GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 1231: Vương gia có tin mừng (12)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
"Phốc!!!”

“Công tử!”

Tịnh Trần buông sáo ngọc ra, nhìn về phía Thời Sênh. Thời Sênh cầm lại thiết kiếm, lông mày nhướng lên, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 dùng thế oai hùng ném ra một câu, “Đừng cmn lo chuyện bao đồng, bỏ mạng thì không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 ai khóc cho ngươi đâu.”

Tịnh Trần không nghĩ còn có ngườithể phá âm công của mình.

Còn dùng phương thức đơn giản thô bạo như thế.

Âm công dạng nội lựcai thâm hậu thì người ấy sẽ thắng, nhưng người này còn chưa ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 tay, hoàn toàn chỉ dựa vào thanh âm vọng lại của thanh kiếm kia…

Thời Sênh nhìn Liễu Tử Yên, chuẩn bị tiếp tục chém nữ chính thì phía trước đột nhiên nổi lên âm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 thanh.

“Ầm ầm ầm…”

Sao lại sét đánh nữa?

Vẫn còn chưa dây dưa xong à, không phải ông đang trên mặt đất sao? Cũng không làmnữ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 chính, ngươi đánh có phải hơi sớm rồi không hả?

Không đúng, đây không phải tiếng sét đánh…

Thời Sênh ngẩng đầu nhìn về phía núi non phía xa, núi sau khách điếm bắt đầu sụp đổ, tiếng© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 cô vừa nghe được là do đá lở lăn xuống.

Thời Sênh: “…”

Núi tự nhiên sụp, quá phản khoa học.

Bọn họ ngay dưới chân núi, đá lăn xuống thế nào cũng bị đè.

Thời Sênh từ bỏ Liễu Tử Yên, vội vàng lui về phía sau. Những cục đá kia ầm ầm lăn xuống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 vùi lấp khách điếm đang rừng rực cháy. Chỉ trong chớp mắt, cả thế giới chìm vào bóng tối.

Liễu Tử Yên theo bản năng chạy tới chỗ Sở Lạc, trước khi đá lăn xuống đã kéo hắn sang được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 một bên.

Hai người bên cạnh Tịnh Trần nâng hắn dậy, dùng khinh công đưa ra khỏi nơi nguy hiểm.

Ầm ầm ầm…



Trận núi lở một cách khó hiểu, sau đó Thời Sênh có quay lại quan sát, không thấy Liễu Tử Yên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 tên Tịnh Trần kia đâu.

Tóm lại là đám người đó đều không thấy.

Cho nên, Thời Sênh đưa ra được một kết luận,

Lại cmn được buff rồi.

Cốt truyện, cốt truyện hết.

Kịch bản thì thâm sâu, lại không được bay tung tăng trên trời, thật đáng sợ.

Người đánh ngựa nghe theo lời Thời Sênh nên thoát được một kiếp. Lúc Thời Sênh tìm tới, hắn đang nôn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 nóng chờ trên xe ngựa. Hắn nghe thấy âm thanh nhưng không dám quay về, thấy Thời Sênh tới, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 hắn mới thở phào nhẹ nhõm.

Thời Sênh bảo người đánh xe ngựa đưa mình tới biên cảnh, sau đó một mìnhtiến vào Xích Diệu. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230

Đoàn sứ thần còn chưa tới biên cảnh đã bị diệt toàn quân, thật sự quá xấu hổ.

Mấy người đi theo khuyênđừng đi nữa, hiện tại không còn đoàn sứ thần, tới làm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 chứ?

Nhưng Thời Sênh hoàn toàn không nghe, hành xử như một bạo quân, ai dám nhiều lời... đánh!

Về sau, hình như bọn họ nhận được mệnh lệnh nên không khuyên nữa, chỉ âm thầm bảo vệ an © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 toàn cho thôi.

Lúc tiến vào Xích Diệu, Thời Sênh mất một thời gian mới tới được đô thành.

Bình thường, sứ thần muốn yến kiến Hoàng đế phải chờ rất lâu, nhân các nơi vây xem xét © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 duyệt đủ mọi loại công văn rồi mới xong. Trên người Thời Sênh chẳng gì, thế cô trèo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 tường vào trong cung.

Hoàng cung nào thì cũng chẳng khác nhau mấy, tóm lại là không có gì đẹp.

Khác với Hoàng cung của Bắc Lương duy nhất một điểm, trong cungmột loài cây kỳ quái, trên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 cây nở ra hoa màu trắng, không hương vị gì, nhìn cũng khá đẹp.

Nhưng khắp nơi đều thứ này thì cũng hơi quái dị.

Khả năng đây là điểm đặc sắc của Hoàng cung Xích Diệu chăng?

Thời Sênh đi dạo một vòng, từ miệng của đám cung nữ thái giám nên xác định được tẩm cung © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 của Kỳ Uyên.

Thời Sênh lẻn tới gần tẩm cung.

“Ngươi đừng chần chừ nữa, nhanh lên!” Giọng quát rất lớn làm Thời Sênh bị giật mình, nhanh chóng thụt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 lui về sau.

Người lên tiếng quát phỏng chừng làm việc trong cung này, nếu không cũng không dám lớn tiếng ồn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 ào như thế.

“Cô cô… Ta không muốn đi…” Người trả lời giọng nhí, tràn đầy vẻ không muốn và sợ hãi.

“Ngươi không muốn thì có thể được sao? Đã vào cung thì phải nghe sắp xếp, nếu không người gặp họa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 không chỉ mình ngươi.” Giọng của người được gọi kia rất nghiêm khắc.

“Nhưng mà… Bệ hạ, ngài ấy… ngài ấy căn bản không chạm vào chúng ta. Người nào đi cũng bị… bị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 chém đầu. Ta không đi…cô, người tha cho ta đi, xin người.”

không kiên nhẫn, “Khiêng nàng ta vào.”

“Không muốn, cô, xin người, không muốn… Tha cho ta đi, ta không muốn chết, cô…”

“Cô cô…”

Thời Sênh lắc lắc đầu, lên đoạn đầu đài hay sao khóc thê thảm như thế chứ?

âm thanh trong đại điện bên cạnh chỗ Thời Sênh ẩn thân.

Bên trong truyền ra một trận âm thanh kỳ lạ, sau đó liền an tĩnh lại. Thời Sênh chắc chắn© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 trong đó chỉ còn cô nương khóc nức nở kia mới mở cửa sổ lẻn vào.

Trong tẩm cung rất rộng rãi, bài trí xa hoa, tinh xảo, một long sàng cực lớn, một nương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 bọc chăn được đặt trên đó, bên ngoài bị dây thừng cột chặt, nhìn như một cái kén.

Nàng ta không để ý trong phòngthêm một người, vẫn đang khóc thút thít.

Sắp chết rồi, thể không khóc sao?

“Đừng khóc.”

Trong phòng đột nhiên vang lên âm thanh, tiếng của nương kia như nghẹn lại, căn phòng lâm vào tĩnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 mịch.

Nàng ta nghe thấy tiếng bước chân.

Bệ hạ… Bệ hạ tới rồi sao?

Ngài ấy tới từ lúc nào?

Sắp chết rồi…

nương càng nghĩ như thế thì càng đau khổ, dù sao cũng sắp phải chết, nàng muốn khóc.

thế, trong đại điện lại tiếp tục vang lên tiếng khóc.

“Đừng khóc nữa!” Thời Sênh quát lớn một tiếng.

nương sợ tới mức run rẩy, bất chấp tất cả,miệng khóc rống lên.

Giờ không khóc thì sau này chẳng còn hội khóc nữa.

Tiếng khóc vờn quanh trong đại điện, không ngừng kí©h thí©ɧ màng tai Thời Sênh. Khóe miệng cô giật giật, tiến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 lên đánh ngất nương kia, cuối cùng thế giới cũng an tĩnh lại.

Thời Sênh còn chưa kịp nghĩ xem nên ném nương này văng ra hay nhét ở dưới gầm giường thì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 bên ngoài liền vang lên tiếnglớn:

“Bệ hạ hồi cung…”

Tiếng quỳ lạy, hành lễ không ngừng vang lên.

Cửa đại điện bị đẩy ra, một nam nhân mặc long bào màu vàng từ bên ngoài tiến vào, lụa mỏng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 buông xuống, thân hình hắn trở nên hồ.

Hắn đứng bên ngoài màn lụa, giọng nói tùy ý và lạnh nhạt cùng, “Đem thứ trên giường ra ngoài © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 chém.”

Mấy Cấm vệ quân lập tức tiến lên, vén màn lụa mỏng, gương mặt nam nhân đó liền hiện ra© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 ràng.

Đó một khuôn mặt tình, lạnh nhạt, đôi mắt đen như bầu trời đêm không một ánh sao, khóe © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 môi hơi mím, sát khí quấn thân.

Ngũ quan tuy đẹp nhưng tầng sát khí quanh người nên không ai dám nhìn kỹ cả.

“Ngươi ai?” Cấm vệ quân vén màn lụa lên, nhìn thấy Thời Sênh đứng ở bên trong thì lập tức © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 khẩn trương cùng.

Lạingườithể trà trộn vào đây họ hoàn toàn không biết gì.

Người đàn ông kia nghe vậy liền ngẩng đầu liếc nhìn Thời Sênh một cái, độ lạnh trong mắt càng sâu, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 môi mỏng khẽ nhếch, “Kéo ra ngoài chém.”

Không một câu thừa thãi.

Không nhìn thêm một lần.

Thời Sênh: “…” WTF?

Đây một lời không hợp liền chém người?

Đây cmnràng còn chưa kịp nói một lời ấy chứ?

Đến khi Thời Sênh bị kéo ra ngoài rồi,mới lấy lại tinh thần, “Ô, mọe! Kỳ Uyên, cái đồ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 đần độn nhà ngươi!”

“Phanh thây.” Giọng nói lạnh lẽo lại từ trong truyền ra.

Thời Sênh: “…”

Bình tĩnh!

Đây tuyệt đối không phải Phượng Từ!

Phượng Từ sẽ không bao giờ đáng sợ như thế.

Phượng Từ sẽ không bao giờ hung tàn như thế!

Tuyệt! Đối! Không! Phải!

Mặc kệ, không thừa nhận.

Kiếm của ông đâu?

Dám phanh thây ông, mẹ nó, phải đánh cho tổ tông hắn cũng không nhận ra hắn mới được!

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Boss Là Nữ Phụ, Boss Là Nữ Phụ Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Boss Là Nữ Phụ Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Boss Là Nữ Phụ Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Boss Là Nữ Phụ Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Boss Là Nữ Phụ Trinh Thám, truyện Trinh Thám hay, Boss Là Nữ Phụ Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Boss Là Nữ Phụ Xuyên Nhanh, truyện Xuyên Nhanh hay, Boss Là Nữ Phụ full, Boss Là Nữ Phụ online, read Boss Là Nữ Phụ, Mặc Linh Boss Là Nữ Phụ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 1231 — Boss Là Nữ Phụ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc