GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 1323: Pháp tắc của ác ma (28)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Na Na đang chuẩn bị đánh trả, tay đã vươn ra rồi lại rụt về, đưa mặt ra hứng cái tát của Tuyết Đại.

Còn rất khoa trương ngã người về sau, bên cạnh gió lướt qua, sau đó Na Na được người ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đỡ lấy.

ta ôm má, vừa rồi còn như một con khổng tước kiêu căng ngạo mạn, giờ lại như con chim © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 non mất đi sự bảo vệ, đáng thương ghé sát vào l*иg ngực người đang ôm mình.

Tuyết Phỉ nhìn thấy người tới thì mặt cũng đỏ ửng lên, nhưng khita nhìn thấy Na Na nằm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 trong l*иg ngực người đó thì trong mắt không khỏi dâng lên sự ghen ghét.

“Không sao chứ?” Mục Dạ quan tâm hỏi người trong lòng.

“Không sao ạ!” Hốc mắt Na Na đỏ lên, khóc lóc lắc đầu, vẻ mặt đầy ấm ức còn thuyết phục © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hơn lời ta nói nhiều.

Tuyết Đại suýt chút nữa cũng phải vỗ tay khen ngợi.

Theo ngôn ngữ của Vị Tức thì diễn xuất của con khốn này có thể giành được cả giải Oscar.

Mục Dạ ngẩng đầu nhìn Tuyết Đại, giọng đầy nghiêm khắc, “Sao lại đánh người như thế?”

Tuyết Đại không muốn giải thích, nhưng liếc nhìn thấy Thời Sênh đứng cách mình không xa thì cắn răng một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cái rồi đứng thẳng người, “Đánh nhau trong trường là chuyện bình thường, đánh người thì sao chứ?”

Mục Dạ: “…”

“Mục thiếu, em không sao đâu, vừa rồi không cẩn thận nên mới ngã thôi.”

Tuyết Đại: “…” Lúc cô nói không saothể thu liễm kỹ thuật diễn lại một chút không hả?

Đột nhiên thể hiểu được tại sao mỗi lần Vị Tức nhìn thấy cảnh này thì đều mang bộ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mặt như đau dạ dày.

“Mục thiếu, thực xin lỗi, tại em gái của em không hiểu chuyện. Vừa rồi xung đột nhỏ với © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Na Na, về nhà em sẽ bảo ban nó.” Tuyết Phỉ đứng ra giải thích giúp Tuyết Đại nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ràng đổ hết trách nhiệm lên người ta.

“Xung đột nhỏ thì cần phải đánh người sao?” Mục Dạ nhíu mày: “Cô Tuyết Đại đúng không? Xin lỗi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Na Na đi, tất cả đềubạn học, đừng làm cho quan hệ trở nên căng thẳng như thế.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

“Anh đã thấy người ta đánh nhau trong trường còn đi xin lỗi đối phương bao giờ chưa?” gan của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Tuyết Đại đột nhiên lớn hơn.

“Mấy người thế này thì tính ẩu đả được sao?” Mục Dạ nhíu mày.

“Mục thiếu, bỏ đi.” Na Na lắc đầu vẻ tội nghiệp, “Tuyết Đại em gái của Tuyết Phỉ, em không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 muốn làm cho quan hệ của mọi người căng thẳng như thế.”

Cũng thể Mục Dạ cảm thấy so đo với một nữ sinh cũng hơi hạ thấp thân phận nên muốn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 xuống bậc thang theo Na Na.

Nhưng Tuyết Phỉ lại đột nhiên phun ra một câu, “Tuyết Đại, sao em thể tùy hứng như thế được? © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Em mau xin lỗi Na Na đi.”

“Xin hỏi chị gái thân yêu, tôi sai đâu hả?” Tuyết Đại hất mặt để lộ ra cái sưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đỏ, “Các chị đâm phải tôi, lại còn tát tôi một cái, tôi đánh trả thì sai chứ?” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Thời Sênh thấy cốt truyện đã bắt đầu loạn ngậu lên rồi, nếu nam chính phát hiện ra hai nữ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 sinh kia giả bộ, nói không chừng lại sinh ra ý niệm kỳ quái đó với nữ chính, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thếvội vàng tiến lên.

đi tới, người vây xem xung quanh lập tức lùi sang một bên, đây chính là đặc hiệu tự mở © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đường.

“Nói thừa lời làm gì.” Thời Sênh vung tay vỗ lên đầu Tuyết Đại, “Khó chịu thì cứ xông lên.”

“A?” Tuyết Đại bị đánh đến đần người ra.

“Vị Tức!” Mục Dạ cắn răng trừng mắt nhìn cô, “Chuyện này không liên quan tới cô, đừng© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhúng tay vào.”

Nếu thể, Mục Dạ càng muốn gϊếŧ chết hơn.

Ác ma này không chỉ ngăn trở hắn lấy bàn tay vàng của Mục Vũ mà còn năm lần bảy lượt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đối đầu với hắn, đáng giận vô cùng.

Mục Dạ vừa lên tiếng, Thời Sênh liền tung chân đạp một cái. Mục Dạ ôm Na Na lùi về sau, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mang theo một người nên không giữ được thăng bằng tốt, nữa thì ngã oạch xuống đất.

Thời Sênh thu chân lại, cười âm trầm, “Tôi không nhúng tay, tôi chen chân.”

Mọi người: “…”

Lời này quá bệnh.

“Vị Tức, saocứ phải đối đầu với tôi?” Mục Dạ cố gắng duy trì hình tượng trước mặt mỹ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhân, “Hôm nay tôi cũng không trêu chọc cô.”

“Tôi trêu chọc anhđược rồi.” Thời Sênh cực kỳ hào phóng ôm tội về mình.

Mặt Mục Dạ âm trầm, một hồi lâu mới nói: “Tôi không thèm so đo với cô, gặp lại so © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tài trường học.”

“Tôi lại muốn so đo thì phải làm sao bây giờ?” Thời Sênh nhún vai, trong ánh mắt một vùng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lạnh băng, “Không bằng khởi động trước một chút đi?”

Ai bảo mi ước đồ của vợ ông.

Thấy một lần đánh một lần đã quá cmn tiện nghi cho mi rồi.

Cô vừa nói xong thì mọi người cũng thấy vọt về phía Mục Dạ.

Mục Dạ đẩy Na Na sang một bên, tinh đồ triển khai dưới chân, ánh sáng hội tụ tùy thời tấn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 công.

So với khí thế của Mục Dạ thì Thời Sênh nhìn bình dị hơn nhiều, chỉ xách thiết kiếm khua khoắng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mấy cáithôi.

Nhìn như chẳng sử dụng sức lực gì, nhưng mỗi lần khua kiếm đều chuẩn xác ngăn lại công kích của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Mục Dạ.

“Thanh kiếm kia khủng quá, ngay cả tinh đồ ta cũng không triển khai.”

“Nhưng kỳ lạ thật, tại sao khí củata khôngtinh đồ chứ?” Sự nghi hoặc của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mọi người lại quay về vấn đề này.

“Mình nghe nói một loại khí thể sử dụng không cần tinh đồ.”

Lời này làm cho rất nhiều người xung quanh chú ý.

“Cái gì?”

“Là cái gì?”

“Cậu mau nói đi!”

“Vũ khí thuộc tính.” Người nọ đáp, “Mình đã đọc được một đoạn ghi chép về trong một quyển sách © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cổ. Quyển sách nói rất lâu trước kia, thế giới của chúng ta một thứ được gọi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 vật chất nguyên tố tồn tại, lúc ấy còn một chức nghiệp gọi Nguyên tố sư.© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 khí thuộc tính chínhloại khí sử dụng bằng lực lượng nguyên tố.”

“Cậu không nói bừa đấy chứ? Sao tôi chưa nghe qua bao giờ?”

“Đúng thế…”

Người nọ hừ lạnh: “Mình đã hỏi lão tổ tông trong tộc, ngài ấy cũng thừa nhận. Không tin thì các © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cậu về hỏi người trong nhà đi, những việc này đều dựa theo truyền miệng của tổ tiên.”

“Bịch!”

Phía trước đột nhiên vang lên một tiếng lớn, lực chú ý của mọi người lập tức được kéo về.

Thời Sênh còn đứng đó, Mục Dạ đã ngã xuống.

Không phải lần đầu mọi người được chứng kiến Thời Sênh đá bay Mục Dạ nên trong lòng vẫn rất bình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tĩnh.

Thời Sênh định đi về phía Mục Dạ, nhưng đột nhiênngừng chân, thân mình hơi lung lay, vội thu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lại thiết kiếm chống xuống mặt đất.

đột nhiên xoay người rời đi, mọi người đều ngơ ngác.

Sao tự nhiên lại đi rồi?

Tốc độ của Thời Sênh rất nhanh, một đám người còn chưa có phản ứng thì đã không thấy thân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ảnh đâu cả.

Tuyết Đại đuổi theo Thời Sênh.ta phải dùng hết toàn sức lực mới thể đuổi theo được.

Xung quanh càng đi càng hẻo lánh, đây khu nhà thực nghiệmngoài rìa trường học, các tiết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thực hành rất ít nên bản khôngngười tới.

Tuyết Đại đi theo Thời Sênh lên một cầu thang tòa nhà, chẳng bao lâu thì lên được tới sân thượng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 vừa lên đã ngửi thấy mùi máu.

Mùi máu tươi rất nồng.

“Rầm!”

Cửa sân thượng bị đá văng, ánh sáng lập tức tràn vào lối đi lên, từ đây thể thấy rất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhiều máu.

Đáy lòng Tuyết Đại kinh hoảng, thể làm Vị Tức có phản ứng mạnh thế này chỉ Mục Vũ. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Mục đã xảy ra chuyện rồi?

Tuyết Đại bước lên vài bước, đi qua cửa, vài thi thể đang nằm trong vũng máu, tóc màu mắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 của đám người này đều không phải con người.

Cũng không phải sử ma…

Bọn chúngác ma.

Da đầu Tuyết Đại run lên, sao lại có nhiều ác ma thế này?

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Boss Là Nữ Phụ, Boss Là Nữ Phụ Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Boss Là Nữ Phụ Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Boss Là Nữ Phụ Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Boss Là Nữ Phụ Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Boss Là Nữ Phụ Trinh Thám, truyện Trinh Thám hay, Boss Là Nữ Phụ Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Boss Là Nữ Phụ Xuyên Nhanh, truyện Xuyên Nhanh hay, Boss Là Nữ Phụ full, Boss Là Nữ Phụ online, read Boss Là Nữ Phụ, Mặc Linh Boss Là Nữ Phụ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 1323 — Boss Là Nữ Phụ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc