GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 1322: Pháp tắc của ác ma (27)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Rõ ràng chuyện ác ma tập kích học sinh đã xảy ra cả tháng nay rồi, vậy mà Hội Học sinh lại giấu giếm không thông báo, dù học sinh hay phụ huynh nghe thấy tin này thì đều rất tức giận.

Bọn họ lại sống cùng ác ma trong trường tới tận một tháng.

Hội Học sinh bị yêu cầu phải đứng ra giải thích ràng.

Đương nhiên, cũng đám fan não tàn của Hội trưởng kia đứng ra chống lại đám học sinh đó.

Fan não tàn: “Hội trưởng không muốn xảy ra khủng hoảng nên mới giấu đi, như thế sai?” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Đám học sinh kháng nghị: “Không muốn xảy ra khủng hoảng nên đặt nhiều người chúng tôi vào vòng nguy hiểm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 như thế sao? chuyện xảy ra ai chịu trách nhiệm?”

Fan não tàn: “Nếu bọn mày sợ thì sau này rời khỏi trường rồi sẽ chiến đấu với ác ma kiểu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 gì?”

Đám sinh kháng nghị: “Đây không phải vấn đề sợ,vấn đề của Hội Học sinh, bọn mày đừng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tham gia vớ vẩn.”

Blablabla…

Hai bên ồn ào túi bụi.

Tuyết Đại nghe tới đần cả người, lại đi tìm Thời Sênh tâm sự.

“Rõ ràng phát hiện người chết, trước đó còn đổ cho hung thủ, sao trong nháy mắt tất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cả đã quay ngược lại công kích Hội Học sinh rồi?”

Chẳng lẽnhững chuyện xảy ra ta không biết sao?

Cái này tuyệt đối không liên quan tới IQ, phỏng chừng đại đa số người cũng chẳng hiểu đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chuyện xảy ra.

“Chắclẽ Hội Học sinh dễ bị bắt nạt.” Thời Sênh nghiêm túc nói lung tung.

Tuyết Đại: “…” Vớ vẩn, Hội Học sinh có nhà trường chống lưng, saothể dễ bị bắt nạt được? © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Người dễ bắt nạt phải người thân thế như nàng Vị Tức này này.

Ồ…

Hình như cũng không dễ bắt nạt lắm đâu.

Tuyết Đại nhìn Mục rồi lại nuốt nước bọt, chẳng lẽ phế vật trong truyền thuyết của Mục gia cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 không phải phế vật sao?

“Vị Tức…” Tuyết Đại nhích tới gần Thời Sênh, “Cô nói trường học này ác ma thật không?”

Thời Sênh nhướng mày. “Cô ý tưởng à?”

Tuyết Đại nhìn xung quanh, lại hạ giọng nói: “So tài trường học sắp bắt đầu rồi, xảy ra chuyện như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thế, nếu chết vài người thì hoàn toàn thể đẩy tội lên đầu ác ma. Đến lúc đó lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đẩy một người ra chịu trách nhiệm xong rồi.”

“Rất lý.” Thời Sênh gật đầu, nóng lòng muốn thử, “Không bằng tôi cũng đi gϊếŧ vài tên.”

Tuyết Đại: “…” Tôi không ý này đâu bà trẻ ơi!

Tại sao cô ấy lại cứ chú ý vào điểm này chứ?

Tuyết Đại hít sâu một hơi, “Vị Tức, cảm thấy do con người bày ra hay ác ma © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thật?”

“Quan trọng gì?” Thời Sênh hất mái tóc, cười đầy vẻ đường hoàng, “Dù con người làm ra hay ác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ma thật thì chỉ cần lửa không đốt tới chỗ tôi, với tôi nó chẳng có gì quan trọng hết.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

“…” Khóe môi Tuyết Đại giật giật hai cái, “Đối với nói thì cái mới quan trọng?” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Thời Sênh liếc xéo người ngồi bên cạnh, lời ít ý nhiều đáp: “Hắn.”

“Vậy không sợ có người đánh chủ ý lên người cậu ta à?” Hiện giờ trong trường rất nhộn nhạo, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 người của Hội Học sinh bị vây công, một ít kẻ âm mưu cũng tranh thủ ra tay trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thời gian này, đến lúc đó muốn tra cũng chẳng tra được cái gì?

“Không sợ, không ai thể động được vào hắn.”

Tuyết Đại nhìn Thời Sênh, trong lòng cảm thấy những lời này quả thật rất cuồng vọng, tự đại, nhưng không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hiểu saota lại rất tin tưởng.

Sự cuồng vọng tự đại toát ra từ người không giống những kẻ thùng rỗng kêu to khác,ấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thực lực thật sự.

Mụcngồi bên cạnh nửa ngày rồi cũng không lật sách, những chữ in trên sách xiêu xiêu vẹo vẹo, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hồ không nhìn rõ.

Ánh mắt hắn không tiêu điểm, theo tiếng nói chuyện của người bên cạnh nhịp tim cũng tăng dần. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

ấy ai?

Vấn đề này đã quanh quẩn trong lòng hắn từ rất lâu rồi.

Trước kia, vấn đề này thường xuyên nhảy ra trong đầu hắn, nhắc nhở hắn rằng người bên cạnh hắn không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 phải Vị Tức, mục đích của cô ấy không rõ ràng, cần phải đề phòng.

Nhưng mà cũng không biết từ bao giờ, chuyện này chẳng còn quan trọng nữa.

Từ khi nào chứ?

Đúng rồi…

Từ sau khi hôn cô ấy, vấn đề này không xuất hiện lại nữa.

Hắn vẫn luôn không cẩn thận sa vào hồi ức về nụ hôn kia.

Thậm chí đôi khi hắn cố ý muốn quên đi, giờ nhớ lại, trên mặt không khỏi nóng bừng, hơi thở © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 của ấy làm hắn thấy rất thoải mái… lại cònmấy phần quen thuộc.

“Sao thế? Ốm rồi sao?” Trên trán đột nhiên một bàn tay áp lên.

Mục kinh hãi, quyển sách trong tay rơi bịch xuống đất. Hắn ngơ ngác ngẩng đầu liền nhìn vào một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đôi con ngươi bình tĩnh.

Đôi con ngươi in rõ ảnh ngược của hắn.

“Sao mặt anh lại đỏ như thế?”

Tầm mắt Mục liếc sang bên cạnh, không Tuyết Đại đi từ bao giờ. Hắn vội đứng dậy, tránh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 khỏi ánh mắt Thời Sênh: “Không sao.”

“Vừa rồi anh nghĩ thế?”

“Khônggì.” Mụckhom lưng nhặt sách lên, nhét vội vào trong cặp rồi xách cặp chạy mất.

Thời Sênh đuổi theo hắn, “Anh chột dạ như thế phải vừa nghĩ tới chuyệnkỳ quái không?” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

“Không.” Vẻ mặt Mục Vũ đã khôi phục lại trạng thái bình thường.

Hắn luôn có thể điều chỉnh cảm xúc một cách nhanh chóng.

“Đừng đi theo tôi.” Mục đột nhiên xoay người lại, “Để tôi một mình đi.”

Thời Sênh nhún vai, đưa tay ra hiệu mời đi.

Mục Vũ mấp máy môi rồi quay người vội vàng rời đi.



Chuyện càng lúc càng ồn ào với tốc độ chóng mặt. Buổi chiều hôm đó đã phụ huynh tới trường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 học, yêu cầu nhà trường phải cho một lời giải thích hợp lý, nếu không họ sẽ không để yên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chuyện này.

Hiện tại, đi tới đâu cũng thể nghe thấy chuyện này.

Thời Sênh lúc ẩn lúc hiện trường học một cách nhàm chán. Những người kia nhìn thấy thì sáng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 suốt tránh đi, không xông lên tìm chết.

thể một mình đấu lại Hội Học sinh, còn áccõng hiềm nghi gϊếŧ người trên mình, ai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 dám chọc chứ?

“Rõ ràng mày đâm vào tao trước, mày còn già mồm cãi láo ư? Tuyết Phỉ, người lý này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thật sự em gái của cậu à?”

“Đừng nói thế, Tiểu Đại không phải loại người này.” Âm thanh nũng nịu vang lên giải thích giúp Tuyết Đại. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 “Tiểu Đại, em mau xin lỗi đi, vừa rồi đúng em chạy tới đυ.ng phải Na Na.”

Thời Sênh đảo mắt, cuối cùng dừng lại ở chỗ một đám học sinh đang đứng trước cửa hàng ngoài cổng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trường.

Dưới chân Tuyết Đại rơi đầy đồ ăn,đối diện ta hai nữ sinh.

Trong đó có một người được Mục Dạ anh hùng cứu mỹ nhân lần trước. Người còn lại thì chưa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 từng gặp, nhưng nghe lời nói thì thể đoán đây người chị gái kia của nữ chính.

Hai nữ sinh này đều rất xinh đẹp, mặc đồng phục nhưng một người mềm mại đáng yêu, một người thành © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thục quyến rũ. Cả hai đứng ngoài cửa hàng nhìn như một bức tranh phong cảnh xinh đẹp, không ít © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nam sinh đều dừng chân ngoái lại nhìn.

“Bỏ đi Na Na, mình thay con bé xin lỗi cậu, tính tình con luôn cứng đầu như thế.” Tuyết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Phỉ kéo Na Na lại.

“Việc này thì liên quan tới cậu chứ? Cậu xin lỗi thay ta, ta sẽ biết ơn cậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chắc?” Na Na tức giận nói với Tuyết Phỉ.

Sau đó,ta lại hét lên với Tuyết Đại: “Tuyết Đại, xin lỗi.”

Tuyết Đại đứng yên không nhúc nhích.

Biểu tình của Na Na trầm xuống, giơ tay tát bốp lên mặt Tuyết Đại.

Đầu Tuyết Đại hơi nghiêng đi, ràng cái tát không nhẹ chút nào.

“Tuyết Đại, tao nói cho mày biết, mày còn dám tìm Tuyết Phỉ gây chuyện thì tao sẽ không chỉ tát © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhẹ nhàng thế này đâu.” Na Na hừ lạnh, kiêu căng ngạo mạn nói với Tuyết Đại.

Trên mặt Tuyết Đại nóng rát và rất đau, có lẽ vì bị Thời Sênh ảnh hưởng nên cô ta giơ tay lên đánh lại, “Ai bắt nạt nó? Vừa rồi là bọn mày đυ.ng phải tao, liên quan quái gì tới tao chứ?”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Boss Là Nữ Phụ, Boss Là Nữ Phụ Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Boss Là Nữ Phụ Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Boss Là Nữ Phụ Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Boss Là Nữ Phụ Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Boss Là Nữ Phụ Trinh Thám, truyện Trinh Thám hay, Boss Là Nữ Phụ Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Boss Là Nữ Phụ Xuyên Nhanh, truyện Xuyên Nhanh hay, Boss Là Nữ Phụ full, Boss Là Nữ Phụ online, read Boss Là Nữ Phụ, Mặc Linh Boss Là Nữ Phụ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 1322 — Boss Là Nữ Phụ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc