GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 1388: Trăm sông đổ về một biển (16)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Ánh trăng xuyên qua bức tường thủy tinh, phản chiếu những cành lá bên ngoài vào, tạo thành hình từng khoảng bóng đen, giống như con quái vật đang nhe nanh múa vuốt.

Người nằm trên giường đắp chăn ngủ, để lộ ra nửa khuôn mặt, đôi chân thon dài trắng nõn được đắp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 trong chăn, dường như hoặc người ta phạm tội.

Đôi mắt nhắm chặt bỗng nhiên mở ra, nhìn ra hướng bên ngoài cửa sổ.

Một bóng đen đứng bên ngoài, rèm cửa phía sau khẽ động đậy, như thể mị quỷ xuất hiện lúc nửa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đêm, không hề mang theo hơi thở.

Đồ trấn tĩnh ngồi dậy, nhìn chằm chằm bóng đen ngoài cửa sổ, “Đến nhanh vậy sao.”

“Nếu tôi không đến nhanh phải anh lại định chạy nữa không?” Thời Sênh tiến lên phía trước mấy bước, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 để lộ khuôn mặt của cô.

Đáy lòng Thời Sênh một thứ cảm giác kỳ quái, không cần chứng minh thêm bất kỳ điều nữa. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

biết, người trước mặt chính hắn.

Đồ không trả lời cô, “Cô Lạc Thù, nửa đêmxông vào phòng một người đàn ông xa lạ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108không thấy hành vi này quá lỗ mãng sao?”

Tên thiểu năng này quả nhiên đã biết ai.

Thời Sênh cắn răng, “Tôi không những xông vào mà bây giờ tôi còn muốn ngủ với anh nữa kìa.”

Đồ vẫn trấn tĩnh, thậm chí hồ còn hiện lên ý cười, “Một đêm một trăm vạn, cô Lạc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Thù quẹt thẻ hay trả tiền mặt đây?”

Thời Sênh bước thêm mấy bước đến bên cạnh giường, thô bạo ép hắn xuống, lật người tiến lên, “Bồi thường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bằng thịt.”

cúi người xuống hôn hắn. Tô Đồ không né tránh, nhưng cũng không đáp lại. Thời Sênh chống người lên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhìn hắn.

Hắn nhìn thẳng vào mắt cô, “Cô Lạc Thù thấy cưỡng ép tôi như vậy thú vị lắm sao?”

Thời Sênh nhíu mày, “Tôi không nhiều tiền như vậy.”

Ngủ với vợ của mình còn phải trả tiền, đâu phải đi chơi gái đâu!!

“Vậy khi nào Lạc Thù nhiều tiền như vậy rồi thì quay lại sau được không?”

Thời Sênh trầm mặc.

Cành ngoài cửa sổ khẽ động, trong phòng ánh sáng trùng trùng, một mảng u tịch.

Một lúc lâu sau,buông lỏng, móc ra một cái thẻ trên người, “Cho tôi ôm một lát.”

Đồ miết tấm thẻ, độ cong trên khóe môi càng hơn, “Thôi vậy, tính cô giá hữu nghị.”

Đồ giơ tay kéo Thời Sênh xuống, ấnsang bên cạnh, nhẹ nhàng ôm lấy cô.

“Ai cho anh tiền cũng như vậy được sao?” Thời Sênh dựa vào l*иg ngực anh, giọng nói bình tĩnh, không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 biết giận hay vui.

“Cô Lạc Thù cho rằng ai cũng bản lĩnh nửa đêm trèo cửa sổ vào phòng tôi sao?”

“Anh tưởng ai cũng cách để tôi nửa đêm trèo cửa sổ xông vào phòng sao?”

Đồ cười, “Vậy thì tôi thật vinh hạnh.”

Một tiếng sau, Thời Sênh ra khỏi chăn, trầm mặc xuống giường, đi đến bên cửa sổ mới quay đầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lại, “Tôi đi đây.”

“Cô Lạc Thù.” Tô Đồ gọi cô.

Thời Sênh quay đầu nhìn hắn, trong ánh sáng yếu ớt, hình bóng người đàn ông ấy lại nét đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thế.

“Thực ra thể lại, tiền trong thẻ của đủ để tôi ômmột đêm.”

“Không đâu, tôi sợ...” Giọng Thời Sênh rất khẽ, đặt tay lên cửa sổ trèo ra ngoài, “Để tạm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chỗ anh đi.”

Thân ảnh cô biến mất trên cửa sổ, bên ngoài quần ma loạn vũ, không nghe thấy tiếng động khi cô © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 rời đi.

Đồ miết lấy tấm thẻ trong tay khẽ cười.

Lạc Thù, hoan nghênh em đến với thế giới của tôi.

***

“Ngủ” với nàng dâu một đêm, tài khoản của Thời Sênh sụt giảm thê thảm. Để nuôi nàng dâu một chữ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ngàn vàng đó, Thời Sênh đã quyết định đi vay nặng lãi.

Sau đó nghĩ lại, vẫn thấy đi bán đồ cổ lời hơn.

Thời Sênh không nhìn thấy Lạc Nghiên cổng trường, liền cảm thấy kỳ lạ, rẻ tiền này bỏ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cuộc rồi sao?

tìm thấy chợ chơi đồ cổ lớn nhất thành phố, chọn một cửa tiệm trôngvẻ bề thế nhất, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 vừa đi vào đã ra vẻ thổ hào đòi gặp ông chủ.

Dáng vẻ trẻ vị thành niên của khiến nhân viên trong tiệm cho rằng đến đây gây chuyện.

Đến khi Thời Sênh lấy đồ ra, xác định chắc chắn mình đến bán đồ, không phải đến gây chuyện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thì nhân viên mới khách sáo mời vào căn phòng bên trong.

“Cô Lạc, thứ đồ này của cô...” Sau khi ông chủ xem xong, vẻ mặt cực kỳ khó xử.

“Sao lạigiả được?”

Ông chủ vội xua tay, “Không phải, không phải, sao lại là giả được chứ. Chỉ là tôi không định © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 giá được món đồ này, phải tìm mấy chuyên gia trong ngành đến xem sao.”

Thời Sênh trợn mắt, thế chẳng phải là nghi ngờ món đồ này giả sao?

“Xem đi, xem đi.”

Ông chủ áy náy cười, “Vậy Lạc xin đợi một lát.”

Ông chủ giơ tay toan thu món đồ lại, Thời Sênh ngăn lại, “Ông chủ, muốn xem thì đến đây xem. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Ông mang đi rồi lén lút đổi đồ của tôi thì sao? Ông đừng thấy tôi nhỏ tuổi thì bắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nạt được tôi.”

Ông chủ ngượng ngùng thu tay lại, giải thích, “Là thế này, mấy người bạn đó của tôi tuổi tác cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đã cao, bình thường món đồ nào cần định giá tôi đều mang đến tận nơi để họ xem.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

“Không bán nữa.” Thời Sênh thu lại món đồ, “Cứ làm như thể tôi chỉ bán được đồ chỗ ông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ấy.”

Ông chủ gấp gáp, “Cô Lạc đừng kích động, dễ nói dễ nói mà, để tôi phái người đi đón © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 họ đến đây. cứ ngồi đây đợi một lát nữa thôi.”

Thời Sênh cong mày, “Ông chủ làm người phải biết trước biết sau, người không nên chơi thì đừng chơi.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Lời này nghĩa là, người nên chơi thì thể chơi được à?

“Không dám, không dám, chúng tôi đều là người làm ăn, sao lại đi chơi người khác chứ?”

Ông chủ vẻ mặt tươi cười nhưng trong lòng đang thầm gào thét, con nhãi ranh này mới tuổi đầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 sao đã như thể thành tinh rồi thế.

“Đi mời người đi.” Thời Sênh khua tay.

Giábán đồ ít nhất cũng phải một trăm triệu, cửa hàng quá nhỏ thì không ăn nổi, cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108ăn nổi, nhưng số tiền lớn như vậy, cũng cần có thời gian chuẩn bị.

thời gian đấu giá cũng quá dài,không muốn chờ đợi.

Chỉ cần ông chủ tiếp theo đây không quá đáng quá, thì còn dễ nói chuyện, nếu ông ta dám © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ý đồ thì đừng trách khó đập cửa tiệm.

Ông chủ nhanh chóng mời người về. Mấy ông già cùng nhau thảo luận cả ngày trời, cuối cùng đưa ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 con số 120 triệu.

Ông chủ rất thức thời không dám giở trò gì, đúng như Thời Sênh nói, người không nên chơi thì đừng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chơi.

bé con này vừa nhìn đã thấy không phải người dễ chơi, đồ cũng đáng tiền, không lỗ.

“Cô Lạc, bên trên chúng tôi đã phái kế toán chuyên môn đến thanh toán tại chỗ với cô, đợi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 một lát.”

Kế toán đến không nhanh lắm. Thời Sênh ăn cơm cửa hàng họ, đợi đến mất kiên nhẫn kế toán © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nọ mới hớt hải chạy tới. Khi thủ tục hoàn tất đã hơn sáu giờ tối.

“Xin lỗi Lạc, hôm nay đã làm lỡ mất thời gian của cô, chi bằng chúng tôi làm chủ nhà © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 xin mời ăn tối được chứ?” Ông chủ khách sáo mời Thời Sênh.

“Có hẹn rồi.”

“A... vậy tôi không làm lỡ thời gian củaLạc nữa. Lần sau nếu thứ đồ tốt,© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Lạc đến đây nữa, chúng tôi chắc chắn sẽ cho một mức giá khiến vừa lòng.”

Thời Sênh nhìn ông ta, chút tiền này rồi, cô đâu cần đi bán đồ nữa chứ.

Nếu sớm biết nàng dâu của vị diện này thích tiền như vậy thìđã đi kiếm tiền © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 từ sớm rồi.

Nhìn Thời Sênh rời đi, kế toán đi từ trong đi ra, “Connàyngười đâu vậy?”

Tuổi còn nhỏ nhưng lại điềm tĩnh như kẻ sành sỏi lăn lộn thương trường đã lâu.

“Chưa gặp bao giờ, nhưng lẽ không đơn giản.” Ông chủ kể lại chuyện lúc chiều cho kế toán © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nghe.

Kế toán nghe xong cũng sụt sịt, “Maytôi không đắc tội với ta.”

Ông chủ cũng cảm thán theo, “Làm ngành này bao nhiêu năm rồi, nếu tôi không biết nhìn người nữa thì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đừng làm nữa thì hơn.”

Kế toán cười lớn vỗ vai ông chủ hai cái, “Được rồi, tôi về đây, ông sai người mang đồ đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chỗ tôi đi.”

“Được.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Boss Là Nữ Phụ, Boss Là Nữ Phụ Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Boss Là Nữ Phụ Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Boss Là Nữ Phụ Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Boss Là Nữ Phụ Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Boss Là Nữ Phụ Trinh Thám, truyện Trinh Thám hay, Boss Là Nữ Phụ Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Boss Là Nữ Phụ Xuyên Nhanh, truyện Xuyên Nhanh hay, Boss Là Nữ Phụ full, Boss Là Nữ Phụ online, read Boss Là Nữ Phụ, Mặc Linh Boss Là Nữ Phụ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 1388 — Boss Là Nữ Phụ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc