GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 1232: Vương gia có tin mừng (13)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
"Bệ hạ, người chạy rồi.”

Tay cầm bút của Kỳ Uyên hơi dừng lại, ngẩng đầu nhìn về phía Cấm vệ quân vừa tiến vào bẩm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 báo.

Cấm vệ quân nín thở, cố gắng cúi thấp đầu nhất thể, trong đầu trống rỗng, chỉ sợ câu tiếp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 theo sẽ “kéo ra ngoài chém”.

“Nói.” Giọng của Kỳ Uyên không nặng cũng không nhẹ, cùng lạnh nhạt, giống như kim ngọc va lên hàn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 băng.

Cấm vệ quân kinh hồn táng đởm trần thuật lại chuyện vừa rồi một lần, không dám giấu giếm bất kỳ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chuyện gì, cũng không hề thêm mắm dặm muối.

Bọn họ dựa theo lời Kỳ Uyên phân phó, chuẩn bị đem người đi chém, ai ngờ còn chưa tới nơi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thì người đã chạy thoát.

còn cực kỳ lợi hại, bọn họ nhiều người như vậy nhưng lại không chạm được vào nửa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 góc áo của người kia, ngược lại còn bị hắn trêu chọc một trận, sau đó đánh cho một trận. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Kỳ Uyên nghe xong, bút trong tay gãy làm đôi, không khí trong đại điện như lạnh thêm vài phần, “Lục © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 soát! Không tìm thấy người thì tất cả cùng bị chém.”

Cấm vệ quân khóc không ra nước mắt, tìm đâu ra bây giờ?

Người nọ vô cùng lợi hại, thể tiến vào Hoàng cung không để lại dấu vết gì, chẳng lẽ không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thể ra khỏi Hoàng cung sao?

Xem ra, hôm nay bọn họ chết chắc rồi.

Tuy trong lòng nghĩ vậy nhưng Cấm vệ quân vẫn vâng dạ một câu, lo lắng lui xuống, biết đâu© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thể tìm thấy người thì sao?

Kỳ Uyên ném bút đi, nhìn những tấu chương đã phê, bực bội gạt hết xuống đất.

Những thứ trên bàn rơi xuống đất tạo ra âm thanh rất lớn. Người bên ngoài nghe thấy đều mắt nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mũi, mũi nhìn tim, coi như không nghe thấy gì.

Giờ đi vào thì chắc chắn chết.

“Tô Thừa tướng.”

Thái giám ngoài cửa thấy có người tới thì vội vàng hành lễ, giọng hạ thấp nhấtthể, chỉ sợ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 người bên trong nghe thấy được.

Người tới hơi gật đầu, “Sao thế, Bệ hạ lại phát giận à?”

“Vâng…” Thái giám giữ cửa gật đầu, đè thấp giọng nói, “Nếu không vội thì lát nữaThừa tướng hãy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tới đi? Giờ đi vào, chỉ sợ Bệ hạ sẽ lấy ngài trút giận đấy.”

Tô Thừa tướng nhìn sổ con trong tay, hơi cân nhắc một chút, “Việc này quan hệ nghiêm trọng, ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cứ vào thôi, mở cửa đi.”

Tiểu thái giám không dám phản bác nữa, chậm chạp mở cửa ra. Thừa tướng tiến vào trong đại điện, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đập mắt một mảnh hỗn độn.

“Vi thần khấu kiến Bệ hạ.” Thừa tướng chỉ nhìn một cái rồi thôi, ôm quyền hành lễ.

Nam nhân đứng giữa đống lộn xộn đột nhiên xoay người, mặt mũi lạnh nhạt, sát khí trên người như thực © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thể quét tới, không khí như đọng thành những lưỡi dao sắc bén vây lấy xung quanh. Bên kia, chỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cần nam nhân động ý niệm thì những mũi nhọn ấy sẽ đâm hết lên người ông ta.

Môi hồng của Kỳ Uyên mở, mỗi một chữ đều mang theo sát khí lạnh kinh người, “Có chuyện gì?” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Thừa tướng lại cong eo thấp hơn nữa, “Bệ hạ, người của chúng ta ngoài biên cảnh phát hiện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hành tung của Lạc Vương của Bắc Lương.”

Một lúc lâu sau, Kỳ Uyên vẫn không nói gì, đại điện yên lặng như chết.

Mãi một lúc, hắn mới hỏi một câu không ý vị, “Sở Lạc?”

Thừa tướng lặp lại một lần, “Đúng thế, chính là Lạc Vương của Bắc Lương, Sở Lạc.”

“Chém.” Kỳ Uyên nói không bất luật chần chừ gì, “Cút đi.”

“…” Thừa tướng suýt thì sặc nước bọtchết, “Bệ hạ, cái này không thích hợp…”

Người ta Vương gia của Bắc Lương, ngài nói chém chém sao? Tưởng đó là hoa cỏ trong ngự © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hoa viên nhà ngài chắc?

Kỳ Uyên nhíu mày, trong đôi mắt đen láy như chứa cả hồ băng, gằn từng chữ một: “Trẫm nói chém! © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Nghe không hiểu?”

Thừa tướng: “…”

Thừa tướng rời khỏi đại điện, thái giám bên ngoài hỏi một câu, “Tô Thừa tướng, Bệ hạ không phạt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ngài chứ?”

Thừa tướng lắc đầu, “Cái này còn nghiêm trọng hơn so với phạt nữa.”

“A?” Thái giám không hiểu tại sao.

Thừa tướng không giải thích, chỉhỏi, “Hôm naychuyệnxảy ra thế? Sao tâm tình của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Bệ hạ lại kém như vậy?”

Thái giám vươn ba ngón tay ra, “Chuyện thứ nhất, hôm nay lúc lâm triều, đại thần tranh cãi với © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Bệ hạ. Chuyện thứ hai, Thái Hậu lại nhét người sang bên này cho Bệ hạ. Chuyện thứ ba, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 người xông vào đây, sau đó còn chạy thoát.”

Thừa tưởng thấy lượng tin tức này quá lớn, mất một hồi lâu mới tiêu hóa xong.

Chuyện thứ hai thì không nói, lúc nào cũng phát sinh. Nguyện vọng lớn nhất của Thái Hậuđược nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thấy Tiểu Hoàng tử. Đương nhiên đó chỉ đối ngoại, còn Thái hậu tâm thì… ông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ta không dám bàn.

Nhưng mục đích đi chăng nữa, vị kia vẫn không lâm hạnh bất kỳ nữ nhân nào. Thái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Hậu làm chủ cưới Hoàng hậu cho ngài, ngài liền gả nữ nhân Thái hậu coi trọng cho người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 khác.

Ông nghĩ, nếu không phải gia tộc của những gái đó rất có tác dụng thì đã bị ngài ấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 kéo ra ngoài chém luôn rồi.

Chuyện thứ nhất, hôm nay ông không lên triều nên cũng không rõ, phỏng chừng vị đại thần kia đã đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chầu Diêm Vương rồi.

Chuyện thứ ba…

Lại người dám xông vào trong cung, cuối cùng còn chạy, thảo nào hôm nay trong cung giới nghiêm.

Con ngươi Thừa tướng hơi lóe lên, hỏi thêm vài câu cụ thể về tình hình xảy ra rồi mới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ung dung rời đi.



Thời Sênh ngồi xổm trên nóc nhà Ngự thiện phòng trong Hoàng cung, quanh mũi hương thơm ngào ngạt. Không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 phải muốn ngồi xổmđây, nhưng quanh đây chỉ nơi này vị trí tốt nhất, không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 dễ bị người phát hiện ra.

Quan trọng nhất đã rất đói rồi.

Ăn no mới sức đi dạy dỗ tên ngốc nghếch kia được.

“Xuống lấy cái ăn được lên đây.” Thời Sênh vỗ vỗ thiết kiếm, sai làm việc.

“Oong!” Chuyện trộm cắp giờ tôi cũng phải làm à? Chủ nhân, cô đừng quá phận như thế!

Thời Sênh trừng nó, “Cái gì mà kêu trộm cắp? Bắt mi trộm hay trộm chó hả?”

Thiết kiếm: “…” Chủ nhân, đừng xuyên tạc ý trên mặt chữ được không?

“Có đi không?” Thời Sênh lườm.

Thiết kiếm “Oong” lên một tiếng, lượn luôn đi. sao cũng đã từng phá phòng, đào đất, đập trứng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 không thèm để ý, thật sự không thèm để ý.

Thiết kiếm nhanh chóng quay về. không dám lấy nhiều. Rốt cuộc ở đây hành sự cũng không được tiện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lắm, nhưng nếu chủ nhânbị đói thì nó sẽ đau lòng.

Cho nên, liền lấy cho Thời Sênh hai cái màn thầu trắng.

Thời Sênh: “…”

Đừng hỏi tại sao thời đại này lại màn thầu, sao chính có, tùy hứng mà! © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Thời Sênh lặng lẽ gặm màn thầu, tại sao tam quan của kiếm nhà lại kỳ lạ như thế chứ? © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Sống mạt thế thì mi không sống nổi đâu, biết không hả?

Thiết kiếm: “…” Chủ nhân,tam quan của kỳ lạ mới đúng ấy.

Thời Sênh gặm màn thầu xong, ngồi xổm trên nóc nhà thêm một lúc, chờ tới đêm rồi mới chạy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tới tẩm cung của Kỳ Uyên.

Đại khái là ban ngày gây chuyện náo loạn như thế nên thủ vệ ở tẩm cung còn nghiêm ngặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hơn trước nhiều. bản ba bướcmột Cấm vệ quân, người qua lại tuần tra còn nhiều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hơn.

Thời Sênh ngồi xổm trong bụi cỏ, quan sát hồi lâu mới tính ra được quy luật đi tuần của đám © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Cấm vệ quân này.

Nơi tẩm cung vẫn người ra vào, Thời Sênh chờ đến tận khuya, lúc cửa lớn của tẩm cung đóng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lại, mới lần sờ tiến vào.

Phương pháp tiến vào của dùng bùa ẩn thân để gian lận.

[Thế nên, chủ, quan sát quy luật tuần tra của họ làm cái lông gì?] Chẳng liên quan © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tới cách tiến vào cả.

Thời Sênh đáp trong lòng, “Nhàm chán mà thôi.”

[…] Lý do này quá mạnh mẽ, bản Hệ thống hoàn toàn không có lý do phản bác.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Boss Là Nữ Phụ, Boss Là Nữ Phụ Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Boss Là Nữ Phụ Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Boss Là Nữ Phụ Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Boss Là Nữ Phụ Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Boss Là Nữ Phụ Trinh Thám, truyện Trinh Thám hay, Boss Là Nữ Phụ Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Boss Là Nữ Phụ Xuyên Nhanh, truyện Xuyên Nhanh hay, Boss Là Nữ Phụ full, Boss Là Nữ Phụ online, read Boss Là Nữ Phụ, Mặc Linh Boss Là Nữ Phụ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 1232 — Boss Là Nữ Phụ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc