Đồ?” Diệp Diệp cảm thấy lẽ mình nghe nhầm rồi, lạimột © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 gái đến tìm tên khốn nạn đó sao.

Tô Đồ đã gây ra chuyện táng tận lương tâm với này rồi?

“Tô Đồ, Đồ chuyện lớn rồi.” Diệp Diệp căng cổ họng xông vào trong hét ầm lên.

Đồ đi từ bên trong ra, đứng cổng nhìn ra, “Không phải là trong cục vụ án à, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 sao còn chưa đi?”

Diệp Diệp chỉ vào Thời Sênh, “Tô Đồ, anh làm gì con gái nhà người ta rồi?”

Hai tay Đồ nhét trong túi quần đi tới, sự khác biệt về chiều cao khiếnDiệp Diệp phải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 ngước lên nhìn hắn.

Đồ liếc nhìn Thời Sênh, khóe miệng mang theo ý cười nhàn nhạt, “Sao em không hỏi ta đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 làmvới anh?”

“Sao thể thế được chứ, chắc chắn anh làm con nhà người ta rồi.” Người ta còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 trẻ vị thành niên, thể làm được anh chứ?

Đồ đi ngang quaDiệp Diệp đang kêu gào ầm ĩ, “Đi thôi.”

“Hai người đi đâu?”Diệp Diệp đuổi theo, “Tô Đồ em nói cho anh biết, anh đừng dạy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 con gái nhà người ta đấy nhé, đừng táng tận lương tâm như vậy.”

Quay đầu lại nhìn Thời Sênh: “Này em gái nghe chị nói đây, anh ta không phải người tốt đâu, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 em đừng để bị anh ta lừa.phảianh ta ức hϊếp em không? Cứ nói với chị, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 chị nhất định sẽ giúp em báo thù.”

Thời Sênh thành thực trả lời: “Em tiêu tiền mời anh ta ăn cơm.”

Diệp Diệp á khẩu, chỉ vàoĐồ, “Tô Đồ anh thèm tiền đến phát điên rồi à? Tiền của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 trẻ vị thành niên anh cũng kiếm được sao?”

“Chỉ cần tiền thì gì khác đâu?” Đồ sải bước về phía trước, nhíu mày, “Xe đâu?”

“Đại thiếu gia à, tôi chưa bằng lái xe.” Thời Sênh híp mắt cười.

Đồ không cần nghĩ ngợi nói luôn: “Thêm tiền đấy.”

Thời Sênh cực kỳ nghiêm túc gật đầu với Diệp Diệp, “Đúng thèm tiền đến phát điên luôn rồi.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230

“Này, Đồ anh nghe lời em nói không hả? Phụ huynh nhà người ta tìm đến thì phải làm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 sao hả?” Thấy anh hai nhà mình lại đi lừa gạt trẻ vị thành niên, nên bắt anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 ta lại không đây?

Đồ vẫy tay với cô, đi tới một chiếc xe đang đỗ ngoài cửa.

Thời Sênh vội vã lên xe.

Tô Diệp Diệp nhảy tưng tưng lênphía sau, không biết gọi điện thoại cáo trạng với ai.

Đồ vẻ mặt trấn tĩnh ung dung lái xe rời khỏi biệt thự. Đi đến đường lớn, anh hỏi Thời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 Sênh “Đi đâu?”

“Tùy anh quyết định.”

“Cô chắc chắn chứ?” Đồ quay đầu nhìn Thời Sênh.

“Ừm.” Thời Sênh gật đầu, lấy ra khí thế bao dưỡng trai trẻ, “Có tiền, anh cứ tiêu thoải mái.”

Đồ không nói nữa, trong khoang xe vang lên khúc nhạc dịu dàng. Thời Sênh co lại trên ghế © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 ngồi, nghiêng đầu nhìn Đồ.

Đồ lái xe một tay, tay còn lại tùy tiện đặt lên cửa sổ xe, gió ngoài cửa sổ thổi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 tóc hắn bay bay.

Chỉ tùy ý nhìn thôi đã thấy vui tai vui mắt rồi.

Đồ lái xe bao lâu, Thời Sênh nhìn bấy lâu.

“Cô Lạc Thù, nếu còn nhìn tôi nữa tôi phải thu phí đó.”

Thời Sênh lấy hai tấm séc trong túi ra, nhét vào trong tay anh.

Ý cười trên khóe miệng Đồ càng sâu thêm, tháo dây an toàn, “Đến nơi rồi, xuống xe thôi.”

Thời Sênh liếc nhìn bên ngoài, bốn chữ lớn Nhà hàng Trình Tường cùng nổi bật giữa màn đêm.

Đồ đứng bên ngoài xe đợi Thời Sênh, ra hiệu cho Thời Sênh đi qua đó.

“Cô Lạc Thù.”

“Làm sao?”

Ánh mắt Tô Đồ dừng lại trên cánh tay hắn đang cong lên.

Thời Sênh kéo thẳng tay hắn, nghiêng mặt cười, “Thêm tiền.”

Đồ muốn thêm tiền, cũng không giãy giụa nữa, đổi thành cầm tay đi vào trong nhà hàng.

Hình như Tô Đồ là người quen, người trong đại sảnh đều nhìn hắn bằng ánh mắt quỷ dị.

Đồ này…

Trong giới cũng một người kỳ tài.

Mọi người đều không muốn hợp tác với hắn lắm, nhưng cũng không muốn đắc tội với hắn. Bình thường những © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 người hợp tác với hắn đều bị hắn chỉnh cho rất thê thảm.

Đương nhiên kẻ đắc tội hắn sẽ bị chỉnh cho thảm hơn nữa. Tốt nhất giữ khoảng cách, không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 chuyện thì đừng tìm rắc rối.

Trong tayĐồ rất nhiều tin tức nên có những lúc không thể không giao thiệp với vị thiếu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 gia nhà họkhông thích thừa kế sản nghiệp gia đìnhcứ thích bán tin tức lấy tiền © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 này. Bình thường bất kể ai trước khi tìm đến hắn đều phải chuẩn bị sẵn tâmbị ăn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 hành.

Ừm, còn phải bảo đảm không mắc bệnh tim nữa.

Khi hai người bước vào nhà hàng Trình Tường, đám người kia chỉ đứng nhìn từ xa, không ai dám tiến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 lên chào hỏi.

“Hình như anh không được hoan nghênh cho lắm thì phải.” Thời Sênh đánh giá xung quanh một vòng.

Đồ ấn thang máy, “Nói chuyện với tôi phải mất tiền.”

Khóe miệng Thời Sênh cong lên, “Buổi tối khi đi ngủ sao anh không ôm theo một đống tiền ngủ cùng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 luôn đi?”

Đồ liếc mắt nhìn cô, cười cùng kỳ lạ.

Thời Sênh nổi da đứng lên, “Làm vậy?”

Vẻ mặt Tô Đồ nghiêm túc, “Cô Lạc Thù, như vậy sẽ không theo đuổi được tôi đâu.”

Thời Sênh không hề để ý, “Thế thì dùng tiền mua đi.”

Đồ: “…”

Thang máy vừa đến,Đồ dẫn Thời Sênh đi vào, ngăn lại ánh mắt của đám người bên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 ngoài.

Họ vừa đi, trong đại sảnh bắt đầu ầm ĩ.

“Cô gái Tô Đồ nắm tay con cái nhà ai thế?”

“Không quen, gia không con gái tầm tuổi đó.”

“Tô Đồ ngay cả đàn ông cũng không được chạm vào. Diệp Diệp quan hệ với hắn ta tốt như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 thế mà còn chưa từng thấy hai anh em họ tiếp xúc thân mật bao giờ. Hôm nay hắn ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 lại dắt một cô gái đi vào đây, không phải con gái riêng đấy chứ?”

“Đùa cái thế, Đồ lấy đâu ra con gái riêng lớn như vậy được chứ…”

“Không phải chứ… Đồ thích thể loại đó sao?”

Sắc mặt mọi người ngại ngùng. Bên cạnhĐồ xưa nay chưa bao giờ xuất hiện phụ nữ, mọi người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 đều đoán hắn không phải thanh niên thẳng. Nhưng sau này lại phát hiện ra ngay cả đàn ông hắn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 cũng không có, vẫn luôn độc như vậy, thỉnh thoảng mới đi cùng Diệp Diệp. Nhưng Diệp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 Diệp xưa nay vẫn luôn đứng cách xa hắn, cứ như sợ lại gần hắn sẽ phải trả tiền vậy. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230

Thế hôm nay hắn lại dẫn theo một bé vị thành niên, còn dắt tay nữa…

Trong giới lập tức lan truyền một tin tức.

Đại thiếu gia nhà họ khẩu vị đặc biệt, thích Lolita.

Tin tức trong giới truyền cùng nhanh, khi Diệp Diệp nhận được tin, đangtrên đường đến chiến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 trường. Cô tức giận đến mức suýt nữa thì lái xe cảnh sát đâm vào cột điện bên đường.

“Tô Đồ, anh điên rồi!” Tô Diệp Diệp nghiến răng nghiến lợi lái xe quay về vị trí đúng, gọi điện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 thoại cho Đồ.

Thế nhưng Đồ không hề nghe máy. gọi được hai cuộc hắn đã tắt máy.

Bên này Diệp Diệp chưa gọi được, bên kia mẹ đã gọi tới.

Diệp Diệp muốn khóc khôngnước mắt, không đợi đầu bên kia nói đã gào ầm lên, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 “Bác gái, bác đừng hỏi con, con cũng không biết chuyện nàythế nào. Bây giờ con đang làm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 việc, đợi con xong việc sẽ gọi cho bác nhé, cứ vậy nha bác.”

Đồ, anh hại chết em rồi!!

Xui xẻo tám đời mới vớ phải một người anh trai như hắn.

Tô Diệp Diệp tắt điện thoại cá nhân đi, lúc này mới bình tĩnh trở lại.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Boss Là Nữ Phụ, Boss Là Nữ Phụ Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Boss Là Nữ Phụ Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Boss Là Nữ Phụ Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Boss Là Nữ Phụ Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Boss Là Nữ Phụ Trinh Thám, truyện Trinh Thám hay, Boss Là Nữ Phụ Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Boss Là Nữ Phụ Xuyên Nhanh, truyện Xuyên Nhanh hay, Boss Là Nữ Phụ full, Boss Là Nữ Phụ online, read Boss Là Nữ Phụ, Mặc Linh Boss Là Nữ Phụ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 1389 — Boss Là Nữ Phụ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc